Chương 12: Xuyên không làm kinh nguyệt tới chậm

Một giờ sau, ngay bàn đá trước nhà tranh, đã bày biện xong bốn món ăn và một nồi súp, mùi thơm tỏa ra bốn phía. Mà toàn bộ quá trình đó, Chúc Diêu vẫn duy trì bộ dạng há hốc mồm ngạc nhiên của mình, còn chưa hoàn hồn lại, lại nhìn vị sư phụ như vị tiên giáng trần kia.

"Ăn!"

Ngọc Ngôn nhàn nhạt nói một câu, liền ngồi phía đối diện, đưa cho nàng một chén cơm, ý bảo nàng ăn.

Chúc Diêu máy móc tiếp nhận, mặc cho dấu chấm than điên cuồng nhảy lên trong lòng.

"Sư phụ, ngươi cũng ăn cơm?"

Ngọc Ngôn thuận lợi đem chiếc đũa đưa cho nàng, ngừng một chút mới mở miệng nói:

"Sư tổ ngươi đã từng dạy."

A! Thì ra là sư môn truyền thừa. Nàng liền yên lặng, bắt đầu ăn cơm, ăn ăn tù tì liền một mạch 3 bát cơm mới no bụng, liền để bát cơm cùng đũa xuống. Phù! Ăn no rồi, bây giờ nàng mới có cảm giác như sống lại.

Toàn bộ quá trình Ngọc Ngôn chỉ ngồi đối diện nhìn nàng ăn, sau khi nàng buông đũa xuống, lại bắt đầu thu dọn chén đũa trên bàn, Chúc Diêu còn chưa kịp ngăn cản hắn lại, thì hắn đã mang toàn bộ xuống bếp rửa sạch. Thuận tay còn cầm một bó rau ở trước cửa đem vào bếp cất đi nữa.

Hai mắt Chúc Diêu sáng lên, chỉ muốn xông lên ký lên trán sư phụ hai chữ "Hiền lành" .

Sư phụ của nàng chính là toàn năng như thế!

Ngọc Ngôn nhìn thần sắc Chúc Diêu một chút, biết là nàng vẫn chưa dẫn khí nhập thể thành công, lại cũng không có giục, hắn liền dặn dò nàng vài câu, để cho nàng không nên nóng lòng tu luyện các loại khác. Chúc Diêu càng nghe càng cảm động, cảm giác như mình gặp được vận may, tự nhiên lại gặp được sư phụ hiền lành, toàn năng như thế.

Đối với chuyện tu tiên thì tâm ý nàng càng thêm vững tin, tràn đầy nhiệt huyết, lòng tin thành công. Nàng liền quay lại bắt đầu cảm ứng linh khí.

Đáng tiếc là tuy lý tưởng tràn đầy nhưng hiện thực rất tàn khốc. Chúc Diêu ngồi hết cả đêm, tuy rằng lần này không có ngủ gật, thế nhưng lại không cảm ứng được nửa điểm linh khí nào. Nhìn mặt trời bên ngoài đã lên, Chúc Diêu cảm giác mình thật vô dụng.

Lần trước ra khỏi đây, nàng cũng biết, mấy củ cải đỏ cùng nàng lên núi hồi đó, đều đã cảm ứng được linh khí, cho nên mới phải đi lĩnh ngọc bài thân phận, bởi vì đồ trong ngọc bài đó thì cần phải có linh khí rót vào mới lấy được. Mà tiểu hài tử Tiểu Bàn thì đã tu luyện tới luyện khí một tầng rồi. Mà tiểu bằng hữu họ Vương thì còn kinh hơn, đã luyện khí tầng hai, đây cũng là nguyên do vì sao hắn là thủ lĩnh của bầy củ cải, chỉ huy bọn hắn, giống như là thiên lôi, sai đâu đánh đó. Mà nàng thì đến cả đánh mở ngọc bài thân phận cũng không làm được.

Thật mất mặt quá đi mất, cái gì là lôi linh căn đứng đầu tất cả loại căn cơ chứ?

Chúc Diêu thở dài, cảm thấy mình nên tìm sư phụ ở sát vách tâm sự cuộc sống, an ủi một chút tâm linh nhỏ bé, đáng thương của nàng. Vừa mới đứng dậy, một dòng nước ấm quen thuộc từ hạ thân tràn ra. Như vạn mã bôn đằng hùng hổ, liên miên bất tuyệt.

Sắc mặt Chúc Diêu tái nhợt, khóc không ra nước mắt, đã lâu lắm rồi kinh nguyệt không có thăm hỏi nàng, còn chưa kịp chuẩn bị, thì từ dưới bụng liên tục truyền tới từng trận đau thắt làm hồn bay thất đản. Mẹ nó chứ, tại sao lại đau như thế này chứ!!!

Nàng có một căn bệnh là khi bị đau do kinh nguyệt là vô cùng đau đớn. Cho nên mỗi khi đến kinh nguyệt, trước đó mấy ngày, nàng đều rất cẩn thận không động tới nước lạnh, khả năng vượt qua kinh nguyệt bình an là vô cùng cao. Chỉ cần dính một chút khí lạnh, thì đau đớn này nàng không tới bệnh viện nhanh thì chỉ có muốn chết đi sống lại.

Thế nhưng từ khi chuyển kiếp tới thế giới này đã qua mấy tháng, kinh nguyệt của nàng thần kỳ mất tích, nàng còn tưởng may mắn chứ, nghĩ rằng cái thế giới này không có kinh nguyệt hung ác tàn bạo sinh vật này chứ. Ngờ đâu rằng là do thủy thổ bất phục làm kinh nguyệt xuyên không đến chậm. Mấy tháng nay kinh nguyệt nó ẩn mình chờ đợi thời cơ để hành thích nàng!

Hơn nữa hai ngày trước nàng bò lên núi cả đêm giữa khí trời trăng thanh gió mãi, lúc này đau do kinh nguyệt xem ra ghi hận với nàng không chết không thôi!!!

Mới trôi qua một lúc, mà Chúc Diêu đã đau đớn như đứt thành hai đoạn, nhưng nàng vẫn không có cách làm giảm đi cảm giác đau đớn này. Mà trên giường thì cũng dính máu đỏ lấm tấm từ kinh nguyệt. Khi nàng cảm thấy đau như muốn chết, thì cửa bỗng nhiên mở ra cái rầm. Một thân ảnh màu trắng xuất hiện trước giường nàng.

Khuôn mặt lạnh như băng, hai hàng lông mày sắc bén nhăn lại, kinh ngạc nhìn cái thân ảnh đang lăn qua lăn lại, Ngọc Ngôn trong nháy mắt tức giận hỏi:

" Ngươi bị thương?"

Là ai, là ai dưới sự dám sát của hắn lại dám đả thương đồ đệ của hắn.

" Sư ... phụ...ụ...!" Chúc Diêu lặng lẽ kéo chăn lại, đắp lên hai chân, kinh nguyệt bị nhìn thấy, thì quả thật nàng chỉ còn nước nhảy xuống hồ tự tử cho rồi?

" Là ai đả thương người?"

Ngọc Ngôn đưa tay, nắm giữ lấy cổ tay của nàng, sau đó bắt mạch. Khí huyết lộn xộn, xem ra bị thương rất nghiệm trọng.

" Không... không phải!"

Chúc Diêu rút tay lại, chắc hắn chưa nhìn thấy đâu, nàng chỉ là đến kì kinh nguyệt thồi mà, "Sư phụ người ra ngoài đi, một lúc là ta khỏi thôi, nếu sư phụ có lòng tốt, có thể giúp ta nấu một bát chè đậu đỏ được không?"

" Chè Đậu đỏ?? Đó là cái gì vậy? Ngọc Ngôn không hiểu, nhìn khuôn mặt muốn nói lại thôi của nàng, hắn đoán không ra, chẳng lẽ nàng có điều gì nên không thể nói rõ ra? Hay là do người đã đả thương nàng uy hϊếp nàng không cho nàng nói ra? Ngọc Ngôn thực sự nổi giận rồi, trên thế gian này có người lại dám cả gan uy hϊếp đồ đệ của hắn sao??

"Ngươi không cần sợ hãi, nói cho sư phụ biết chuyện gì đã xảy ra, ta sẽ đòi lại công đạo cho người."

"....."

Nàng thật sự không biết giải thích với hắn về kinh nguyệt như thế nào đây.

" Sư phụ, ta thực sự không có bị làm sao cả?"

Chân mày Ngọc Ngôn càng nhăn lại hơn, nhìn thấy nàng kiên quyết không chịu nói, hắn không thể không làm gì khác ngoài việc kiểm tra vết thương của nàng

" Để vi sư xem vết thương của ngươi một chút nào?"

" A! Không được!" Không thể nào, vết thương ở đâu ra cơ chứ?

Ngọc Ngôn cũng đã tự mình vén chăn lên, nhìn về phía đùi của nàng. Bởi vì động tác kéo chăn kia, kinh nguyệt Chúc Diêu càng mãnh liệt tuôn trào, chỉ sau một lúc, kinh nguyệt dọc theo bắp đùi chảy xuống, dính đầy ống quần. Ở trong mắt Ngọc Ngôn, lại thấy thương thế có vẻ trầm trọng hơn do mùi máu tanh càng nồng đậm hơn. Hắn thò tay định cởϊ qυầи đồ đệ ra để kiểm tra vết thương.

Lúc này, Chúc Diêu mới mạnh mẽ phản ứng, đè tay hắn lại, khuôn mặt nàng lúc này đã trắng bạch ra rồi.

"Sư phụ, ta thật không có chuyện gì, đây là điều bình thường."

Bạn đang đọc truyện tại truyenhoangdung.xyz. Cảm ơn bạn đã ghé thăm.

Ngọc Ngôn lại vẫn nghiêm túc nhìn nàng, trong mắt ánh lên sự trách cứ, kéo tay nàng xuống :

"Bị thương nghiêm trọng như vậy, sao lại bảo là bình thường? Buông ra, để vi sư nhìn."

"Không được!"

Chúc Diêu sợ đến ngay cả đau cũng quên mất, nhảy ngược lên, trốn vào góc giường. Đến từng tuổi này rồi, đây là lần đầu tiên bị một người " cây ngay không sợ chết đứng" kéo quần, ai có thể bình tĩnh được cơ chứ.

Ngọc Ngôn mặt tím lại, vốn là cái mặt hắn đã lạnh như băng rồi, bây giờ giống như là tỏa ra hàn khí khắp nơi.

" Ta tới đây!"

Chúc Diêu điên cuồng lắc đầu, nói vậy đã tới, chẳng lẽ trinh tiết của nàng cứ như vậy mà mất thật sao!

Ngọc Ngôn vung tay lên, Chúc Diêu cảm thấy thân thể cứng đờ, không thể khống chế được hướng phía đối diện bay tới, rồi rơi vào trong lòng Ngọc Ngôn. Sau đó hắn thuận tay kéo một cái, cái quần của Chúc Diêu bị tụt ra, lộ ra một đống máu máu nhuộm đỏ cả bắp đùi trắng nõn.

Chúc Diêu cảm thấy hạ thân mát lạnh, nhất thời xấu hổ, lúng túng, khϊếp sợ, khuất nhục các loại tâm tình bạo phát, không khống chế được. Một tiếng thét chói tai vang tận trời xanh, tay phải theo phản xạ có điều kiện hướng phía người bên cạnh, một cái tát quạt tới.

"A ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~**!"