Chương 10: Bà Cụ

Bách Thư im lặng một hồi rồi nói: ("Hiện tại hắn đứng thứ 2 ở thượng thiên đình sau Bùi tướng quân, do số lượng người, xuất thân và cách hắn tu đạo đều thuộc loại trâu bò, có vẻ như khó động vào, kể cả các võ thần nhiều tuổi hơn tên đó còn phải dè chừng hai ba phần vì tên đó sinh ra đã có năng khiếu về võ thuật rồi. Còn chuyện có quan hệ với thần quan nào á? Ta nghe Não Vàng nói là trên tiên kinh, có một vị hỏa thần chơi rất thân với tên Trần Đan chu đó, còn một võ thần có biệt danh là Mạt tướng quân có vẻ như không có thiện cảm với hắn lắm")

("Hảo, chỉ cần tiếp cận vị thần đó thì kế hoạch sẽ dễ dàng hơn rồi, nhưng chỉ sợ... vị đó không chấp nhận được một con quỷ sở hữu thế lực ngầm chưa rõ nguồn gốc đâu")

("Ừm, mà chủ tử, từ đầu đến giờ có người bẻ lớp bảo mật rồi xâm nhập vào trận thông linh này, ta thấy ngươi từ nãy giờ cứ không để tâm lắm, chẳng lẻ là người không gây bất lợi cho chúng ta sao?")

("Cái gì? Có người sao?")

("...người không cảm nhận à?")

("Không, có thể là...") Y chưa nói xong thì Bách Thư chen vào: ("Theo kinh nghiệm của ta, hết lần này đến hết lần khác bị đám thích khách chuyên nghiệp kia lén lút chen vào thông linh của chúng ta thì lần này là không phải đám thích khách kia làm")

("...") Hồng Hạ im lặng một hồi rồi hỏi: ("Ai")

("Đối phương không phải một người đơn giản, che giấu vị trí cực kì tốt, ai đâu như mấy tên thích khách hàng tép riu kia, bọn chúng không thể giấu nổi trước mắt thợ đâu")

("Đắc ý quá nhỉ?")

("Chủ tử, ta chỉ đắc ý đúng thời điểm thôi, với lại kĩ thuật thông linh, bảo mật và bẻ khóa của ta còn giỏi hơn ngươi gấp 10 lần")

("...") – Ta cảm thấy ngươi ngày càng làm càn trước mặt ta nhiều hơn rồi đó.

("Khụ, không giỡn nữa, Não Vàng vừa có tin tốt đây, kèm theo đó là rủi rất nhiều, có thể đoe dọa đến Đại Thanh Thư đó")

("Nói")

("Hắn đang lượn lờ khắp Lam Chân thì tình cờ gặp phải hỏa thần mà tên kia quen, hai người họ vừa mới kết bạn, tiếp sau đó là tên Trần Đan Chu cũng đang ở đó")

("..., ngươi mau đến đó hỗ trợ hắn đi, tránh việc bị bại lộ")

("Nhưng còn Đại Thanh Thư...")

("Nhờ Trạch ấy, hắn là họ Hiên nên việc trông cái thư viện lớn như vậy cũng không phải vấn đề gì quá lớn")

("Vâng")

Thông linh với Bách thư xong Hồng Hạ mở mắt ra rồi ngước đầu lên, từ khi nào mà Ảnh Bát đã đứng trước mặt y lúc nào không hay, cô lạnh lùng nhìn Hồng Hạ, hỏi:

"Đang thông linh với ai"

"..."

Do bị hỏi đột ngột nên y nhất thời không biết trả lời như thế nào, y cúi đầu xuống suy nghĩ rồi nói: "Thông linh với ai? Ngươi đã biết rồi còn hỏi à"

"Chủ thư Đại Thanh Thư, thế lực ngầm, ngươi đang có ý đồ gì?"

"Ý đồ gì à, sao ta phải nói cho ngươi biết nhỉ? Ta đây không có nhằm vào các ngươi"

"..."

Ảnh Bát hừ một tiếng rồi quay lưng đi đến cái cây phía đối diện với Hồng Hạ rồi ngồi ở đó, cô nhìn chằm chằm vào y không rời mắt bằng đôi mắt cực kỳ cảnh giác. Hai người ngồi nhìn nhau đến 3 canh giờ sau mà Ảnh Bát vẫn còn nhìn chằm chằm vào Hồng Hạ, cảm giác bị nhìn chằm chằm trong 3 canh giờ khiến y có chút không thoải mái, thế là Hồng Hạ định đứng dậy để kiếm chỗ khác ngồi thì từ trong bụi rậm có hai bóng người đi ra.

Đó là Ảnh Lục và Ảnh Thất, Ảnh Lục đang bá vai Ảnh Thất, trên bụng cô thì toàn là máu, Ảnh Thất dìu Ảnh Lục đến một cái gốc cây rồi để Ảnh Lục ngồi đó, cô than một câu:

"Ảnh Thất, ngươi ra tay cũng nặng ta quá rồi đó, ngươi có biết đây là lần thứ mấy rồi không?"

"Đừng có lộn xộn"

"Ta biết thừa rồi, ngươi đừng có coi thường ta như vậy"

Ảnh Thất cũng không nói gì nhiều liền xoay người đi kiếm Ảnh Ngụy, Ảnh Lục nhìn sang Hồng Hạ rồi nhìn bộ đồ y đang mặc, thấy y đang nhìn ai đó liền nhìn sang pía đối diện, cô nhích nhích sang Hồng Hạ hỏi:

"Ngươi bị Ảnh Bát ghim rồi hả?"

"... ghim?"

"Bình thường Ảnh Bát cảm thấy thứ gì đó rất đáng nghi hay mang lại cảm giác nguy hiểm là cứ nhìn chằm chằm vào thứ đó không rời mắt à, ngươi ngồi đây với Ảnh Bát được bao lâu rồi?"

"3 canh"

"..."

Hai người đang nói chuyện với nhau thì Ảnh Tứ xuất hiện ở giữa sân cùng với đó là những người còn lại cũng tụ tập lại đây, người ai nấy đều toàn mồ hôi mà ngồi xuống đất, Ảnh Ngụy thấy Ảnh Lục bị thương liền bò qua xem vết thương. Vết thương của Ảnh Lục có thể nói là không quá nghiêm trọng, Ảnh Ngụy đưa cho Ảnh Lục mấy chai thuốc, nói:

"Lát nữa ngươi về rửa vết thương đi rồi bôi thuốc lên như những lần trước, chai này là để rửa vết thương, còn chai kia để bôi lên vết thương"

"Ồ"

Cô cầm mấy cái chai Ảnh Ngụy đưa cho nhét vào áo rồi nhìn xung quanh, thấy Ảnh Thất đang ngồi cạnh Ảnh Ngũ liền bò qua rồi ngồi cạnh Ảnh Thất, Ảnh Lục nói:

"Ảnh Thất, lát nữa ngươi có về cùng ta không?"

"Không"

"Ể, Ngũ ca! Huynh có về cùng ta không?"

"Không đâu... ta muốn đi tắm"

"..."

Ảnh Lục nhìn xung quanh, cảm thấy ai cũng có việc trong người để làm... trừ Hồng Hạ, nhìn y có vẻ như rất là rảnh vậy, thế là Ảnh Lục hỏi y:

"Hồng Hạ! Lát nữa ngươi có về cùng ta không?"

"Tùy"

Sau khi mọi người nghỉ ngơi xong ai nấy đều làm việc của bản thân mình, Hồng Hạ cùng Ảnh Lục đi ra khỏi khu rừng và đến quỷ viện, y dìu cô đến phòng. Ảnh Lục mở cửa căn phòng ra rồi đi vào và đóng cửa phòng lại, Hồng Hạ ngồi xuống hành lang trước phòng để chờ Ảnh Lục, đồng thời tranh thủ thông linh với Bách Thư xem coi bên đó có ổn không.

Vừa mới nhắm mắt lại thôi thì Hồng Hạ nghe được một giọng nói của một nam nhân khá là trẻ và năng động từ bên kia, người nọ không phải là Bách Thư nhưng đang nói chuyện với ai đó. Hồng Hạ nghe vậy liền biết hắn đang thông linh ngoại với y, giọng nam nhân đó vừa dứt liền có một giọng thiếu niên khác xuất hiện:

"Hả, phải giữ bí mật à, nếu không là bị lôi thần đánh chết á?!"

Đó là Não Cá Vàng, Hồng Hạ nghe Bách Khoa Tàng Thư nói là Não Vàng vừa mới kết bạn với Hỏa Thần, chắc hẳn người đang nói chuyện cùng cậu chính là hỏa thần, mà câu vừa nãy mà cậu thốt ra khỏi miệng Hồng Hạ đoán là bọn họ đang bàn về chuyện phải giữ bí mật khi thấy thần quan. Nam nhân nọ nói tiếp:

"Đúng vậy! ngươi có muốn biết thêm gì không?"

"Có chứ, từ khi có một vị thần mới xuất hiện ta cứ tò mò là vị đó tính tình như thế nào, bằng hữu của ta định đến đó cầu nguyện nhưng sợ cầu chúng chuyện vị đó không thích khiến lời cầu nguyện đó không linh nghiệm"

"Vị thần mới? Trần tướng quân á? vừa hay người đó cũng ở đây luôn, là bằng hữu của ta đó"

"Hả?! thật à???"

Cậu ngạc nhiên nhìn sang người bên cạnh, đó là một nao nhân mặc áo xanh lam chất lượng rất tốt với nhiều hoa văn hình cây tre đang dựa lưng vào ghế, hai mắt người nọ nhắm nghiềm, tóc đen mủi cao mày rậm, nghe có người nhắc tới mình liền mở cặp mắt đang nhắm chặt đó ra. Đôi mặt màu xanh dương sáng ngời mang vài phần ngạo mạn và sắc bén, cả người còn tỏa ra một chút sát khí và khí chất cao quý vừa nhìn là biết độ giàu có cao như thế nào. Nhưng khuôn mặt người này rất giống với khuôn mặt của Hồng Hạ, mắt NÃo Cá Vàng sáng như sao, nịnh nót một câu:

"Đúng là thần mà! Mặt mày tuấn tú điểm trai, một thân khí thế cao quý như là thái tử của một nước, vừa nhìn là biết giàu sang phú quý rồi!"

Còn ai vào đây được nữa? là Trần Đan Chu, kẻ thù không đội trời chung với Hồng Hạ, hắn cười khẩy rồi nói:

"Miệng lưỡi cũng biết nịnh nót nhỉ"

"Ây da, vị đại nhân này quá khen -"

Não Vàng đang nói thì bị ăn một cú thụi mạnh từ Bách Thư, hắn gấp gáp nói: "Chơi đã chưa? Mau về"

"Ngươi lo cái gì chứ! Cái thư viện lớn như vậy đã có người trông rồi sao ngươi cứ hối ta về hoài vậy, bộ cái thư viện đó không có ngươi là ngươi chết à? Ta còn chưa chơi đã đâu"

"... về, ta không có thời gian đâu"

"ngươi... sao lại không tận hưởng gì hết vậy? chúng ta đang nói chuyện cùng thần quan đó, không phải ai cũng có thể nói chuyện với thần quan đâu, ngươi muốn về thì về một mình đi!"

"Ta về rồi ngươi lại gây chuyện à? Lần trước ngươi chưa rút kinh nghiệm sao"

"..." Cậu hồi tưởng lại lúc đó rồi rùng mình một cái, xoay người nói với hỏa thần:

"A ha ha...chúng ta ở đây nói chuyện cũng lâu rồi nhỉ? Vậy ta cáo từ trước đây, hai vị thần quan này chắc là cũng có chuyện trong người để làm, ta không làm phiền hai vị nữa!"

Não Cá Vàng vừa dứt lời liền bị Bách Thư nắm cổ tay kéo đi, hai người họ đến nơi ít người thì mới dám hành động, Bách Thư nói:

("Chủ tử, ngươi gọi ta có chuyện gì?")

("Ta nhờ ngươi một chuyện")

Nói đến đây giọng của y bắt đầu trầm xuống, nghe cứ như có chuyện khá nghiêm trọng sắp xảy ra vậy, Bách Thư hơi chau mày, hỏi:

("Chuyện gì?")

("Tuần trước ta quên tưới nước cho vườn thảo dược, rau, hoa và quên cho mấy con vịt ăn. Hai người các ngươi đến đó một chuyến đi")

"..."

"..."

Vừa dứt lời Hồng Hạ liền ngắt thông linh, y mở mắt ra rồi nhìn sang bàn tay đang đặt lên vai của mình rồi hất ra. Mà chủ nhân của bàn tay đó là Ảnh Lục, cô hỏi:

"Này, Hồng Hạ, ngươi muốn đi ăn cùng với ta không?"

"Ừm"

"Được! vậy ta với ngươi đi ăn ha, chắc ngươi cũng biết nhà ăn ở đâu rồi đúng không?"

Hồng Hạ thở dài một hơi rồi đứng dậy, y xoay người nói một câu "Đi" rồi cất bước tiến tới phòng ăn. Hai người bọn họ vừa bước vào nhà ăn liền ngửi được mùi thơm thoang thoảng của thịt xào, Ảnh Lục hớn hở đi vào một căn phòng rồi đi ra, còn trên tay cô thì đang cầm một dĩa thịt vào tứ xuyên và một bát cơm nho nhỏ cùng đôi đũa gỗ mộc mạc.

Ảnh Lục tiến tới chỗ y đang đứng, cười nói: "Ngươi muốn ăn cái gì thì vào căn phòng đó đấy, à còn một chuyện nữa, ngươi đừng có ngồi cái bàn ở gần cửa sổ bên phải, ngươi sẽ không muốn bị con gì đó cắn trúng đâu"

Nói xong Ảnh Lục xoay người đi đến cái bàn mà Ảnh Thất đang ngồi rồi ngồi ở phía đối diện, Hồng Hạ cũng chẳng quan tâm mấy mà đi vào căn phòng đó. Vừa vào căn phòng mùi thức ăn thơm phức xộc thẳng vào mủi Hồng Hạ, theo bản năng y dơ tay lên để ở dưới mủi để mùi hương của y át lấy mùi của thức ăn. Trong căn phòng này chính là *trù phòng, bếp, chảo, nồi, thớt, dao... tất cả các nội thất, gia vị, đồ dùng đều có ở trong đây, Hồng Hạ lướt xem một vòng thì thấy một cái nồi thịt sôi sùng sục đang được đặt lên bếp lửa và bên cạnh đó là một bà cụ già chống gậy đang cầm cái giá khuấy khuấy cái nồi thịt.

*trù phòng: phòng bếp

Bà cụ già đó để cái giá xuống cái thớt, xong quay người nhìn Hồng Hạ thật lâu, nhìn y một hồi rồi cất cái giọng già nua hỏi: "Ảnh Tứ hôm nay đến ăn sớm hơn mọi ngày à...?"

"..."

Hồng Hạ coi như chưa nghe thấy gì hết mà ung dung bước tới cái bàn và cầm một cái chén cùng cái đũa trên bàn lên rồi xoay người cầm cái giá ghỗ trong cái nồi cơm, y xới cơm lên rồi múc cơm trong cái nồi vào chén, xong xoay người sang nồi thịt cạnh bà cụ. Bà cụ đó híp mắt cười cười, nhấc bàn tay sần sùi đầy nếp nhăn lên cầm cái giá múc thịt trong nồi vào cái chén mà Hồng Hạ đang cầm. Y cũng không đòi hỏi gì nhiều, xoay người định đi ra khỏi căn phòng thì bà cụ kia lại lên tiếng: . TruyenHD

"Khoan đã, hôm nay ta có nghe là có người mới nhập ngũ, không biết ta có thể gặp người đó không...?"

"..."

Sau khi bà cụ đó hỏi thì Hồng Hạ cũng không biết có nên trả lời bà cụ này hay không, phân vân một hồi thì vẫn quyết định là giữ im lặng, coi như chưa nghe chưa thấy gì hết mà tiếp tục đi nhưng chưa đi được hai bước thì gặp phải Ảnh Tứ.

Căn phòng nhanh chóng sa vào bầu không khí im lặng, Hồng Hạ cảm thấy có chuyện không ổn sắp sảy ra liền nhanh chóng lách qua người Ảnh Tứ để đi ra ngoài nhưng lại bị hắn chặn lại, bà cụ đó vẫn híp mắt, nói bằng giọng khá ngạc nhiên:

"Ảnh Tứ? Vậy người này là người mới à...?"

Ảnh Tứ lạnh lùng đáp: "Ừm"

Bà cụ đó nhìn Hồng Hạ một hồi rồi tiến tới chỗ y và dơ tay lên, giây tiếp theo sau đó hành động của bà cụ đó làm y khá bất ngờ, bà cụ đó đã nhéo má y. Sau khi bàn tay sần sùi đó hạ hạ xuống Hồng Hạ liền lấy tay sờ má lạnh lùng nhìn bà cụ, bà cụ đó cười nói:

"Không tệ, anh bạn nhỏ này... không đơn giản a...!"

Nói xong liền đẩy Hồng Hạ ra ngoài rồi đóng cửa trù phòng, hành động này của bà cụ đó hết sức là khó hiểu, với lại cách ăn nói nữa, cứ như là không có hợp với vẻ bề ngoài già nua đó vậy, nhưng mà y không quan tâm chuyện này cho lắm. Định kiếm chỗ ngồi để ăn mà bấy giờ Hồng Hạ mới để ý là không còn bàn trống thích hợp để ngồi.

Không biết từ khi nào mà Ảnh Ngũ đã đến đây rồi, đã thế còn lấy mấy cái ghế xếp cạnh nhau rồi nằm lên nữa! Ảnh Lục thì nằm ra ghế chiếm hết chỗ ngồi, Ảnh Thất và Ảnh Ngụy gác chân lên ghế mà chiếm hết chỗ ngồi như Ảnh Ngũ và Ảnh Lục, còn Ảnh Tứ vừa mới gặp trong trù phòng cùng Ảnh Điệp, Ảnh Bát mỗi người ngồi một ghế nhìn có vẻ như còn chỗ để ngồi nhưng y không thích ngồi cạnh với bọn họ. Bọn họ đây là đang làm cái gì thế này? Hồng Hạ tiến tới chỗ Ảnh Lục, hỏi:

"Chuyện gì vậy?"

"Hả chuyện gì là chuyện gì? Ta ăn xong rồi nên muốn ngủ ở đây luôn cho tiện"

"..." Hồng Hạ cũng không biết nói gì liền quay qua Ảnh Ngũ, chưa kịp hỏi thì Ảnh Ngũ lên tiếng:

"Đừng có hỏi ta nữa để ta trả lời luôn, trong phòng nóng quá nên qua đây ngủ cho mát"

"..."

Y nhìn qua Ảnh Thất nhưng nhìn hắn có vẻ như là không hoan nghênh y cho lắm nên nhìn sang Ảnh Ngụy, thấy cậu ra đang làm cái gì đó với mớ thảo dược nhìn có vẻ là khá bận, Hồng Hạ cũng không muốn làm phiền người khác nên đành phải kiếm chỗ khác, đảo mắt một vòng thì thấy một cái bàn trống ở bên cạnh một cái cửa sổ đang được đóng lại.