Chương 31

Hà Thái Trung sợ ngây người, giờ phút này ông ta hoàn toàn tỉnh táo, hai mắt nhìn chằm chằm vào Trương Văn Long.

Ông ta không dám hỏi thêm câu nào, tự mình rót ly rượu, rồi ừng ực uống hết.

Trương Văn Long đập vai ông ta một cái, nói: “Có những cơ hội cả đời chỉ đến một lần. Nắm chắc được hay không thì dựa vào chú.”

“Nắm được, chắc chắn nắm được.”

Hà Thái Trung liên tục động viên mình, mà lúc này, đột nhiên điện thoại của ông ta vang lên.

“Cha, cha về nhà nhanh đi, dẫn nhiều người về một chút.”

“Có một thằng chó kiêu căng ngạo mạn đánh đến nhà chúng ta rồi!”

Hà Thái Trung nhướng mày: “Ai mà to gan như thế, dám đến nhà họ Hà của chúng ta gây chuyện?”

“Chính là tên Trần Hùng kia, con rể nhà họ Lâm đấy ạ.”

“Cha, hôm nay Lâm Ngọc Ngân của nhà họ Lâm tìm con nói chuyện hợp tác, con chỉ chọc ghẹo cô ta một chút. Kết quả tên khốn nạn đó lại đến nhà chúng ta gây chuyện.”

Bùm…

Trong đầu Hà Thái Trung vang lên tiếng nổ tung, ngay sau đó là trống rỗng, mấy giây sau còn chưa phản ứng kịp.



Ở đầu kia điện thoại vẫn vang lên giọng nói rất to của Hà Đại Quang: “Cha, cha mau trở về đi. Cha mà không về con sẽ bị anh ta đánh chết đó.”

“Dẫn theo nhiều người một chút, hôm nay con muốn gϊếŧ anh ta, nhất định phải gϊếŧ anh ta.”

Bộp một tiếng, điện thoại của Hà Thái Trung rơi xuống đất.

Mà lúc này, đầu bên kia điện thoại lại vang lên giọng nói của Trần Hùng: “Hà Thái Trung đúng không, tôi cho ông mười phút để xuất hiện trước mặt tôi.”

“Chỉ cần trễ một giây thì tôi sẽ gϊếŧ con ông ngay lập tức.”

Trương Văn Long ở bên cạnh bỗng nhiên giật mình, giọng nói ở đầu bên kia điện thoại sao nghe quen thuộc như thế.

“Chú Trung này, đây là… Đây là giọng nói của anh Hùng à…”

Trong nháy mắt, sức lực toàn thân của Hà Thái Trung như bị rút sạch, xụi lơ trên mặt đất.

Lúc này, trong biệt thự nhà họ Hà.

Hiện tại Hà Đại Quang giống như chó chết mà nằm rạp trên đất, trong tay cầm điện thoại, liên tục nhe răng cười với Trần Hùng.

“Cha tao sẽ trở về nhanh thôi, mày chắc chắn sẽ phải chết. Con mẹ mày chết chắc rồi.”

Trần Hùng bắt chéo hai chân, tựa trên ghế sô pha chơi trò đẩy rương mà mình mới tải về, cũng tiện tay bật chế độ đếm giờ trên di động.

Anh là người không có thói quen nói đùa với người khác.



Mười phút trôi qua, nói gϊếŧ con trai ông ta vậy thì sẽ gϊếŧ con trai ông ta. “Bóp qua bên trái một chút, dùng thêm sức đi.”

“Ừm, tay nghề của cô không tệ, đã rất lâu không hưởng thụ cảm giác được xoa bóp dễ chịu thế này.”

Cô gái đang đứng sau lưng xoa bóp cho Trần Hùng vâng lệnh nghe lời làm theo.

Lúc Trần Hùng đẩy chiếc rương trong trò chơi đến cửa ải cuối cùng, Hà Thái Trung và Trương Văn Long đi đến với vẻ mặt tái nhợt.

Còn chưa đến mười phút, cho nên tên Hà Đại Quang này tạm thời nhặt về một mạng.

“Cha, cha đến rồi, cuối cùng cha cũng đến rồi. Chính là tên chó chết này đã đánh con thành ra thế này.”

“Cha, nhất định cha phải báo thù cho con, cha phải bắt thằng chó này lại, con muốn nó sống không bằng chết!”

“Ối… Chú Long cũng tới ạ, cha, con bảo cha dẫn người đến đâu rồi?”

Trương Văn Long chỉ cảm thấy da đầu tê dại một hồi, mà Hà Thái Trung lại hoàn toàn nổi điên.

Ông ta là một doanh nhân khôn khéo, mấy năm trước dựa vào thế giới ngầm để làm giàu, núi đao biển lửa cũng đều trải qua. Mấy năm nay đã trải qua không ít sóng to gió lớn.

Lại không nghĩ rằng, cuối cùng cơ nghiệp lại bị hủy trong tay thằng con không có mắt này.

Chuyện như vậy sao Hà Thái Trung có thể không tức giận được?