Chương 14: Thuyết Phục Thiếu Niên Phản Nghịch, Tích Đức Làm Việc Thiện.

Bên trong phòng livestream.

Lúc này đã vô cùng náo nhiệt.

Bởi vì những chuyện này cũng thật sự là kịch hay.

Cái này đều có thể đọc được ở các trang web.

Tần Dược nói: "Tiếp theo mời vị kế tiếp, “Ta là quốc phục Hàn Tín”, kết nối."

Sau một loạt thao tác, hai người liền kết nối, không nghĩ tới đối diện ống kính lại là một đứa bé.

Dáng vẻ đại khái mười ba mười bốn tuổi, vẻ mặt non nớt, mà bởi vì đứa nhỏ này nhỏ gầy, nên nhìn có vẻ còn nhỏ hơn so với tuổi thật.

Tần Dược bởi vì công pháp đã tiến triển, không cần cố ý vận dụng Đạo Thiên Bí Điển, cũng có thể nhìn ra được vài thứ.

Cái người có ID là “Ta là quốc phục Hàn Tín”, quả thực là tiêu chuẩn con nít quỷ.

"Khá lắm, đại sư gặp phải nan đề rồi!"

"Cái này là muốn đem tiền trả lại sao?"

"Ha ha ha, bạn học nhỏ cháu đã trưởng thành chưa?"

"Con nít cũng livestream được à?"

Mà lúc này, Tần Dược vội vàng nói: "Tôi thấy là mọi người định để phòng Livestream của tôi lại bị đóng nữa à, trẻ con thì tính mệnh gì chứ, phải tin tưởng khoa học."

Phải biết, trẻ vị thành niên không thể tiến hành trực tiếp kiếm lời, tuy nhiên đây là liên tuyến, nhưng cũng rất dễ dàng ăn tố cáo, ít nhất cũng là bị tố cáo loại C.

Cũng chính là cảnh cáo.

Cho nên Tần Dược vội vàng điều khiển máy tính, thả cái Bát Quái Đồ, đem mặt của đối phương che lại.

Đứa bé kia hiển nhiên không vui, nói: "Chú đoán mệnh tính được chuẩn như vậy, chú lại nói tôi đi tin tưởng khoa học? Chú có bản lĩnh, chú xem thử tên tôi là gì."

Đứa nhỏ này, ngang ngược nói.

Tần Dược tâm lý bị kí©h thí©ɧ.

Cười lạnh nói: "Hàn Vũ Hàng, chú gọi cháu một tiếng cháu dám trả lời không?"

Đứa nhỏ đối diện nhất thời bị dọa sợ.

"Chú, làm sao chú biết được tên tôi?"

"Nói nhảm, tôi tính ra a! Thế nào, lần này tin chưa."

Hàn Vũ Hàng trợn tròn tròng mắt, "Thần!"

Mà lúc này, bên trong phòng livestream, khung bình luận bay đầy comment.



"Tên thật à!"

"Trời ơi, cái này cũng có thể tính ra được à?"

"Đại sư, anh là cứu binh do hầu tử phái tới sao?"

"Cậu đối với sức mạnh của đại sư hoàn toàn không biết gì cả."

"Làm sao đến bây giờ còn có người không tin chứ, đại sư thật lợi hại."

"Đây cũng là kịch bản đi!"

"Tôn tặc, ta bảo ngươi một tiếng ngươi dám đáp ứng không?"

Bội phục, chất vấn, ào ào bay đầy lên.

Đương nhiên, ở trong đó, người không chất vấn cũng là người trong cuộc, Hàn Vũ Hàng.

Bởi vì cậu bé thật không biết Tần Dược.

Chỉ là vì đào kim đậu mà tới.

Thuận tiện xem náo nhiệt.

Lúc này, khẩu vị của nó cũng bị treo ngược lên.

"Đại sư, chú cũng thật thú vị, so với cháu đánh Vương giả vinh diệu(*) còn thú vị hơn, chú có thu nhận đồ đệ không?"

(*)Game online như liên minh huyền thoại

Cái này thực sự quá lợi hại.

Bất quá vẻ mặt của Tần Dược lại rất nghiêm túc, trực tiếp cự tuyệt.

"Tôi cũng không thu nhận đồ đệ thôi học, cháu đã thôi học rồi, tri thức không đạt tiêu chuẩn."

"Cái này chú cũng biết?"

Hàn Vũ Hàng nhất thời kinh hãi.

Không sai, một trận này, cậu bé đang náo với người trong nhà đòi bỏ học!

Lúc này lòng hiếu kỳ của cậu cũng gia tăng lên, mở miệng nói: "Vậy chú tính cho cháu cái khác đi, còn có thể tính được cái gì không."

Trẻ con tuổi còn nhỏ, hướng nói chuyện đây là đem Tần Dược làm công cụ.

Bất quá, đứa nhỏ này vận mệnh quả thật long đong, nếu như có thể làm cho cậu bé hướng thiện, đương nhiên có thể thu hoạch được không ít năng lượng thiên cơ.

Sau đó, Tần Dược trầm giọng nói: "Mười lăm năm trước cậu được sinh ra, gia đình sung túc, nhà giàu có."



"Mười tuổi cha mẹ ly hôn, trước mắt cha mẹ đều đã tái hôn, cậu đang ở cùng với ông bà."

"Tính cách của cậu phản nghịch, ông bà lại vô cùng yêu chiều cậu, thỏa mãn mọi yêu cầu của cậu, trước mắt cậu không muốn đến trường, muốn bỏ học ở nhà."

"Tôi nói có đúng hay không?"

Đúng hết rồi!

Hàn Vũ Hàng chấn kinh.

Chuyện cha mẹ của cậu ly hôn, cậu tính bỏ học đều chưa nói, dù sao đây cũng là chuyện mất mặt.

Bất quá, trước mấy ngày có người phát hiện việc này, các bạn học nói cậu không ai quản, rất đáng thương.

Chuyện này khiến cậu rất là tức giận, cũng không muốn đi học nữa, dù sao cậu học tập cũng không giỏi.

Hiện tại vẫn là nghỉ hè, cậu thì vui chơi giải trí chơi đùa thật vui vẻ, cảm thấy dạng này rất không tệ, dù sao cha mẹ đều mặc kệ cậu, cậu còn muốn làm streamer, đáng tiếc hiện tại bị quản lý quá chặt, không cho trẻ vị thành niên như cậu livestream.

Bất quá cũng không sao, Hàn Vũ Hàng sẽ không nghĩ nhiều như vậy, không livestream thì chơi game cũng vui vẻ.

Cái gì tương lai, cái gì về sau, đều không ở trong đầu của cậu.

Cậu còn quá nhỏ.

Đến hiện tại, cũng là vì hiếu kỳ, muốn biết đại sư này có phải thật vậy hay không, mình có thể vạch trần đối phương, làm một anh hùng.

"Đều đúng rồi!"

"Đại sư chú cũng quá lợi hại!"

"Chú làm sao tính ra, bấm ngón tay tính toán sao?"

"Chú có thể nhìn được tương lai cho tôi không?"

Hàn Vũ Hàng không ngừng hỏi.

Nói thật, đứa nhỏ này có chút đáng ghét.

Nói trắng ra là, không phải mấy đứa nhỏ ngoan ngoãn, biểu hiện cũng rất khoa trương, líu lo không ngừng, tồn tại ở trong thế giới của mình.

Cũng là người rất không tôn trọng người khác.

Nhưng là, nhìn ở mặt mũi của thiên cơ, Tần Dược vẫn kiên nhẫn trả lời.

"Con người khi còn sống, kỳ thật đều là không cố định, giờ khắc này, tôi thấy được một đời của cậu, nếu như cậu không thay đổi, cả đời này cũng cứ như vậy."

"Một đời của tôi như thế nào?" Hàn Vũ Hàng hiếu kỳ hỏi.

------

Dịch: MBMH Translate