Chương 23-2: Ngoại truyện: Quá khứ của Anh Châu

Một câu chuyện cổ xưa, không một ai biết đến

Có cặp vợ chồng nọ sống ở trên núi

Người vợ dệt vải, chồng làm ruộng

Họ sống hạnh phúc bên nhau, hài lòng với cuộc sống

Nhưng rồi không may, một cơn đại dịch ập đến trong thị trấn, khi người chồng đang chở hàng hoá đến nơi đấy, không cẩn thận mắc phải, nhưng cũng không phát hiện

Về sau trên quá trình trở về bệnh của anh ta ngày càng trở nặng, cuối cùng ngất dưới chân núi, được một tiều phu nhận ra, tốt bụng đưa trở về nhà

Người vợ sau bao ngày lo lắng cho chồng mình đến quên ăn quên ngủ, hiện tại chứng kiến anh một thân bệnh tật trở về, khóc mãi không thôi

Cô hàng ngày ra sức dệt vải, dệt đến nổi hai tay toàn máu là máu, cô hỏi

Nếu đôi tay này của em không còn xinh đẹp nữa, anh có còn yêu em không

Người chồng mỉm cười xoa mặt cô

Luôn luôn

Cuối cùng cô đem bán khung cửi, hằng ngày đi đến tửu lâu khắp nơi để hát rong kiếm sống, cho đến khi giọng nói cơ hồ không thể phát ra được nữa

Cô vuốt ve gương mặt ngày càng tiều tuỵ của chồng mình, hỏi

Nếu giọng nói này của em biến mất, không thể hát cho anh nghe được nữa, anh có còn yêu em không

Người chồng mỉm cười yếu ớt, xoa mặt cô

Vẫn sẽ

Dưới thị trấn đột nhiên bệnh dịch càng nặng, lương thực khô khan, hầu như đến cỏ dại ven đường cũng bị người ta tranh nhau ăn lấy

Một đại phú hào từ nơi nào đó bất thình lình xuất hiện, nói rằng ai muốn có lương thực và tiền bạc, hãy kí vào giấy sinh tử

Người vợ hỏi chồng

Nếu sau này em không còn nguyên vẹn nữa, anh có còn yêu em không?

Đôi mắt người chồng nhắm chặt, thì thào

Mãi mãi

Người vợ bước từng bước nặng nề trở về nhà mình, máu cùng rơm rạ từ trong người cô rơi vãi trên mặt đấy theo từng cử động, người vợ ngất xỉu trên mặt đất

Trong mơ, cô gặp được một sứ giả địa ngục, anh ta băng lãnh nhìn cô, hỏi

Nếu như cô không còn là con người nữa, nhưng lại cứu sống được chồng mình, cô có nguyện ý không?

Người vợ mỉm cười hạnh phúc, gật đầu

Chỉ cần, cứu được anh ấy

Bởi vì, dù cho cô trở thành thế nào, anh cũng sẽ luôn yêu cô

Cô tỉnh dậy, ánh mặt trời chiếu sáng, mang theo sự ấm áp bao bọc lấy cô

Thân thể cô, tay cô, giọng nói của cô, tất cả đều trở về nguyên vẹn

Cô mang theo hoảng hốt cùng chờ mong, chạy thẳng về nhà của mình

Tất cả mọi chuyện xảy ra đều là sự thật

Chồng cô, sẽ sống

Anh, vẫn sẽ yêu cô

Vẫn sẽ

Mãi mãi

Cô nhìn xuống gương mặt mình qua vũng máu tanh, một gương mặt xấu xí với những vết thịt cháy đen cùng mũ máu hoà vào nhau

Người chồng cầm lấy một con dao, lại tiếp tục đâm thẳng vào tim cô

Anh bảo, cô là quái vật

Phải, là quái vật

Mà anh, sẽ mãi mãi, là chồng của một con quái vật

-------

Thuyết âm mưu tác giả tự khai vì không hy vọng xa vời

Đây chính là nguyên nhân vì sao bà Châu hận Tử Phong