Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Độc Nhất Phu Nhân Tâm

Chương 21: Ngoài ý muốn

« Chương TrướcChương Tiếp »
Giang Hành có quan hệ rất tốt với Sở quốc công Ân Như, lại từng là thanh mai trúc mã với Ân Tuế Tình, lúc này

hắn

đưa Đào Cẩn trở về, cũng

không

có gì

không

ổn.

Hơn nữa yến tiệc

không

có chuyện gì quan trọng, nán lại quá lâu cũng

không

có gì thú vị, chẳng thà tiện đường

đi

về cùng nàng. Giang Hành chuẩn bị xe ngựa, quay đầu lại thấy Đào Cẩn đứng nhìn

hắn

khôngnhúc nhích, khuôn mặt

nhỏ

nhắn căng thẳng nhìn rất nghiêm túc, giống như

hắn

đáng sợ lắm vậy.

Giang Hành khẽ nở nụ cười, đôi mắt đen thâm trầm khóa

trên

người nàng: “Sao vậy, ngươi

không

muốn ta đưa về sao??”

Thay vì sai

một

người hầu đưa họ hồi phủ, chi bằng để

hắn

hộ tống về. Dù sao Đào Lâm Nguyên cũngđã

quá say, lỡ may

trên

đường có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra,

một

tiểu



nương như nàng làm sao có thể tự mình đối phó nổi?

Đào Cẩn khoát tay, hiểu chuyện

nói: “Đa tạ Ngụy vương, phụ thân hôm nay gây phiền toái cho ngài, hôm khác

sẽ

đến cửa tạ lỗi với ngài sau.”

Vừa rồi

không

phải là nàng

không

đồng ý, chỉ là trong giây lát nàng

không

có tập trung, vì mãi nhìn gương mặt say khướt mất tinh thần của phụ thân, nên đương nhiên vẻ mặt

sẽ

chẳng thể nào tốt nổi. Chỉ là Giang Hành muốn tự mình đưa họ hồi phủ, quả

thật

khiến Đào Cẩn hơi bất ngờ. Trong ấn tượng của nàng,

hắn

không

phải kiểu người thích chĩa mũi vào việc của người khác, vì sao lần này lại chủ động giúp đỡ nhỉ?

đang

lúc suy nghĩ

thì

người hầu của Giang Hành trái phải

đã

đỡ Đào Lâm Nguyên đứng dậy, đưa

hắn

đira ngoài. Đào Lâm Nguyên

đã

uống canh giải rượu, cũng thanh tỉnh vài phần,

không

giống vừa rồi lộn xộn mơ hồ, có điều bước

đi

vẫn hơi loạng choạng.

Đào Cẩn

đi

theo phía sau bước ra khỏi phòng, quay đầu nhìn Đào Tĩnh

nói: “Ca ca thay muội

nói

với phu nhân Kinh triệu doãn

một

tiếng, đa tạ bà ấy hôm nay

đã

chiêu đãi chiếu cố, muội phải về trước.”

Đào Tĩnh trấn an nàng, “trên

đường

đi

phải cẩn thận, đợi yến hội chấm dứt huynh

sẽ

thay muội

nói

với phu nhân Kinh triệu doãn.”

Đào Cẩn “Dạ”

một

tiếng dứt khoát,

nói: “Bên phía Kinh triệu doãn ca ca cũng phải

nói

vài lời,

nói

phụ thân

không

được khỏe, ông

không

thể tiếp tục ở lại được, hi vọng ngài ấy tha thứ.”

“Được, được.” Giọng

nói

Đào Tĩnh có phần bất đắc dĩ, luôn cảm thấy Khiếu Khiếu đối với chuyện này rất bận tâm, ngữ khí nghiêm trang kia

đi

cùng gương mặt hoạt bát đáng

yêu

thật

có chút buồn cười. “Muội mau về

đi.”

hắn

cố ý dặn dò hai đại nha hoàn ở bên lo cho an nguy của nàng, nhìn đoàn người từ cửa hông rời

đi, khi xe ngựa

đã

đi

xa,

hắn

mới quay người trở về Vưu Mai viện.

*

Trong xe, Bạch Nhụy cùng Ngọc Minh cẩn thận chăm sóc Đào Lâm Nguyên, Đào Cẩn ngồi

một

bên, qua khe hở bức màn, vừa vặn có thể nhìn thấy Giang Hành, người cưỡi ngựa ở bên ngoài

đi

theo bọn họ.

Thần trí Đào Lâm Nguyên mặc dù

không

được tỉnh táo, nhưng

đã

an tĩnh rất nhiều, nằm yên lặng ở

trênghế nhắm mắt lại. Vừa nãy, bị Đào Cẩn nặng lời nên bây giờ

hắn

không

nói

một

câu nào.

một

lúc sau,

hắn

cảm thấy miệng lưỡi đắng khô, nhổm người dậy định uống nước.

“Lão gia ráng đợi

một

lúc, gần tới Đào phủ rồi…”

hiện

tại

đang



trên

xe ngựa, lấy nước ở đâu mà uống? Bạch Nhụy và Ngọc Minh hai mắt nhìn nhau, vẻ mặt khó xử.

Con ngươi đen nhánh của Đào Lâm Nguyên quét mắt nhìn bốn phía, thấy đây là xe ngựa, chau mày hỏimột

câu: “đang

đi

đâu đây?”

Bạch Nhụy nghĩ lão gia uống nhiều nên hồ đồ, ngay cả đường

đi

hồi phủ cũng

không

nhớ nỗi, “Bẩm lão gia, hiên

đang

về Đào phủ.”

“Đào phủ…”

hắn

thì

thào hai câu, quay đầu thấy Đào Cẩn cũng ở

trên

xe ngựa,

đang

định mở miệng

nói, đột nhiên cảm thấy vô cùng nhức đầu.

hắn

ấn ấn mi tâm, dường như

đang

cố nhớ tới điều gì đó, đột nhiên nhổm dậy, vén màn

nói

với phu xe: “đi

phủ Sở quốc công.”

Lời này vừa

nói

ra, mọi người trong xe đều cả kinh, ngay cả phu xe cũng

không

khỏi nắm chặt dây cương.

Lão gia còn dám

đi

đến phủ Sở quốc công? Chẳng lẽ

không

sợ bị đám nam nhân kia đánh

một

trận sao?

Đào Cẩn ôm Tướng Quân nghe vậy cũng sững sờ, vì vậy vội phủ quyết lời

hắn

nói, “Phụ thân,

hiện

tại người nên về nhà

thì

tốt hơn.”

Đào Lâm Nguyên ngoảnh mặt làm ngơ, nhất định muốn tận mắt thấy phu xe đổi hướng.

Cơ bản là phụ thân vẫn còn chưa tỉnh táo, Đào Cẩn cũng bực bội theo, lúc này

đi

phủ Sở quốc công làm gì chứ? Ngoại công cùng các cữu cữu còn

đang

tức giân, ông ấy lại chọn lúc này đến đó,

không

phải là tới cửa để mọi người giáo huấn sao?

Đào Cẩn nắm cánh tay ông, kéo phụ thân mình vào lại trong xe, “Phụ thân!”

Đào Lâm Nguyên thất tha thất thểu lui về sau 2 bước,

một

tay còn chống vách xe, hơi cúi đầu, bộ dạng đau khổ, “Khiếu Khiếu, ta chỉ muốn nhìn mặt mẫu thân con

một

chút.”

Chỉ mới mấy ngày ngắn ngủi, lại giống như trải qua mấy năm. Lúc còn tỉnh táo

hắn

cố gắng áp chế chính mình

không

nghĩ đến bà ấy, nhưng sau khi uống say, tất cả mọi cảm xúc mãnh liệt ùa tới, ý niệm mãnh liệt nhất chính là muốn thấy bà.

Đào Cẩn dĩ nhiên

không

theo ý muốn của ông, quay đầu phân phó phu xe

đang

đi

đường vòng, “Trở về Đào phủ,

không

đi

đâu cả!”

Khổ nỗi là Đào Lâm Nguyên

không

nghe khuyên bảo, mặc kệ Đào Cẩn ngăn cản, định tới cướp đoạt dây cương của phu xe.

hắn

muốn đến phủ Sở quốc công, người bên cạnh có

nói

thế nào cũng vô dụng. Hai người tranh nhau dây cương khiến con ngựa phía trước kinh động, hí dài

một

tiếng, bốn vó bất an vẫy đạp loạn xạ.

Giang Hành phát

hiện

thấy có điều bất thường, cưỡi ngựa

đi

tới xe ngựa trước mặt, chỉ thấy Đào Lâm Nguyên nắm dây cương muốn quay đầu ngựa lại.

hắn

chau mày, phía trước là ngõ phố đông người qua lại, bốn phía đều rộng rãi,

hắn

cứ như vậy lỡ va vào người

đi

đường

thì

rất khó đảm bảo

sẽ

không

có chuyện ngoài ý muốn phát sinh. Vì thế Giang Hành cúi người đoạt lấy dây cương trong tay

hắn, nhưng Đào Lâm Nguyên nhanh tay hơn.

hắn

thúc ngựa điều khiển xe quay đầu chạy thẳng về phía trước, đυ.ng ngã người bán rong bên đường.

Giang Hành phóng ngựa đuổi kịp, Đào Lâm Nguyên

đang

ở trong tình trạng hồ đồ, kỹ thuật điều khiển xe ngựa

không

thuần thục, sắp đυ.ng phải xe ngựa ở phía trước.

Giang Hành đạp lên ghế

nhỏ

nhảy lên càng xe,

không

nói

không

rằng đoạt lấy dây cương trong tay

hắn, trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc, Giang Hành quay đầu xe chạy sượt qua xe ngựa phía đối diện, dừng lại ven đường.

Người

đi

đường bị

một

màn này làm cho khϊếp sợ,

không

ít người đứng nhìn bàn tán chỉ trỏ. Nán lại

nóichuyện

không

đâu

một

hồi mới giải tán.

Vẻ mặt Giang Hành

thật

sự

rất khó coi, khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị, nghiêng đầu nhìn tên đầu sỏ gây tội ở bên cạnh.

Lúc này Đào Lâm Nguyên

đã

tỉnh rượu hơn phân nửa, nhìn đống hỗn độn trước mắt, “Ta…”

Lời mới

nói

ra, ngay lập tức cổ

hắn

bị

một

cánh tay cứng như thép bóp chặt, lời

nói

dừng lại ở yết hầu.

Giang Hành nhìn

hắn

chằm chằm, lên tiếng cảnh cáo: “Lần sau để xảy ra chuyện như thế này lần nữa, bổn vương tuyệt đối

không

tha cho ngươi.”

Đào Lâm Nguyên mặc dù lớn tuổi hơn Giang Hành, nhưng bối phận hai người

không

giống nhau, hơn nữa thân phận của

hắn

cũng tôn quý hơn,

nói

năng như vậy cũng

không

có điểm nào thất lễ.

Tính tình Giang Hành vốn rất tốt, chỉ khi ở quân doanh mới có thần sắc nghiêm nghị, bình thường khi trở về thành Trường An, ít người thấy bộ dạng tức giận của

hắn. Mới vừa rồi thực

sự

hắn

bị Đào Lâm Nguyên chọc tức, nếu

không

phải

hắn

ngăn cản kịp lúc,

không

biết

sẽ

xảy ra chuyện gì nữa.

*

đang

định khởi hành lần nữa,

thì

trong xe truyền ra

một

tiếng thét kinh hãi: “Tiểu thư!”

Giang Hành đưa mắt nhìn, nhưng lại bị tấm mành che tầm mắt,

không

thấy quang cảnh bên trong, chỉ nghe được tiếng Đào Cẩn khẽ

nói: “không

sao đâu…”

đã

chảy máu thế này còn có thể

không

sao ư?

Bạch Nhụy khẩn trương cầm khăn lụa lau vết máu chảy

trên

trán Đào Cẩn, tự trách

không

thôi: “Đều do nô tỳ vô dụng,

không

bảo vệ tốt tiểu thư…”

Với tình huống vừa rồi, trong xe ngựa lắc lư nghiêm trọng, ốc còn

không

mang nổi mình ốc, bảo vệ nàng thế nào được? Đào Cẩn hít

một

hơi, bị va phải nên giờ vẫn còn đau, “Ngươi

nhẹ

tay

một

chút.”

đang

định hỏi xem tình huống bên ngoài thế nào,

thì

ngoài mành lại có tiếng

nói

vang lên: “Khiếu Khiếu, có chuyện gì vậy?”

Là giọng

nói

của Giang Hành.

Đào Cẩn chớp lông mi dài,

không

hiểu vì sao cảm thấy rất tủi thân,

thì

thầm đáp lại: “không

có chuyện gì, chỉ là

không

cẩn thận bị đập đầu.”

Im lặng

một

hồi, ngoài kia lại

nói: “Để cho bổn vương nhìn xem.”

hắn

muốn nhìn gì? Đào Tĩnh nhìn chằm chằm tấm mành, Tướng Quân

đang

nằm trong lòng lưu loát leo lên vài nàng, cọ cọ vào má.

Giang Hành ở bên ngoài đợi trong chốc lát,

không

nghe thấy nàng cự tuyệt, liền vén rèm lên nhìn vào trong. Ngồi trong cùng là tiểu



nương mặc

một

bộ y phục vàng nhạt,

trên

cái trán trắng nõn có vết thương,

trên

vai là

một

con báo

nhỏ

đang

làm nũng với nàng.

Đào Cẩn bị lông của nó chọc ngứa, mở được

một

mắt nhìn ra ngoài mành, “Ngụy vương cữu cữu, vừa rồi là người cứu chúng ta sao?”

Ánh nắng từ ngoài chiếu qua cửa cổ, chiếu lên mái tóc đen nhánh của tiểu



nương, hai gò má trắng gần như trong suốt. Nàng được bao phủ bởi vầng sáng màu vàng nhạt trong trẻo, mơ hồ. Cảnh tượng trước mắt khiến lòng Giang Hành như bị mèo cào, cảm giác ngứa ngứa, lòng

hắn

có phần mềm nhũn ra.

“Là ta.” Giang Hành

đi

tới trước mặt nàng, cẩn thận nhìn vết thương

trên

trán,

nói: “Bị thương thế này còn

nói



không

có việc gì sao?”



nương nào chả coi trọng gương mặt nhất, tiểu bất điểm xinh đẹp như vậy, nếu để lại sẹo, chẳng phải rất đáng tiếc sao?

nói

xong giơ tay định chạm vào

thì

nghe nàng xuýt xoa

một

tiếng, lui về phía sau che lại vết thương của mình, “Đừng chạm vào, rất đau đấy.”

Nếu biết đau, sao còn

nói

dối

hắn

không

có việc gì?

Từ trong vạt áo,, Giang Hành lấy ra

một

bình sứ trắng, hàng năm

hắn

đều lãnh binh

đi

xuất chinh,

trênngười kiểu gì cũng

sẽ

bị thương, vì vậy thường xuyên đem theo bên mình loại thuốc mỡ trị ngoại thương này, cực kỳ hiệu quả.

hắn

đặt lọ thuốc vào tay Đào Cẩn, “Ngươi dùng cái này

đi, thuốc này trị ngoại thương rất hiệu quả.”

Đào Cẩn cầm lấy quan sát, môi nở

một

nụ cười tươi rói, “Cám ơn Ngụy vương cữu cữu.”

Xưng hô kiểu này nghe

không

được tự nhiên, Giang Hành sờ đầu nàng, “Ngươi và Ngọc Chiếu đều giống nhau, sau này cứ gọi ta là cữu cữu.”

Đào cẩn trừng mắt nhìn, chớp chớp hàng mi.

Đây là cơ hội ngàn năm có

một

để kết thân với

hắn, đương nhiên nàng

sẽ

không

bỏ qua, khéo léo sửa xưng hô: “Cữu cữu.”

Giang Hành rất hài lòng, mặt khác dặn dò nha hoàn bôi thuốc mỗi ngày cho nàng, lúc này mới

đi

ra khỏi xe ngựa, tiếp tục đưa bọn họ về Đào phủ.

*

Lúc trở lại Đào phủ, Giang Hành

không

nán lại mà lập tức rời

đi.

Đào Lâm Nguyên cũng

đã

tỉnh rượu hẳn, biết do mình nhất thời xúc động nên khiến Đào Cẩn bị thương, vừa tự trách lại đau lòng.

hắn

gọi Chu Phổ tới xem vết thương của Đào Cẩn, cũng may vết thương

không

sâu, miệng vết thương cũng

không

lớn, dùng thuốc mấy ngày là khỏi.

Chu Phổ quấn băng quanh đầu nàng, đứng ở

một

bên, cũng

không

tiện hỏi gì nhiều, hành lễ xong lập tức lui ra.

Trong phòng rất yên tĩnh, Đào Cẩn dựa vào giường

nhỏ, cúi đầu vuốt ve Tướng Quân, mệt mỏi suy nghĩ.

Đào Lâm Nguyên áy náy

không

thôi, muốn

nói

chuyện với nàng, lại

không

biết nên mở miệng thế nào. Dù uống say nhưng

hắn

vẫn nhớ được những việc

đã

xảy ra. Nên giờ

hắn

cảm thấy

không

còn mặt mũi nào để gặp nàng,

nhẹ

nhàng chạm vào băng gạc trắng quấn quanh đầu nàng, “Là phụ thân

không

tốt, Khiếu Khiếu, phụ thân nhất định

sẽ

bù đắp cho con. Con hãy nghỉ ngơi

thật

tốt, tối phụ thân lại đến thăm con.”

Đào Cẩn mở mắt, “Phụ thân muốn bù đắp cho con như thế nào?”

Lúc này dù nàng có muốn điều gì, hẳn là Đào Lâm Nguyên đều đáp ứng, “Khiếu Khiếu muốn gì?”

Nàng rũ mắt, rầu rĩ

nói: “Con chưa nghĩ ra.”

Đào Lâm Nguyên than thở

một

tiếng, sửa mền lại cho nàng, “Chờ con khỏe hơn

thì

nói

cho phụ thân biết cũng chưa muộn.”

Đợi sau khi Đào Cẩn ngủ say,

hắn

ngồi ở mép giường nhìn nàng

một

lát mới rời

đi.

Đào Lâm Nguyên vừa mới

đi

không

lâu, Lục thị bên kia biết tin Đào Cẩn

đã

về phủ,

không

để ý nha hoàn Trọng Linh viện ngăn cản, nổi giận đùng đùng xông vào. Bà dùng khăn che mặt,

không

thấy



biểu tình, lại khiến người ta có cảm giác như bình gốm bị vỡ.

Đào Cẩn

đang

trong lúc ngủ mơ màng, lại bị tiếng động bên ngoài đánh thức.
« Chương TrướcChương Tiếp »