Chương 34

Không có bột ngọt, muối chỉ cho một tí xíu, Hạng Tây cảm thấy Trình Bác Diễn nấu ăn khó ăn nguyên nhân đại khái là ở đây, đồ gia vị gì cũng đều không có, còn đều là ăn thanh đạm một chút cũng không có vị, có thể làm ngon mới là lạ.

"Em làm một ít thức ăn kèm." Hạng Tây nỗ lực vì món cơm nồi đất không biết nấu ra sẽ có dạng gì của mình mà đấu tranh: "Không có bột ngọt làm sao có vị đây?"

"Để dầu hàu đi." Trình Bác Diễn đứng lên đi vào phòng bếp.

Đi vào anh liền sửng sốt, trên thớt gỗ để lộn xộn đồ ăn cắt vụn, trên bệ bếp với dưới đất cũng rơi vãi không ít, trên bếp đang nấu hai nồi đất bốn phía tất cả đều là gạo với nước,

"Cậu..." Trình Bác Diễn nói cũng không nói nổi.

"Lát nữa em dọn mà." Hạng Tây đẩy anh ra khỏi phòng bếp: "Em chỉ hỏi anh bột ngọt, anh không cần đi vào đâu."

"Đừng có nhặt mấy thứ dưới đất lên ăn lại đó!" Trình Bác Diễn có chút đau khổ nói thêm: "Rơi trên bệ bếp cũng không thể dùng nữa! Bếp..."

"Biết rồi, trừ ở trên thớt thì đều không được." Hạng Tây một phen đóng cửa bếp lại.

Trình Bác Diễn ngồi trên sô pha phòng khách trừng TV, Hạng Tây ở trong phòng bếp tiếp tục chiến đấu, nhưng mà hiện tại động tĩnh tựa hồ đã qua giai đoạn cắt rau trộn rau giống như cưỡng bức tháo dỡ kia.

Anh nhớ lại một chút, hình như lúc vừa mới vào phòng bếp có ngửi thấy mùi cơm, cảm giác hẳn là so với trứng gà than lần trước khá hơn.

Lại qua nửa giờ, Trình Bác Diễn đã muốn nhìn lén vào khe cửa rồi, Hạng Tây rốt cuộc mở cửa phòng bếp, ló đầu ra: "Chuẩn bị ăn thôi."

"Được." Trình Bác Diễn đã đói đến có chút khó chịu, lập tức đứng lên.

"Ngồi ở bàn đợi đi." Hạng Tây nói.

Cảnh tượng phòng bếp giống như vừa bị đánh cướp thoảng qua trước mắt Trình Bác Diễn, anh do dự một chút rồi xịt dịch tiêu độc chậm rãi xoa tay, ngồi bên bàn.

Hạng Tây bưng ra một cái nồi đất, màu sắc vốn có đã sắp không nhìn ra rồi, bốn phía một vòng màu đen, cậu dùng một miếng lót lót lên rồi đặt trước mặt Trình Bác Diễn: "Nếm thử đi."

"Của cậu đâu?" Trình Bác Diễn cầm lấy đôi đũa.

"Cái kia xong rồi, hai cái cũng giống nhau, nhưng mà cái của em..." Hạng Tây vào phòng bếp, lại đem một nồi đất ra, nhưng không giống là, nồi này không dùng miếng lót, mà phía dưới là một cái tô inox lớn.

"Cái gì đây?" Trình Bác Diễn ngẩn người.

"Nồi đất này anh mua ở đâu vậy?" Hạng Tây ngồi xuống, mở nắp nồi cơm của mình ra.

"Ở siêu thị." Trình Bác Diễn nhìn nồi đất trước mặt Hạng Tây: "Làm sao vậy?"

"Chất lượng không tốt, không bằng trong chợ." Hạng Tây chậc chậc hai tiếng: "Đang ở trên bếp lấy xuống để thêm thức ăn, thì đã răng rắc! Nó ông nội nứt luôn, làm em sợ hết hồn tưởng là mình đập vỡ cái thớt cao cấp kia của anh rồi, may là ở bên trong có cơm dính lại không bị rơi ra, em liền dùng tô bao lại."

Trình Bác Diễn không nói nên lời.

"Ăn thì cũng vẫn còn ăn được." Hạng Tây vừa nói vừa lấy cái tô ra, như bay đem nước kho chảy xuống tô đổ lại vào trong nồi, rồi lại nhanh chóng để tô lại dưới đáy nồi: "Nhưng mà lãng phí một cái nồi đất..."

"Trời đất!" Trình Bác Diễn hô một tiếng, thật sự không có cách nào hình dung cảm nhận của mình: "Cậu thật đúng là... Tôi phục cậu rồi đó."

"Ăn của anh đi, đừng quản em nữa, nồi của anh em cũng không có làm như vậy." Hạng Tây cầm đũa trộn cơm: "Không có cách nào rồi, Hạng Tiểu Tây chuyên trị bệnh sạch sẽ á."

Trình Bác Diễn không nhìn cậu nữa, quay đầu vừa xem TV vừa ăn, nhưng là sau khi ăn hai miếng cũng không quên khích lệ tay nghề của Hạng Tây: "Rất ngon, so với lần trước khá hơn nhiều lắm."

"Anh dễ nuôi thiệt đó." Hạng Tây thở dài: "Đồ này mà ở trong quán đưa cho khách ăn phỏng chừng có thể đem quán dẹp luôn."

Cơm có chút chưa chín tới, nước chắc là để hơi nhiều, trong sự chưa chín kỹ còn kèm theo nhiều nước, xúc xích thì lại là đã được nấu chín, nhưng lại cho thức ăn kèm phủ lên, mặn.

Món kho ăn kèm có nước kho không biết chứa thành phần gì, đoán chừng là dầu hàu với nước, bên trong còn cho thêm một ít gừng.

Nói thật cơm này nấu so với trước đây cũng không phải tốt gì, nhưng có thể nhìn ra được Hạng Tây rất dụng tâm.

"Thật tốt hơn với lần trước." Trình Bác Diễn lại chăm chú ăn một ngụm: "Vừa nhìn thì chính là người đã học qua cách làm cơm nồi đất."

Trình Bác Diễn vốn nghĩ sẽ ăn hết nồi cơm này, nhưng không thành công, đáy nồi bị cháy rồi, có thể là cháy xuống đến hai centimet luôn, làm khó nước kho trong nồi của Hạng Tây vậy mà còn có thể từ độ dày của cơm cháy bên trong chảy ra khỏi cái khe nứt kia.

"Cái nồi này phải ném đi rồi." Hạng Tây ăn xong lau lau miệng.

"Ừ." Trình Bác Diễn nhìn cậu một cái: "Nồi này cũng ném được luôn rồi, chùi không nổi."

Hạng Tây rút tờ khăn giấy bên cạnh lau miệng hai cái, lại cọ cọ dầu trên tay.

"Anh xem anh người này, em nấu cơm lúc anh rửa bát vậy mà toàn ném chén..." Hạng Tây nở nụ cười.

Lúc ăn cơm Trình Bác Diễn vẫn luôn không nhìn Hạng Tây, bởi vì chuyên gia trị bệnh (sạch sẽ) vẫn luôn đem nước kho chảy ra đổ vào lại, anh chịu không nổi.

Lúc này nhìn khuôn mặt tươi cười của Hạng Tây anh mới đột nhiên nhìn thấy phía dưới khóe mắt có dán băng cá nhân có một chút màu đỏ.

"Mặt cậu làm sao vậy?" Trình Bác Diễn lại gần muốn nhìn một chút.

"Mặt?" Hạng Tây sờ soạng trên mặt một phen, ngón tay chạm đến điểm đỏ kia, nhất thời nhe răng hít một hơi: "Ài cái này sao, lúc em bỏ gừng vào nồi thì bị dầu bắn."

"Vừa nãy sao không nói? Đau không?" Trình Bác Diễn đi đến trước mặt cậu, tay nắm cằm cậu xoay qua một bên: "Tôi xem xem."

"Còn không sao không tính là rất đau, có chút bỏng thôi." Hạng Tây nói: "Để chút nước tương lên là được."

"Cái gì mà thoa nước tương đắp khoai tây đều là nói bậy." Trình Bác Diễn nhíu nhíu mày: "Này là bị dầu bắn hay là bị hất dầu lên chứ, nổi bong bóng lớn như vậy..."

"Vậy làm sao mới được?" Hạng Tây nói, lại có chút lo lắng: "Sẽ bị hủy dung sao?"

"Ai biết được." Trình Bác Diễn nghiêm túc nói: "Chắc sẽ có một vết sẹo lớn... Aìzz vậy trên mặt cậu phải dùng cái băng cá nhân thật lớn để che cái này rồi, muốn thay bằng một cái bịt mắt không, tôi ở đây có một cái, khoan hai cái lỗ trên mặt cậu..."

"Có bác sĩ như anh vậy sao!" Hạng Tây gào một tiếng.

Trình Bác Diễn cầm hộp thuốc ra, tìm ra một bình thuốc bôi trị phỏng ở bên trong: "Khử trùng một chút là được, sẽ không để lại sẹo, xem khiến cậu lo lắng kìa."

"Em lo lắng là vì để lại sẹo sao." Hạng Tây ngồi trên ghế, thành thật ngửa mặt chờ Trình Bác Diễn xử lý cho cậu: "Em lo lắng vì anh buồn thôi."

Trình Bác Diễn cười cười, cầm bình nước muối sinh lý, dùng bông chặm vào bóng nước của cậu.

"A." Hạng Tây nhíu nhíu mày, một mắt nheo lại: "Cái tay ngoạn* với xương đúng là không giống nhau, dùng lực lớn như vậy..."

(*) Ngoạn là chơi á, ý là tay anh thường nắn xương các kiểu, để chơi hơi kỳ :>

Trình Bác Diễn nhìn cậu không nói gì.

Hạng Tây ngửa mặt, hai người bọn họ hiện tại cách nhau rất gần, trong khoảng cách ngắn ngủi hơi thở hai người lẫn lộn với nhau, anh thậm chí còn có thể thấy rõ lông tơ trên làn da nhẵn nhụi của Hạng Tây.

Rất đẹp.

Hạng Tây ở cái nhìn đầu tiên chỉ xứng là thanh tú, nhưng chăm chú quan sát lại là loại hình dễ nhìn. (đẹp ấy)

Tỷ như trong khoảng cách như vậy, trong thời gian thế này.

Trình Bác Diễn đột nhiên phát hiện dáng vẻ Hạng Tây thật sự rất đẹp.

Cũng đột nhiên có chút xấu hổ.

Tư thế này có cảm giác như bước tiếp theo anh cúi đầu là có thể hôn xuống.

"Trình... bác sĩ." Hạng Tây vẫn nhìn Trình Bác Diễn: "Tròng mắt anh là màu nâu sao?"

"Rất lạ sao?" Trình Bác Diễn nghiêng đầu lấy thuốc bôi trị phỏng qua vặn mở.

"Tròng mắt của em đặc biệt đen." Hạng Tây chớp chớp mắt, trợn tròn mắt với anh: "Thấy không?"

"...Thấy." Trình Bác Diễn lau vết bỏng trên mặt cậu: "A, đen thiệt nha."

Vừa chạm vào cái bóng nước kia, Hạng Tây vốn đang trợn tròn mắt liền nhanh chóng nheo mắt lại, kêu liên thanh: "Nhẹ thôi nhẹ thôi nhẹ thôi!"

"Được được được." Trình Bác Diễn gật gật đầu: "Tôi còn chưa cảm giác thấy tôi chạm vào cậu."

"Bong bóng cũng sắp bị anh chạm nổ rồi!" Hạng Tây nói.

Trình Bác Diễn không nói gì, thật chậm thoa thuốc lên trên. Hạng Tây cũng không nói gì, nhìn anh chằm chằm.

Một lát sau cậu mới nhẹ giọng nói: "Bác sĩ Trình mắt với mũi anh thật đẹp nha."

"Cảm ơn." Trình Bác Diễn nhìn cậu một cái, đem lọ thuốc trong tay đặt về trên bàn.

"Chính là...mắt anh...với mũi..." Hạng Tây tựa hồ đột nhiên có chút không được tự nhiên: "Chính là... thật xinh đẹp."

"Khen ngợi đơn điệu như vậy tôi còn là lần đầu nghe được." Trình Bác Diễn nở nụ cười, thẳng lưng lên tránh ra: "Muốn tôi lấy xuống (mắt với mũi) đưa cho cậu không."

"Mẹ." Hạng Tây vui vẻ.

Trình Bác Diễn dọn dẹp bàn, đem cả hai cái nồi đất đều ném đi, rau xanh phân tán khắp nơi trong phòng bếp đã được Hạng Tây dọn sạch sẽ, anh không yên tâm lại ngồi dưới sàn lau lau.

Lúc trở lại phòng khách, Hạng Tây đang ngồi trên sô pha xem TV, nhìn thấy anh đi ra, Hạng Tây nhường qua một bên: "Anh muốn xem sách hả?"

"Không." Trình Bác Diễn ngồi xuống, lấy điều khiển qua đổi kênh lung tung: "Làm sao?"

"Cái gì kia." Hạng Tây khoanh chân xoay mặt nửa vòng nhìn anh đang ngồi: "Anh ở đây có... từ điển không?"

"Hửm?" Trình Bác Diễn quay đầu.

"Em hôm nay á, cảm thấy rằng, loại công tác chính quy này, không nhận biết được toàn bộ chữ viết thực sự là rất khó khăn." Hạng Tây thở dài: "Hôm nay đồng nghiệp của em bảo em viết tên lên quần áo lao động, em thấy viết rất ngại, liền vẽ hai đường lượn sóng..."

"Cậu không biết viết tên chính mình sao?" Trình Bác Diễn lấy sổ tay cùng bút trên bàn trà qua.

"Biết viết, nhưng là, viết rất xấu, viết cũng chậm, hơn nữa..." Hạng Tây lấy sổ tay qua, chậm rãi viết tên mình lên: "Anh xem, chữ rất lớn, cổ áo kia thì nhỏ còn đầu bút lại to em viết không được."

Trình Bác Diễn nhìn nhìn, chữ thì viết đúng, nhưng thật đúng là chiếm chỗ rất lớn, quyển sổ tuy rằng chỉ cỡ bàn tay, nhưng hai chữ này của Hạng Tây viết xong, hàng ngang chiếm hết một hàng, chiều dọc chiếm hết bốn hàng.

"Thật khí phách..." Trình Bác Diễn nhìn chữ của cậu nói một câu.

"Trong siêu thị tất cả đều là chữ, người khác hỏi cái gì, em đều là dựa vào suy đoán, anh muốn nói kem đánh răng khăn mặt ở đâu còn dễ nói, chứ đồ trên kệ thực phẩm đều giống nhau, bánh quy thôi đã hơn mười loại, em liếc xem còn thấy choáng." Hạng Tây gãi đầu, có chút ngượng ngùng: "Em muốn lấy từ điển để nhận biết nhiều chữ hơn."

"Tôi ở đây không có từ điển." Trình Bác Diễn nhìn cậu: "Mua quyển từ điển cũng được, nhưng mà dùng từ điển học chữ quá chậm, tình huống này của cậu, phải học cấp tốc."

"Làm sao cấp tốc được?" Hạng Tây vừa nghe đã hứng thú: "Ha còn có thể học cấp tốc hả? Thật là đặc biệt bớt việc, vậy là tốt nhất, em vốn đang rất phiền muộn chuyện học chữ này nữa đó."

"Cậu... ngày mai đi." Trình Bác Diễn nghĩ nghĩ: "Ngày kia tôi phải trực ban, ngày mai buổi tối có thời gian, tôi mang cậu đi mua."

"Mua cái gì?" Hạng Tây hỏi.

"Giáo trình cấp tốc." Trình Bác Diễn nói (thiệt ra lúc đầu tui nghĩ là ông Diễn dạy :>)

Hạng Tây mang tâm tình vui sướиɠ hưng phấn đợi cả một ngày, cậu không biết giáo trình cấp tốc này của Trình Bác Diễn có bao nhiêu tốc (nhanh), có khi ngày mai là có thể nhận biết được toàn bộ các chữ trong siêu thị, cũng có thể theo Trương Hân học làm sao sử dụng máy thu ngân.

Ngày hôm qua, thời điểm Tống Nhất nói cậu theo Trương Hân học, cậu thật đúng là lo lắng, lúc cậu đi quán net chơi game đều nhận icon không xem chữ, giờ ép buộc cậu đối diện với màn hình máy tình toàn là chữ, cậu thật sự là không được.

Trong máy tính kia của Trình Bác Diễn, cậu cũng liền có thể mở được video...video.

Cái gì mà hạn chế đột nhiên lóe lên trước mặt cậu, cậu kém tí nữa là đập đầu vào kệ hàng.

Mang theo sự chờ mong với cấp tốc, cậu rốt cuộc đợi đến lúc tan tầm buổi chiều, nhanh như bay đi đổi quần áo, cũng không đợi Vu Bảo Toàn đi cùng, tự mình chạy trước.

Nhưng xe Trình Bác Diễn cũng không đứng ở đường đối diệngiống như hôm qua, cậu gọi điện thoại cho Trình Bác Diễn, hôm nay Trình Bác Diễn có bệnh nhân nên tan tầm muộn, lúc này còn đang trên đường.

Hạng Tây chạy đến đầu phố, đợi khoảng hai mươi phút, mới thấy được xe của Trình Bác Diễn.

"Đi đâu có cấp tốc?" Hạng Tây kéo cửa xe ra nhảy lên.

"Nhà sách*." Trình Bác Diễn nói: "Muốn ăn tí gì trước không?"

(*) Nguyên văn: 书城: dịch Hán Việt là thư thành, mình thấy nó kiểu nhà sách, không biết phải không.

"Cấp tốc xong rồi ăn đi." Hạng Tây lấy một cái kẹo chocolate từ trong túi ra: "Quản đốc của tụi em cho em nè, anh nếu đói bụng muốn ăn trước hai miếng không?"

"...Ừm." Trình Bác Diễn đưa tay qua chuẩn bị lấy chocolate: "Mỗi người một nửa đi, một cái lớn như vậy."

"Em bóc cho anh." Hạng Tây cúi đầu lột một nữa vỏ chocolate ra, cầm trong tay đưa đến bên miệng Trình Bác Diễn: "Một lần cắn hết luôn đi."

"Phục vụ này cũng quá qua loa rồi." Trình Bác Diễn há miếng cắn chocolate một miếng.

Vì để chắc chắn có thể cắn được miếng đủ to, Hạng Tây đem chocolate đẩy vào trong miệng anh một chút, thời điểm Trình Bác Diễn cắn xuống, răng cũng đã kề bên ngón tay cậu, môi cũng cọ trên ngón tay cậu một chút.

"Ài!" Trình Bác Diễn ngậm chocolate mơ hồ nói không rõ: "Ngài đây sao không đem tay bỏ vào miệng tôi luôn đi!"

"Em đây không phải vì để anh một ngụm giải quyết vấn đề luôn sao." Hạng Tây cũng ăn nửa cái chocolate còn lại: "Tay em không bẩn đâu, giữa trưa cơm nước xong đã rửa tay rồi, có muốn lấy tí dịch tiêu độc để anh chà miệng không."

"Được rồi, đừng có lời vô nghĩa nữa." Trình Bác Diễn thở dài, có chút khó khăn đem chocolate nuốt xuống.

Hạng Tây không nói nữa, tựa lưng vào ghế ngồi xoay đầu nhìn ngoài cửa sổ.

Trước đây chưa từng để ý, hai ngày nay lại có thể lưu ý đến hương chanh nhàn nhạt trên người Trình Bác Diễn, theo lý đây hẳn là Trình Bác Diễn dùng dịch tiêu độc mùi này, nhưng trước đây thế nào lại chưa từng ngửi qua?

Hạng Tây nhẹ nhàng sờ ngón tay một cái, cảm giác ẩm mượt trên môi Trình Bác Diễn vẫn còn lưu lại đôi chút.

Cậu rất ít có tiếp xúc như vậy với người khác, cũng không có thói quen bị người đυ.ng vào, nhưng hiện tại vô tình đυ.ng vào một tí này, vậy mà lại không khiến cậu mất tự nhiên.

Ngược lại trong lòng có một loại cảm giác thân mật khó giải thích được, như là cảm giác khi ôm mèo nhỏ chó nhỏ vậy, rất thoải mái.

Trình Bác Diễn mang cậu đến nhà sách, vừa đi vào cửa nhà sách, Hạng Tây đã nghe thấy một trận mùi thơm của giấy, nhịn không được trước cúi đầu nhìn chính mình một chốc.

Là nhà sách đó! Nơi không bao giờ tiến vào!

Thời điểm đi ngang qua sạp báo, Hạng Tây cũng không cảm thấy tạp chí với báo bên trong có liên quan gì với mình, cậu nhiều lắm chính là đến sạp báo mua bao thuốc lá.

Hôm nay vậy mà chính thức vào nhà sách rồi, còn là vì mua sách mà đến, không, mua giáo trình mà đến chứ.

Giáo trình!

Hạng Tây cảm thấy thứ này giống như tất cả đồ vật gọi là "tư liệu", là thứ so với sách còn trâu bò cao cấp hơn.

Chính mình cư nhiên cũng có một ngày sẽ cần mua giáo trình.

Nhà sách rất lớn, có năm tầng, Hạng Tây nhìn vào những hàng trên kệ sách không thấy đầu cùng với sách xếp chồng lên nhau như một cái hầm, đột nhiên có loại cảm giác sẽ lạc đường.

Tất cả đều là chữ, chữ áp đảo choáng ngợp.

Cậu chỉ có thể đi theo bên cạnh Trình Bác Diễn, Trình Bác Diễn đi lên trước, cậu liền đi lên trước, Trình Bác Diễn dừng, cậu cũng dừng.

"Làm phiền cho hỏi một chút, loại sách nhận chữ ở lầu mấy vậy?" Trình Bác Diễn lười nhìn bản đồ lầu, lúc đi qua một người hướng dẫn thuận tiện hỏi một câu.

"Là mua cho đứa nhỏ trong nhà sao?" Người hướng dẫn hỏi.

"Vâng đúng vậy, trẻ nhỏ." Trình Bác Diễn nhìn thoáng qua Hạng Tây: "Con tôi." (call me daddy :))))

Hạng Tây quay vụt đầu qua nhìn anh.

"Ở tầng năm, bên phải là khu trò chơi của trẻ, bên trái chính là khu sách báo." Người hướng dẫn nói.

"Cảm ơn." Trình Bác Diễn gật gật đầu, xoay người đi qua thang cuốn bên kia.

"Chờ một chút." Hạng Tây đi theo sau anh: "Chờ một chút."

"Hửm?" Trình Bác Diễn lên tiếng, sải bước lên thang cuốn.

"Sách trẻ em?" Hạng Tây đứng dưới thang cuốn nhìn anh.

Trình Bác Diễn đã lên thang cuốn, một bên đi lên trên một bên vẫy tay với cậu: "Đúng vậy, đến đây đi cậu bạn nhỏ."

Phía sau cũng có người muốn lên thang cuốn, Hạng Tây không tiện chặn đường, đành phải đi lên, đi nhanh vài bước đứng thấp hơn Trình Bác Diễn một bậc thang.

"Anh có phải là đang giỡn với em không? Giáo trình cấp tốc học chữ của em chính là sách báo trẻ em á!" Hạng Tây hạ giọng: "Em chờ cả một ngày anh lại mang em đến mua sách báo trẻ em? Ba à!"

Trình Bác Diễn vừa nghe liền vui vẻ, cười hơn nửa ngày: "Đúng vậy."

"Em muốn giáo trình nghiêm túc." Hạng Tây có chút khó chịu, vốn đang nghĩ chính mình cũng có một thứ cao cấp, không nghĩ tới cuối cùng lại là hạ cấp sách nhận chữ của con nít: "Em không cần sách báo trẻ em đâu, em cũng không phải là một chữ cũng không biết."

"Tôi hỏi cậu." Trình Bác Diễn vỗ vỗ vai cậu: "Cậu lớn như vậy rồi đã xem sách qua chưa? Trừ bản tạp chí lúc nằm viện kia."

Trình Bác Diễn đứng cao hơn cậu một bậc thang, vốn là chỉ cao hơn nửa cái đầu một chút hiện tại còn cao hơn một cái đầu nhiều, còn vỗ vai cậu nữa, Hạng Tây cảm thấy chình mình cũng sắp sửa giống con của anh rồi.

"Chưa xem qua." Cậu đứng đến bên cạnh Trình Bác Diễn: "Tạp chí kia em cũng chưa xem xong, làm sao."

"Bây giờ tôi lấy quyển từ điển hoặc là sách tất cả đều là chữ cho cậu, cậu nếu có thể kiên trì xem xong mười trang tôi liền mua cho cậu." Trình Bác Diễn đi đến tầng hai thì dừng: "Thế nào?"

Hạng Tây không trả lời, khoanh tay đứng ở cửa vào tầng hai nhà sách bắt đầu tự hỏi.

Trình Bác Diễn cũng không hối cậu, đứng ở một bên chờ.

Hạng Tây cúi đầu suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng ngẩng đầu lên: "Quên đi, vẫn là đi... tầng trẻ em kia đi."

Vừa nghĩ đến trong sách dày đặc chữ, cậu liền có chút sợ, trên tạp chí cả hình lẫn chữ cậu còn không muốn nhìn, đừng nói không có hình...

Trình Bác Diễn không bởi vì mua là sách trẻ em mà tùy tiện mua mấy quyển, anh rất chăm chú trong từng quyển sách màu sắc tươi sáng vừa nhìn liền biết là sách tranh cho trẻ em xem mà lựa chọn.

"Có khác biệt sao?" Hạng Tây ở bên cạnh cũng cầm một quyển, chữ trên bìa cậu biết, trên đó viết, vườn bách thú.

Lật ra sau, bên trong đều là các loại động vật, bên cạnh để chữ, cậu vốn cho rằng mấy chữ này cậu có thể nhận biết gần hết, không nghĩ tới vừa lật hai trang, liền thấy con hạc, nếu không phải vì nhận được hình, chữ hạc này cậu cũng không nhận ra được.

Cậu chậc một tiếng: "Mấy đứa nhỏ đều học chữ khó như vậy?"

"Tôi là đang tìm sách truyện." Trình Bác Diễn nhìn cậu một cái: "Sách kia của cậu là cho mấy đứa nhỏ trước khi đi học, cậu muốn cái đó?"

"Em muốn sách truyện." Hạng Tây nhanh chóng đem sách trên tay ném về.

Trình Bác Diễn cười cười không nói gì.

Chọn hơn nửa giờ, Trình Bác Diễn chọn được mấy quyển, trừ sách báo truyện, còn bất ngờ tìm được một quyển nhận chữ 'Tôi cùng mẹ đi siêu thị'.

"Sách này rất thích hợp." Trình Bác Diễn cười lật lật trang sách, đều là các loại thương phẩm trong siêu thị: "Còn phân ra tập một hai ba, cậu có thể bắt đầu xem từ bộ này."

"Thật đúng là." Hạng Tây đến gần anh nhìn nhìn: "Em..."

Hạng Tây còn chưa nói xong, phía sao liền truyền đến thanh âm của một người đàn ông, mang theo chút do dự cùng không chắc chắn: "Bác Diễn?"

- HẾT CHƯƠNG 34 -

__________________________________________

Dạo này ở trong nhà không nên tui bị stress kinh khủng, dự là tốc độ có chương mới sẽ chậm hơn nhiều é. Mọi người thông cảm nha. Cảm ơn mọi người đã thả sao với comment nheeee, iu mọi ngừi <3

Ps: Có lỗi chính tả thì cmt cho tui biết để sửa luôn nha, đội ơn mọi người luôn á :>