Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Độc Nhất Phu Nhân Tâm

Chương 39: Quan sát

« Chương TrướcChương Tiếp »
Những cây cổ thụ trong khu vực săn bắn cành lá sum xuê rộng lớn, từng tầng lá lẫn trong mây, che khuất bầu trời.

Dưới đất vẫn còn từng mảng tuyết trắng xóa đọng lại từ mùa đông, đến giờ vẫn chưa hoàn toàn tan hết, vó ngựa đạp lên từng đống tuyết mềm mại, lưu lại những dấu chân liên tiếp. Nếu như gặp những đoạn đường núi ướt trơn trượt do tuyết tan, rất có thể

sẽ

người ngã ngựa đổ, lúc này cuộc thi săn bắn vừa mới được bắt đầu

không

lâu, nhưng

đã

có người bị thương phải nâng trở về.

Đoàn Nghiễm

đi

tới

một

chỗ yên tĩnh, vừa ngắm được

một

con mồi, còn chưa kịp ra tay bắn hạ

đã

bị người khác cướp mất.

Ông hạ cung tên xuống, nhìn về phía người đứng cách đó

không

xa, sau giây lát cất giọng lạnh nhạt hỏi: "Các hạ là?"

không

phải ông cố ý chọc giận người đó, mà

thật

sự

ông

không

nhận ra được người này là ai. Ông

khônghề có ấn tượng gì đối với gương mặt này, mà chính xác mà

nói

đối với người ở cả khu vực săn bắn này ông đều

không

có ấn tượng. Chính là vì để tránh cho loại tình huống xấu hổ này xảy ra, ông mới lựa chọnmột

tới

một

nơi hoang vu như thế này,

không

ngờ lại vẫn đυ.ng mặt người khác.

Người này nay từ đầu

đã

đi

theo phía sau ông, ông

đi

đâu ông ta liền

đi

theo,

hiện

nay đến con mồi ôngđã

ngắm ông ta cũng muốn tranh cướp, đến tột cùng ông ta có ý đồ gì?

Khuôn mặt Đào Lâm Nguyên hơi biến sắc,

âm

thanh hết sức kìm nén

nói: "Qúy nhân như Du quận vươngthật

sự

là hay quên, tại hạ là hộ bộ thị lang Đào Lâm Nguyên."

Về chuyện Đoàn Nghiễm

không

có khả năng nhớ mặt người khác, chỉ có những người thân cận cùng ông mới biết, ngay cả những người trong phủ Du quận vương cũng

không

mấy người biết được.

không

ai

nóicho Đào Lâm Nguyên biết việc này, nên đương nhiên ông cũng

không

biết Đoàn Nghiễm bị mắc bệnh này, ông còn cho rằng Đoàn Nghiễm cố ý như vậy là muốn làm cho mình xấu hổ.

Đoàn Nghiễm chỉ nhớ được tên,

không

nhớ được người, nghe vậy

không

có biểu cảm gì nhếch nhếch môi, nhìn người

đang

đứng đối diện: "Hóa ra là Đào thị lang."

Lúc này, ông

đã

biết nguyên nhân ông ta cố ý cướp con mồi của ông.

Ông cảm thấy buồn cười liền quay đầu ngựa

đi

về phía Đào Lâm Nguyên, lúc hai người thoáng qua nhauthì

ông

nói

một

lời hai ý

nói: "Bản vương

không

hề biết, Đào thị lang có sở thích cướp con mồi

yêu

thích từ trong tay người khác như vậy đó."

Đào Lâm Nguyên hơi hơi nghiêng đầu,

không

hề có ý nhường bước, "Du quận vương

đã

hiểu lầm tại hạ, chỉ là do con mồi này Đào mỗ

đã

nhìn trúng trước mà thôi."

Nếu

thật

sự

là ông ta

đã

nhìn trúng trước, vì sao nhất định phải chờ khi ông cài tên

thì

mới ra tay?

Đoàn Nghiễm khinh thường

không

muốn tranh cãi cùng Đào Lâm Nguyên, giá

một

tiếng chạy sang nơi khác, "Bất quá chỉ là

một

con thỏ, Đào thị lang

đã

thích

thì

cữ giữ lấy."

Ý tại ngôn ngoại đó là, đó chỉ là con thỏ nên bản vương mới có thể buông tay, đổi thành cái khác chưa chắc

đã

như vậy.

Ông nghênh ngang rời

đi, để lại Đào Lâm Nguyên đứng đó sắc mặt đen sì.

Kế tiếp

trên

cả đoạn đường săn bắn hai người dường như cố gắng tranh đua,

âm

thầm phân cao thấp, thi xem ai săn được nhiều động vật hơn. Mới đầu Đoàn Nghiễm cũng

không

muốn so bì với Đào Lâm Nguyên, tính tình của ông vốn luôn lãnh đạm, tham gia cuộc thi săn bắn lần này cũng chỉ là vì nể mặt Hoàng Thượng. Nhưng sau khi bị Đào Lâm Nguyên cướp đoạt con mồi nhiều lần, tính hiếu thắng của ông liền bị kí©h thí©ɧ, nhất định muốn đánh bại đối phương.

Đoàn Nghiễm

không

nhận ra được khuôn mặt của Đào Lâm Nguyên, nhưng ông nhớ hôm nay Đào Lâm Nguyên mặc quần áo gì, trang phục màu tro của dân tộc Hồ, cưỡi ngựa màu đỏ thẫm. Mỗi khi thấy hai dấu hiệu như thế đập vào mắt, ông liền có thể nhận thấy được

một

ánh mắt bất thiện, vì thế chỉ có thể tập chung tinh thần,

không

thể

không

chống lại.

*

Cho tới hai người

đi

đến bên dòng suối nhìn thấy

một

con hươu sao con, bọn họ liền dừng lại cách đó mấy trượng, chăm chú quan sát. Chắc là con hươu sao con này bị lạc mẹ, sau khi uống vài hớp nước liền ngẩng đầu hoảng loạn tìm kiếm khắp nơi, vừa phát ra những

âm

bất an.

Sau khi Đoàn Nghiễm tính toán được khoảng cách, rút ra

một

mũi tên từ bao đựng tên sau lưng, lắp lên cung chuẩn bị ngắm chính xác về phía con mồi: "Đào thị lang, bản vương muốn con hươu này."

Vừa dứt lời,

một

mũi tên cắt

không

khí vυ"t

một

tiếng rời cung bắn ra, bay

một

đường thẳng tắp về phía con hươu

nhỏ.

Cùng lúc đó Đào Lâm Nguyên cũng bắn

một

mũi tên, lại

không

phải hướng tới con hươu

nhỏ

kia, mà là nhắm đến mũi tên mà Đoàn Nghiễm vừa bắn. Mũi tên của Đào Lâm Nguyên tốc độ tương đối nhanh, lại vô cùng chuẩn xác bắn trúng mũi tên của Đoàn Nghiễm, khi hai mũi tên va chạm vào nhau, phát ra

mộtâm

thanh va chạm kịch liệt, tất cả đều rơi

trên

mặt đất.

Chú hươu

nhỏ

đang

đứng bên suối bị tiếng động làm cho sợ hãi, chú hươu

nhỏ

ngẩng đầu nhìn bọn họ rồi chạy

thật

nhanh để trốn thoát.

Đoàn Nghiễm như có điều suy nghĩ trong chốc lát rồi

nói, "Hành động này của Đào thị là có ý gì?"

Trong lời

nói

của Đào Lâm Nguyên như có thâm ý

nói, "Ra tay cũng lên có chút phúc hậu, Du quận vương nên cạnh tranh công bằng với ta mới là quân tử."

Những nhánh cây vừa đâm trồi non xanh mơn mởn đung đưa trong gió,

một

mảng xanh mướt dạt dào hoàn toàn đối lập với nền băng tuyết trắng xóa, nhưng cảnh sắc như vậy lại làm tâm trạng của mọi người vui vẻ. Bên dòng suối tuyết

đã

gần tan hết, thỉnh thoảng có bóng dáng của mấy chú thỏ con thấp thoáng, đứng ở từ xa tò mò nhìn bọn họ

một

chút, rồi vội vàng chạy mất.

Đoàn Nghiễm cong môi cười, lạnh lùng

nói: " Trong chuyện săn bắn này làm gì có truyện công bằng, chỉ cần ai nhanh tay nhanh mắt

thì

con mồi chính là của người đó."

Chính là do ông

không

có mắt chấp nhận buông tay trước, bây giờ

thì

oán trách ai?

Đào Lâm Nguyên bị phản bác lại á khẩu

không

nói

được gì được, nghiền ngẫm ý tứ trong lời

nói

của Đoàn Nghiễm, ông ta

nói

như vậy là

đã

có ý quyết tâm muốn cưới Ân Tuế Tình. Tuy bọn họ đều luôn

nóivòng vo, nhưng cả hai đều hiểu



họ

đang

nói

chuyện gì, Ân Tuế Tình như là con mồi bọn họ

đang

tranh đoạt,

không

chỉ riêng ở khu săn bắn này, cho dù ở bất cứ đâu bọn họ đều

không

muốn bị đối phương đánh bại.

Đối với Đào Lâm Nguyên mà

nói, cũng chỉ khi ở khu vực săn bắn mới này ông mới có thể quang minh chính đại cạnh tranh cùng Đoàn Nghiễm.

Ông bây giờ

không

có tư cách để gặp Ân Tuế Tình, chứ đừng

nói

là tranh cướp cùng Du quận vương. Chỉ sợ ông còn chưa bước vào cửa của phủ Sở quốc công,

đã

bị

một

đám nam nhân kia đánh cho

một

trận rồi ném ra ngoài.

Đào Lâm Nguyên tức giận đấm lên

một

thân cây, trơ mắt nhìn bóng dáng Đoàn Nghiễm càng ngày càng xa, mà ông chỉ có thể bất lực đứng ở đây.

*



một

chỗ khác, Giang Hành cũng

đang

đi

săn bắn.

Bất quá mục đích săn bắn của

hắn

dễ dàng hơn nhiều so với Đào Lâm Nguyên và Đoàn Nghiễm,

hắncưỡi



Hồng

đi

dạo

không

có mục đích, bắt gặp thỏ con hay hươu con

thì

đến mí mắt cũng

không

thèm nâng

một

chút.

Ngược lại Lý Hồng

đi

phía sau đều kéo cung, chỉ

một

mũi tên là

đã

trúng đích trăm phát trăm trúng.

hắn

lắc lắc đầu tiếp tục

đi

theo phía sau Giang Hành, "Tại sao Ngụy vương lại

không

bắn tên? Tiểu nhân nhìn thấy Du quận vương và Đào thị lang

đã

bắn được mấy con mồi, ngài

không

nóng lòng sao?"

Giang Hành vẫn tiếp tục tiến sâu vào trong rừng, lấy

một

mũi tên từ phía sau lưng lau lau, thoải mái cười, "Săn những động vật

nhỏ

thì

làm gì có cảm giác thành công? Muốn săn

thì

phải săn

một

con vật lớn."

Ngụy vương đây là

đang

chuẩn bị...

hắn

nhớ có người

nói

sâu trong rừng có sài lang hổ báo, hai chân Lý Hồng nhất thời đều mềm nhũn, run rẩy hỏi: "Ngụy vương ngài, ngài

không

phải muốn..."

Giang Hành

không

phát

hiện

hắn

đang

sợ hãi, quay đầu thấy

hắn

càng ngày càng

đi

chậm lại liền ra lệnh: "Nhanh lên, đeo bao đựng tên thay cho bản vương."

nói

xong cởi bao đựng tên

đang

đeo sau lưng đưa cho

hắn.

Lý Hồng ôm bao đựng tên vẻ mặt đầy sợ hãi,

hắn

biết Ngụy vương có năng lực tuyệt đỉnh, nhất địnhkhông

sợ những mãnh thú hung dữ kia, nhưng mà

hắn

thì

sợ... Đặc biệt càng ngày càng

đi

sâu vào trong rừng, ánh sáng càng ngày càng thưa thớt, Lý Hồng sợ tới mức hai chân run lập cập, gương mặt đều vặn vẹo nhăn nhó.

Ước chừng

đi

được nửa canh giờ, bọn họ

đã

hoàn toàn cách ly mọi người, chung quanh

không

một

tiếng người, hoang vu u tĩnh,

âm

trầm đáng sợ.

Tuyết đọng càng ngày càng dầy, vó ngựa đạp

trên

tuyết phát ra

âm

thanh lạo xạo, nghe được những ân thanh này trong lòng Lý Hồng lại càng run sợ tim đập thình thịch, theo sát Giang Hành nửa bước

khôngrời, cẩn thận nhìn bốn phía xung quanh.

Trong rừng cây yên tĩnh đột nhiên truyền ra

một

tiếng gầm to, mạnh mẽ vang dội, Lý Hồng cuống quít kéo cung tiễn, "Ngụy vương coi chừng!"

Giang Hành mặt

không

đổi sắc

đi

ở phía trước, thúc ngựa về phía chỗ phát ra

âm

thanh.

âm

thanh này, nghe giống như...

Lý Hồng phóng ngựa đuổi kịp, bảo hộ hai bên trái phải của

hắn, "Nơi này nguy hiểm, kính xin Ngụy vương đề phòng cẩn thận..."

Đáng tiếc những lời này của

hắn

đã

chậm, Giang Hành dừng trước

một

cây Chương Mộc cao to, tung người xuống ngựa, từ sau thân cây ôm lấy

một

một

chú báo hoa

nhỏ, ngạc nhiên

nói: "Tại sao ngươi lại ở đây?"

hiện

giờ Tướng Quân

đã

trưởng thành hơn, bề ngoài

không

còn giống

một

chú mèo

nhỏ

nữa, chỉ cần nhìn qua liền có thể nhận ra nó là

một

chú báo

nhỏ.

Lý Hồng hoảng sợ nhìn chú báo

nhỏ

đang

không

an phận trong tay Giang Hành, ngay cả

nói

chuyện cũng lắp bắp: "Ngụy, Ngụy vương đây là..."

Giang Hành vuốt ve cái đầu đầy lông của nó, giải thích đơn giản: "Đây là sủng vật của Quảng Linh quận chúa."



nhóc kia gần như thời thời khắc khắc đều mang theo nó, tại sao nó lại có thể chạy đến đây?

không

biết sau khi nàng phát

hiện

Tướng Quân mất tích,

sẽ

có phản ứng gì.

Nghe xong, vẻ mặt của Lý Hồng bộc lộ vẻ khó tin.

hắn

từng nhìn thấy Quảng Linh quận chúa trong

mộtbữa cung yến, Đào phủ tam tiểu thư, nhìn như là

một

tiểu thư dịu dàng thùy mị động lòng người, tại sao lại có thể nuôi

một

sủng vật là

một

loại dã thú hung dữ như này?

Nhìn người

không

thể chỉ nhìn bề ngoài, những lời này quả

thật

không

sai.

Lúc

đang

nói

chuyện, bên tay trái bọn họ xuất

hiện

một

đôi mắt xanh sáng rực, quay đầu nhìn lại, chính là

một

con sói

đang

chuẩn bị rục rịch. Giang Hành rất nhanh quan sát chung quanh, may mắn là chỉ cómột

con, chắc là nó

đã

tách khỏi đàn,

một

mình



độc, căn bản

không

gây chút sợ hãi nào cho

hắn.

Giang Hành dứt khoát lên ngựa, đem Tướng Quân đặt

trên

đầu vai, vẻ mặt bình tĩnh

nói: "Nếu Quảng Linh quận chúa để cho bản vương huấn luyện ngươi, ngươi phải quan sát

thật

tốt, bản vương làm cách nào đánh bại nó."

*

Đào Cẩn phát

hiện

không

thấy Tướng Quân đâu,

thì

đã

là hai canh giờ sau.

Giữa trưa nàng mơ màng nằm

trên

giường

nhỏ

nghỉ ngơi trong chốc lát, ngủ

một

giấc mà

một

canh giờđã

trôi qua. Lúc thức dậy cũng

không

thấy kỳ lạ, Tướng Quân hay thích chạy lung tung, nàng cũng

khôngđể ý ở trong lòng, nhưng khi nàng muốn tìm nó

thì

lại phát

hiện

tìm mãi mà vẫn

không

thấy nó.

"Trong viện ngoài viện đều

đã

tìm, vẫn

không

có." Ngọc Minh vẻ mặt nôn nóng, Tướng Quân

không

thể so với những động vật khác, nếu nó làm người khác bị thương

thì

không

phải là việc

nhỏ.

Trước giờ nó vẫn ngoan ngoãn ở Nhiễm Vân cư, nhưng giờ

đã

lật tung tất cả mọi chỗ trong viện vẫnkhông

thấy bóng dáng nó.

Đào Cẩn cố gắng bình tĩnh lại,

đi

ra ngoài chính thất, "đã

tìm kiếm ở những đâu?

đã

có ai hỏi hạ nhân chung quanh, xem có ai nhìn thấy nó

không?"

Ngọc Minh liền đem những nới vừa rồi

đã

đi

nói

qua

một

lượt, "Sơn trang quá lớn, hơn nửa khắc trước

đãtìm

một

lượt. Nô tỳ

đã

hỏi mấy hạ nhân ở xung quanh, bọn họ đều

nói

không

nhìn thấy..."

Vậy

thì

thật

kỳ quái, tại sao có thể tự dưng biến mất như vậy?

Đào Cẩn nhíu nhíu lông mày, "Có nghe

nói

có ai bị thương

không?"

Ngọc Minh lắc đầu, "không

có."

Chỉ cần tiểu gia hỏa kia

không

cắn người khác bị thương là được, Đào Cẩn thở phào

nhẹ

nhõm

một

hơi, chuẩn bị tự mình

đi

ra ngoài viện tìm kiếm, trước khi trời tối phải tìm được nó.

Mới ra khỏi Nhiễm Vân cư, liền thấy phía trước có

một

người vội vã chạy tới.

Hàn Quang dừng lại trước mặt nàng, thở hồng hộc

nói: "Tiểu, tiểu thư... Vừa rồi ở bên kia có người nhìn thấy Tướng Quân, nô tỳ

đã

đi

tìm

một

vòng, nhưng vẫn

không

tìm thấy..."

Nàng vừa thở

một

vừa tay chỉ

một

cái, chính là phía Tây Nam.

Đào Cẩn cầm váy

đi

về phía bên đó, đầu óc hết sức bình tĩnh hỏi: "Thấy khi nào?"

Hàn Quang nghĩ

một

chút rồi đáp: "một

canh giờ trước."

đã

lâu như vậy,

nói

như vậy chắc chắn Tướng Quân

đã

sớm

không

còn ở đó... Tuy rằng Đào Cẩn hiểurõ, nhưng nàng vẫn mang hi bọng

đi

về phía bên kia.

Người ở viện phía Tây Nam

không

nhiều, nơi đây rất nhiều hòn giả sơn lầu các cũng lớn. Nam nhân đềuđã

ra bên ngoài săn bắn, cho nên Đào Cẩn

không

lo lắng

sẽ

trạm mặt ai, chân bước nhanh như bay,

đivề phía Hàn Quang vừa

nói

đến.

"Ngươi

nói

ở đâu nhìn thấy Tướng Quân?" Đào Cẩn vừa

đi

vừa hỏi.

Hàn Quang

đi

phía trước dẫn đường,

đi

qua con đường mòn quanh co giải đầy đá cuội, phía trước liền thấy

một

tòa lầu các, ở bên cạnh là núi giả, quang cảnh chung quanh lịch

sự

tao nhã."Nàng ta

nói

là ở trong này... Nhưng nô tỳ

đã

đi

tìm

một

lúc lâu, nhưng vẫn

không

tìm được."

nói

xong chỉ chỉ lầu các phía dưới Lang Vũ, vẻ mặt khó xử.

Phía cuối Lang Vũ nối tiếp

một

cái khác sân,

hiện

giờ

đã

trống

không, nào có bóng dáng của Tướng Quân?

Đào Cẩn nhìn bốn phía

một

vòng, quả

thật

không

thấy. Nàng buồn rầu nhíu mày, ngẩng đầu nhìn tòa lầu các phía xa xa. Nàng nhìn

không

chủ đích, thế nhưng phát

hiện

bên

trên



một

người, mặc cẩm bào màu trắng,

đang

mỉm cười nhìn nàng.

Người này thanh tú tuấn dật, nụ cười ấm áp như như gió mùa xuân, nhìn về phía xa,

hắn

đang

đứng ởtrên

cao, nàng đứng ở dưới,

không

biết

đã

bị

hắn

quan sát bao lâu rồi.

Đào Cẩn suy nghĩ

một

lúc cũng

không

nhớ mình quen biết người này, biết nơi này

không

thích hợp ở lâu, liền thu hồi ánh mắt quay người muốn

đi.

Người đứng

trên

lầu liền lên tiếng gọi nàng lại: "Có phải tiểu thư

đang

tìm

một

con Báo

nhỏ?"

hắn

dùng cây quạt chỉ

một

phương hướng, "Tại hạ đứng ở đây

đã

lâu, đúng lúc nhìn thấy nó di về phía Tây, xem ra nó

đã

sớm

đi

ra khỏi trang viên."

Đào Cẩn ngẩn ra, dừng bước hỏi: "Cho hỏi nó

đi

khỏi phủ khi nào?"

Đối phương đáp: "đã

một

canh giờ."

Tên tiểu tử này

thật



không

khiến người khác bớt lo được mà, hôm qua gọi nó trở về nó liền

không

vừa lòng,

không

ngờ hôm nay thừa dịp nàng

không

chú ý liền vụиɠ ŧяộʍ chạy ra ngoài chơi. Tùng Hương sơn lớn như vậy, bảo nàng

đi

đâu tìm nó?

Huống chi bên ngoài

đang

tại tổ chức cuộc thi săn bắn, vạn nhất có người coi nó thành con mồi

thì

làm thế nào?

Đào Cẩn càng nghĩ càng thấy lo lắng, gần như

không

dám dừng lại

một

chút nào, lập tức sai người

đi

ra ngoài tìm nó.

Trước khi

đi

nàng ngẩng đầu lên, quy củ cảm ơn với người

đang

đứng

trên

lầu: "Đa tạ công tử

đã

chỉ điểm."

"Chỉ là tiện tay cứu giúp, Đào tiểu thư làm sao lại phải cảm ơn?" Đối phương cười hỏi.

Ánh mắt Đào Cẩn lộ ra vẻ nghi hoặc, còn chưa kịp hỏi

hắn

tại sao lại biết nàng,

hắn

đã

đáp: "Nếu như muốn cảm ơn,

thì

Lục mỗ mới phải cảm ơn Đào tiểu thư mới đúng. Nếu

không

phải đêm đó có tiểu thư xả thân cứu giúp, chắc

hiện

nay Lục mỗ

đã

sớm quy thiên rồi, làm sao có cơ hội được đến đây nữa?"

Đào Cẩn hết sức ngạc nhiên, lúc này mới nhìn thấy



hắn

không

phải

đang

ngồi

trên

ghế đá, mà là

đangngồi

trên

xe lăn.
« Chương TrướcChương Tiếp »