Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Điều Tuyệt Nhất Của Chúng Ta

Chương 26: Trần tuyết quân 2

« Chương TrướcChương Tiếp »
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Người dịch: Hỏa Long Qủa Biên tập: Iris
🖼️ Hình ảnh không hỗ trợ ở phiên bản này. Vui lòng xem trên Phiên bản đầy đủ


No. 129

Tôi đi từ cửa sau vào lớp, vừa mới đi được hai bước đã bị hai khuôn mặt đầy sát khí của Giản Đơn và β chặn lại.

“Thủy tính Dương hoa”. β liếc xéo tôi một cái.

“Không có cậu, bọn tớ gọi món đều rất lo âu cậu biết không hả?” Giản Đơn xông đến vặn vẹo má tôi, véo tới mức mái ngói của tôi cũng sắp nổ ra ngoài.

“Có gì mà lo âu chứ?”

“Bởi vì vừa muốn ăn đậu phụ trúc vừa muốn ăn viên Hoa Chi, lại còn muốn ăn mì Khoan và thịt bữa trưa. Muốn ăn nhiều thứ ghê gớm, nhưng lại lo hai người bọn tớ ăn không hết. Cậu vừa đi là bọn tớ đã phải vứt bỏ bao nhiêu khả năng chọn lựa, cậu biết tội chưa hả?”

Tôi vội vàng cười te tởn: “Hôm nay thật sự là tình huống bất ngờ, tớ nói thật đấy! Các cậu đừng trách tớ, lần sau có việc gấp như thế, nhất định tớ sẽ báo trước một tiếng.”

“Báo trước? Kịp không chứ? Cậu xem, cậu vừa nhìn thấy tên trắng trẻo đẹp trai đó…”

“β, chú ý dùng từ!” Giản Đơn cắt ngang.

“Ờm, cậu xem cậu vừa nhìn thấy tên đẹp trai đó thì hành động thế nào hả? Chạy vội ra chỗ cửa thang máy. Chẹp chẹp, bọn tớ gào thét trong tuyệt vọng ở sau lưng cậu mà không được, đến cả Từ Diên Lượng và Dư Hoài đều đứng hình luôn. Cậu không thấy có lỗi với bọn tớ à? Cậu không thấy có lỗi với đậu phụ trúc à?”

“Còn cả mì Khoan nữa.” Giản Đơn bổ sung.

“Còn có thịt bữa trưa nữa.”

“Còn Viên Hoa Chi nữa.”

“Được rồi!” Tôi thật sự chịu không nổi hai diễn viên tấu nói trước mặt mình nữa, vội hạ giọng hỏi vấn đề quan trọng nhất: “Lúc nãy các cậu vừa nói gì? Dư… Từ Diên Lượng nhìn thấy rồi?”

Giản Đơn gật đầu: “Đúng, bọn họ…”

“Đúng rồi, Từ Diên Lượng nhìn thấy rồi.”

β cắt ngang lời của Giản Đơn, con nhỏ chết tiệt này nhất định là cố tình, cậu ta biết rõ tôi muốn hỏi ai.

No. 130

“Ngày mai canh ớt tôi mời.”Tôi nói một cách thành khẩn.

“Ừ thì Dư Hoài tức đến mức mặt mày xám xịt, quay lưng bỏ đi luôn.” β lập tức tiếp lời: “Đến bây giờ vẫn chưa về lớp, nghe Từ Diên Lượng nói buổi trưa đi đánh bóng chưa về, không biết đi đâu trút giận rồi.”

Giản Đơn cẩn thận nhìn phản ứng của tôi, nói: “Cảnh Cảnh, tớ thấy đây cũng là chuyện tốt. Cậu không nói mình còn tưởng cậu cố ý chứ, cậu xem cậu ấy rất để tâm đó.”

Tôi giật giật khóe miệng. Trong đầu của Giản Đơn là vũ đài trong phim điện ảnh tình cảm lãng mạn Hàn Quốc.

Tôi không nói gì thêm nữa, về chỗ rồi ngồi xuống, mở sách ra, đảo mắt hai cái rồi phiền não nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tôi xin thề, sau này tôi sẽ đi tìm một nơi bốn mùa ấm áp để sinh sống. Mùa đông phương Bắc lạnh cắt da cắt thịt, bầu trời một màu xám xịt u tối, đến cả gió cũng xám kịt, chỉ nhìn thôi đã thấy không thể sống tiếp được.

Dư Hoài lần này nhất định là hận chết tôi rồi. Nếu nói tối hôm qua lúc họp phụ huynh tôi quay lại lấy đồ để quên vô tình nghe được, lần này túm áo Lâm Dương chạy đi thì lấp liếʍ kiểu gì nữa đây, tìm người biết chuyện lật tung quá khứ của cậu ấy ư?

No. 131

Tiết học đầu tiên của buổi chiều là Mĩ thuật, địa điểm học là ở phòng học đa phương tiện của trung tâm văn thể mĩ. Đúng 1 giờ 25, tất cả mọi người đều ùn ùn cầm tài liệu đi ra khỏi lớp, tôi vẫn ngồi ở chỗ của mình chờ, Từ Diên Lượng cũng đã đến giục:

“Cậu còn chờ cái gì nữa, mau lên lớp đi, tớ phải nộp chìa khóa.”

“Cậu đưa chìa khóa cho tớ đi, tớ khóa.”

Chuông dự bị kêu lên, Dư Hoài mới xuất hiện ở cửa sau phòng học, trong lớp chỉ còn lại một mình tôi.

“Xin lỗi.” Tôi buột miệng nói ra.

Dư Hoài đứng ở cửa nhìn tôi, không có động tĩnh gì.

Nói dứt câu đó tôi cũng không biết mình nên tiếp tục nói gì nữa, chỉ đành nhìn cậu ấy như vậy. Để giữ gìn khí chất cũng như hình tượng, tôi cố gắng không chớp mắt. Tầm mười giây sau, Dư Hoài liền sải bước dài mà tiến tới, tôi bị dọa tới mức lùi lại theo bản năng. Khoảnh khắc ấy trong lòng không biết là cảm giác gì, hưng phấn hay là sợ hãi?

Không biết tại sao tôi lại có thể tưởng tượng nếu ở đây là Giản Đơn, nhất định cậu ấy đã nhắm chặt mắt lại, ngẩng đầu lên, ưỡn ngực ra. Hãy cưỡng hôn êm đuy!!!

Tôi cũng buồn nôn về chính suy nghĩ của mình. Trong phút chốc, Dư Hoài đã vò nát mớ suy nghĩ của tôi thành một cái ổ gà.

“Trong não toàn chứa canh ớt cay hả?”

Dư Hoài rống lên, cũng không kém gì hai tiếng “Mẹ nó” tối qua.

No. 132

Chúng tôi đã quá giờ lên lớp. Tuy là tiết Mĩ thuật, nhưng tôi vẫn vô cùng thấp thỏm. Dư Hoài thì chẳng sao rồi, phí lời, cậu ta có bảng thành tích hộ thân, tấm hộ thân lóe ánh kim 360 độ.

Dù sao lên lớp là thủ đoạn không phải là mục đích, cậu ấy đã đạt được mục đích rồi, thủ đoạn từ sớm đã chẳng còn tồn tại nữa.

“Cậu có thể đừng đi trách Lâm Dương không? Là tôi xin cậu ấy kể cho tôi, vả lại cậu ấy cũng không có nói gì cả.”

“Vậy cậu ta đã nói những gì rồi?”

“Cơ bản đều nói rồi.”

Dư Hoài tức đến mức sắp sùi bọt mép, tôi thấy vậy, bỗng nhiên trong lòng hơi xót xa.

Không đến mức ấy chứ, có gì phải giấu kĩ đến vậy?

“Tôi cũng có quyền biết chuyện chứ, giở trò với một mình tôi à? Tôi xin lỗi là xin lỗi nhưng đúng là cậu đã lừa tôi mà.”

“Cậu có quyền biết chuyện quái gì? Tôi lừa cậu cái gì rồi?”

“Cậu nói sẽ mãi ngồi cùng bàn với tôi, không phải là vì, không phải là vì,…”

Trong phút chốc máu trong đầu tôi đều dồn hết cả lên.

Vì sao cơ?

Không phải là vì ban đầu đã mắc nợ Trần Tuyết Quân ư!

Nhưng nửa câu sau, tôi làm sao cũng không nói ra nổi.

Coi như tôi đã hiểu ra rồi! Những chuyện rõ rành rành ra đó ở trong phim truyền hình, tại sao diễn viên luôn không nói ra một cách rõ ràng.

Cái gì gọi là nghẹn ứ? Ý của nghẹn ứ chính là nói ra thì mất mặt, không nói ra lại phải nén giận.

No. 133

Dư Hoài nhìn thẳng tôi, khuôn mặt vô tội vạ, tức đến mức khiến lục phủ ngũ tạng của tôi đều biến thành một mớ canh ớt cay, như nung như nấu.

“Dư Hoài tôi không tin cậu không hiểu.”

“Cậu thấy tôi làm vậy là để bù đắp cho Trần Tuyết Quân?”

“…Hiểu là tốt, cậu không cần nói ra.” Cậu ấy dùng sức kéo kéo đầu tôi: “Nào, đến đây! Cảnh Cảnh ngâm nước lâu rồi đến não đều úng cả, mau dốc chút canh ớt cay ra đây đi, nhanh lên.”

“Cậu nói não ai úng nước đấy hả?”

“Cậu đó, tôi nợ cậu ta cái gì chứ, nợ cậu ta vậy việc gì phải bù đắp cho cậu. Cậu coi bản thân là máy ATM à? Ai nợ tiền thì đều trả nợ chỗ cậu?”

Mẹ kiếp…Nói cũng có lí quá đi.

“Thế rốt cuộc là chuyện gì chứ? Cậu dám nói cậu kì lạ như vậy không liên quan đến chuyện ngày xưa?”

Cuối cùng cũng đến lúc Dư Hoài bị tôi nắm được thóp rồi.

“Chỉ là tôi thấy rất mất mặt.” Dư Hoài nhún cai, đối diện với ánh mắt long lanh của tôi, cậu ấy còn quay mặt đi nhìn vào công thức Vật lí còn chưa xóa ở trên bảng.

“Cũng thấy hơi áy náy.” Hồi lâu sau mới bổ sung thêm một câu.

No. 134

Trần Tuyết Quân sớm đã xăm mình rồi.

Con người chỉ cần có tình yêu, bất kể đậm sâu hay là nhạt nhòa đều đặc biệt dũng cảm. Sự dũng cảm đó của Trần Tuyết Quân đều thể hiện lên hình xăm đó rồi.

Hình xăm đầu tiên của cô ấy là “Trương”. Đó là họ của người bạn trai của cô ấy khi đó, sau này lại chuyển thành “Trịnh”, là một cậu bạn trai khác.

Theo lời của Dư Hoài là “Cậu ấy sớm muộn cũng xăm lên người một danh sách họ trăm nhà.”

Khi rảnh cả hai người thường xuyên nói chuyện. Trần Tuyết Quân là một cô gái miệng không nề hà gì cả, không độc mồm độc miệng như β, miệng của Trần Tuyết Quân mang nét ngây thơ đáng lẽ phải sớm mất đi của cô bé 14 – 15 tuổi, ví dụ như cô ấy kiên định cho rằng, bản thân yêu sớm đều là do thiếu thốn tình thương của bố.

Trong lúc Dư Hoài chịu không nổi đống bừa bộn do cô ấy bày bừa ra mà xắn tay áo lên giúp sắp xếp lại, bỗng dưng cô ấy nói, Dư Hoài, nếu cậu là bố tớ thì hay quá.

Nếu tôi đầu ủng nước thật, vậy ai có thể nói cho tôi, rốt cuộc não của Trần Tuyết Quân này là cái gì, Hòa Lộ Lôi à?

No. 135

Trần Tuyết Quân trong mắt Dư Hoài không chỉ là một cô gái ngây thơ có thể giơ ngón tay lên mà nói với cô giáo: Cô không tin thì ngửi mà xem.

Trong buổi chiều trước ngày mẹ Dư Hoài xông vào phòng giáo viên, Dư Hoài cũng đang phiền não về thành tích học tập của mình. Không ai nắm chắc được 100% vận mệnh của bản thân. Dư Hoài trong mắt tôi vừa thông minh vừa vĩ đại, nhưng cũng chỉ là một cậu nhóc mười mấy tuổi đầu, thi không tốt sẽ tự hoài nghi thời niên thiếu của bản thân.

Chúng tôi không thật sự nhận biết được bản thân. Khuôn mặt thân quen nhất tên gọi là khuôn mặt của tôi, đều là cảnh tượng được phản xạ qua tấm gương thế giới.

Lúc này, Dư Hoài nhìn Trần Tuyết Quân đang vừa cầm tờ đề liền lật mau sau làm giấy thử các màu sơn móng tay, đột nhiên cảm thấy một niềm ngưỡng mộ sâu sắc. Lần đầu tiên cậu ấy chủ động nói chuyện với cô gái này, hỏi cô ấy tại sao lại có thể vô ưu vô tư đến vậy.

Trần Tuyết Quân không phải là người có thể nói ra được đạo lí gì lớn lao, thậm chí Dư Hoài đang phiền lòng vì chuyện gì cũng không phát hiện ra. Cô ấy trả lời vô cùng thành thực, tớ không hề vô ưu vô tư.

Khi nhìn thấy bố như đứa cháu dẫn Bí thư Huyện vào trung tâm tắm gội thì cảm thấy ghê tởm, khi bị bạn trai đá cũng biết buồn khổ, khi mua cho cô bạn cùng bàn nhiều thẻ làm đầu cũng như vở nhưng lại bị chính người bạn đó liên thủ với những bạn khác để mắng cô ấy mặt dày thì lại tức giận đến mức tay chân lạnh ngắt.

Khi tan học, cô ấy ôm một cái cặp sách đứng ở cổng trường đi đi lại lại. Còn lúc lên lớp thì lại ngao du khắp lớp.

Không có ai đồng ý làm bạn cùng bàn với cô ấy. Chuyển đi chuyển lại, chính cô ấy cũng thấy mệt mỏi.

Tôi làm sai gì à? Trần Tuyết Quân chớp mắt, hỏi Dư Hoài.

Làm sao Dư Hoài hiểu được chuyện lục đυ.c giữa con gái với nhau, thậm chí cậu còn phô ra khuôn mặt ngốc nghếch hơn cả Lâm Dương, đáng lẽ nhìn cũng phải biết là cậu ấy không hiểu chứ.

Giây phút ngơ ngác qua đi, Dư Hoài cũng quên béng mất kết quả thi không được như ý của bản thân mà bắt đầu đi ngâm cứu một vấn đề mà trước nay mình chưa từng ngó ngàng đến. Đó chính là tại sao con gái lại ghét Trần Tuyết Quân. Tại sao? Rốt cuộc là tại sao?

No. 136

Tôi nghiêm túc nhận định với tư duy nguyên thủy của một con khỉ như Dư Hoài thì chuyện này cũng sẽ chẳng đi đâu về đâu, nhất định là không có kết quả!

Quả nhiên cậu ấy nghĩ không ra, cuối cùng nghển cổ lên, trả lời: “Tớ thấy cậu cũng không hề sai.”

Hai mắt Trần Tuyết Quân sáng như đèn ô tô, gật đầu rất nghiêm túc: “Tớ cũng thấy thế. Tôi đâu có sai.”

Nói còn chưa dứt, mặt mũi của Dư Hoài lại tối sầm lại.

“Nhưng mà, tớ không muốn lại phải đổi chỗ nữa đâu! Như một con chó hoang vậy, mất mặt chết đi được!”

Tôi nghĩ tôi có thể đoán được câu trả lời của Dư Hoài là gì.

“Vậy chúng ta mãi ngồi cùng bàn nhé!”

Trận nổi giận lôi đình của mẹ Dư Hoài lúc này đã phát huy tác dụng. Cô giáo chủ nhiệm trán đầm đìa mồ hôi vừa về lớp đã cắt ngang tiết tự học, trước ánh mắt đầy thích thú của tất cả mọi người, Trần Tuyết Quân ôm đống đồ đạc của mình đứng dậy, đi qua dãy bàn học, ngồi xuống cái bàn đơn bên cạnh bục giảng.

Chỗ ngồi mới tồn tại này như một nỗi ô nhục của cả lớp.

Cậu ấy cuối cùng không bao giờ cần bạn cùng bàn nữa, giống như chỗ ngồi đơn đó vậy, còn gần bục giảng hơn cả dãy bàn đầu. Để tránh che mất tầm nhìn của các bạn khác, chỗ ngồi này được xếp đặc biệt nghiêng, ở dưới chiếc ti vi nằm ở góc trái trên cùng của phòng học, nghiêng đến mức gần như không nhìn thấy bảng. Có lẽ chủ nhiệm thấy Trần Tuyết Quân cũng không cần nhìn bảng nữa.

Trần Tuyết Quân ôm một đống đồ linh tinh, hết cái lọ đến cái chai, vừa đi được một bước đã bị ngáng chân ngã bổ nhào, tất cả đồ đạc của cô ấy rơi bừa bãi ra đất. Dư Hoài lúng túng không biết làm sao, liền đứng dậy nhặt giúp cô ấy. Vừa khom lưng xuống đã nghe thấy tiếng đằng hắng bất mãn ngoài cửa ra vào, ngẩng đầu lên, nhìn thấy mẹ của mình, khuôn mặt đau khổ tột cùng.

Sau đó, Trần Tuyết Quân không hề nói với Dư Hoài một câu nào, cũng không hề nói bất cứ một lời nào với những bạn cùng lớp khác. Năm tháng sau, trước khi thi giữa kì, tất cả mọi người đều tham gia kì thi chạy toàn quốc, một kì thi mang tính hình thức là chủ yếu. Kỳ thi kết thúc thì mọi người có thể nhận được bằng tốt nghiệp cấp hai. Trần Tuyết Quân cũng biến mất từ đó.

No. 137

“Tôi cảm thấy không phải cậu ấy trách cậu đâu, cậu ấy không nói chuyện với cậu là vì không muốn gây phiền phức cho cậu.”

“Cậu không thấy chuyện này rất mất mặt sao?” Khuôn mặt Dư Hoài phớt phớt hồng, không biết là vì thấy áy náy hay là do phẫn nộ.

Dù sao đó cũng là lời hứa đầu tiên của một thằng con trai mười mấy tuổi đầu. Không cần biết đằng sau lời hứa đó là tình bạn, tình yêu hay là một chút giao tình thông thường nhưng ngay ngày hôm sau đã bị thực tế tàn nhẫn giẫm đạp, mà người giở trò lại chính là mẹ của mình.

Dư Hoài không phải là một tên nhóc sẽ cãi nhau cả ngày với mẹ. Phản kháng duy nhất cũng chỉ là nghe bố mẹ càu nhàu, vào tai này ra tai kia, mặt xị ra, vậy thôi. Cậu ấy muốn chứng minh những người lo bò trắng răng kia, suy nghĩ của họ hoàn toàn sai lầm, nhưng vòng thi đấu bị hủy rồi, thi giữa kì cũng nát, không lọt top học sinh xuất sắc trong lớp.

Bỗng dung tôi nhớ đến lần đầu gặp Dư Hoài. Hôm đến điểm danh, một ngày nắng chói chang, cậu ấy nghe một vị phụ huynh bụng phệ nghe điện thoại, mặt hết sức bất mãn bực dọc.

Cục tức nén ở trước ngực cậu ấy, tôi cũng không biết hiện giờ nó đã xả bớt chưa.

“Tại sao cậu biết mẹ cậu sẽ đề nghị xin chuyển chỗ cho cậu sau cuộc họp phụ huynh?”

“Không phải cậu đã nghe hết rồi à?” Dư Hoài liếc nhìn tôi: “Tôi biết bà sẽ cằn nhằn nên luôn nói bạn cùng bàn của tôi là con trai. Dù sao tên của cậu đọc lên cũng không nhận ra được là trai hay gái. Hôm họp phụ huynh bà vừa nhìn là đã biết tôi nói dối, bà ấy trước nay đều không thể kìm chế được lâu, nhất định sẽ lập tức đi bảo với Trương Bình.”

Thảo nào cậu ấy liếc nhìn tôi như vậy, hóa ra tất cả đều có thể suy luận ra.

No. 138

“Tối qua cậu cãi nhau với mẹ à?”

“Không.”

“Vậy sao cậu lại cắt tóc thành thế này? Xấu chết được.”

“Lúc thấy không vui, tôi thích thế.”

“Vậy cả buổi sáng cậu lầm lầm lì lì như thế là có chuyện gì?” Tôi không kìm được hỏi cậu ấy.

“Tôi lầm lầm lì lì? Sáng nay tôi chỉ không nói chuyện.”

“Thở hơi ra đã thấy hắc ám, âm u rồi.”

Dư Hoài trừng mắt nhìn tôi, không nói câu nào.

“Vậy… cậu trách tôi đi hóng chuyện khắp nơi khiến cậu mất mặt?”

“Đây là ân oán giữa tôi và Lâm Dương, cậu đừng xen vào.”

Tôi ngẫm nghĩ, Lâm Dương người như thế có lẽ cũng đánh đấm được lắm, cho nên tôi cũng không lo lắng lắm.

Dư Hoài cảm thấy những lời nên nói đều đã nói hết rồi, liền mở quyển sách bài tập Vật lí ra, cắm đầu vào làm tiếp. Tôi âm thầm đứng bên cạnh quan sát, câu đầu tiên cậu ấy dùng phép loại trừ, thay tất cả những phương án vào đề bài sẽ rất nhanh tính ra đáp án.

Hình như nửa tiếng trước cậu ấy đều đang làm Vật lí vậy, chưa từng bị ngắt quãng, cũng chưa hề kể câu chuyện về lời hứa mãi ngồi cùng bàn mà không thể thực hiện.

“Không biết cậu bận tâm chuyện gì nữa, haiz.”

Cậu ấy không thèm ngẩng đầu, càu nhàu một câu rồi lại tiếp tục làm đề Lí.

Tôi nghe tiếng đầu bút ma sát với mặt giấy, những lời thật sự muốn hỏi cuối cùng lại nghẹn ở cổ họng, sau đó từng lời từng lời theo cổ họng trôi tuột vào trong.

Cậu ấy nói, không biết cậu bận tâm chuyện gì nữa.

Tôi hỏi càng nhiều, biết càng nhiều chuyện quá khứ không nên biết, chẳng qua chỉ muốn làm rõ một chuyện rất đơn giản.

Tôi biết tại sao tôi lại thích ngồi bên cạnh cậu.

Nhưng cậu có biết? Hết
« Chương TrướcChương Tiếp »