Chương 32

Biên tập: Bưởi ┃ Chỉnh sửa: June

«Chương 032: 2019/2016»

Chuyến đi đến thành phố Mông lần này quả thực không giống như đi hưởng tuần trăng mật. Nhưng khi Trạch Địch nhắn hỏi thăm hắn, hắn vẫn trả lời là "Không tồi."

Sau khi xác nhận rằng Úc Tri Niên đã ngủ, Dương Khác đi ra khỏi phòng, đi xuống tầng trệt của khách sạn để hút thuốc.

Chỗ hút thuốc có một cửa sổ nhìn ra biển, bên trong tối om, lò sưởi âm tường đang cháy, mùi hương nồng cũng không thể che được mùi khói dày đặc đã ám nhiều năm ở đây. Dương Khác ngồi yên trên chiếc ghế mềm và châm một điếu thuốc.

Dương Khác đã bắt đầu hút thuốc từ hai năm trước, nửa năm nay thì tần suất hút thuốc lại càng nhiều hơn.

Hắn cảm thấy hút thuốc là một phương pháp tốt có thể dời đi sự chú ý của hắn, không phô trương và cũng không gây hại nhiều đến sức khỏe. Phòng hút thuốc đang chiếu lại trận đấu bóng bầu dục, Dương Khác nhìn thấy trận đấu rất kịch liệt, kết thúc bằng ba trận hòa. Hắn đi lên lầu, mở cửa phòng ra thì thấy Úc Tri Niên mặc quần áo xộc xệch đang đi loanh quanh.

Úc Tri Niên đưa lưng về phía hắn, nhìn chung quanh, không biết cậu đang tìm cái gì, cậu nghe thấy động tĩnh bèn quay đầu.

"Em đang làm gì thế?" Dương Khác hỏi cậu.

Trong phòng không bật đèn, nó lờ mờ như một thước phim TV cũ với chất lượng hình ảnh kém, đôi chân và phần bị lộ ra khỏi quần áo của Úc Tri Niên giống như vệt trắng trên màn ảnh.

Ánh mắt cậu nhìn Dương Khác có hơi mê mang, cậu nói: "Không có gì", "Hình như đã hết sốt."

Dương Khác đến gần cậu một chút, cậu ngửi thấy mùi khói thuốc, mũi cậu chun nhẹ lại, hỏi Dương Khác: "Anh đi hút thuốc sao?"

"Ừ."

Úc Tri Niên như muốn nói rồi lại thôi, Dương Khác hỏi cậu: "Anh không thể đi hút thuốc à?"

Úc Tri Niên lắc lắc đầu: "Không phải."

Nhìn cậu lờ đờ như vẫn chưa tỉnh ngủ, không hề có một chút cảnh giác nào, lời nói không có một chút kháng cự, vô cùng ngoan ngoãn đứng trước mặt Dương Khác. Dương Khác duỗi tay thì có thể chạm đến cậu.

Cậu rời khỏi thành phố Hách, đã quay lại đây nhưng không rõ vì sao Dương Khác lại cảm thấy như đã hai năm chưa gặp cậu.

"Nếu em không thích," Dương Khác nhìn cậu nói: "Anh sẽ không hút nữa."

Úc Tri Niên không nói chuyện.

Dương Khác nâng tay lên sờ mu bàn tay của Úc Tri Niên, cảm thấy hơi lạnh, hắn hỏi cậu: "Em không lạnh ư?"

Hắn cầm lấy tay của Úc Tri Niên, ngón tay chạm vào chiếc nhẫn cưới mang theo nhiệt độ cơ thể của cậu, giây tiếp theo, Úc Tri Niên rút tay về: "Em đi mặc quần áo."

Bọn họ đi xuống nhà ăn của khách sạn ăn cơm chiều.

Cơn sốt của Úc Tri Niên đã hết, cậu lấy máy tính ra, ngồi vào bàn làm việc trong phòng gõ chữ.

Dương Khác vừa uống vài ngụm rượu vừa xem tin tức trên ghế sô pha, có lẽ là do lái xe quá lâu, hoặc có thể là do men rượu, hắn chợp mắt một chút.

Hắn mơ về nửa đầu của đêm Giáng Sinh cách đây ba năm trước.

Bọn họ đã ở nhà vào ngày hôm đó.

Đầu bếp làm bữa tối Giáng Sinh, Dương Khác bị Úc Tri Niên ép uống vài ngụm rượu. Hai người ngồi dưới cây thông Noel, Dương Khác dạy Úc Tri Niên cách đánh bài brit.

Úc Tri Niên không hiểu cách chơi nên nằm xuống sàn giả vờ mệt.

Dương Khác nói cậu ngốc, cậu cũng không thèm đứng lên. Hai người quậy đến chín giờ, thư ký của Dương Trung Uân đột ngột gọi đến và báo rằng Dương Trung Uân lại lên cơn đau tim một lần nữa, mong hai người đến bệnh viện ngay lập tức.

Ngày đó tuyết rơi rất lớn, Dương Khác không thể lái xe, Úc Tri Niên lái xe cũng không tốt lắm, bọn họ phải rất vất vả mới bắt được xe đi đến nhà ga đường sắt liên tỉnh.

Vào đêm Giáng Sinh, có rất ít người đến nhà ga, Úc Tri Niên mua vé, sau đó bọn họ cùng nhau đi lên.

Ngồi trong xe lửa, hai người không nói gì nhiều, Úc Tri Niên dường như rất buồn, ngoài cửa kính xe tuyết rơi không ngừng, Dương Khác không khỏi lo lắng.

Dương Trung Uân đã chiếm phần lớn trong cuộc sống của hắn. Hắn không thể nào tưởng tưởng nổi nếu đêm nay ông mất đi sẽ như thế nào.

Xe lửa đến nơi trong vòng một giờ.

Bởi vì tình hình giao thông kém nên tài xế của Dương Trung Uân vẫn chưa đến cửa nhà ga.

Dương Khác đi ra ngoài với Úc Tri Niên. Bọn họ đứng ở ngoài hành lang, gió lạnh có lẫn tuyết, thổi tới người bọn họ làm Úc Tri Niên co rúm người lại, dựa vào người Dương Khác.

Dương Khác cúi đầu nhìn Úc Tri Niên, trên hàng mi của cậu đều là tuyết. Cậu nhìn Dương Khác: "Lạnh quá". Dương Khác chạm vào mặt của Úc Tri Niên, kéo Úc Tri Niên vào l*иg ngực của mình.

Ngày đó bản thân Dương Khác cũng rất lạnh, cả người Úc Tri Niên dựa hẳn vào người của Dương Khác. Cậu hỏi Dương Khác: "Nếu ông thật sự mất thì làm sao bây giờ."

"Anh không biết." Dương Khác nói với cậu.

Khuôn mặt của Úc Tri Niên bị khuất trong chiếc mũ nhung, cậu ngước nhìn Dương Khác, dường như cậu đang cần sự an ủi. Trông cậu rất sốt ruột, giống như là sợ người khác bỏ lại, mắt mở rất to.

Dương Khác liền hôn Úc Tri Niên, ở khoảng khắc dường như không đúng lúc này, hành động hôn môi như an ủi đối phương mà cũng như đang an ủi chính mình.

Môi Úc Tri Niên lạnh cực kỳ, bản thân Dương Khác cũng không khác là bao.

Cả con phố chỉ có hai người bọn họ, giống như đang nói rằng thế giới của bọn họ cũng chỉ có đối phương mà thôi.

Nửa mơ nửa tỉnh, Dương Khác cảm thấy bên cạnh có người, hắn cảnh giác mở mắt ra thì phát hiện Úc Tri Niên đang ở gần hắn, đang cúi đầu nhìn hắn.

Úc Tri Niên nhìn lén bị Dương Khác bắt được, vẻ mặt cậu lập tức hoảng sợ. Dương Khác cảm thấy buồn cười, rõ ràng là tự mình lại đây mà lá gan lại nhỏ như vậy. Hắn bèn cầm lấy cổ tay của Úc Tri Niên, kéo cậu đến bên người.

"Em đang nhìn cái gì?" Dương Khác hỏi cậu.

"Em nghĩ rằng anh đang ngủ." Úc Tri Niên biện lý do.

"Anh ngủ thì em muốn làm gì?" Dương Khác kéo Úc Tri Niên lại gần mình, hắn biết Úc Tri Niên chưa hết bệnh hẳn liền kéo cậu ngồi lên đùi hắn, tay cậu đặt lên vai Dương Khác.

Cậu rất nhẹ, ngồi lên người Dương Khác, không rõ đang nói gì. Đôi môi cậu đưa qua đưa lại trước mặt Dương Khác, Dương Khác nghe không rõ, cũng không muốn nghe cho lắm bèn kéo Úc Tri Niên xuống một chút, hôn lấy cậu.

Đã lâu bọn họ không hôn nhau, môi của Úc Tri Niên rất mềm mại, cả người cậu có một mùi thơm. Trong người có cồn nên nên các giác quan của Dương Khác trở nên nhạy cảm hơn, Dương Khác như có thể nghe thấy nhịp tim của mình, tay hắn đặt lên tấm lưng gầy của Úc Tri Niên.

Hắn mở mắt, thấy được lông mi của Úc Tri Niên và đôi tai thoáng đỏ ửng của cậu.

Hôn được một lát, Úc Tri Niên mới phản ứng lại, muốn né ra, Dương Khác giữ lấy cậu khiến cậu lại giãy giụa mạnh hơn, sau đó Dương Khác lập tức buông tay.

Úc Tri Niên đứng lên, khôi phục lại dáng vẻ chống cự như lúc chiều, muốn đứng lên dọn đồ đạc.

Dương Khác vẫn ngồi im trên ghế sô pha, hắn nâng mất nhìn Úc Tri Niên, Úc Tri Niên lui từng bước. Quần áo của Úc Tri Niên vô cùng xộc xệch, môi còn hiện lên dấu vết đã từng hôn, nhưng mà trên mặt vẫn đầy vẻ từ chối.

Dương Khác nhìn Úc Tri Niên, tất cả những sự kháng cự vô lý từ Úc Tri Niên như tập hợp lại, đè nặng lên người hắn.

"Anh uống nhiều rồi đúng không." Úc Tri Niên im lặng vài giây, tìm một lý do sứt sẹo khác giúp Dương Khác.

Cho đến tận bây giờ, Dương Khác luôn khống chế bản thân để không trở thành người buồn vui thất thường như Dương Trung Uân, để tránh sự kịch liệt như phim truyền hình, hắn muốn sống một cuộc đời bình yên tương phản với cuộc sống của ông ngoại hắn.

Nhưng có lẽ là nhớ lại ký ức đêm Giáng Sinh ấy làm cho Dương Khác trở nên cực đoan, hắn đang bắt đầu khó khống chế được cảm xúc của mình.

"Anh không uống nhiều." Dương Khác nhìn Úc Tri Niên, nói thẳng.

Dương Khác không muốn trở thành một người thẹn quá thành giận, thích ép buộc người khác, hắn hỏi Úc Tri Niên: "Chẳng lẽ uống nhiều mới hôn em sao?"

Là Úc Tri Niên thích Dương Khác, viết nhật ký quan sát hắn dài mấy trăm trang, chủ động lên xe của Dương Khác, nắm lấy tay của Dương Khác, kết hôn với Dương Khác.

"Năm 2016," Dương Khác nói: "Chính miệng em nói, mong ước vào ngày Giáng Sinh đó chính là mãi mãi ở bên anh."

"Ngày đó anh có uống nhiều không?" Dương Khác hỏi một cách lịch sự: "Úc Tri Niên, thì ra ngày hôm đó là em uống nhiều sao?"

Khuôn mặt của Úc Tri Niên đột nhiên trở nên trắng bệch.

☁️ Vân Tình Cung ☁️