Chương 71: Lấy thân báo đáp

Edit: Skye

Nhanh như vậy

đã

nghẻo rồi?

không

phải vừa rồi còn hung hãn sao? Có bản lĩnh

thìđứng lên bắt tỷ

đi?

Mỗ tiểu hồ ly nhe răng trợn mắt nhìn hắc y nhân nằm ngay đơ

trên

mặt đất.

Thanh sam quét vào tầm mắt của tiểu hồ ly, nó ngửa đầu ngó nhìn, miệng khẽ nhếch, mắt ngọc lưu ly phản chiếu mặt nạ xanh ngọc.

Đây là người thần bí trong truyền thuyết ư? Mỗ tiểu hồ ly căn cứ theo nguyên tắc ‘người

không

quen,

không

chào hỏi’, bốn móng vuốt của nó lui về phía sau.

Nam tử mặt ngọc thấy tiểu hồ ly lui về phía sau làm động tác muốn chạy, thình lình

nóimột

câu: “Đây là thái độ ngươi đối đãi với ân nhân cứu mạng đó hả?”

Móng vuốt mỗ tiểu hồ ly cứng đờ

trên

nền đất, bị phát

hiện, mộng tưởng đào tẩu vỡ nát, lập tức nó ngồi dưới đất, nhìn mỗ nam đeo mặt nạ.

Nam tử mặt ngọc hai bước

đi

tới, ngồi xổm người, tay sờ đầu nó, mắt

hiện

ý cười.

“Bản tôn cứu ngươi, ngươi nên báo đáp bản tôn thế nào đây?”

Trong lòng mỗ tiểu hồ ly trợn mắt trắng nhìn nam nhân tự xưng “bản tôn” này, nó muốn hỏi vị “bản tôn” này, có thể bỏ “móng vuốt” của ngươi ra khỏi đầu nó haykhông?

“không

cần lấy thân báo đáp, hay là cùng bản tôn làm bạn

thì

thế nào? Thời gian rảnh của bản tôn rất nhiều, có ngươi bên cạnh cũng đỡ buồn trong những ngày tháng trống vắng.”

hắn

thuận tay tóm lấy, tiểu hồ ly

đã

bị

hắn

ôm vào trong lòng.

Móng vuốt mỗ tiểu hồ ly hơi nâng, rất muốn cho

hắn

một

chiêu ‘Phật Sơn Vô Ảnh Cước’, nhưng lại lo

hắn

vừa rồi cứu nó, ngẫm lại đành từ bỏ…

Mặt nạ xanh ngọc cách nó vài phân, dán

trên

hai má nó ngửi ngửi, giọng trêu chọc vang lên: “trên

thân tiểu hồ ly rất thơm, nhất định là con cái.”

Tiểu hồ ly nghiêng đầu, móng vuốt hoa mai định khắc

trên

mặt nạ xanh ngọc của

hắn, thầm nghĩ: mẹ nó!

không

biết ngươi có cái đức hạnh gì, vừa gặp

đã

đùa giỡn hồ ly xinh đẹp là nó!

Tay nam tử mặt ngọc nhanh bắt được chân trước của nó, ngón tay vuốt ve phần thịt móng mũm mĩm: “Coi thịt béo ở móng này,

thật

phấn nộn.”

Ngươi mới béo,dáng người tỷ cực kỳ thon thả,

không

thấy đường cong hình chữ S à?

Mỗ tiểu hồ ly mạnh mẽ rút móng vuốt về, tên này lấy danh nghĩa cứu hồ ly, nhưng kì thực lại muốn ăn đậu hủ của nó,

thật

sự

rất đáng giận.

Nhìn thấy tiểu hồ ly

không

có vẻ khoái trá, nam tử mặt ngọc cười, tay bắt chân trước của nó rồi nắm chặt,

nói: “Bản tôn

không

ngại ngươi béo, muốn cân nhắc ở cùng bản tôn hay

không?”

Cân nhắc em

gái

ngươi…

Mỗ tiểu hồ ly cố gắng kéo móng vuốt! Móng vuốt

nhỏ

ở trong tay

hắn, lấy mãi

khôngra…

“đi

theo Tiêu Diệc Nhiên nguy hiểm trùng điệp, ngươi

thật

sự

không

cân nhắc bản tôn sao?” Đôi con ngươi đen như mực hàm chứa ý cười.

Mỗ tiểu hồ ly lâm vào trầm tư, nam nhân mặt ngọc này là ai? Sao

hắn

biết mỹ nam vương gia gặp nguy hiểm?

Nam tử mặt ngọc dường như có thể thấy nghi hoặc trong mắt tiểu hồ ly,

nói: “Nhϊếp chính vương Đông Phong quốc, công cao hơn chủ, ai

không

muốn vui mừng trừ khử?”

Mắt hồ ly nhìn nam tử mặt ngọc chớp chớp,

hắn

nói

cho nó biết chuyện này để làm gì? Nó có

nói

nó muốn biết sao?

Nam nhân này là ai? Vì sao

hắn

có thể hiểu điều nó nghĩ?

“Hồ nhi ngươi

thật

quá đa nghi, ngươi chỉ cần nhớ kỹ, bản tôn

không

tổn thương ngươi, đối với ngươi, biết càng nhiều chưa hẳn là chuyện tốt, khi nào cần hồ đồ

thì

vẫn hồ đồ

đi, hiểu



chưa? Tiểu hồ ly.” Tay lớn bao lại móng vuốt của nó,

một

chuỗi chuông bạc rơi

trên

mu bàn tay

hắn.

Nam tử mặt ngọc cười lớn, ngón tay thưởng thực chuông bạc kêu đinh đinh

đangđang,

nói: “Tiêu Diệc Nhiên

thật

có ý tứ, đeo lục lạc cho hồ ly, lục lạc này muốn đeo cũng phải đeo ở cổ, tại sao lại đeo ở chân?”

Mỗ tiểu hồ ly như bị giẫm phải đuôi, nhất thời xù lông, răng nanh hướng tay

hắn

táp tới.

Em

gái

nhà ngươi, cả nhà ngươi đều đeo lục lạc ấy…

Nam tử mặt ngọc rụt nhanh tay trở về, hoảng sợ kêu lên: “Ngươi cầm tinh con chó à? Cứ hé răng là cắn người?”

Vì ngay những lời này, tỷ

không

cắn chết ngươi, tỷ

không

phải hồ ly…

Mỗ tiểu hồ ly mài răng, há miệng táp xung quanh người nam tử mặt ngọc…

Nam tử mặt ngọc ném nhanh tiểu hồ ly xuống đất, thấy mỗ tiểu hồ ly như chó điên xông tới cắn

hắn, quả tim

hắn

run lên, bàn chân như bôi dầu, nhanh chóng chạy trốn.

Có dũng khí

thì

đừng có chạy, mỗ tiểu hồ ly nhe răng trợn mắt đuổi theo nam tử mặt ngọc

không

rời.

“Đừng đuổi theo, bản tôn cho ngươi thứ tốt, có được

không?” Nam tử mặt ngọc

khôngngờ khinh công của tiểu hồ ly này lại cao cường như vậy.

Nghe được có “thứ tốt”, mắt mỗ tiểu hồ ly sáng rực, đứng cách nam tử mặt ngọc

mộtđoạn, mông đặt dưới đất, chờ

hắn

đem thứ tốt dâng đến móng vuốt nó.

hắn

thấy kế hối lộ tiểu hồ ly này

đã

hữu hiệu, trong mắt

hiện

lên ý cười,

đi

về phía tiểu hồ ly.

Trong tay nam tử mặt ngọc

không

biết từ nơi nào lấy ra

một

tiểu kim cầu cỡ viên đạn, tiểu hồ ly khinh thường, thực cmn hẹp hòi!

một

tý vàng

thì

mua được cái khỉ gì?

hắn

sao có thể nhìn

không

ra vẻ khinh bỉ từ tiểu hồ ly? Cười cười, giải thích: “Viên kim châu này gọi ‘Thanh Vân châu’, khi ngươi gặp nguy hiểm liền dùng lực ném nó xuống đất, nó

sẽ

phát ra tiếng vang cùng làn khói phóng lên trời, bản tôn

sẽ

tới cứu ngươi.”

Thần kỳ như vậy? Mỗ tiểu hồ ly mở to hai mắt, sau đó nhìn ngó nam nhân xa lạ này, bọn họ

không

thân cũng chẳng quen, vì sao

hắn

muốn cứu nó? Còn để tâm tới nó như vậy? Đừng

nói

với tỷ, ngươi cùng

một

dạng với Thất hoàng tử, đều muốn làm người tốt, tỷ tuyệt

không

tin.

Nam tử mặt ngọc đặt tiểu kim cầu vào móng vuốt nó, bàn tay sờ mó đầu nó,

nói: “Nếu hồ ly ngươi nhất định muốn lấy thân báo đáp, bản tôn trái lại

sẽ

suy xét cân nhắc…”

“A! vì sao

nói

cắn liền cắn? May mà tay bản tôn nhanh nhẹn.”

Lấy thân báo đáp, bà đây cho ngươi toàn thân đầy nước miếng, mặt đầy vết cào!

“Được rồi,

không

cắn,

không

cắn, Tiêu Diệc Nhiên đến đây, bản tôn phải

đi, tiểu hồ ly, nếu ngươi muốn gặp bản tôn, hãy ném ra ‘Thanh Vân châu’, bản tôn rất nhanh

sẽ

xuấthiện

trước mặt ngươi.” Nam tử mặt ngọc nháy mắt với tiểu hồ ly

một

cáu, thanh samđã

biến mất trước mặt nó.

“Hồ nhi.” Là giọng trầm nó quen thuộc,

ẩn

chứa lo lắng.

Tiểu hồ ly lặng lẽ đặt ‘Thanh Vân chậu’

trên

mặt đất, mông dịch chuyển, nhảy vào trong lòng mỹ nam vương gia.

Hạt châu bị nó vứt lại kia,

không

thể mang về phủ, vạn nhất bị Tiêu Diệc Nhiên nhìn thấy,

không

phải nó tự mình tìm ưu phiền sao? Huống chi mỹ nam vương gia

đã

nhiều ngày mặt

không

biến thiện,

nói

thay đổi, ngay cả chào hỏi cũng chẳng thèm, biến thành nhiều mây, có khi còn có trận mưa…

Nếu Tiêu Diệc Nhiên nhìn thấy hạt châu kia,

không

chừng từ trận mưa liền biến thành mưa rào có sấm chớp rồi…



không

thể để ‘Thanh Vân châu’ gì đó ảnh hưởng đến ‘cảm tình’ của nó cùng mỹ nam vương gia, nó tuyệt đối

không

giữ lại.

“Có bị thương

không?” Tiêu Diệc Nhiên cẩn thận coi trái phải trước sau tiểu hồ ly

mộtlần, ngón tay thon dài vạch lông nó tìm kiếm.

“Xèo xèo.”

không

có.

Tiểu hồ ly lắc đầu, vươn móng vuốt muốn

nói

mình rất tốt.

không

thấy vết thương

trên

thân nó, Tiêu Diệc Nhiên mới thở phào ôm nó vào trong ngực, mắt sâu thẳm đảo qua hắc y nhân

đã

chết.

hắn

không

hỏi tiểu hồ ly là ai cứu nó, bàn tay to trấn an

trên

bộ lông của nó, tầm mắt hạ xuống viên ‘Thanh Vân châu’

trên

mặt đất.

“Thanh Vân châu” là công cụ liên lạc của Thanh Vân thánh giáo, viên “Thanh Vân châu” này là người nào trong Thanh Vân giáo đưa cho hồ nhi của bổn vương?

“Hồ nhi, Thanh Vân thánh giáo chuyên gϊếŧ người, bên trong

không



một

người nào tốt, ngươi nhớ lấy,

không

thể cùng bọn rắp tâm bất lương ấy ở chung, biết

không?” Tiêu Diệc Nhiên lạnh giọng

nói

lớn, như

nói

cho tiểu hồ ly nghe, càng giống như

đangnói

cho những người khác nghe.

Tiểu hồ ly nghiêng đầu rồi gật gật, mồ hôi lạnh chảy dưới bộ lông tuyết trắng, cmn! Vừa rồi nó cư nhiên gặp được sát thủ!

Khó trách lợi hại như thế,

một

chiêu

đã

khiến hắc y nhân mất mạng, vừa rồi, nó còn đuổi theo cắn

hắn, lần sau thấy, nhất định nó phải cách rất xa.

Sát thủ gì đó, quá đáng sợ, rời xa nguy hiểm, bảo vệ mạng hồ mới là đạo lý vững chắc.

Tiêu Diệc Nhiên thấy tiểu hồ ly thuận theo, cực kỳ vừa lòng ôm nó, theo con đườngnhỏ

rời khỏi khu rừng.

Nam tử mặc thanh sam hạ từ

trên

trời xuống, che mặt nạ ngọc, dáng to cao vững chãi.

Khóe miệng giấu dưới mặt nạ co rúm vài cái, Tiêu Diệc Nhiên quả thực bôi đen hình tượng của

hắn

trước mặt tiểu hồ ly, Thanh Vân giáo

không

phải chỉ mua bán sát thủ, lại càng

không

phải chuyên

đi

gϊếŧ người giống như lời Tiêu Diệc Nhiên

nói, bọn họ cũng có sản nghiệp khác.

“thật

sự

là tiểu hồ ly vô tâm, Tiêu Diệc Nhiên vừa tới liền đem bản tôn vứt sau đầu.” Nhặt ‘Thanh Vân châu’

trên

mặt đất, phủi bụi

trên

đó rồi thu vào trong người, tiểu hồ ly

không

biết quý trọng,

hắn

cũng

không

thể lãng phí.

Bạn

nhỏ

Nguyệt Sắc chuyên trách bảo vệ an toàn cho sinh mệnh của tiểu hồ ly, chỉ là gần đây cọc gỗ bảo tiêu có điều thắc mắc,

hắn

không

hiểu vì sao gần đây luôn tự mình độc thoại với hồ ly này.

Ví dụ như

hiện

tại

“Tiểu chủ tử

đi

nơi nào? Vì sao hồ ly vừa tới, tiểu chủ tử nhất định phải về với phu nhân nơi đó?”

“Tiểu chủ tử

đi, tại sao lại

không

chào tạm biệt cùng ta? Nàng

không

ở đây, ngực của ta cứ càng ngày càng to thế này

thì

làm sao bây giờ?”

“Rốt cuộc tiểu chủ tử khi nào mới trở lại? Bộ ngực này

không

thể tăng được nữa rồi…”

Phụt! Mỗ tiểu hồ ly cười phun, ngực bạn

nhỏ

Nguyệt Sắc này ngày càng tăng sao?

hắnrốt cuộc uống vào bao nhiêu “tổ truyền bí phương” mới được hiệu quả lớn như vậy?”

Cười cười, nó cũng

không

thể

nói

cho bạn

nhỏ

Nguyệt Sắc nào đó, hồ ly trước mắt ngươi chính là tiểu chủ tử của ngươi.

Nó sợ

sẽ

dọa sợ bạn

nhỏ

Nguyệt Sắc…

đi

dạo hết

một

đường, khi móng vuốt

đi

đến “Đào lý uyển” liền dừng lại, mắt hồ ly nhìn khắp quanh, giống như

đang

nhìn thấy con mèo hoang toàn thân bẩn thỉu dơ dáy ở dưới cây đào ăn chân gà nó ném cho.

Mèo mập kia từng nhát gan yếu đuối như chim sợ cành cong, ngày đó, lại dùng hết cả đời dũng cảm cứu mệnh hồ này.

Hốc mắt bỗng nhiên bị gió thổi có chút ướt, tiểu hồ ly hít hít cái mũi, quay đầu, bướcđi

nơi khác.

-----phân cách tuyến----

Trong hoàng cung

Tòa cung điện kim bích huy hoàng, khí thế khoáng đạt,

không

giống như vẻ bề ngoài uy nghiêm tĩnh lặng của nó.

Đây là tòa cung điện của hoàng tử, hậu phi,

một

nơi bề ngoài quần lụa áo gấm diễm lệ, nhưng

ẩn

bên trong đó là

sự

tranh đấu lẫn nhau để ngoi lên.

Trận đấu này, cuối cùng ai có thể thắng được, người nào có thể được hưởng

một

đời phồn hoa,

đi

lên ngai vàng Cửu Long.

Các hoàng tử đều nghe theo mẫu phi an bài, cố gắng để dành được ánh mắt của lão hoàng đế.

Trong viện thanh u yên lặng, có

một

mẫu phi vĩnh viễn

không

hiểu được tâm tư của con trai mình.

Vân Quý phi đứng ở trước cửa tiểu viện, trong lòng thở dài, đẩy cửa tiến vào, hai nha hoàn phía sau thấy thế cũng

đi

theo Vân Quý phi, cùng tiến vào.

Liếc mắt nhìn lại, trước thanh nhã trúc

không

có bóng dáng Trần Nhi, Vân Quý phi nhíu mi, bình thường Trần Nhi

không

phải thích ngồi ở thanh nhã trúc đọc thi thư sao?đã

nhiều ngày là làm sao vậy? Luôn đợi trong phòng mà

không

gặp?

Vân Quý phi xách hộp thức ăn từ trong tay nha hoàn, làm động tác chớ có lên tiếng ra hiệu cho các nàng, tay

nhẹ

nhàng đẩy cửa phòng Hiên Viên Lưu Trần.

Khi nàng nhìn thấy Trần Nhi lộ ra nụ cười yếu ớt nhìn nữ hài

trên

bức vẽ, chuông báo động trong đầu Vân Quý phi

một

lần nữa lại vang lớn, Trần Nhi của nàng chưa bao giờ để tâm đến bất cứ chuyện gì, đến bất cứ kẻ nào, chỉ riêng đối với nữ oa trong bức họa là nhớ mãi

không

quên.

không

đợi nàng nhìn



bộ dáng tiểu nữ oa trong tranh, bức họa

đã

bị Hiên Viên Lưu Trần cuộn lại.

“Mẫu phi, người tới sao

không

gõ cửa phòng Trần Nhi?” Hiên Viên Lưu Trần đặt bức họa

đã

cuộn tròn

trên

đùi, giữa trán có chút

không

vui.

“Kia… nữ hài nhi trong bức tranh là hài tử nhà ai?” Ánh mắt Vân Quý phi dừng

trênbức họa cuộn tròn

trên

chân

hắn, có dũng khí muốn lấy ra xem.

Đầu ngón tay Hiên Viên Lưu Trần khẽ nhúc nhích, bức họa cuộn tròn cách

hắn

gần hơn, giọng thanh nhã nhàn nhạt xa cách: “Nàng là người qua đường nhi thần ngẫu nhiên gặp mặt, ngay cả nhi thần cũng

không

biết nàng là hài tử nhà ai.”

“Mẫu phi thấy Trần nhi đối với nàng rất tốt, nhớ mãi

không

quên,

không

giống như tình cờ gặp người qua đường, chẳng lẽ Trần Nhi

không

nguyện cùng mẫu phi

nóithật?” Vân Quý phi thăm dò hỏi.

Con trai của nàng chỉ có thể động tâm với Tiêu Vũ Nhi, còn nữ hài khác, nếu Trần Nhiyêu

thích, nàng

sẽ

không

cho phép nữ hài kia đến gần Trần Nhi.

Đầu ngón tay

hắn

khẽ nhích, bức họa cuộn tròn nằm trong lòng bàn tay,

hắn

nhìn thẳng Vân Quý phi

nói: “Đây là mẫu phi

không

tin Trần Nhi?”

“Ha ha, mẫu phi chỉ muốn hỏi

một

chút thôi, làm sao có thể

không

tin Trần Nhi?” Thấy sắc mặt Hiên Viên Lưu Trần lạnh dần, Vân Quý phi vội vàng pha trò.

“nói

đến nữ hài nhi! Có ai có thể so sánh với nữ nhi đáng

yêu

của nhϊếp chính vương? Khuôn mặt

nhỏ

nhắn của Tiêu Vũ Nhi kia, người gặp người thích, so với nữ hài nhi con vẽ còn xinh xắn đẹp động lòng người hơn, mẫu phi cảm thấy, Trần Nhi và Tiêu Vũ Nhi mới đúng là

một

đôi trời sinh.” Vân Quý phi mượn nữ hài nhi trong bức họa cuộn tròn của

hắn, khen Tiêu Vũ Nhi

một

phen.

Hiên Viên Lưu Trần mím môi

không

nói, giữa lông mày



ràng

không

vui, mẫu phikhông

lần nào tới là

không

nhắc đến Tiêu Vũ Nhi, lần này lại lấy tiểu Vũ nhi của

hắn

so sánh với Tiêu Vũ Nhi, trong lòng lòng

hắn

hừ lạnh, tiểu quận chúa kiêu ngạo như thế sao có thể so sánh với tiểu Vũ nhi của

hắn?

“Mẫu phi, Trần Nhi

không

thích Tiêu Vũ Nhi, hôm nay

không

thích, về sau cũng

sẽkhông

thích, mẫu phi vẫn nên sớm bỏ tâm tư kia

đi.”

Đừng nhìn Hiên Viên Lưu Trần ngày thường ôn nhuận, nếu chuyện

hắn

không

muốn, dù có ép buộc

hắn

cũng vô ích, Vân Quý phi tự nhiên biết



tính tình của đứa con này, mày nhiễm ưu sầu, nàng thở dài, hạ giọng.

“Trần Nhi, cứ cho là con

không

thích Tiêu Vũ Nhi, chẳng lẽ hai chân này của con, con lại

không

nghĩ tới?” Làm mẫu thân, ai

không

muốn con mình khỏe mạnh cường tráng? Nàng

không

buộc

hắn, mà dựa theo tính tình của

hắn,

sẽ

thiệt thòi lớn, tại sao Trần Nhi lại

không

suy nghĩ đến mặt trái này?

Nhắc tới hai chân, ánh mắt Hiên Viên Lưu Trần trở nên ảm đạm,

một

người

không

thểđi

lại được, có tư cách gì có được người mình

yêu?

“Trần Nhi, nghe mẫu phi

nói

một

câu, trước chữa khỏi chân rồi chúng ta bàn tiếp có được

không?” Vân Quý phi thấy

hắn

ưu tư, thừa cơ

nói.

“Trần Nhi, con ngẫm lại xem, nếu con

yêu

nữ hài nhi trong bức tranh kia cũng

khôngphải

không

thể, mẫu phi hy vọng con có

một

đôi chân khỏe mạnh, như vậy con mới có thể cùng người con

yêu



sự

phát triển cùng tương lai.” Nếu đồng ý, về sau tất

sẽphải cưới Tiêu Vũ Nhi, đạt được thế lực nhϊếp chính vương, mới là mấu chốt trước mắt.

“Con cùng nàng chỉ là người qua đường.” Hiên Viên Lưu Trần thanh minh.

“Được, được, các con chỉ là người qua đường, mẫu phi biết Trần Nhi còn chưa thông suốt, chờ con lớn hơn chút, gặp được người mình

yêu, Trần Nhi nhất định

không

hy vọng ngồi

trên

xe lăn cùng nàng

nói

chuyện

yêu

đương chứ?” Vân Quý phi che miệng cười, trêu ghẹo

nói.

Hiên Viên Lưu Trần đỏ mặt, chiếc ghế vừa động,

hắn

quay lưng lại, cầm bức họa trong lòng bàn tay

đã

thấm mồ hôi: “Mẫu phi, Trần Nhi mệt mỏi.”

“Mỗi lần mẫu phi

nói

những lời này, Trần Nhi đều kêu mệt, mẫu phi

đi

liền, để Trần Nhi ở lại nơi thanh tịnh dưỡng tâm.” Vân Quý phi cười rời

đi, ra đến cửa phòng, nụ cười của nàng chợt tắt.

sự

thay đổi của Trần Nhi vẫn tốt hơn so với

sự

vô tâm vô tình của

hắn

trước đó, xem ra, nữ hài nhi kia có vị trí

không

nhẹ

trong lòng Trần Nhi.