Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Độ Ấm Môi Em

Chương 17: Già mồm

« Chương TrướcChương Tiếp »
Bắc Kinh càng ngày trở

lạnh, gió thổi buốt lạnh tới thấu xương.

Lá vàng rụng làm

cây cối chỉ còn trơ trọi cành nhánh khẳng khưu

trụi lủi. Chỉ còn lại,

vô số đèn nê ông, cùng

những toà cao ốc nguy nga lạnh lẽo, trang trí

cho cảnh đêm của đị đô thị phồn hoa.

Bà gia họ

Lư lại tìm tới của vào một buổi tối nọ, đúng hôm

Lục Thời Dập cùng Vu Vãn từ Thiên Tân trở

về.

Khi dnh lái xe đưa Vu Vãn về tới nhà

cũng

đã là

hơn

9 giờ tối. Đêm tối

ngoài cửa sổ xe

sương mù giăng lối,

gió lạnh thổi vù

vù. Lục Thời Dập nhắc nhở Vu Vãn, mặc áo khoác lẫn đeo khẩu trang rồi hãy xuống xe.

Bôn ba

suốt

một ngày, Vu Vãn tuy rằng mỏi mệt, nhưng tâm trạng cũng vẫn khá tốt.

Vừa mặc áo khoác vào, cô vừa cười mắng anh một câu, “Dài

dòng.”

Vu Vãn

đang

cười cười,

lại

không biết nhìn thấy

cái

gì, khóe miệng tươi cười dần dần cứng nhắc lại, vẻ mặt trở nênlạnh buốt như đêm đại hàn.

Lục Thời Dập nhìn

theo

hướng tầm mắt cô, thì thấy trên bậc tam cấp trước cồng biệt thự của Vu gia,

có một hình dáng thù lù béo ục ịch

đang ngồi

chờ sẵn ở đó rồi. Mới nhìn qua, còn tưởng là người hành khất xin ăn.

Nghĩ lại thì thấy không đúng

lắm.

Vu

gia

nằm ở khu biệt thự cao cấp tam hoàn,

vấn đề

trị an rất tốt, hành

khất xin ăn

căn bản không thể vào đây được. Lại nhìn kỹ

lại

mới thấy rõ,

cái bọc

kia mặc áo lông chồn, đội kèm cả mũ lông

chồn, vây quanh chẳng khác gì một lão hồ ly,

đây nào phải ai khác chính là bà Lư

Xuân Hoa.

Cũng không biết

bà ta đã ngồi

đợi bao lâu

trong đêm đại hàn lạnh giá như thế này. Hiển nhiên là cố ý tới chặn gặp Vu Vãn.

“Chị ở trong xe chờ em một lát, em

ra

đuổi bà ta đi.” Hai ngày nay công

việc vô cùng bận rộn, Vu Vãn đã đủ nhọc lòng, Lục Thời Dập không muốn cô lại vì việc của bà già Lư kia mà phiền lòng thêm.

“Không cần

đâu.”

Vẻ mặt

Vu Vãn lạnh lẽo, đẩy cửa xe

ra bước

xuống.

Nhìn thấy người muốn gặp rốt cuộc đã trở lại,



Lư vội vàng đứng dậy, hà hơi

vào lòng bàn tay rồi xoa

xoa mặt

một lúc,

lấy lại mười phần

sức chiến đấu.

Bà ta lần này tới

đây

không vì cái gì khác

ngoài việc cổ phần của

Vinh Quang. Vừa

bước hướng tới chỗ

Vu Vãn, vừa nhổ ra một tràng uy hϊếp rằng,

tháng sau chính là

tới sinh nhật của

Lâm

Thiếu

Dương, nếu Vu Vãn không sang tên

5% cổ phần của

Vinh Quang

cho thằng bé,

thì bà sẽ đập đầu chếp trước cửa công ty của Vu Vãn.

Vu Vãn cảm thấy rất nực cười. Dù

trên mặt



tuy có ý cười

là thế, nhưng

lại dường như tới hàn lộ*

,

khoé môi

hồnglạnh nhạt khẽ nhếch

lên: “Muốn

cùng

tôi

chơi trò

uy hϊếp

ah? Cái mạng già

này của bà, có

đáng giá đến như vậy không?”

“Làm sao, mày cho rằng tao một bà già như tao không dám chết

sao?” Bà ta ngẩng khuôn mặt đầy nếp nhăn của mình lên, hùng hổ trừng mắt

với

Vu Vãn, “Thiếu

Dương tốt xấu

gì cũng đều

là em trai của mày, mày đối tốt với Vu

Mục như thế,

cũng phải nghĩ nên đối xử với

Thiếu

Dương công bằng như vậy chứ! Mày thật quá tuyệt tình,

chó cùng dứt dậu, bằng không, bằng không, tao sẽ chết thật cho mày xem!”

Vu Vãn ghét nhất



bị người uy hϊếp, nghiêm khắc nói: “Kể cả bây giờ bà lăn ra chết trước mặt tôi, tôi cũng không cho các người một đồng một cắc nào! Muốn chết

thì

tùy bà!”

“Tiện nhân, mày ti tiện chẳng khác gì mẹ mày!” Bà

Lư tức điên

lên, không ngừng mắng Vu Vãn cùng mẹ cô.

Vu Vãn nắm chặt

hai tay, toàn thân cứng đờ, “Bà dám mắng mẹ tôi một câu

nữa xem?!”

Lư Xuân Hoa mắng chửi cô ra sao, cô đều có thể giả câm giả điếc, nhưng mẹ chính là giới hạn cuối cùng của cô.

“Tao chửi đấy thì làm sao? Con

gái của loại tiện nhân, đều là đồ ti tiện cả! Mẹ mày không biết xấu hổ dẫm lên

thể diện của

Lâm gia chúng tao, ngồi lên cái ghế chủ tịch làm

cho ba mày

cả đời không dám ngẩng đầu

lên!

Muốn

phủi sạch quan hệ

với

Lâm gia chúng tao

ah, Mày

phủi sạch được sao? Loại ti tiện này, trong

phổi trong xương

đều đang chảy dòng máu của

Lâm gia chúng tao……”

“Rửa sạch sẽ của miệng của bà đi!” Lục Thời Dập tức giận quát lên.

Thân hình cao lớn của anh

tiến lên phía trước chắn cho

Vu Vãn, ánh mắt cảnh cáo

hung lãnh nhìn chằm chằm

vào bà

Lư.

Anh cảm thấy lòng tê tái thay cho Vu Vãn.

Bà ta bảo Vu Vãn phải xử lý

công bằng, nhưng bà ta thì sao?

Đều là cháu trai cháu gái

của bà ta,

nhưng bà ta lại

vì tiểu tam cùng hai đứa nhỏ kia,



hận không thể hút khô

máuVu gia, ngay cả tính mạng cũng nguyện đánh đổi.

Đối với

loại

người vô sỉ

này,

căn bản thể không nói đạo lý với bà ta!

Bà Lư bởi vì lần trước

đã

bị Lục Thời Dập

lừa nên vẫn canh cánh trong lòng.

Giờ lại thấy anh đứng ra che chở cho

Vu Vãn

thì lại

càng tức. Chửi luôn

cả

Lục Thời Dập,

những

cái gì khó nghe

nhất đều

nôn ra hết.

Nói

gì mà,

Vu Vãn cho Lục Thời Dập làm việc tại công ty mình, rõ ràng chẳng có ý tốt gì. Là muốn trâu già gặm cỏ non, ngày cả bạn thân của em trai mình cũng ra tay được,

thật

không biết xấu hổ.

Nói

gì mà

Lục Thời Dập, chẳng lo làm tốt cái danh

Lục thiếu gia của mình đi,

lại

chạy tới

làm

tiểu bạch kiểm

cho Vu Vãn, càng không biết xấu hổ……

“Các ngươi một đôi cẩu nam nữ, vào hùa với nhau ức hϊếp bà già như tao, các ngươi chắc chắn

sẽ bị

báo ứng!”

“Đôi gian phu

các ngươi,

có mẹ sinh mà không có mẹ dưỡng……”

“Paa…”một tiếng

bốp

vang lên, Vu Vãn

bước

từ

phía

Lục Thời Dập ra, dương tay tát cho bà Lư một cái. Hai gò má cô cứng ngắc, đôi

môi đỏ

mím chặt, cả người toả ra một

tầng khí lạnh.

Bà Lư bất ngờ bị đánh đến mê man, chữ

“Tây” còn đang tắc trong cổ họng chưa kịp nói ra. Bà ta

sửng sốt

mất

vài giây, rồi mới chậm chạp phản ứng lại. Bà ta vội che lại bên mặt

bị đánh, tức muốn hộc máu

nói, “Tao

là trưởng bốicủa mày,

mà lại

dám đánh tao? Mày cái loại súc sinh, phản rồi, phản rồi!”

“Tôi

chính là

muốn đánh bà đấy, bà có thể làm gì tôi?” Vu Vãn dùng chính giọng điệu của bà ta,

đáp trả.

Đây là lần đầu tiên

Vu Vãn

động thủ đánh người

khác, lại còn là đánh người bà trên danh nghĩa của cô. Đối Lư Xuân Hoa trước nay, cô đều một mực nhẫn nhịn,

lần này

có lẽ

so miệng lưỡi bà ta quá độc ác,

nên

Vu Vãn

mới đánh trả lại như vậy.

Không thể không nói, tát một cái tát này,

làm

trong lòng cô cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Mà giờ phút này, bà

ta giống như

một người đàn bà chanh chua bị

phát điên

lao vào cắn xé, mồm vừa chửi rủa,

tay vừa kéo rứt đầu tóc Vu Vãn,

dường như

muốn đem cô xé nát ra từng mảnh vậy. Lục Thời Dập lấy thân hình cao lớn của mình

gắt gao

bao bọc Vu Vãn

trong ngực,

anh thay cô chịu

mọi cú đấm đá từ người đàn bà điên kia.

Trước khi Vu Vãn xuống xe,

Lục Thời Dập đã gọi điện thoại cho bảo vệ của tiểu khu tới. Màn kịch khôi hài

này kết thúc khi,

đội bảo vệ tới kéo bà ta đi, cuối cùng

mọi chuyện cũng

dần dần bình ổn

trở lại

“Vu Vãn, mày chờ đấy cho tao!

Ngày sinh nhật của

Thiếu dương

mà tao không nhận được đống cổ phần ấy thì tao nhất định không bỏ qua cho mày…” Bà Lư bị giải đi rồi

nhưng giọng thét chói tai của bà ta vẫn vang vọng đâu đây trong đêm tối truyền đến tai bọn họ.

……

“Không sao nữa rồi, người đã bị đưa đi rồi”

Vu Vãn vẫn không hề nhúc nhích trong vòng tay bảo vệ của Lục Thời Dập, anh cũng đứng nguyên chờ cô. Anh có thể cảm nhận được sự nặng nề trong lòng cô lúc này, những cái hít thở đầy đau đớn đang phập phồng trong l*иg ngực anh lúc này.

Lục Thời Dập biết

nhưng lời an ủi lúc này chẳng có tác dụng gì hết.

Một tay ôm eo cô, một tay anh nâng lên, cách một tầng áo khoác nhẹ nhàng vỗ về cô.

Tâm trạng của Vu Vãn lúc này

vô cùng nặng trĩu.

Mỗi lần,

Lư Xuân Hoa xuất hiện

ở trước mặt cô, đều chẳng khác gì đi ra chiến trường gϊếŧ địch cả……

Hai người đứng

ôm nhau

ở ngoài cổng

biệt thự, không biết thời gian trôi qua bao lâu. Chỉ đến khi cảm nhận đường từng cơn gió lạnh rót không ngừng vào cổ áo bọn họ,

hai vành tai đỏ ửng lên vì lạnh,

Vu Vãn mới chậm rãi từ trong lòng ngực

của Lục Thời Dập

ngẩng đầu

lên.

Cô nâng tầm mắt lên nhìn khuôn mặt người con trai trước mặt mình nhân, chớp chớp

đôi

mắt,

từ từ trấn tĩnh lại mới dường như ý

thức được mình ở

trong l*иg ngực cậu ta

ngây người quá lâu, Vu Vãn cảm thấy có chút không được tự nhiên, lúc này mới

đứng thẳng lại kéo dãn khoảng cách với anh chàng.

“Cái kia……” Lục Thời Dập muốn hỏi bây giờ là mấy giờ, Vu Vãn bỗng kêu lên một tiếng, chỉ vào mặt anh nói, “Cậu chảy máu rồi!”

“A?

Chỗ nào?”

“Chỗ cằm ấy.”

Lục Thời Dập lập tức kêu lên thất thanh: “A a a, em sẽ không

bị

hủy dung chứ? Chị mau nhìn giúp em xem!”

Vu Vãn ghé sát vào để nhìn, chắc chắn là vừa rồi bị móng tay của Lư Xuân Hoa cào trúng, ứa ra chút máu, “Không đâu. Chỉ là trúng vào vết cào, mấy ngày sau sẽ lành lại thôi.”

Lục Thời Dập “F*&#”, “Bị chó điên cào, càng nghiêm trọng nha! Không

khử trùng tiêu độc chắc khuôn mặt em vô phương cứu chữa mất! Giám đốc, nhà ngài có cồn

không?, mau giúp em tiêu độc

khử trùng

đi.”

Vu Vãn dưới sự yêu cầu mãnh liệt của anh chàng, đành cho cậu ta vào nhà, còn mình thì đi tìm hòm thuốc.

Lúc cô khoa trương tiêu độc cho vài vết cào trên mặt cho anh thì

Lục Thời Dập giống

đồ chơi mô hình cỡ lớn

ngồi ngay ngắn ở trên sô pha, hai cánh tay để nghiêm chỉnh trên đầu gối,

cằm

hơi đưa lên cho Vu Vãn

tuỳ ý

đùa nghịch.

Động tác của

Vu Vãn thật

nhẹ

nhàng, miệng cô thì nói anh chàng

cứ

làm quá

lên, nhưng

vẫn

rất nghiêm túc tiêu độc vết thương cẩn thận cho anh chàng.

Lúc này, khoảng cách giữa hai người rất gần, gần đến

mức

Lục Thời Dập có thể ngắm từng sợi lông mi của Vu Vãn.

Humm, từng sợi mảnh

dài đen nhánh, cong vυ"t,

thi thoảng

chớp, tựa như

sợi

lông vũ

mềm mại

không ngừng

vỗ về trái tim

loạn nhịp của anh.

Nhất là Lục Thời Dập nghĩ

đến

việc,

đêm nay

Vu Vãn vì bảo vệ anh nên mới đánh người, trong lòng anh như được rót mật ngọt vậy. Ngay cả cồn kí©h thí©ɧ miệng vết thương, cũng không cảm thấy đau.

Lại nghĩ đến, đêm nay anh đứng ôm Vu Vãn lâu như vậy, trái tim,

lại càng

nhộn nhạo đến độ muốn nhảy ra khỏi l*иgngực.

Lục Thời Dập

với

vẻ mặt

vô cùng

hưởng thụ, thật hy vọng thời gian có thể dừng

ở mãi khoảnh khắc này mà thôi.

“Được rồi.” Vu Vãn đem tăm bông vứt vào thùng rác.

“Nhanh vậy

sao?” Lục Thời Dập lẩm bẩm, vẫn không cam tâm. Anh cố ngẩng cằm

lên, cố ý làm ra vẻ, “Sao em tự nhiên

thấy

đau quá, chị nhìn giúp em xem

xem, miệng vết thương có phải nghiêm trọng

hơn rồi không?”

“Phải, đặc biệt nghiêm trọng.

Xử lý

muộn chút nữa, nó đều phải khép

miệng

lại.” Vu Vãn trợn

mắt lên rồi

ném cho anh chàng một miếng

dán

urgo, “Tự mình dán vào đi.”

“Đừng mà! Em lại nhìn không thấy, chị tới dán giúp em đi.” Lục Thời Dập kéo người vừa đứng lên trở về ngồi

trên ghếsô pha, thân hình

cáo lớn của anh cũng sán lại gần.

Vu Vãn nhìn anh chàng đang cố rướn cổ và cằm về phía trước mặt mình

thì cảm giác có chút không được tự nhiên,bất giấc ngãng người ra kéo một chút khoảng cách với anh chàng.

Tiểu hỗn đản

này

rốt cuộc có biết nam nữ khác biệt hay không vậy? Sát lại gần như vậy không sợ người khác hiểu lầm hay sao

……

Hay

tên hỗn đản này, thật nghĩ cô là chị gái, cho nên không cố kỵ

chút nào như thế?

Vu Vãn

thật

đau đầu

mà. Nhanh chóng dán miếng urgo lên cằm cho anh chàng, rồi đẩy người ra, “Được rồi đấy, cậu có thể về rồi đó.”

Lục Thời Dập ngồi bất động, cặp mắt đào hoa

to ra vô cùng

đáng thương nhìn cô,

tay

sờ sờ bụng nói, “Em đói bụng.”

Anh chàng đang nói

dở thì bụng cũng vô cùng phối hợp

ọp ọp kêu lên.

Vu Vãn: “……” Tên hỗn đản này thật nhiều chuyện.

Buổi chiều hai người ăn

trưa có chút muộn, nên

buổi tối từ Thiên Tân trở về cũng không

cảm thấy

đói lắm

nên không ăn tối. Giờ Lục Thời Dập

nói

như vậy, Vu Vãn cũng cảm thấy

đói đói.

Vu Vãn nghĩ

lại, tuy rằng tênhỗn đản

này hơi lắm chuyện, nhưng khi

làm việc thì vô cùng nghiêm túc chăm chỉ

túc. Cùng cô đi công tác cả ngày,

thân là tổng giám đốc cũng

không thể bạc đãi nhiên

viên được. Hơn nữa, khi

Lư Xuân Hoa nhào tới đánh cô, cũng may

có tên

hỗn đản

này

che chở, nói thế nào

thì

cũng không thể để

anh chàng

đói bụng trở về……

Sau khi

Vu Vãn thuyết phục chính mình xong, đang chuẩn bị nói dẫn cậu

ta

ra ngoài ăn, thì

ở cửa chính bỗng truyền đến tiếng xoay chìa khoá,



Lý xách theo

túi mua sắm từ

siêu thị

trở về, vừa

bước vào phòng

nhìn thấy Vu Vãn, vẻ mặt rất ngạc

nhiên, “Tiểu Vãn đã trở

về rồi sao? Không phải bảo

ngày mai mới về sao?”

“Vầng, nhưng

kết thúc được công việc sớm.”



Lý biết được bọn họ muốn đi ra ngoài ăn cơm, vội nói

để mình làm, đúng

lúc

mua

được ít đồ ăn tươi,

giờ đi ra ngoài ăn chắc cần phải đợi, mà đợi được cơm canh nóng hổi rồi thì bụng đã sớm lép kẹp.

Vu Vãn

cũng

lười phải

đi ra ngoài, liền bảo



Lý chuẩn

bị cơm nước, còn mình

thì lên lầu tắm rửa. Lục Thời Dập thì ngồi

trên sô pha

ở phòng khách chơi game, yên tâm chờ cơm.



Lý làm

rất nhanh, ba món

đồ một canh, nửa

giờ sau đã hoàn tất.

Khi

Vu Vãn xuống

tới phòng ăn, cô

đã mặc một bộ quần áo ở nhà thoải mái. Lục Thời Dập

thật sự

vô cùng

đói bụng, phần phật phần phật, ăn

tới

vài chén cơm, một chút cũng không khách

khí nghĩ mình là người ngoài, còn thẳng

thắnkhen



Lý nấu ăn ngon, khéo

nịnh đến nỗi làm mày mày dì

Lý hớn hở

mãi không thôi

nói

anh

về sau

cứ

thườngxuyên

tới ăn cơm.

“Nên

như thế ạ!”

“Tôi đồng ý

cho cậu tới nhà tôi dùng cơm khi nào?” Vu Vãn vẫn im

lặng ăn cơm bỗng nhiên

mở miệng

nói.

“Giám

đóc, người

là người tốt như vậy, không cần phải nói, khẳng định sẽ đồng ý, đúng không?” Lục Thời Dập hướng

cô nháy mắt một cái. Cơm nước xong

xuôi, lại lấy

thêm cho mình một chén canh lớn,

khẩu vị

ăn uống là thật tốt

mà.

Vu Vãn: “……” Đối

với

cô càng ngày càng không quy củ

nữa rồi.

Sau khi ăn xong,



Lý tẩu đi

rửa chén bát, Vu Vãn nghĩ nghĩ

một chút, hướng Lục Thời Dập nói: “Mấy

lời

Lư Xuân Hoa nói

đêm nay, cậu đừng để ở trong lòng.”

“Mấy

lời nào cơ?”

“……” Vu Vãn trừng anh

một cái. Nàng sao

lại

cảm thấy

rõ ràng tên

tiểu hỗn đản

này biết rõ còn cố hỏi?

“Câu

nói chúng ta là cẩu nam nữ? hay

là câu

nói chúng ta là gian phu da^ʍ phụ?” Lục Thời Dập

dựa sát vào cô, cười cười với vẻ mặt rất ngứa đòn.

Mặc kệ là câu nào, Lục Thời Dập cảm thấy

chỉ cần để

anh buộc

chặt cùng một chỗ với

Vu Vãn,

thì lời nào cũng

đều là dễ nghe cả.

“Thôi,

coi như vừa nãy chị chưa nói gì.” Vu Vãn lắc lắc đầu. Lúc

trước cô

còn lo lắng

những lời quá đáng của

Lư Xuân Hoa sẽ xúc phạm tới cậu

ta nhưng

xem ra là



đã suy nghĩ nhiều

rồi.

“Ăn no

rồi thì nhanh

đi

về đi.” Vu Vãn lại lần nữa lên

tiếng đuổi người, hôm nay thật sự là cô

cũng đã quá mệt để để lý đến tên hỗn đản này,

thật

đau đầu

mà.

Lục Thời Dập bị đuổi ra ngoài cửa, vừa lúc

gặp

Vu Mục

về tới nhà.

Vu Mục nhìn thấy

anh, ngay

cả một câu chào hỏi cũng không có, chỉ

quăng cho anh một cái nhìn kinh thường rồi

hừ lạnh một tiếng

thật mạnh rồi

liền lập tức vào nhà.

“Này, ánh mắt

của mày là thế nào đấy?” Đối

với

vẻ mặt

đầy

oán khí

của

Vu Mục, Lục Thời Dập hoàn

toàn

không hiểura sao cả, gọi

với theo hỏi, “Tao

chọc giận mày khi nào chứ?!”

Vu Mục cũng không

thèm

quay đầu lại, “Mày

tự hiểu!”

Lục Thời Dập: “Tao

không hiểu! Mày đi ra nói rõ ràng!”

Vu Vãn đứng

chặn ở cửa, đem

câu chuyện của hai anh em tốt cắt đứt, “Đừng để

ý nó, gần đây

nó bị chập mạch tí ấy mà.”

Sau khi thần kinh chập

mạch

Vu Mục vào nhà,

lên

thẳng đến phòng tập gym. Miệng lẩm bẩm: “Học bá

thì

ghê gớm lắm

chắ! Có

cơ bụng

tám múi thì

ghê gớm chắc! Lão tử sẽ

không để để ngươi vượt mặt đâu! Hừ!”

Vu Vãn đóng cửa

lại, rốt cuộc

cũng

cảm thấy thế giới thanh tĩnh

trở lại. Nhưng thanh tĩnh chưa

được quá

ba giây, chuông cửa lại

bỗng vang lên.
« Chương TrướcChương Tiếp »