Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Đôi Đũa Lệch

Chương 21

« Chương TrướcChương Tiếp »
Hạng Tây bị Trình Bác Diễn xách tới ngồi trên ghế sô pha, mới nãy vừa bị va đập trúng trán, không bao lâu thì đã sưng lên.

"Lấy cái này chườm lên." Trình Bác Diễn cầm cái túi chườm đá nhỏ để lên trên trán cậu:" Tự mình làm."

"Ai ai ai, đệch cái này lạnh quá em chịu không nổi." Hạng Tây nói, muốn nhíu mày cũng không được, vừa chau mày liền đau:" Em không sao đâu, dù sao cũng không đau, sưng thì cứ sưng đi."

"Sưng lên sẽ đau, dùng miếng urgo nhỏ của cậu muốn che cũng che không hết." Trình Bác Diễn nhìn cậu:" Cậu tự mãn như vậy, cũng không phải mào gà, lại bị sưng bên ót như vậy cậu chịu được sao?"

Hạng Tây nghĩ nghĩ, chậc một tiếng, không tình nguyện đè túi chườm nước đá xuống:" Em chỉ là muốn ăn mì, lát nữa trán sưng thành một cục lại khó ăn ."

"Không sao." Trình Bác Diễn nhìn nhìn hai chén mì đặt trên bàn:" Nấu ra giờ đã đóng thành tảng rồi."

"Ôi." Hạng Tây nhìn thoáng qua:" Anh, tay nghề của anh cũng thật sự là tỉ mỉ..."

"Từ từ ăn đi." Trình Bác diễn đem đũa đưa cho cậu:" Nếu cảm thấy đặc quá thì... cậu thêm một ít nước, với một ít nước tương nữa."

"...Em sẽ ăn thử." Hạng Tây cầm lấy đũa.

Lúc nhận đũa cậu đυ.ng trúng tay Trình Bác Diễn, Trình Bác Diễn ngẫn người, đột nhiên một phát liền bắt lấy tay cậu.

Tay Trình Bác Diễn có chút lạnh, ngón tay hữu lực, Hạng Tây đột nhiên bị anh bắt lấy một cái bị dọa sợ không nhẹ, rút tay hai cái cũng không rút ra được, cậu trừng mắt nhìn Trình Bác Diễn:" Anh... Bác sĩ Trình... Làm gì vậy?"

Trình Bác Diễn không nói chuyện, nhéo nhéo lòng bàn tay cậu, lại sờ soạng sau ót của cậu một cái, lúc này mới buông lõng tay cậu ra, xoay người kéo ngăn kéo tủ bên cạnh, lấy ra một cái hộp nhỏ.

"Cậu phát sốt." Trình Bác Diễn từ trong hộp tìm ra một cái nhiệt kế đưa cho cậu:" Đo nhiệt độ một chút."

"A! Làm em sợ đến nhảy dựng, em tưởng là..." Hạng Tây cầm nhiệt kế qua, nhẹ nhàng thở ra, ngồi xuống ghế:" Em ăn hết mì rồi tiếp tục đo đi, anh xem mì đều đã như vậy rồi, đo nhiệt độ xong phỏng chừng ngay cả người không kén ăn như em cũng ăn không vô."

"Đo trước đã." Trình Bác Diễn đơn giản nói một câu, ngồi đối diện cậu bắt đầu ăn mì, ăn được hai cái liền nói:"Mì này hiện tại cũng đã không ai có thể nuốt trôi rồi."

"Em không để ý đâu." Hạng Tây đem nhiệt kế kẹp dưới nách trái, lại dùng tay trái cầm túi chườm đá chườm lên đầu, dùng tay phải, bắt đầu ăn mì:" Anh, nhà anh cao cấp như vậy, như thế nào còn dùng cái nhiệt kệ loại cũ này, bây giờ không phải bệnh viện đều sử dụng súng đo nhiệt độ sao, để ở phía sau ót bắn một phát súng liền biết nhiệt độ rồi."

"Thủy ngân chuẩn hơn." Trình Bác Diễn ăn vài miếng mì rồi đặt đũa xuống.

Hạng Tây nhìn nhìn Trình Bác Diễn, đoán là do quá khó ăn nên anh không tiếp tục ăn nữa, tay nghề này thực sự là cố gắng tứ mã nam truy.

Bất quá đối với Hạng Tây mà nói, mì sợi này cậu đều có thể ăn hết, từ nhỏ cậu đã ăn uống tùy tiện, Bình thúc nếu tâm tình không tốt, cậu liên tục vài ngày không có cơm ăn đều là bình thường, cậu liền có thể cơ bản lúc ăn đều xem nhẹ hương vị của rau củ, cũng không quan tâm quá nhiều đến mùi vị.

Mì này trừ bỏ mùi vị có chút đả thương người, màu sắc cũng bình thường, bên trong còn có rất nhiều lạp xưởng, xem như không sai.

Hạng Tây ăn hết mì, để đũa xuống, nâng tay lau miệng:" Còn rất tốt, chính là mì để lạnh lúc ăn mì thật không dễ dàng."

"Tôi xem nhiệt độ xem." Trình Bác Diễn đưa tay, Hạng Tây lấy nhiệt kế ra đưa cho anh, anh nhìn thoáng qua, nhíu mày:"Cậu cũng thật cố gắng a, đều sốt tới 38 độ còn có thể ăn uống như vậy."

"38 độ rất cao sao? Bình thường là bao nhiêu chứ?" Hạng Tây sờ sờ sau gáy của mình, sờ không ra cảm giác gì.

"36 đô 5." Trình Bác Diễn trả lời:" Cậu ngay cả nhiệt độ bình thường của cơ thể là bao nhiêu cũng không biết?"

"Em không biết nhiều." Hạng Tây chẳng hề để ý trả lời:" Dù sao cho đến hiện tại em cũng không có phát sốt qua... Sốt có thể cũng không ai biết."

"Đi với tôi đến bệnh viện." Trình Bác Diễn đứng lên:" Chân cậu có gì... không thoải mái không?"

"Không có a." Hạng Tây đem ống quần vén lên hướng Trình Bác Diễn khoe chân của mình ra một chút:" Anh xem, vẫn rất tốt."

"Thay quần áo đi, đi bệnh viện." Trình Bác Diễn đem chén trên bàn dọn dẹp xong:" Cậu cũng không bị cảm mạo, bỗng nhiên lại phát sốt đi kiểm tra xem một chút."

"Em... Không cần đi." Hạng Tây thực do dự, vừa nhắc tới bệnh viện, cậu liền nhớ tới mình còn thiếu Trình Bác Diễn nhiều tiền như vậy, khám bệnh một lần quá tốn kém, cậu luyến tiếc:" Em khoảng thời gian trước ho khan cũng không quản, cứ như vậy rồi tốt thôi."

"Ho khan?" Trình Bác Diễn nhìn cậu:" Khi nào?"

"Từ vài ngày trước khi anh đến a, ho nữa tháng, không còn cảm giác gì thì tốt rồi." Hạng Tây nói:" Em từ nhỏ cho đến lớn, mấy loại bệnh vặt này đều có thể tự mình (vượt) qua."

Tuy nói Hạng Tây cảm thấy mình không có cảm giác gì, phát sốt cũng không cảm thấy có gì khó chịu, còn không bằng đẩy cửa bị đυ.ng đầu một tí, nhưng vẫn là bị Trình Bác Diễn xách đến bệnh viện.

Sau khi lấy số cho cậu xong Trình Bác Diễn vội vã đi làm, giao cho cậu:" Nếu đến phòng lấy thuốc, tới trước phòng bệnh tìm tôi."

"Nha." Hạng Tậy gật gật đầu.

Hôm nay Trình Bác Diễn ở phòng khám bệnh, sáng sớm bên ngoài phòng khám bệnh cũng đã có không ít người chờ, Trình Bác Diễn nhanh chóng theo trong ngăn kéo lấy cái bánh táo ra ăn, buổi sáng chén mì kia anh chỉ ăn hai cái, không ăn chút gì phỏng chừng đến trưa liền không thể chịu được.

Mới vừa thay đồ xong, bệnh nhân đầu tiên không lớn tuổi lắm liền tiến đến, nói là cổ không thoải mái, đầu choáng váng, tay bị run.

"Bác sĩ, tôi đây là xương cổ có vấn đề sao?" Người này khẩn trương gắng hỏi.

"Có đau đầu không? Giấc ngủ như thế nào?" Trình Bác Diễn mở bệnh án của hắn ra, vừa viết vừa hỏi.

"Không có đau đầu, nhưng ngủ không được tốt lắm, có điểm hỗn loạn." người này vuốt cổ:" Cái này với việc lúc trời tối tôi dựa vào trên giường chơi di động có liên quan sao?"

"Dựa vào như thế nào?" Trình Bác Diễn nhìn hắn một cái.

"Là..." Người này cúi thấp đầu:" Dựa vào như vậy."

"Anh đây là dựa vào sao, anh là trực tiếp dựa cổ vào đi, mỗi ngày đều như vậy mà ngồi chơi sao?" Trình Bác Diễn mặt nhăn mày nhíu, ý bảo người này ngồi đến cái ghế trước mặt.

"Đúng vậy, cứ như vậy mà chơi." Người đó tiến đến ngồi xuống.

"Tư thế yêu cầu độ khó cao như vậy anh còn rất quên mình." Trình Bác Diễn cười cười:" Dựa vào như vậy chơi điện thoại chơi trong bao lâu?"

"Khoảng mấy tháng." Người này cũng cười cười.

"Cổ từ này về sau phải ngửa lên." Trình Bác Diễn đứng lên, nói cho người này xong:" Từ nay về sau, ừm, chậm rãi chuyển đầu sang bên trái một chút... Có thấy choáng váng đầu không?"

"Không có." Người này theo lời anh nói xoay xoay đầu.

"Bây giờ cúi đầu, cũng chầm chậm xoay đầu sang hai bên." Trình Bác Diễn đỡ đầu giúp hắn.

"Có chút đau." Người này nói.

Trình Bác Diễn lại cho hắn làm một vài kiểm tra, sau đó ngồi xuống viết lên bệnh án:" Vấn đề không tính là nghiêm trọng, bất quá trước tiên nên chụp phim xem thử, thói quen chơi điện thoại của anh nên sửa đi, tư thế này đối với xương cổ gây thương tổn rất lớn."

Người bệnh này sau khi khám xong, ba người tiếp theo đều là xương bị chấn thương, trong đó có một bà lão, lúc qua đường do dự bất định, tiến lên lùi xuống lại tiến lên lùi xuống không biết có nên đi hay không, cuối cùng lúc xe chạy đến trước mặt bà quyết định qua đường, sau đó bị đυ.ng phải, hoàn hảo con bà tới bệnh viện rồi cũng không làm khó lái xe, nếu không liền nhìn thấy tình cảnh giống như giả vờ bị tông xe để ăn vạ.

Đến buổi trưa Trình Bác Diễn nhớ đến rút điện thoại gọi cho Hạng Tây hỏi một chút xem bệnh tình như thế nào, lại có một học sinh trung học bị gãy xương mắt cá chân cần khám gấp.

Đứa trẻ này đau đến gào khóc, trên mặt tất cả đều là nước, cũng phân không rõ là đau tới chảy mồ hôi hay là nước mắt, ôm được cánh tay Trình Bác Diễn liền kêu lên:"Bác sĩ cứu mạng, tôi muốn chết, muốn chết! Muốn chết!"

"Lớn như vậy rồi, kiên nhẫn một chút đi", Trình Bác Diễn kéo mở tay hắn, cho hộ sĩ đem hắn nằm vào trên giường trị liệu:" Cậu bị gãy cổ chân thôi, không biết còn tưởng cậu bị gãy cổ đấy."

"Cổ bị gãy rồi còn có thể kêu được sao?" Cậu nhóc ngừng gào lên, hỏi một câu.

"Không biết, chưa từng bị gãy qua." Trình Bác Diễn kiểm tra mắt cá chân của hắn một chút, ống quần đã bị cắt đứt:" Cậu không bị nghiêm trọng, không tới trình độ phải kêu thảm thiết, biết không."

"...A." Cậu nhóc ôm lấy đầu nhìn nhìn, lại kêu lên:" Này còn không nghiêm trọng sao! Đau chết rồi!"

Trình Bác Diễn không nói chuyện, thấy hộ sĩ cầm tới tấm phim, nhớ lại tấm phim lúc trước của Hạng Tây, liền muốn đặt tổn thương trước đây của Hạng Tây lên người đứa trẻ này, xem chừng không đau đến ngất thì cũng xem như là thiếu dinh dưỡng đến ngất.

Người với người quả thật là không giống nhau, Hạng Tây từ bị thương nằm viện đến ra viện, trong toàn bộ quá trình cơ bản không bởi vì đau và khó chịu mà nói qua điều gì, so sánh với những đứa trẻ cùng tuổi được người nhà che chở như những Tiểu Kiều Hoa, Hạng Tây tựa như là cỏ tranh mọc nơi đất hoang dù có nước hay không vẫn có thể trưởng thành, đặc biệt tươi sáng.

Khó khăn đem người bệnh đều xử lý tốt, Trình Bác Diễn mới có được một chút thời gian nghĩ ngơi, lúc đi ra khỏi phòng khám bệnh liền cảm giác được xương sống thắt lưng mỏi tới lợi hại.

Anh lấy điện thoại di động ra, đang nghĩ tới thời điểm Hạng Tây nghịch điện thoại, vừa nhướn mắt lên lại thấy được Hạng Tây, nhất thời ngẩn người.

Hạng Tây ngồi ở hàng ghế dài cuối cùng trong góc phòng, đang dựa vào tường ngủ, trên cái ghế bên cạnh để một cuộn phim chụp CT.

Trình Bác Diễn đi đến bên cạnh cậu, Hạng Tây vẫn không mở mắt, anh không đánh thức cậu, cầm lấy cuộn phim vừa rút ra nhìn thoáng qua, là phim chụp CT ở phổi.

Chứng viêm?

Trình Bác Diễn đứa tay định lấy bệnh án trong tay Hạng Tây thì cậu mở mắt, phản ứng rất nhanh mà đem tay co rụt lại, tiếp theo liền đứng lên, vẻ mặt mang theo biểu tình "Đừng mẹ nó chọc ta."

Thấy rõ người đứng trước mình là Trình Bác Diễn thì cậu mới đặt mông ngồi lại trên ghế, tiếp tục dựa vào tường:" Anh, anh bận việc xong rồi hả?"

"Bác sĩ nói như thế nào?" Trình Bác Diễn sờ sờ ót cậu, hình như lại sốt lên.

"Hữu cái gì diệp cái gì viêm phổi, chích mấy mũi với uống chút thuốc là tốt rồi, nói là đến khám sớm, không có gì nghiêm trọng." Hạng Tây cười cười.

"Không phải cho cậu chụp phim lấy thuốc tới gặp tôi trước sao?" Trình Bác Diễn nói.

"Em tới rồi." Hạng Tây xoa xoa cái mũi:" Khi em tới anh giống như là đang đánh giặc vậy, bên trong người nọ kêu làm em run bắn cả người, em mới tự mình đi chụp phim."

"Lấy thuốc rồi sao?" Trình Bác Diễn hỏi.

"Lấy rồi, em đợi anh xong việc để nói với anh một tiếng, sau đó đi chích." Hạng Tây cười cười.

"Tôi xem xem bệnh án thử." Trình Bác Diễn nhìn mặt cậu nóng đến đỏ lên, trong lòng không hiểu sao lại mềm nhũn.

"Anh một bác sĩ khoa chỉnh hình còn xem cả nội khoa cái gì, xem hiểu chứ." Hạng Tây đem bệnh án trong tay nhét vào bao:" Anh, anh để cho em tới tìm anh, là muốn thay em trả tiền đi? Bất quá em xem cũng không nhiều, ba ngày chích thuốc với thuốc nữa cỡ bốn năm trăm..."

"Này, cuộn tiền của cậu còn nhiều sao, bốn năm trăm không tính đáng giá phải không?" Trình Bác Diễn nhìn cậu:" Chích thuốc ba ngày sau thì sao?"

"Sau đó thì tốt rồi." Hạng Tây nở nụ cười, vỗ tay phát ra tiếng:" Em đã nói với anh, đừng nhìn em gầy, thân thể của em lúc nào cũng tốt."

"Đi tiêm chờ tôi nữa." Trình Bác Diễn vỗ vỗ vai cậu:" Tôi mua cho cậu chút đồ ăn."

"Tự em..." Hạng Tây đứng lên, thấy Trình Bác Diễn liếc mắt một cái, vội nói:" Được."

Trình Bác Diễn mua bánh mì cùng sữa đến, sau khi Hạng Tây ăn hết, hộ sĩ mới cho cậu làm một vài xét nghiệm da.

"Đau quá." Hạng Tây cau mày nhìn bọc nhỏ trên cánh tay:" Trực tiếp chích luôn không được sao, vì cài gì phải phiền toái như vậy?"

"Lỡ như cậu bị mẫn cảm thì mạng nhỏ của cậu cũng mất." Trình Bác Diễn nói.

"Em không bị dị ứng đâu, Man Đầu mới thực sự là mẫn cảm, chỉ cần đến mùa xuân là mặt cậu ấy đều sưng phù lên..." Hạng Tây nói đến một nữa đột nhiên im bặt, ngồi trên ghế nhìn chằm chằm bọc nhỏ trên tay không nói.

"Tôi phải quay về phòng khám rồi." Trình Bác Diễn xem thời gian, lấy ra cái chìa khóa đứa cho cậu:" Lát nữa chích thuốc xong liền trực tiếp quay về phòng đi ngủ."

"Vâng." Hạng Tây tiếp nhận chìa khóa, gật gật đầu.

Trình Bác Diễn ờ phòng khám bệnh cơ bản không có thời gian để làm cái khác, hơn nữa ngày hôm nay đặc biệt bận rộn, cơm trưa anh tùy tiện ăn hai cái, đến hơn bốn giờ chiều liền đói bụng, mở ngăn kéo ra phát hiện một cái bánh táo cuối cùng buổi sáng ăn cũng không còn.

Khó khăn bận rộn đến lúc tan tầm, bệnh nhân cuối cùng rời khỏi, Trình Bác Diễn thay quần áo một bên đi ra ngoài một bên lấy điện thoại di động ra gọi cho Hạng Tây.

Nữa ngày cũng không gọi được, anh đành phải từ bỏ, gọi vào cái điện thoại cũ ở trong nhà.

Cũng không có người nhận, Trình Bác Diễn mặt nhăn mày nhíu, đang ngủ nên không nghe thấy sao?

Ra khỏi bệnh viện anh không lập tức đi lấy xe, chạy đến nhà đối diện mua cái màn thầu, vài ngụm ăn xong mới cảm thấy được thoải mái.

Sau đó lại lái xe một chuyến đi siêu thị, trong nhà còn đồ ăn, nhưng Hạng Tây lại phát sốt viêm phổi, tuy nói là viêm phổi không nghiêm trọng lắm, vẫn cần thêm chất dinh dưỡng.

Anh gọi điện thoại cho mẹ, hỏi cậu nên ăn như thế nào.

"Đứa bé đó còn bị viêm phổi sao?" Mẹ Trình giật mình.

"Không biết, đại khái trước mắt cũng không khỏe, nhưng không phải quá nghiêm trọng, cậu ấy nên ăn cái gì đây?." Trình Bác Diễn trong siêu thị đi qua đi lại.

"Đồ ăn nóng, vitamin, chất đạm, chất bán lỏng." Mẹ Trình nói:" Nếu bị sốt nóng quá thì nói cậu ấy uống nhiều nước, ăn nhiều trái cây, ăn ít dầu thực vật..."

"...Mẹ không thể nói thẳng là nên ăn cái gì sao?" Trình Bác Diễn có chút bất đắc dĩ.

"Ngoại trừ cá tôm đều có thể, thịt nạc chẳng hạn, cháo thịt nạc, hoặc là canh trứng mật ong hoa(*), khi con còn bé đã từng làm cho con rồi, hạt sen bách hợp hầm thịt cũng được, nhưng mà con không biết cách làm, đơn giản làm một chút canh cải trắng thịt nạc đi, dùng ruột cải trắng lớn..." Mẹ Trình thuận miệng liền liệt kê ra một đống đồ ăn.

(*): mình tra google thì không thấy món này chỉ có món trứng đánh mật ong thôi -@- bạn nào biết thì chỉ mình với nhé.

Khả năng nấu ăn của Trình Bác Diễn không tốt, không đẹp, bất quá trí nhớ lại rất tốt, mẹ Trình nói các loại đồ ăn anh đều nhớ kỹ, ở siêu thị vòng hai vòng, đem nguyên liệu đều mua đủ.

Làm đồ ăn ra sẽ là cái ý vị gì anh cũng không biết, nhưng đồ ăn có thể ăn là được, dù sao Hạng Tây cho anh cảm giác rằng vị giác của cậu có chút không nhạy, buổi sáng mì khó ăn như vậy lại còn bị sốt đều có thể ăn hết.

Mang theo một đống dồ ăn về đến nhà, Trình Bác Diễn ấn chuông cửa.

Đợi nữa ngày cũng không thấy Hạng Tây mở cửa cho mình, anh lại ấn thêm vài cái, vẫn không có động tĩnh.

" Hạng Tây ?" Anh có chút không yên lòng kêu một tiếng, ngón tay ở chuông cửa lại càng không ngừng ấn xuống.

Trong phòng vẫn luôn im lặng.

Ngủ say như chết? Hay bị ngất?

Trình Bác Diễn đem đồ ăn để trên mặt đất, lấy điện thoại di động ra một bên gọi một bên tiếp tục ấn chuông cửa, có thể nghe được tiếng cái điện thoại cũ trong nhà reo lên, nhưng Hạng Tây vẫn không đến mở cửa.

"Sao lại như thế này?" Trình Bác Diễn lại gọi vào điện thoại Hạng Tây, vẫn như cũ không thể gọi được.

Anh còn đang muốn gọi điện thoại cho 114 tra khai khóa điện thoại, thang máy phía sau liền vang lên một tiếng, cửa mở ra.

Trình Bác Diễn quay đầu lại, thấy được Hạng Tây theo trong thang máy chạy ra.

"A a a a." Hạng Tây vừa chạy vừa hô:" Thực xin lỗi, thực xin lỗi, anh về bao lâu rồi?"

"Cậu đi làm gì?" Trình Bác Diễn trừng mắt cậu:" Không phải cho cậu trở về nghĩ ngơi sao!"

"Em đi ra ngoài còn không đến một giờ." Hạng Tây lấy chìa khóa ra mở cửa, cực kỳ nhanh nhẹn đổi xong giày, đem quần áo treo vào tủ:" Em lúc trở về ở trạm xe buýt nhìn thấy giấy tuyển nhân viên, em mới gọi điện thoại hỏi một chút, kết quả người bên kia cho em thông qua, em nghĩ tìm việc không dễ gì, không thể bỏ qua, em sẽ đi."

" Đầu cậu có côn trùng động phải không!" Trình Bác Diễn rống một tiếng.

Hạng Tây bị tiếng rống này của anh dọa sợ, đứng ở trong phòng khách không nhúc nhích củng không nói chuyện.

"Bị phát sốt! Lại còn viêm phổi! Cho cậu trở về nghỉ ngơi cậu phải trở về nghĩ ngơi!" Trình Bác Diễn lấy đồ ăn để ở trước cửa vào nhà, xoay tay đóng cửa nhà lại cái sầm :" Cậu lúc này chạy đi tìm công việc cái gì! Cậu đây là sốt đến choáng váng hay bị nước vào! Nước vào thì đi WC thải ra! Đem đầu ra ngoài ban công phơi nắng đi!"

Hạng Tây há miệng thở dốc không nói được gì, cúi đầu.

"Ai muốn đuổi cậu đi hay như thế nào." Trình Bác Diễn nhìn bộ dạng cậu như vậy, đột nhiên có điểm mắng không nổi nữa, mang đồ ăn vào phòng bếp:" :"Uống thuốc không!"

"Uống." Hạng Tây ở trong phòng khách trả lời, thanh âm có chút thấp, nghe thật ngoan.

"Nằm trên giường đi." Trình Bác Diễn nói:" Ăn cơm thì gọi cậu."

Trình Bác Diễn ở trong phòng bếp giằng co nữa ngày, trong chốc lát đem đồ ăn cần dúng đều rửa sạch cắt xong mới trở lại phòng khách.

Hạng Tây đã vào nhà, không đóng cửa, có thể thấy cậu đang đắp mền lui thành một đoàn mặt hướng vào tường.

Trình Bác Diễn cầm nhiệt kế vào phòng:"Đang ngủ sao?"

"Không." Hạng Tây lắc đầu.

Thanh âm của cậu bị che ở trong chăn có chút hàm hồ, nhưng Trình Bác Diễn vẫn nghe ra trong thanh âm cậu có âm mũi, dừng một chút xoay người lay lay mền:" Khóc?"

"Không có."Hạng Tây nhanh chóng đem đầu lui vào trong chăn, sau đó lại tìm đường phía nhìn thấy anh:" Em khóc cái gì nha."

Trình Bác Diễn mở đèn, thấy được mắt cùng chóp mũi Hạng Tây có chút đỏ lên, nhịn không được chậc một tiếng:"Gắng gượng rõ ràng như vậy, tôi tùy tiện chửi, mắng cậu hai câu, cậu liền khóc sao?"

"Em chỉ tùy tiện khóc hai tiếng." Hạng Tây có chút ngượng ngùng nghiêng đầu đi:" Nước uống nhiều quá không muốn đi tiểu, liền khóc thôi."

"Đo nhiệt độ cơ thể." Trình Bác Diễn cười cười, ngồi xuống ở bên giường:" Tôi cũng không phải mắng cậu, cậu nói cậu lúc này chạy ra ngoài, bệnh nặng thêm thì làm sao bây giờ."

"Em biết, em cũng không phải bởi vì anh mắng em sẽ..." Hạng Tây dụi dụi mắt, cầm nhiệt kế qua kẹp vào:" Anh, anh không biết em như vậy, không ăn học, chữ cũng không biết được bao nhiêu, cái gì cũng không có,.. Thất học, tìm việc làm có bao nhiêu khó khăn, em sợ nếu hôm nay em không đi, người ta liền sẽ không cần em nữa, sẽ không có lại cơ hội như vậy."

Trình Bác Diễn nhìn cậu, một lát sau mới thở dài:" Là công việc gì, người ta cần cậu sao?"

"Chưa nói cần hay không, còn để cho em chờ tin." Hạng Tây cười cười, trong ánh mắt có chút chờ mong:" Là một tiệm hoa quả, tìm người trông tiệm buổi tối, em cảm thấy việc này em có thể làm."

Loại công việc đơn giản này cũng không nhận người lâu dài, cho trở về chờ tin tức, cơ bản là không cần, bất quá Trình Bác Diễn cũng chưa nói gì phá hoại, chính là cũng cười cười:" Cái đó cần cùng bên kia nói rõ ràng, mấy ngày nay không thể lên nhận việc, hết bệnh rồi mới có thể đi."

"Em lẽ ra không nên đi bệnh viện, thời gian không đi bệnh viện em sẽ không cảm thấy mình bị bệnh." Hạng Tây nhỏ giọng chậc chậc:" Kết quả truyền xong mấy bình nước kia em đã cảm thấy toàn thân không khỏe, nóng hầm hập rất là khó chịu."

"Nằm yên đi." Trình Bác Diễn đem tay vươn vào trong chăn của cậu rút nhiệt kế ra, trên người Hạng Tây vẫn còn nóng:" 38 độ 3, bác sĩ không cho cậu thuốc hạ sốt sao?"

"Có, em uống một viên, đại khái còn chưa có tác dụng đâu." Hạng Tây sờ sờ gáy chính mình:" Em như thế nào không có cảm giác mình phát sốt, không nóng hầm hập sao?"

"Chỉ số thông minh bị đốt đến không còn để đốt nữa rồi phải không?" Trình Bác Diễn đứng lên:" Phát sốt cũng không phải chỉ nóng ở sau gáy, tay cùng gáy cậu đều cùng nóng hâm hấp thôi."

"A, đúng vậy." Hạng Tây vui vẻ.

"Cậu trước tiên nằm một lát đi, tôi đi làm cơm, Hứa chủ nhiệm cho thực đơn, cháo thịt nạc cùng canh mật trứng hoa." Trình Bác Diễn đi ra bên ngoài vừa đi vừa nói chuyện.

"Anh." Hạng Tây kêu anh một tiếng.

"Sao?" Trình Bác Diễn quay đầu lại.

Hạng Tây rúc vào trong chăn, chăn hé ra một ít, chỉ lộ ra ánh mắt, có chút ngượng ngùng nói:" Cảm ơn anh, em mới vừa khóc một chút không phải bởi vì anh mắng em, mà... lớn như vậy đây là lần đâu tiên em sinh bệnh có người chiếu cố em."

-HẾT CHƯƠNG 21-
« Chương TrướcChương Tiếp »