Edit: Tiểu Bông
Beta: Lạc LạcSẩm tối, Điền Văn Nho và đại nhi tử Điền Vũ Cầu lần lượt
đi
vào phủ.
A Bảo và biểu muội Điền Vũ Thơ
một
trái
một
phải đỡ Điền lão phu nhân ra đón, sau khi chào hỏi lẫn nhau, Điền lão phu nhân ngồi ở ghế chủ vị, vui vẻ nhìn nhi tử và đại tôn tử,
nói: "Hôm nay các con mệt mỏi rồi, lâu rồi
không
gặp Cầu nhi, Cầu nhi có khỏe
không? Thê tử Cầu nhi có khỏe
không? Hai đứa bé có khỏe
không..."
Chờ lão phu nhân lần lượt hỏi xong, Điền Vũ Cầu mới bình thản đáp: "Đều khỏe ạ." Điền Vũ Cầu hồi kinh báo cáo công tác, vợ con cũng
không
dẫn theo.
Điền lão phu nhân là
một
lão thái thái cực kỳ dễ thỏa mãn, chỉ cần con cháu bình an khỏe mạnh, mọi chuyện thuận lợi, tất cả đều tốt. Mọi người cũng biết điều này, nên ở trước mặt lão phu nhân, nếu
không
có chuyện gì lớn,
thì
tất cả đều
nói
tốt. Lão thái thái nghe xong cười haha, trong lòng cởi mở, thân thể cũng khỏe mạnh.
đã
rất lâu A Bảo
không
gặp đại biểu ca, bèn ngoan ngoãn ôn hòa hỏi thăm.
A Bảo lén lút quan sát hai vị biểu ca
đã
lâu
không
gặp, huynh đệ nhà họ Điền đều là kiểu nam tử thư sinh, gen di truyền
không
tồi, mặt mũi tuấn tú, lịch
sự, khí chất hào hoa phong nhã, lại khiêm tốn lễ độ,
không
giống Tấn vương kia vừa đứng trước mặt lập tức tỏa ra khí thế ép người, khiến người ta
khôngthở nổi. Tất nhiên, xem ra nhị biểu ca Điền Vũ Nam mặc dù tuấn tú nhã nhặn, nhưng nhớ tới tình cảnh khi còn bé
hắn
nghịch ngợm kéo bím tóc mình, sau đó bị nàng đá bay, mang hai hàng nước mũi khóc lóc chạy
đi
tìm người lớn tố cáo,
thật
sự
A Bảo
không
nảy sinh nổi ảo tưởng gì. Đại biểu ca rời kinh mấy năm, được tôi luyện ngày càng chín chắn, xem ra là nam nhân đáng tin cậy.
Ở trong lòng A Bảo, đại biểu ca lớn hơn mình bảy tuổi giống như ca ca ruột vậy, còn tốt hơn nhị biểu ca nghịch ngợm chỉ biết bắt nạt mình hồi bé nhiều.
Điền Vũ Cầu cười thân thiết với A Bảo: "A Bảo lớn rồi,
cô
phụ (dượng) có khỏe
không?"
"Phụ thân đều khỏe mạnh, cảm tạ đại biểu ca quan tâm."
Sau khi hàn huyên vài câu, A Bảo lại về chỗ cũ ngồi, nghe
một
nhà vui vẻ hòa thuận trò chuyện việc nhà.
A Bảo lén lút quan sát hai vị biểu ca, hai vị biểu ca cũng thầm quan sát nàng. Điền Vũ Cầu nghĩ tới biểu muội bây giờ giống như
một
cái bánh bao, thầm nhíu mày, nhìn phụ thân và tiểu đệ
một
chút, cuối cùng
không
nói
gì.
Điền Vũ Cầu có chút ấn tượng với
cô
cô
đã
mất, trong lòng cũng khá thương tiếc
cô
cô
mất sớm,
khôngkìm được quan tâm tiểu biểu muội này hơn. Tuổi tác
hắn
và tiểu biểu muội chênh lệch rất lớn, xem nàng như muội muội vậy. Theo
hắn, bây giờ biểu muội nằm trong hoàn cảnh này, cũng do mấy năm nay Lý Kế Nghiêu thăng tiến quá nhanh, mấy vị hoàng tử đều muốn lôi kéo, mượn hơi Lý Kế Nghiêu, mới liều lĩnh nhắm vào nữ nhi duy nhất của Lý Kế Nghiêu.
Sau khi
nói
một
chút việc nhà, Điền Văn Nho chợt nghĩ tới
một
chuyện, vội hỏi: "Nương, ngày mai thái tử điện hạ đến phủ thăm người."
Nghe xong, Điền lão phu nhân kinh hãi, vội hỏi: "Ta chỉ là
một
phụ nhân sao lại phiền thái tử điện hạ đích thân đến thăm chứ? Chẳng lẽ có chuyện gì sao?"
Khi thái tử còn
nhỏ, Điền Văn Nho được hoàng thượng ban chức Thái Phó dạy bảo thái tử. Có tình nghĩa thầy trò với thái tử, trước giờ thái tử đều kính trọng ông, cho nên cũng khá kính trọng phu thê Điền lão thái gia. Trước đây thái tử thường tới phủ Thái phó, thường xuyên qua lại, cũng quen thuộc người Điền gia. Chẳng qua có quen thuộc hơn nữa,
hắn
đường đường là Đông cung thái tử, thiên tử tương lai, Điền gia chưa bao giờ dám ngông cuồng đắc ý, làm việc luôn cẩn thận ổn thỏa, cũng
không
vì thái tử kính trọng mà làm càn.
Điền Văn Nho bất đắc dĩ: "Con cũng
không
biết, thái tử chỉ
nói
ngày mai tới, nương cần chuẩn bị tâm lý, đến lúc đó trong nhà phải phiền phu nhân rồi."
Trần thị vội vàng đồng ý.
Điền lão phu nhân nghĩ
một
lát, cũng
không
biết dụng ý của thái tử, cười
nói: "Thái tử là
một
thái tử tốt, nếu
hắn
tới, mọi người cần đón tiếp chu đáo."
Từ
trên
xuống dưới Điền gia đều đồng ý, nhưng trong lòng lại nghĩ, tất nhiên bọn họ
sẽ
tiếp đón chu đáo, đó là thái tử mà, ai dám vô lễ?
Ăn tối xong,
nói
chuyện phiếm
một
lúc, thấy trời
đã
tối sầm, A Bảo dìu ngoại tổ mẫu về nghỉ ngơi.
Điền Văn Nho dẫn hai nhi tử tới thư phòng, hỏi thăm chuyện hôm nay nhập cung báo cáo công tác của đại nhi tử.
Điền Vũ Cầu trả lời xong câu hỏi của phụ thân, chuyển đề tài,
nói: "Phụ thân, bây giờ A Bảo..."
"Bây giờ Uy viễn hầu phủ
đã
cưỡi
trên
lưng hổ, cũng
không
biết sau này A Bảo
sẽ
thế nào." Điền Văn Nho lo lắng
nói: "Ta biết con muốn
nói
gì, A Bảo là đứa con duy nhất
cô
cô
các con để lại, ta cũng đau lòng. Nghe
nói
Tề vương và Ninh vương cầu hoàng thượng tứ hôn A Bảo, hôm sau ta
một
mình cầu kiến hoàng thượng, vốn muốn bẩm báo với hoàng thượng
cô
cô
các con từng hứa hôn A Bảo cho Vũ Nam lúc còn trong bụng mẹ, để Vũ Nam cưới A Bảo, cũng tránh cho hoàng thượng khó xử. Nhưng ai ngờ hoàng thượng
nói
thẳng, chuyện này
không
cần ta lo lắng, hôn
sự
của A Bảo người
đã
có quyết định."
Nghe xong, Điền Vũ Cầu nhíu mày, Điền Vũ Nam
thì
thầm vỗ ngực
một
cái, tốt quá,
không
cần cưới biểu muội hung dữ nữa.
"Phụ thân, chẳng lẽ... Hoàng thượng
thật
sự
muốn A Bảo gả cho hoàng tử làm phi?"
Điền Văn Nho thở dài, gật đầu
nói: "Hoàng thượng chắc là có ý này."
hiện
tại Chính Đức đế trọng dụng Lý Kế Nghiêu, đối với nữ nhi duy nhất của Lý Kế Nghiêu sợ là
đã
sớm có tính toán. Xem ra, Tề vương Ninh vương ầm ĩ
một
trận, chẳng qua chỉ muốn hoàng thượng càng chú ý thôi.
Điền Vũ Cầu cân nhắc hồi lâu mới
nói: "Phụ thân có biết hoàng thượng muốn chỉ hôn A Bảo cho vị hoàng tử nào
không?" Trong lòng nghĩ đến mấy vị hoàng tử chưa cưới thê tử: Ngũ hoàng tử, Lục hoàng tử, Thất hoàng tử, Bát hoàng tử, tính
đi
tính lại, Điền Vũ Cầu cảm thấy Bát hoàng tử Trần Lưu quận vương là lựa chọn tốt nhất.
Điền Văn Nho vuốt chòm râu dưới cằm,
nói: "Thánh ý khó dò, dù sao cũng là mấy vị vương gia chưa cưới thê tử đó thôi, còn lại hoặc
đã
kết hôn hoặc còn
nhỏ
tuổi,
không
cần nghĩ đến."
Đợi hai huynh đệ Điền Vũ Cầu theo phụ thân ra khỏi thư phòng, trăng sao
đã
lên rồi.
Hai huynh đệ
đi
song song, gã sai vặt cầm l*иg đèn
đi
trước soi đường, hai người vừa
đi
vừa
nóichuyện.
"Đại ca, ta
không
muốn cưới biểu muội, huynh nhất định
không
được giao biểu muội cho ta." Điền Vũ Nam tỏ
rõ
với huynh trưởng.
Điền Vũ Cầu buồn cười lườm
hắn
một
cái, hỏi: "A Bảo có gì
không
tốt?"
một
là đệ đệ,
một
là muội muội, ở trong lòng Điền Vũ Cầu, hai người đều tốt cả, đặc biệt hai người là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, nếu bọn họ kết làm phu thê, theo
hắn
thấy, cũng là chuyện tốt, chỉ tiếc việc đời khó đoán.
Điền Vũ Nam khoa trương
nói: "Chỉ cần nghĩ tới hồi bé biểu muội kéo cánh tay đệ, đẩy đệ ngã rơi mất
một
cái răng cửa, liền
không
có nỗi tâm tư muốn cưới muộn ấy."
"Phụt, sợ mất mặt hả." Điền Vũ Cầu
không
nhịn được phì cười, "Ai bảo đệ hồi bé nghịch ngợm như vậy, lúc nào cũng kéo bím tóc A Bảo, làm rối tóc, bẩn y phục của muội ấy, bắt nạt tiểu
cô
nương vui lắm sao? Cũng đáng đời đệ, vừa lúc đến thời điểm thay răng, mỗi ngày nhe cái miệng thiếu răng bắt nạt tiểu
cô
nương... Chậc!"
"Đại ca!" Điền Vũ Nam xấu hổ và tức giận muốn chết,
không
thể cãi lại.
Điền Vũ Cầu vỗ đầu đệ đệ, cảm thán thời gian trôi qua nhanh quá, đệ đệ muội muội đều lớn hết rồi.
*******
Ở
một
nơi khác, A Bảo vùi mình
trên
giường kể với ngoại tổ mẫu về cuộc sống mấy năm qua ở biên cương, đều chọn ít chuyện vui vẻ để
nói, bỏ qua những chuyện máu me của chiến tranh, khiến lão thái thái nghe rất vui vẻ.
"Cháu
gái
ta quả nhiên lớn rồi, còn biết trồng rau xanh cho phụ thân ăn, ngoại tổ mẫu cũng chưa được nếm thử đấy." Điền lão phu nhân vuốt mái tóc đen của cháu
gái, vui vẻ
nói.
A Bảo nhăn mũi
một
cái,
nói: "Ngoại tổ mẫu
không
biết đâu, phụ thân có
một
thói xấu,
không
thích ăn rau. Trong quân doanh thường lén để thuộc hạ ăn rau giùm, nghe đại phu
nói, quanh năm ăn thịt
khôngăn rau
sẽ
sinh bệnh. Con và mấy đại nương ở biên thùy học trồng rau, phụ thân thấy con
một
lòng hiếu thảo,
không
nỡ đổ sạch, chỉ có thể nhăn nhó ăn hết, kết hợp thịt rau mới có dinh dưỡng, thân thể mới khỏe mạnh sống lâu."
"Cháu biết nhiều quá." Điền lão phu nhân rất phối hợp
nói.
"......"
A Bảo nhanh chóng thay đổi vẻ mặt 囧囧, và thảo luyện chuyện dinh dưỡng với ngoại tổ mẫu có tâm tư đơn thuần.
Nha hoàn ma ma hầu hạ bên ngoài nghe được hai bà cháu thỉnh thoảng truyền ra đối thoại 囧囧,
khôngnhịn được mím môi cười.
Đêm dần khuya, hai bà cháu mới ngừng
nói
nghỉ ngơi.
Sáng sớm hôm sau, A Bảo theo ngoại tổ mẫu rời giường, sau khi rửa mặt thay y phục, Trần thị dẫn nữ nhi tới thỉnh an.
Bởi vì hôm nay thái tử muốn đến phủ thăm Điền lão phu nhân, Trần thị thỉnh an xong vội vàng rời
đi, sai hạ nhân trong phủ tổng vệ sinh. Điền Vũ Thơ ở lại theo Điền lão phu nhân và A Bảo cùng nhau ăn sáng. Sau bữa ăn Điền lão phu nhân đuổi hai tiểu
cô
nương ra ngoài sân chơi,
không
có người lớn, Điền Vũ Thơ tránh
không
được đấu võ mồm với A Bảo, tình cảm ngăn cách mấy năm nhanh chóng được kéo gần lại.
một
ngày trôi qua cực nhanh, rất nhanh
đã
đến hoàng hôn.
Mọi người trong Điền gia đều chuẩn bị ổn thỏa, khi nghe hạ nhân báo lão gia trở về, tất cả mọi người đều đứng dậy, bước về cửa, muốn
đi
tiếp đón thái tử và Điền Văn Nho về.
A Bảo và Điền Vũ Thơ cùng nhau dìu Điền lão phu nhân ra cửa, nhanh chóng nhìn thấy bóng đám người Điền Văn Nho, Điền Vũ Cầu. Khi thấy nam nhân bên cạnh thái tử cùng bước vào Điền gia, trong chốc lát vẻ mặt A Bảo trống rỗng, khi người kia nhìn qua đây, nàng giật mình tỉnh lại, vội cúi đầu, cảm thấy hình như eo lại đau rồi.
trên
thực tế, lúc nhìn thấy Tấn vương bên cạnh thái tử, trong lòng người trong Điền gia đều giật mình, càng
không
rõ
hôm nay thái tử đến cửa là muốn làm gì,
không
nhịn được nhìn chằm chằm nhìn đại gia trưởng Điền Văn Nho. Điền Văn Nho thầm cười khổ, ông đâu biết thái tử dẫn vị đệ đệ kinh khủng kia đến phủ làm gì? Đối mặt với Tấn vương sát khí đầy mình, ông cũng áp lực như núi đè!
Tuy rằng
không
rõ, nhưng người Điền gia vẫn cẩn thận hành lễ thỉnh an.
Hôm nay Thái tử mặc thường phục, cười ấm áp với mọi người, thấy Điền lão phu nhân muốn quỳ xuống thỉnh an, vội tỏ ý hôm nay
hắn
lấy thân phận học trò đến phủ Thái phó thăm Điền lão phu nhân, bảo bọn họ
không
cần quá khách khí.
Rất nhanh, mọi người đến đại sảnh ngồi.
Thái tử ngồi ở ghế chủ vị, rồi tới Tấn vương, Điền lão phu nhân ngồi khá gần hai người, những người khác cũng ngồi theo bối phận.
Dường như Thái tử muốn chứng tỏ hôm nay
hắn
đúng là tới thăm Điền lão phu nhân mới hồi kinh,
không
chỉ mang theo lễ vật, còn kiên nhẫn hỏi thăm thân thể Điền lão phu nhân và
sự
việc
trên
đường về nhà, khiến Điền lão phu nhân vừa sợ vừa cảm động.
Thăm hỏi Điền lão phu nhân xong, thái tử trò chuyện với ba cha con Điền gia, những người khác yên lặng lắng nghe.
A Bảo ngoan ngoãn rũ mắt ngồi trong góc với Điền Vũ Thơ, Điền Vũ Thơ vô cùng căng thẳng, ra sức xoắn khăn tay, muốn duy trì dáng vẻ thục nữ. A Bảo cũng rất hồi hộp, luôn cảm thấy mặt bị đâm chọc, giống như
một
ánh mắt sắc bén xuyên qua hết lần này tới lần khác, nghĩ đến chủ nhân ánh mắt đó là ai, lại muốn đưa tay xoa eo rồi ——
rõ
ràng vết thương ở eo
đã
khỏi, nhưng khi thấy người kia, ám ảnh trong lòng lại ập đến.
Sau khi cuộc trò chuyện của thái tử và cha con Điền gia kết thúc, A Bảo tưởng rằng cuối cùng mọi việc cũng kết thúc. Lúc các nàng nên lui xuống, thái tử nhấp
một
ngụm trà, đột nhiên
nói: "không
ngờ hôm nay Minh Cẩm cũng ở đây, lần trước trong cung liên lụy ngươi bị thương, tỷ tỷ ngươi vô cùng lo lắng, bây giờ thấy ngươi
không
có chuyện gì, Minh Tranh cũng có thể yên tâm."
A Bảo nhanh nhanh hiểu ngay ‘tỷ tỷ’mà thái tử
nói
là ai, nghe
hắn
gọi mình là ‘Minh Cẩm’, cảm giác
thậtsự
rất quái dị, vội vàng đứng lên
nói: "Đa tạ đại tỷ tỷ quan tâm, Minh Cẩm
không
có việc gì, làm thái tử và đại tỷ tỷ lo lắng, là Minh Cẩm
không
đúng."
Ánh mắt Thái tử
không
chút dấu vết đánh giá thiếu nữ ngoan ngoãn cúi đầu, vẫn ôn hòa
nói: "Minh Cẩm
nói
quá, kể ra
cô
cũng là tỷ phu của ngươi đấy,
không
cần phải gò bó như vậy."
"......"
Thái tử
đang
náo loạn gì đây?
Trong lòng A Bảo rít gào, chẳng trách
hắn
thân thiết gọi mình là ‘Minh Cẩm’,
thì
ra tự coi mình là tỷ phu, việc này
không
thỏa đáng lắm? Thái tử phi biết còn
không
buồn bực à? Trong lòng thầm nghĩ, nhưng nét mặt vừa thỏa đáng vừa ngại ngùng cười.
"Kể ra lúc trước ở trong cung hại ngươi bị thương, là lỗi của tiểu Thất, phụ hoàng
đã
trách phạt tiểu Thất, những hạ nhân hộ chủ bất lợi kia cũng
đã
bị trừng trị, chỉ tiếc ngươi nằm
trên
giường dưỡng thương,
cô
ở đây thay mặt tiểu Thất bồi tội với ngươi được
không."
A Bảo vội vàng
nói
không
dám, trong lòng cảm thán lá bài thân tình này của thái tử đánh rất hay, hơn nữa lời này
nói
rất nghệ thuật, khiến người ta vừa nghe liền cảm thấy thái tử là người tốt, sau này chắc chắn
sẽ
là minh quân. Nếu người nào muốn phản
hắn, cũng
thật
sự
không
có đạo lý rồi. Thái tử trông ôn hòa nhưng
không
nhu nhược, vì phía
trên
còn có Hoàng đế, nên
không
thể biểu
hiện
quá tài năng hoặc quá cường thế, trình độ được đắn đo đến tuyệt diệu, khiến Hoàng đế
không
nảy sinh cảm giác nguy cơ nhi tử nhớ nhung vị trí dưới mông mình.
Đây là
một
vị thái tử vô cùng thành công!
Mà bây giờ, vị thái tử thành công này
đang
bận rộn giúp ngũ đệ thân
yêu
nhà
hắn
thân cận với lão bà, mặc dù nghiêm túc
nói
chuyện với A Bảo, nhưng khóe mắt vẫn liếc vị đệ đệ ngồi cạnh
hắn, thấy đệ đệ cứ bày vẻ mặt lạnh lẽo cứng rắn, ngồi thẳng tắp ngay ngắn,
một
sợi tóc cũng
không
động, nhìn giống như pho tượng điêu khắc vậy. Song thái tử hiểu
hắn
rất
rõ, lúc
hắn
mười tuổi bắt đầu học
nói
nhận biết chữ đều do đích thân mình dạy, từ
một
số động tác cực
nhỏ
liền có thể nhìn ra tâm tình của
hắn.
Ví dụ như lúc Lý Minh Cẩm
nói, ánh mắt
hắn
sẽ
hơi động đậy, toàn bộ tinh thần chú ý lắng nghe giọng của thiếu nữ,
không
hững hờ như trướcđó nghe người khác
nói
chuyện.
Thái tử quan sát đệ muội tương lại và đệ đệ mình xong, cuối cùng cũng buông tha cho A Bảo.
A Bảo thầm lau mồ hôi, khi ngồi vào chỗ cũ, đối mặt với vẻ mặt có chút ghen tỵ của biểu muội, trong lòng nghẹn
không
nói
gì, luôn cảm thấy hôm nay thái tử dẫn theo Tấn vương tới cửa là có
âm
mưu, cảm giác nguy hiểm kia giống như bị rắn độc nhìn chằm chằm làm nàng tê cả da đầu —— A Bảo nghĩ, có lẽ bởi vì Tấn vương ở đây, nên nàng phản ứng hơi quá.
Chờ thời gian
không
lâu lắm, đến lúc dùng bữa tối rồi, Điền Gia
đã
chuẩn bị tịch yến ổn thỏa, Điền Văn Nho với hai nhi tử theo thái tử và Tấn vương tới gian ngoài dùng bữa, các nữ quyến vào trong phòng dùng bữa.
A Bảo ngồi chung với Điền Vũ Thơ, thấy nàng lộ vẻ thở phào
nhẹ
nhõm,
không
kìm nổi lo lắng hỏi: "Biểu muội sao vậy?"
Điền Vũ Thơ nhìn gian ngoài
một
chút,
nhỏ
giọng kề tai A Bảo
nói
nhỏ: "Ngươi
không
cảm thấy ánh mắt Tấn vương rất đáng sợ sao? Vừa nãy lúc
hắn
đi
qua, nhìn chúng ta
một
cái,
thật
đáng sợ, giống như lời đồn bên ngoài. Hơn nữa nghe
nói
hắn
từng gϊếŧ rất nhiều người, thủ đoạn tàn khốc, dọa trẻ con cũng khóc lóc."
Khóe miệng A Bảo co quắp, suy nghĩ
một
lát,
nói: "Nghe
nói
kẻ bị gϊếŧ đều là người xấu."
"Người xấu cũng là người!" Điền Vũ Thơ chính nghĩa
nói, sau đó dùng ánh mắt lên án nhìn A Bảo.
Biểu muội vô cùng cao thượng, khiến A Bảo
không
cao thượng lắm trong chốc lát
không
biết
nói
gì để tránh tranh cãi kịch với nàng ấy, bèn im lặng ăn.
Điền Vũ Thơ vẫn
không
buông tha nàng, lúc nãy tinh thần nàng quá căng thẳng, bây giờ
không
còn áp lực, muốn tìm người
nói
chuyện, nếu
không
sẽ
nghẹn hỏng, tất nhiên A Bảo là lựa chọn
không
tồi.
Tiếp đó, Điền Vũ Thơ bắt đầu quấy rầy A Bảo, mãi đến khi đồ ăn được bưng lên, Trần thị lên tiếng cắt ngang bảo các nàng ăn cơm ngon miệng, Điền Vũ Thơ mới
không
cam lòng ngậm miệng. Chỉ là A Bảo nghĩ, sau khi ăn xong, chắc chắn Điền Vũ Thơ còn muốn kéo nàng
nói
tiếp, đây là
một
thói quen của Điền Vũ Thơ. Được rồi, mặc dù Điền Vũ Thơ thường xuyên cáu kỉnh với A Bảo, nhưng suy cho cùng từ
nhỏ
cùng nhau lớn lên, hai biểu tỷ muội cũng từng có tình cảm sâu đậm chen chúc
trên
một
chiếc giường lặng lẽ trò chuyện.
Sau khi các nữ quyến dùng bữa xong, nam nhân ở gian ngoài vẫn
đang
ăn, lại còn uống rượu —— Tất nhiên
không
chỉ uống rượu, mà vừa uống rượu vừa sát hạch tài văn chương của huynh đệ nhà họ Điền, bắt hai huynh đệ phải phát huy tại chỗ.
Huynh đệ nhà họ Điền khổ cực, A Bảo cũng rất khổ cực, sau bữa ăn những
cô
nương chưa xuất giá có thể rời
đi. Điền Vũ Thơ
không
nói
hai lời kéo A Bảo đến viện của nàng, tiếp tục câu chuyện dang dở lúc nãy.
Nha hoàn pha trà, sau khi mang trái cây tráng miệng lên, liền lui xuống.
A Bảo uống trà, hững hờ nghe người bên cạnh lải nhải, nghĩ tới mục đích hôm nay thái tử đến thăm, bỗng nhiên bị Điền Vũ Thơ
âm
trầm ghé bên tai
nói: "Thái tử điện hạ hình như vô cùng thưởng thức biểu tỷ đấy, tỷ
nói
xem tại sao?"
"Đúng thế, tại sao chứ?" A Bảo hết sức thuần khiết nhìn nàng ấy.
Điền Vũ Thơ hừ
một
tiếng, tự mình ôm đầu vắt óc suy nghĩ, A Bảo mừng rỡ nhìn nàng ấy băn khoăn, sau đó nổi lên ý xấu
nói
một
câu: "Dáng vẻ này của biểu muội
không
thục nữ rồi! Cẩn thận mợ thấy lại dạy dỗ
một
trận!" Dọa tiểu
cô
nương vội vàng ngồi ngay ngắn, xoắn khăn tay tiếp tục trầm tư suy nghĩ.
Đúng là tiểu
cô
nương đáng
yêu!
Khi A Bảo vui vẻ đùa biểu muội, rất nhanh liền nghe hạ nhân báo thái tử và Tấn vương
đã
rời
đi.
A Bảo và Điền Vũ Thơ đều
âm
thầm thở phào
nhẹ
nhõm, giống nhưKim
cô
Chú*
trên
đầu rốt cuộc
không
còn nữa. Cho nha hoàn lui xuống, Điền Vũ Thơ
nói
với A Bảo: "Được rồi, trời tối rồi, biểu tỷ cũng trở về
đi."
A Bảo cười, hỏi: "Biểu muội sợ Tấn vương như vậy sao?" Thầm nghĩ, hình như đúng là khá đáng sợ,
trên
người người kia mang theo
một
luồng sát khí máu tanh,
không
có hơi thở kiêu ngạo của mấy hoàng tử khác, rất giống Tu La chém gϊếŧ trong bóng tối bước ra.
Điền Vũ Thơ dùng biểu cảm cực kỳ khẳng định
nói
cho nàng biết, Tấn vương quả
thật
đáng sợ, lại
nhỏgiọng
nói: "Chẳng trách
hắn
lớn tuổi thế vẫn chưa có vương phi, vừa nhìn
đã
thấy đáng sợ rồi,
cô
nương nào dám gả cho
hắn?"
A Bảo đảo mắt,
nói
đùa: "hắn
là hoàng tử, nếu muốn vương phi
thì
chỉ cần hoàng thượng trực tiếp tứ hôn là được,
hắn
căn bản
không
cần sốt ruột."
Điền Vũ Thơ bĩu môi, cảm thấy A Bảo
nói
rất đúng,
nói
tiếp: "Đúng vậy,
không
biết ai xui xẻo thế bị hoàng thượng chọn trúng."
nói
xong, lại lắc đầu, "Bỏ
đi, dù sao cũng
không
liên quan tới chúng ta."
A Bảo vô cùng hài lòng với câu này, cũng tán thành: "Quả thực làvậy."
Lúc này hai biểu tỷ muội trò chuyện vô cùng vui vẻ, cảm giác giống như
anh
hùng có chung chí hướng, quan hệ càng thêm thân thiết. Cho đến ba ngày sau, lúc Uy viễn hầu phủ nhận được thánh chỉ tứ hôn, tất cả đều há hốc mồm, mà phản ứng đầu tiên của A Bảo là: Eo lại đau nữa.