Chương 18: 18: Nhưng Mà Rất Đáng Yêu

Beta: Hana

Chương Nhàn Tịnh ôm quyết tâm "Trước khi thi tháng nhất định phải bắt được cậu", xông lên phía trước đưa nước đầu tiên.

Trần Cảnh Thâm liếc mắt nhìn cô, bỗng nhiên đứng dậy vội vàng bước tới, tốc độ nhanh đến mức hoàn toàn không giống vừa chạy 3000 mét xong.

Chương Nhàn Tịnh nhếch đôi môi đỏ mọng___

Đây gọi là gì?

Đây gọi là nhớ mãi không quên tất có hồi đáp!

Trần Cảnh Thâm sắp sửa đi tới trước mặt cô, Chương Nhàn Tịnh lập tức nghiêng mặt thành góc độ đẹp nhất, lúc đưa nước còn vô tình lộ ra móng tay tối qua mình vừa thức đêm sơn đẹp hoàn hảo, ép giọng xuống: "Bạn học Tr___"

Sau đó cô trơ mắt nhìn Trần Cảnh Thâm bước qua người cô, ngả đầu lên trên vai Dụ Phồn.

Chương Nhàn Tinh: "....."

Cô nhìn vẻ mặt âm u của Dụ Phồn, thầm nói ôi thôi xong đời.

Nếu nhớ không lầm, lần trước trường bên cạnh đến gây sự có tên đầy mồ hôi dựa gần vào người Dụ Phồn, nghe nói một tuần sau không thấy hề thấy người đó đến trường buổi nào.

Chương Nhàn Tịnh đang định xông lên làm mỹ nữ cứu anh hùng, vừa định đi tới, lại thấy Dụ Phồn nhấc tay lên____

Ôm Trần Cảnh Thâm.

Chương Nhàn Tịnh: "?"

....

Dụ Phồn cứng đờ ôm người, đang suy xét nên ném người này xuống đất hay nên đá xuống đất: "Đứng không được thì nằm xuống, ở đây cũng không có xe cán cậu."

Trần Cảnh Thâm khàn giọng nói: "Tôi sợ ảnh hưởng đến người khác."

"Vậy cậu có sợ bị đánh không?"

Người trên vai im lặng chốc lát, chậm chạp đứng thẳng người lên.

"Xin lỗi cậu."

Đôi môi tái nhợt của Trần Cảnh Thâm hơi giần giật, lui về sau vài bước, như là muốn nhường chỗ cho cậu rời đi, giây tiếp theo bỗng nhoáng lên một cái, trên vai Dụ Phồn lại xuất hiện thêm một cái đầu.

Dụ Phồn: "..."

Qua vài giây, Dụ Phồn thô lỗ đổi tư thế khác cho Trần Cảnh Thâm trước mặt bao người.

Cậu kéo Trần Cảnh Thâm đến bên người, ghét bỏ nhấc một cánh tay khoác lên vai mình, lạnh mặt đỡ người rời đi.

Phòng y tế cách sân thể dục không xa, lúc Dụ Phồn đến, người đứng chờ lấy thuốc đã chen tới tận cửa.

Trong phòng y tế có ba cái ghế một cái giường, đã này đã ngồi đầy hết, Dụ Phồn chỉ đành đỡ người đứng yên.

Bác sĩ đang ngồi xổm dưới đất bôi thuốc lên đùi cho bạn học khác, nghe thấy tiếng động nâng mắt lên: "Bị sao thế?"

"Vừa chạy 3000 mét xong," Dụ Phồn lạnh nhạt nói, "Chắc là thân thể yếu ớt."

"...."

Không phải em đánh người thành ra như vầy là được rồi.

Bởi vì thường xuyên bị Trang Phóng Cầm dắt đến bôi thuốc, bác sĩ cũng quen mặt cậu.

Bác sĩ nhìn Trần Cảnh Thâm: "Cơ thể khó chịu ở đâu? Tim có đau không?"

Trần Cảnh Thâm nhẹ nhàng lắc đầu: "Hơi chóng mặt, không còn sức, đứng không vững."

"Vậy thì không sao, bình thường, có thể bởi vì bình thường em không vận động nên mới mệt mỏi.

Qua một lát là bớt ngay thôi." Bác sĩ hất cằm, "Sang kia, rót một cốc nước ấm thêm ít đường với muối, ít muối thôi, 1/3 thìa là đủ rồi, khuấy đều rồi cho em ấy uống.

Đồ dùng đặt trên bàn đấy."

Dụ Phồn không nhúc nhích: "Em á?"

"Chẳng lẽ bảo tự em ấy đi?"

"."

Bác sĩ liếc mắt nhìn một vòng, phát hiện xung quanh không còn chỗ ngồi, vừa định nói hay là em để em ấy đứng dựa vào tường một lát đi____

Dụ Phồn đỡ người, dùng một tay đi pha nước đường.

Bác sĩ: "...."

Dụ Phồn đỡ nặng tay, cũng không biết 1/3 thìa là cái thứ gì, tùy tay xúc bừa hơn nửa thìa.

"Ít thôi." Người trên vai cậu yếu ớt nói.

"Còn nói thêm một câu thì tự đi mà pha." Nói xong, cậu rung thìa, thả một nửa muối về, sau đó qua quít lắc đều cốc, cầm lên đưa tới trước mặt Trần Cảnh Thâm, "Uống đi."

Trần Cảnh Thâm nhận lấy, chầm chậm nhấp một hớp.

"Muốn ăn đòn hả?" Dụ Phồn nói, "Uống hết đi."

Trần Cảnh Thâm ngoan ngoãn uống một hơi cạn sạch.

Học sinh bên cạnh nhận ra hai người, ai nấy cũng ngừng thở, vẻ mặt khϊếp sợ nhìn sang đây.

Bôi thuốc cho đám người xong, bác sĩ đứng lên hỏi: "Sao rồi, khá hơn tí nào chưa?"

"Vâng." Trần Cảnh Thâm thấp giọng nói, "Mà vẫn đứng không vững lắm."

"Có lẽ cần lúc nữa mới bình thường lại, về phòng học nghỉ ngơi trước, tạm thời đừng vận động mạnh quá."

Bác sĩ nói xong, nhìn người đang đỡ anh, "Dụ Phồn, em cũng chạy 3000 mét hả? Có cần pha cho em một ly nước không?"

Dụ Phồn đang định hỏi đặt người xuống đâu được, nghe vậy nhíu mày: "Không cần, em không có chạy."

Bác sĩ khó hiểu: "Không chạy sao mặt em lại đỏ thế?"

"..."

Dụ Phồn ném lại câu "Em đỡ cậu ta về lớp", sau đó kéo người ra khỏi phòng y tế.

Học sinh hoặc là ở sân thể dục hoặc là ngồi trong phòng học, ngoài hành lang không có bóng người nào.

Sợ tên này bước lên lầu lại chóng mặt, Dụ Phồn bực mình đỡ người đi lên từng bậc thang một.

"Cậu còn sức không?" Bỗng Trần Cảnh Thâm mở miệng, thấp giọng nói, "Nếu cậu không được, tự tôi có thể đi lên."

Rốt cuộc bây giờ ai là người không được?

"Ngậm miệng," Vành tai Dụ Phồn tê rần, cắn răng nói, "Đừng nói chuyện bên cạnh tôi."

Trong miệng vẫn còn lưu lại mùi đường trộn với muối kỳ lạ, Trần Cảnh Thâm im lặng nuốt xuống, hơi thở cũng hơi trầm hơn.

Dụ Phồn: "Cũng đừng có thở."

"...."

Trần Cảnh Thâm nâng mắt nhìn vành tai cậu, không nói gì.

Trong ban 7 lớp 11 vắng tanh, không có một bóng người nào.

Dụ Phồn ném người nằm xuống mấy cái bàn kê sát vào nhau, tự mình ngồi bên cạnh chơi điện thoại.

Vương Lộ An gửi cho cậu một đống tin nhắn, dọc đường đi túi của cậu cứ rung lên liên tục.

[ Vương Lộ An: Tôi thoải mái rồi? Mấy cậu ở đâu thế? ]

[ Vương Lộ An: Kem của cái tiệm này đúng là có vấn đề thiệt rồi, tôi phải đi kiện mới được! Đợi tiền bồi thường đến, tôi sẽ mua hết cái trường này, ngày ngày mở đại hội thể dục thể thao! ]

[ Vương Lộ An: Phắc! Thôi xong thôi xong! Tả Khoan vừa gửi tin nhắn nói cho tôi biết là học bá giúp tôi chạy 3000 mét, với cái cơ thể hư yếu của cậu ấy chạy xong có xảy ra tai nạn chết người không đấy?! ]

[ Vương Lộ An: Cậu đâu mất rồi, sao cậu không ở trên khán đài? ]

Vừa đọc xong thì Vương Lộ An gọi điện thoại đến, Dụ Phồn nhấn tắt.

[ -: Trong lớp.

]

[ Vương Lộ An: Về lớp làm gì thế? ]

[ -: Túc trực bên linh cữu.

]

[ Vương Lộ An:? ]

Phía trước vang lên tiếng động, Dụ Phồn nghiêng điện thoại sang bên cạnh, cùng đối mắt với người đang được túc trực.

Trần Cảnh Thâm nằm thẳng trên bàn học.

Cả cái bàn cũng không chứa vừa cơ thể anh, đôi chân lơ lửng mất ít nhất một nửa ra bên ngoài.

Tư thế này rất ngốc, nhưng đặt trên người Trần Cảnh Thâm lại không.

Anh nghiêng đầu nhìn Dụ Phồn: "Cậu nhảy xa thế nào?"

Giữa bàn học và ghế ngồi cách ra một khoảng cách nhỏ, không gian vừa đủ, Dụ Phồn ngạo nghễ vắt chéo chân, không cảm xúc nói: "Cậu có ngủ không?"

"Không ngủ được," Trần Cảnh Thâm nói, "Tôi...."

Cộp.

Một tiếng rất nhẹ, cắt ngang lời nói của Trần Cảnh Thâm.

Dụ Phồn nhấc đầu gối chân gác bên trên lên, đá không nặng không nhẹ vào cái bàn anh đang nằm, cái bàn khe khẽ nhích đi một ít.

"Trần Cảnh Thâm," Một lúc lâu sau, Dụ Phồn lạnh lùng hỏi, "Lúc trước cậu nói, từ năm lớp 10 cậu đã bắt đầu chú ý đến tôi?"

Ánh mắt Trần Cảnh Thâm khẽ lay động, yên lặng nhìn cậu.

Cậu tiếp tục nói: "Lúc ở đại hội thể thao, còn xem hết các hạng mục tôi thi đấu?"

Thật ra dáng vẻ thường ngày lạnh mặt và khi thật sự nổi giận của Dụ Phồn không giống nhau lắm.

Bình thường đối dáp với Hồ Bàng vài câu, đυ.ng phải đám người trường kế bên tới bóc lột, hay thậm chí gặp được Đinh Tiêu ở quán trà sữa, cậu vẫn giữ điệu bộ vừa lạnh lùng vừa biếng nhác, không thật sự để những chuyện này vào mắt.

Không giống như bây giờ, từng ánh mắt giống hệt như đao, trên mặt viết "Một cú này của tôi mà đấm xuống thì đủ cho cậu ngủ cả đời", giọng nói cũng thấm đẫm trong băng giá.

"Năm lớp 10 tôi không hề tham gia đại hội thể thao, cậu xem hạng mục ở đâu? Trai Ngầu hả?" Nét mặt Dụ Phồn không thay đổi, "Mấy câu nói nhảm của cậu, học tất cả từ Chương Nhàn Tịnh phải không?"

"Trần Cảnh Thâm, cậu chơi tôi à?"

Trong lớp yên tĩnh một lúc lâu.

Trần Cảnh Thâm vẫn không cử động mà dõi theo cậu, môi mím hơi chặt hơn.

Thôi cứ đánh quách đi cho rồi.

Dụ Phồn đợi một lát, hạ quyết định.

Cậu thu chân lại đứng dậy, nhìn Trần Cảnh Thâm từ trên cao xuống, vươn tay nắm cổ áo anh, nhàn nhạt nói: "Đứng lên, nhân lúc giữa trưa giải quyết việc này...."

"Lớp 7." Trần Cảnh Thâm bỗng nhiên lên tiếng.

Dụ Phồn ngơ ngác: "Gì cơ?"

"Năm lớp 7, ở trung học Thành Sơn," Trần Cảnh Thâm vẫn nằm, bình tĩnh nhìn cậu, "Cậu từng tham gia nhảy xa."

"...."

"Tôi đến thi ở trường cậu, trông thấy."

Còn có cả chuyện này hả?

Mí mắt Dụ Phồn giật mạnh.

Mẹ nó hình như là thật_____

"Lúc đó cậu xắn ống quần, không đeo giày, lúc chạy lấy đà bỗng nhiên bị vấp, lăn một vòng xuống đất, ngã vào trong cát, không nhảy thành công.

Sau đó tiếp tục nhảy thêm một lần nữa."

Dụ Phồn: "...."

"Lần thứ hai cũng không nhảy được xa."

"...."

"Sau đó cậu đứng bên cạnh nhìn người khác nhảy, không chịu đi, vừa nhìn vừa khóc___"

"Tôi đếch có khóc!" Sức Dụ Phồn nắm cổ áo chợt nặng nề, nghiến răng nghiến lợi sửa lại, "Lần đó là cát bay vào mắt!"

"Ừ."

Ừ xong, tự dưng Trần Cảnh Thâm yên lặng nghiêng mặt sang.

Tim Dụ Phồn nhảy dựng, vừa định bảo anh ngậm miệng vào, Trần Cảnh Thâm lại nâng mắt nhìn cậu lần nữa: "Nhưng rất đáng yêu."

"...."

Sức trên cổ áo bỗng lại nặng hơn.

Sát khí trên mặt Dụ Phồn còn chưa tan đi.

Tai cậu đỏ bừng trợn mắt liếc Trần Cảnh Thâm, vẻ mặt hiếm thấy trông hơi ngốc.

"Về sau ở buổi kéo cờ đầu tiên của năm lớp 10, cậu lên sân khấu đọc bản kiểm điểm, tôi mới biết chúng ta học cùng một trường."

Dụ Phồn hung tợn nói: "Im đi!"

"Không học người khác, cũng không chơi cậu." Trần Cảnh Thâm nói, "Tôi...."

"Mẹ nó cậu nghe không hiểu tiếng người phải không____"

Rầm!

Cửa lớp bất ngờ bị người khác đá văng từ bên ngoài.

Vương Lộ An xách theo một cái túi nilon, sau lưng còn có cả Tả Khoan với Chương Nhàn Tịnh đi theo: "Dụ Phồn, sao gửi tin nhắn cho cậu mà cậu không trả lời hả? Nắng bên ngoài gắt quá, chị Tịnh bảo gọi đồ ăn ngoài, tôi chọn đại cho cậu một phần ức bò kho tàu, cậu ráng ăn____"

Ba người thấy rõ cảnh tượng bên trong, lập tức khựng lại.

Chỉ thấy một tay Dụ Phồn nắm chặt cổ áo Trần Cảnh Thâm, cứ như muốn túm người đứng lên từ bàn học, tay kia lại bụm chặt miệng Trần Cảnh Thâm.

Cả mặt cậu đỏ bừng, trong mắt chứa ba phần hung tợn, ba phần khϊếp sợ, bốn phần luống ca luống cuống, cả người không hề tự nhiên tí nào.

(????????)

Mà người bị cậu giữ lấy cả người vẫn thong dong nằm đó, tay tự nhiên buông lỏng một bên, mặc cho Dụ Phồn che kín miệng mình.

Tựa như mặc người xâu xé, lại chẳng hề e sợ.

Nghe thấy tiếng động, hai người đồng thời nhìn sang, một lạnh một nóng.

Đây là đang làm gì thế? Vương Lộ An sững sờ.

Đánh người hả? Đâu có giống, cậu ta chưa từng thấy Dụ Phồn đánh ai mà đỏ mặt bao giờ, càng chưa từng thấy Dụ Phồn dùng tay che kín miệng ai cả.

Nhưng trông tư thế này, không phải đánh người thì còn có thể là gì cơ chứ.

Trong lớp lâm vào yên tĩnh quỷ dị.

Một hồi lâu sau, Vương Lộ An nhỏ giọng hỏi: "Hai cậu....Chơi trò gì đấy?".