Chương 16

Nằm ở bên trong thùng lớn nước ấm, ta nhẹ nhàng thả lỏng chân tay, mềm rủ xuống, hơi nóng bay lên làm ta vô cùng thoải mái.

Đã lâu không có thư giãn như vậy!

Cũng hiểu được có chút ngoài ý muốn, ngay từ đầu lúc biết mình sắp chết, thật là vô cùng khϊếp sợ, nhưng hiện giờ, ta lại có thể thoải mái hưởng thụ cảm giác tắm nước nóng.

Ha hả, thật sự có chút khâm phục chính mình, năng lực thích ứng thật sự không phải chỉ là mạnh mẽ bình thường!

Đúng nha, thích ứng, đầu tiên thích ứng chính là ca ca, thân thể bị hắn

chiếm đoạt, tiếp theo là thích ứng sự ôn nhu và che chở của Ám, tiếp

nữa, là thích ứng việc không biết lúc nào mình có thể chết.

Chết sao? Ta vốc một ít nước trong, nhìn giọt nước chảy xuống theo khe

hở giữa các ngón tay, từng giọt từng giọt một, giống như sinh mệnh của

ta, từng giọt rớt xuống dưới.

Trong phút chốc, nước mắt cũng rơi xuống, từng giọt từng giọt, ta run

rẩy lo sợ cho chính mình, chỉ có thể ôm đầu gối, cắn môi, mặc cho nước

mắt giống như mưa, rơi mãi không ngừng.

Sợ hãi, thực sự ta sợ hãi !

Chết, là điều đáng sợ cỡ nào chứ!

Ta không muốn chết!

Ta cắn môi, nghẹn ngào ra tiếng.

“Oanh Nhi, em nói xem, nếu ta chết, sẽ có người đau lòng, buồn bã chứ?” Bàn tay đang giúp ta chải đầu khẽ run lên.

“Tiểu thư nói đùa, tiểu thư nhất định có mệnh trăm tuổi !” Oanh Nhi vội vàng nói.

“Thật sao? Mệnh dài trăm tuổi?” Ta nhìn mình trong gương cười khẽ một

cái: “Tốt lắm,Oanh Nhi, giúp ta đem chuỗi ngọc trai tím kia lại đây cho

ta, cái khác không cần đeo, tóc thì dùng cây trâm tím kí cài lên là

được.”

Lúc ta đi vào thư phòng, đã có người ở đó chờ ta .

“Thích bá bá.” Ta cung kính gọi một tiếng.

Thích Nghiêm Phong xoay người, điềm đạm nhìn ta, chậm rãi mở miệng nói:

“Bé Tử Nhi, con chịu oan ức rồi, đừng sợ, cho dù đã xảy ra chuyện gì,

đều có Thích bá bá làm chủ cho con!”

“Thích bá bá, con chỉ muốn biết một việc!” Ta không giấu nổi ý cười, chăm chú mở miệng hỏi: “Cha con là chết như thế nào?”

Thần thái Thích Nghiêm Phong cũng không thay đổi, hắn chỉ cúi đầu lưỡng

lự trong chốc lát, ngẩng đầu nói: “Hắn là bị bệnh hiểm nghèo, đột nhiên qua đời, không phải sao?”

“Đây chỉ là cách nói với bên ngoài!” Ta lạnh lùng nói: “Lúc con chạy về

nhà, hoàn toàn không nhìn được thi thể phụ thân, cha đã bị đưa vào bên

trong quan tài, thậm chí ngay cả con là con gái cũng không thể thấy mặt

cha một lần cuối cùng! Bệnh hiểm nghèo gì mà kịch liệt như thế chứ?”

Thích Nghiêm Phong lẳng lặng nhìn ta, rất lâu sau mới mở miệng nói: “Con rốt cục là muốn biết cái gì? Bé Tử Nhi, có một số việc con vẫn không

nên biết thì hơn.”

“Con chính con gái của ông ấy, chẳng lẽ con ngay cả muốn biết nguyên nhân chân tướng vì sao phụ thân qua đời cũng không được ư?”

“Chân tướng?! Chân tướng chính là ông ta đã chết!” Thích Nghiêm Phong

lạnh lùng nói: “Ông đã muốn chết! Bé Tử Nhi, con đã hiểu chưa? Người đã

chết rồi không thể sống lại! Con còn đau khổ tìm hiểu mấy chuyện này,

thực ra đều là thừa. Người đã chết, dù gì cũng đều không thể! Về chuyện

ông ấy chết như thế nào, cũng đã không còn có ý nghĩa nữa!”

“Nhưng mà ít ra nên làm người sống biết được chân tướng chứ! Con ~~~~” Ta vội vàng nói.

“Ngươi thật sự muốn nghe sao?” Một âm thanh lạnh lùng cắt ngang lời nói của ta.

Ta quay đầu lại, ca ca đang đứng ở trước cửa thư phòng, mặt vẻ đầy lo lắng.

“Đúng vậy!” Ta bình tĩnh nói, không hề nao núng nhìn thẳng vào mắt hắn: “Ta muốn biết.”

“Ngươi sẽ không hối hận chứ?” Mắt hắn lạnh lẽo như băng.

“Ta sẽ không hối hận !” Ta nhìn hắn, nói từng chữ một.

Môi ca ca, nhếch lên một tia lạnh như băng cười: “Tốt lắm! Vậy ngươi nghe cho kỹ đây!”

“Phụ thân, đầu tiên là bị hạ độc, sau đó lại bị một mũi kiếm lợi hại xuyên qua thân thể!”

“Người tự tay gϊếŧ phụ thân, gọi là Minh Ánh Nguyệt!” Hắn chậm rãi đi

đến trước mặt của ta, cúi đầu, gắt gao nhìn chằm chằm ta, chậm rãi nói:

“Chính là mẫu thân thân sinh của ngươi!”

Ta chỉ cảm thấy được thân mình mềm nhũn, lập tức ngã trên mặt đất, mỗi

một từ mà ca ca nói , giống như là kim châm, từng chút từng chút một ra

sức đâm vào ta.

“Vì sao lại có thể chứ?” Ta thì thào nói: “Không có khả năng! Mẫu thân

ta vì sao lại muốn gϊếŧ phụ thân chứ? Vì sao? Ca ca nhất định lầm rồi!”

“Lầm?” Ca ca hừ lạnh một tiếng, nói: “Lúc ta đuổi tới nơi, phụ thân đã

chết ở bên trong vũng máu, mà chính Minh Ánh Nguyệt cầm thanh kiếm kia! Chính là thanh kiếm đâm qua thân thể phụ thân!”

“Vậy mẫu thân muội đâu?” Ta ngẩng đầu, vội vàng hỏi: “Người thế nào ?”

“Bà ta sao? Bà ta gặp chuyện bại lộ, cũng dùng kiếm tự sát ngay tại

chỗ!” Ca ca nắm lấy cánh tay của ta, một tay kéo ta đứng lên: “Bà ta

dùng chính thanh kiếm đâm phụ thân để tự sát! Thật là ác giả ác báo!”

“Nhất định có chuyện gì sai rồi?” Ta nắm lấy vạt áo hắn, run giọng hỏi:

“Có thể là các ngươi lầm hay không! Các ngươi nghĩ sai rồi?”

Ta quay đầu, nhìn về phía Thích Nghiêm Phong, hy vọng hắn có thể nói cho ta biết nói, tất cả mọi chuyện đó đều là nghĩ sai rồi!

Trong mắt Thích Nghiêm Phong tràn đầy vẻ thương xót đồng tình, hắn chậm rãi lắc lắc đầu với ta.

Thì ra là thế!

Ta buông tay ra, từng bước một, rút lui rồi đi ra ngoài, máy móc đóng cửa lại, xoay người, lại chạy từng bước một về phía trước.

Trong đầu ta quay về nơi có nhiều kỉ niệm với phụ thân, người ôm ta

trong lòng rất ấm áp, có cái gì đó đâm vào ngực, còn có nụ cười sảng

khoái!

Bỗng nhiên, tất cả nhuốm một mảng đỏ!

Cả người phụ thân đẫm máu nằm trên mặt đất!

“Không muốn không muốn! ! ! ! ! ! !” Ta thất thanh kêu lớn!

“Sao không ai tới ngăn cản mẫu thân! Không cần, không được phụ thân! Không được!” Ta khóc thất thanh.

Không cần! Đó rõ ràng là phụ thân yêu quý của ta a! Không được gϊếŧ hắn! Không được!

Không được a ~~~~ Nương!

Nương ~~~~~~~~~~~~~

“Nhan Tử Sa! Ngươi nhìn ta đi!” Một âm thanh ở ta bên tai quát: “Tỉnh táo lại!”

“Cứu phụ thân ~~~ Tử Nhi chỉ có một phụ thân ~~~~ Nương người không cần

com, Tử Nhi không cầu ~~~~ nhưng người đừng mang phụ thân đi!”

“Chết tiệt! Ngươi tỉnh táo một chút! Tử Sa!”

Không cần ầm ĩ với ta! Ta muốn cứu phụ thân! Phụ thân ~~~~~

Ô!

Bỗng nhiên, hô hấp của ta bị cướp đi !

Đến khi ở trong miệng mằn mặn mùi máu tươi, ta mới nhìn thấy, hóa ra là hắn hôn ta!

“Buông!” Ta mạnh đẩy hắn ra: “Không được đυ.ng vào ta!”

“Trách vì sao ngươi hận ta! Hiện tại ngay cả ta cũng hận chính mình! Vì

sao! Vì sao mẫu thân thân sinh của ta lại gϊếŧ phụ thân thân sinh của ta ! Vì sao cái chuyện như vậy lại xảy ra trên người của ta!”

“Phụ thân võ công cao như vậy, hắn sẽ không dễ dàng bị gϊếŧ như vậy chứ ! Đúng rồi! Nhất định là ta sai! Hồ đồ rồi, ta lớn lên rất giống nương!

Nhất định là phụ thân xem chúng ta làm một, nhất định là như vậy, đúng

không?”

“Là ta hại chết phụ thân! Là ta! Ta là sao chổi!” Ta khóc to.

“Ngươi bình tĩnh!” Thần sắc ca ca phức tạp, nắm lấy đầu vai của ta: “Tỉnh táo lại nghe ta nói!”

“Bình tĩnh! Ngươi bảo ta bình tĩnh như thế nào?” Ta hét lớn về phía hắn .

“Người là phụ thân của ngươi! Cũng là phụ thân của ta!” Hắn rống lớn nói.

Ta lập tức ngây ngẩn cả người!

“Phải ~~~~ ông ấy cũng là phụ thân của ngươi~~~~~ cho nên ~~~ ngươi vĩnh viễn cũng không tha thứ của ta, đúng không?” Ta nói mê man.

Một giọt tanh tanh lập tức đến!

Đây là cái gì? Máu sao? Hình như là từ trong miệng của ta nhổ ra !

Rất đỏ! Hóa ra máu có màu đỏ!

Lúc phụ thân chết, máu chảy xuống cũng là đỏ như vậy sao?

Ta hoang mang nhìn lên trời, vì sao bỗng nhiên bầu trời tối đen ?

“Vì sao nàng còn chưa tỉnh lại? Cũng đã ba ngày ba đêm rồi!”

Ầm ĩ quá, đầu đau quá, giọng nói của ai to như vậy?

“Làm ơn, Thích công tử, nàng không chỉ có thân thể bị bệnh, còn có tâm

bệnh, bị đả kích lớn như vậy, làm sao có nói khỏe là khỏe ngay được

chứ!”

“Ngươi không phải nói ngươi là thần y sao! Nhưng vì sao đến bây giờ ngươi còn không chữa được bệnh cho nàng!”

“Tình trạng thân thể của nàng vô cùng gay go! Nếu chính nàng ấy cũng

không muốn sống, không có ý chí, đến thần tiên cũng cứu không được

nàng!”

“Nhưng mà ngươi ~~~~~”

“Đủ rồi! Tất cả các ngươi đều đi ra ngoài cho ta!”

“Hung dữ cái gì mà hung dữ hả! Ngươi! Đã sớm nhắc nhở ngươi rồi, không

được kích động nàng, bây giờ thì tốt rồi, làm thành như vậy! Ta đã cố

hết sức rồi ! Hiện giờ chỉ có thể mặc cho số phận ! Ngươi cũng từ từ hối hận đi thôi!”

“Mộng công tử! ~~~ ngươi đừng nói là, chúng ta đi thôi, để cho hai huynh muội bọn họ yên lặng một chút đi!”

“Hừ! ~~~ sớm biết có ngày hôm nay, thì lúc trước đừng có làm!”

Cuối cùng lại yên tĩnh!

Tốt rồi, tiếp tục ngủ ~

“Tử Nhi ~”

A? Tay ai vậy? Không cần vuốt ve hai má của ta như vậy, dịu dàng như vậy, sẽ làm ta chìm đắm vào mất.

“Vì sao nàng không mở mắt ra nhìn ta chứ? Vì sao không muốn nói chuyện

cùng ta? Ta biết, nàng nhất định rất hận ta! Vì ta đối xử với nàng như

vậy, nàng hận ta cũng là đúng thôi. Nàng biết không? Ta vẫn cho rằng

mình đúng, tất cả mọi thứ ta làm đều không sai, còn nhớ ta nói gì với

nàng không? Ta sẽ không hối hận! Nàng là của ta! Không có ta cho phép,

nàng tuyệt đối không được chết!”

Là ai? Không được mắng ta! Để cho ta ngủ đi! Ta mệt mỏi quá ~

“Ta đối với nàng như vậy, nàng chẳng lẽ không muốn trả thù sao? Ta biết

nàng thực ra rất thông minh, rất gan dạ và sáng suốt, nàng thật ra luôn

tìm kiếm cơ hội, nàng không phải không chịu thua sao? Chẳng lẽ mới như

vậy đã muốn buông tha ư? Nàng không phải muốn biết nguyên nhân đến cùng

hay sao? Nàng còn chưa hỏi ta, vì sao mẫu thân của nàng lại gϊếŧ phụ

thân? Nàng chẳng lẽ không muốn biết sao?”

Vì sao?

Đúng rồi, bà là người của U Minh Ám phủ, vì sao lại gả cho phụ thân?

Vì sao lúc ta vừa sinh ra, bà ấy đã không ở bên cạnh ta, mà ba năm trước đây vì sao bà ấy lại trở lại, còn tự tay gϊếŧ phụ thân?

Vậy trong đó cuối cùng có nguyên nhân và kết quả gì?

Có thể có chuyện gì lầm lẫn hay không?

Ta muốn biết!

Ta không cam lòng!

Cố hết sức mở to mắt, thứ đầu tiên nhìn thấy, chính là hắn!

“Tỉnh rồi ư? Có chỗ nào … không thoải mái không?”

Ta liếʍ liếʍ đôi môi khô: “Nước ~~”

Hắn đứng lên, lấy một chén nước, mang tới.

“Thức dậy tự uống sao?”

Toàn thân xương cốt giống bị vỡ vụn, ngay cả cử động cũng thật vất vả, ta khó khăn lắc đầu.

Hắn liền uống một ngụm trong cái chén, cúi đầu, đút cho ta.

Đến khi chiếc lưỡi man mát của hắn truyền lại, đôi môi của ta ẩm ướt, ta tham lam rút làn nước ngọt lành trong miệng hắn, hoàn toàn không ngờ đã cùng hắn dây dưa lưỡi cùng nhau!

Thẳng đến hắn lưu luyến liếʍ lấy khóe miệng còn sót lại mấy giọt nước của ta, môi ta mới dời hắn.

“Không được!” Họng của ta giống như bị xé rách, ồm ồm, khàn giọng khó nghe: “Không được đối đãi với ta như vậy!”

Ta khó khăn nói: “Ta không cần sự thương hại của ngươi! Xin ngươi tránh ra!”

Vẻ mặt ca ca phức tạp nhìn ta, trong chốc lát mới nói: “Ngươi không cần ta? Vậy ngươi muốn ai tới cùng ngươi?”

Ánh mắt hắn lập tức lạnh như băng, trong mắt có bão động lại: “Ngươi còn đang suy nghĩ về hắn?”

“Ta không hiểu ngươi đang nói cái gì? Khụ khụ ~~ Oanh Nhi ở chỗ nào,

nàng theo giúp ta là được rồi ~~~ khụ khụ ~~ ngươi giơ cao đánh khẽ,

buông tha ta lúc này đây đi!”

Ta cười khổ mà nói: “Dù sao mệnh ta cũng sắp không xong rồi!”

“Ngươi đang nói vớ nói vẩn cái gì?” Hắn bỗng nhiên rống lên: “Chết tiệt! Ngươi thiếu nợ ta còn chưa có đòi đủ, ta sẽ không cho ngươi chết !”

“Đã nói với ngươi rồi mà, đừng để nàng kích động ! Làm ơn, Nhan lão đại, nàng khó khăn lắm mới tỉnh, ngươi muốn mắng nàng thì để sau mắng tiếp

cũng không muộn đâu!” Thanh không biết khi nào cũng đã đi tới.

Hắn đẩy ca ca ra, cầm lấy tay của ta bắt mạch, thở dài một hơi: “Tốt lắm, lần này xem như thoát nạn đi! À, có việc này ~~”

Hắn quay đầu, nhìn ca ca, ấp a ấp úng nói: “Minh Ám kia đến đây, hắn muốn gặp Tử Sa!”