Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Đình Gia Gia Xin Ra Mắt Chào Em!

Chương 2: Mày không xứng.

« Chương TrướcChương Tiếp »
“Yến Quân, anh giữ bình tĩnh. Tôi có việc đi ra ngoài, không ngờ cô ấy lại xảy ra tai nạn…”

“Mẹ nó, mày lo cho con ả mày yêu, mày bỏ em tao đúng không? Thứ mày không xứng để em gái tao yêu!”

Yến Quân nghe hắn giải thích càng thêm tức tối. Nghe em gái anh rất hay buồn vì chuyện tình yêu. Anh nhiều lần muốn can ngăn nhưng em anh một mực muốn bảo vệ tên này. Giờ thì hay rồi, tên này lại dám đối xử với em gái anh như thế, quả thật anh đã muốn bóp cổ hắn chết rồi.

“Anh…xin anh cho tôi gặp cô ấy lần cuối…”

Đào Lực vụt tay anh ngay cổ ra, muốn tiến đến xem cô như thế nào thì Yến Quân đã hất hắn ra, chắn ngang cửa phòng lại.

“Mày cút! Thục Yên bây giờ và mày sẽ không còn quan hệ gì nữa. Em tao tao sẽ lo.”

“Anh, tôi xin anh mà…cho tôi gặp cô ấy…”

Đào Lực nài nỉ van xin. Quả thật anh chịu đau chịu mắng như thế chỉ muốn đến xem cô đã có thể ổn định được phần nào chưa. Hắn biết bản thân mình là kẻ có lỗi, hắn muốn xin anh đến gặp cô, muốn cô tha lỗi cho mình. Đến bây giờ trái tim hắn mới cảm thấy đau lòng, trách bản thân mình tại sao lại không trân trọng đến bây giờ mất đi mới biết trân trọng. Nhưng chắc gì cô đã chịu mà trở về bên hắn ta?

“Biến! Thục Yên còn sống mày làm khổ nó, bây giờ nó mất rồi mày còn muốn dây dưa?”

Yến Quân không kiêng nể Đào Lực trực tiếp ném quăng hắn ra xa. Còn trả thù giúp em gái mình mà đạp hắn vài cái.

“Mẹ nó, mày mà không cút đi xa tao liền hốt xác mày!”

Đến lúc này Đào Lực đau đớn, khó chịu nhăn nhó lại mặt mày. Bị Yến Quân đánh đến tối mày tối mũi, chỉ đành bất lực ôm ngực mà đứng dậy khập khiễng rời đi. Còn không quên nhìn về phía phòng bệnh.

Yến Quân nhìn hắn đã chịu rời đi, tâm tình mới dễ chịu một chút mà hừ một cái. Đáng cho kẻ dám đối xử như thế với em gái anh! Như thế đã nhẹ cho hắn lắm rồi.

Cạch.

Bác sĩ mở cửa phòng, đi tới thận trọng thông báo. Vẻ mặt của ông cũng vô cùng khó xử.

“Ngài Chu, cô nhà hiện tại cần đưa sang nước ngoài chữa trị. Bệnh viện chúng tôi không hiện không có đầy đủ thiết bị tân tiến. Nếu cứ chần chừ ở đây, có lẽ sẽ nguy hiểm tính mạng.”

Đã giữ được mạng sống của cô nhà quả thật tỉ lệ rất thấp, không ngờ tinh thần muốn sống của cô lại cao hơn. Người như ông đã là bác sĩ lâu như thế, đây là trường hợp đầu tiên nhìn thấy người đầy ý chí như thế.

Chu Yến Quân đau đầu khó xử. Tình hình kinh doanh hiện tại của Chu gia đang rất khó khăn. Nằm việc chi mọi thứ đã hao tốn rất nhiều tiền của. Bây giờ lại thêm việc em gái anh thật sự là thêm phần khó khăn.

Nhưng là đứa em gái duy nhất của anh ở Chu gia, anh nhất định sẽ cứu sống, cho dù phải bán hết cả gia sản

Cộp cộp cộp

“Đưa sang Canada trị liệu, mọi chi phí sẽ được Đình gia lo liệu.”

Giọng nói ồm ồm vang lên phá tan sự im lặng của dãy hàng lang. Yến Quân ngẩn người nhìn người đang chống cây gậy Batoong, vẻ mặt điềm đạm thêm phần cao quý.

“Ông là…?”

Yến Quân khó hiểu nhìn, ông cũng chỉ cười nhẹ đáp lại câu hỏi của anh.

“Tôi là quản gia của Đình gia. Ông chủ tôi - Đình Thư Huân đã căn dặn lo liệu cho cô Chu. Mọi thứ sẽ được Đình gia lo liệu.”

“Tại sao lại cứu em gái tôi? Đình gia các người muốn gì?”
« Chương TrướcChương Tiếp »