Chương 7

Phong cảnh trên núi thật đẹp.

Hoa mai trong sân đang ngày đêm nở rộ, những cây cổ thụ xanh tươi,gió khẽ lay động. Những chiếc lá và cánh hoa rung rinh rơi xuống đất, bị chổi quét để lại một lớp mỏng, màu trắng như tuyết và màu xanh lam như hòa vào nhau.

Thích Ánh Trúc biết rằng chàng thiếu niên này dù nàng có đuổi cũng không đi, nàng kiên quyết ngồi xuống dưới cửa sổ để trang điểm lại và cố gắng phớt lờ Thời Vũ, người đang nhảy nhót bên cạnh nàng và quan tâm đến tất cả những gì nàng đang làm.

Trong lúc đó, Thành ma ma đã lo lắng cho nàng và nhìn ra khỏi phòng bếp.

Thích Ánh Trúc nhìn thấy Thành ma ma,nàng đang chải tóc bằng chiếc lược ngà voi,căng thẳng đến nỗi chải đến đau đớn bản thân. Nàng thậm chí còn không thèm nhắc Thời Vũ, thiếu niên áo đen bên cạnh “Vèo” một tiếng rồi lao vào gốc tường để trốn, không bị Thành ma ma nhìn thấy.

Thích Ánh Trúc mở to mắt và ngạc nhiên nhìn Thời Vũ – hắn thực sự biết mình nên tránh người không thích mình.

Thời Vũ cảm thấy sự ngạc nhiên của nàng đã khinh thường hắn, hắn nói: “Nàng không muốn ta bị phát hiện, ta cũng không phải là kẻ ngốc.”

Nhưng khi hắn nói vậy, hắn đang dựa vào tường và nghịch tờ giấy đỏ hắn lấy từ chỗ nàng, kẹp ở giữa ngón tay phải của mình. Như thể không nhìn thấy Thích Ánh Trúc không thoải mái.

Thích Ánh Trúc mệt mỏi nên mặc kệ hắn.

“Nàng thực sự cắn không được.” Thời Vũ khó hiểu mà thốt lên.

Nàng cố gắng phớt lờ hắn.

Hắn tiến đến,áp mặt đến trước mặt nàng, khiến nàng sợ hãi mà trốn ra sau. Nàng nhìn thấy thiếu niên tuấn tú này ngậm tờ giấy đỏ mà nàng mới ấn vào môi nhưng hắn không dùng môi mà là dùng răng cắn.

Răng cắn chặt tờ giấy đỏ,lộ ra hai cái răng nanh hơi dài. Làn gió xuân đang thổi qua, mái tóc lòa xòa trên mặt lướt qua môi Thời Vũ; một mảnh tơ liễu rơi dính vào mi hắn.

Mắt đen môi hồng, răng cắn giấy đỏ.

Thời Vũ đưa tay kéo tờ giấy đỏ bị cắn vào giữa hai hàm răng,hướng Thích Ánh Trúc mà khoe ra: “Ưaaaaaaaaaaa”.

Thích Ánh Trúc: “…”

Đôi mắt của Thích Ánh Trúc trở nên sóng sánh, nàng không thể căng mặt ra vì nàng đang trang điểm, và rồi nàng cười khúc khích.

Lúm đồng tiền trên má thấp thoáng, khoảnh khắc nàng vui đùa nhất thời đã che giấu đi sự ốm yếu, tiều tụy trên gương mặt nàng.

Thời Vũ nhìn đến ngây người, không biết phải diễn tả thế nào, nhưng hắn chưa bao giờ nhìn thấy một nữ nhân như thế này … khiến hắn muốn tiếp tục ngắm nhìn. Nàng vẫnđẹp trong bộ dạngốm yếu, và trông cũng rất đẹp khi cười,làm cho tim hắn đập loạn nhịp,cứ có thời gian rảnh là lại nhớ về nàng.

Thời Vũ kinh ngạc nới lỏng hàm răng của mình làm cho tờ giấy đỏ mà hắn đang cắn rơi khỏi môi.Thích Ánh Trúc đưa tay ra nắm lấy tờ giấy, khẽ liếc nhìn, thấy dáng vẻ của Thời Vũ có chút ảo não.

Thích Ánh Trúc vô thức mà cảm thấy hắn đáng yêu.

Thời Vũ: “Ta cắn rất tốt nha.”

Thích Ánh Trúc không biết nói gì: “… Cái này không phải là dùng răng cắn … thôi bỏ đi.”

Nàng lấy tờ giấy đỏ rồi thu dọn gương lược, coi như không dùng nữa. Thời Vũ quan sát và thấy nàng lại bắt đầu vẻ mặt rầu rĩ đó, giống như lần đầu tiên gặp nàng.

Thời Vũ tiến đến trước mặt nàng, lúc này Thích Ánh Trúc cũng không quá ngạc nhiên, nàng đẩy hắn ra, nhưng khuôn mặt vẫn một vẻ ảm đạm.

Thời Vũ khó hiểu, và hỏi: “Nàng bị sao vậy?”

Thích Ánh Trúc rửa mặt chải tóc thì quay người đi vào trong, Thời Vũ đã đi theo nàng suốt quãng đường. Thích Ánh Trúc ngồi trên giường và nhìn Thời Vũ. Chàng thiếu niên có sống lưng thẳng và vòng eo nhỏ, đôi chân thon dài, lúc bước đi luôn bình tĩnh thoải mái, đẹp đến lạ thường … Nàng đã ngắm nhìn chân hắn rất lâu khiến cho Thời Vũ không nhịn được mà tự nhìn xuống chân mình.

Thích Ánh Trúc lập tức đỏ mặt nhìn sang chỗ khác, trong lòng khó chịu nghĩ: ” Sao mình có thể nhìn chằm chằm vào chân người khác như vậy?”

Nếu ai đó phát hiện ra thì sẽ bị nói là “không biết xấu hổ”.

Thích Ánh Trúc đổi chủ đề: “Ngươi định làm gì ta?”

Thời Vũ uể oải: “Ta muốn tìm nàng chơi.”

Thích Ánh Trúc không tin hắn, nàng nói: “Ngươi đã vũ nhục ta như vậy, còn vẫn luôn tìm ta… Muốn gϊếŧ ta thì cứ gϊếŧ đi. Tại sao lại đi trêu chọc người ta như vậy?”

Nàng gục đầu, nhìn chằm chằm vào mũi giày thêu lộ ra dưới váy, đôi mắt đã ươn ướt: “Ta khuyên ngươi đừng có bắt cóc ta,ta không có gì cả. Nhiều nhất thì nương sẽ rơi hai hàng nước mắt. Không có ai sẽ đau khổ vì ta.Mà ngươi đừng nghĩ đến đem thi thể ta đi uy hϊếp Hầu phủ,họ sẽ không nhận đâu”.

Thời Vũ nghe thấy mà mơ hồ, không biết nàng đang nói về cái gì.

Đồng thời hắn cũng cảm thấy ủy khuất- hắn nào có muốn gϊếŧ nàng.

Đúng là Thời Vũ nổi tiếng ác độc trên giang hồ.Hắn võ công cao cường,gϊếŧ người mà không cần lý do, nhưng hắn tự hỏi bản thân rằng mình đối xử rất tốt với “Thất cô nương” này … Hắn đúng là đã có vài lần có ý gϊếŧ nàng, nhưng chung quy vẫn là chưa làm gì!

Nàng rõ ràng nghĩ oan cho hắn!

Thời Vũ nhìn chằm chằm Thích Ánh Trúc một lúc lâu, nghĩ về lý do tại sao nàng lại nói như vậy với hắn.Rõ ràng hắn đã rất tốt với nàng mà. Một lúc sau, Thời Vũ chợt nhận ra.

Bởi vì nàng là một người nhát gan, nàng sợ rằng hắn sẽ gϊếŧ nàng!

Thời Vũ liền giải thích: “Ta … không gϊếŧ người một cách tùy tiện.”

Khi hắn nói điều này,hắn cảm thấy chột dạ, vì vậy hắn nhanh chóng bịa ra thêm một lời nói dối khác: “Ta, chỉ gϊếŧ những người đáng bị gϊếŧ.”

Thích Ánh Trúc chậm rãi nâng mắt lên nhìn hắn. Thời Vũ thở dốc, thắt lưng thẳng tắp, nhìn nàng không chớp mắt, hy vọng nàng có thể nhìn thấy tấm chân tình của hắn. Sau một lúc, Thích Ánh Trúc mới nghi ngờ hỏi: “Vậy thì ngươi … ngươi đang làm gì vậy? Tại sao ngươi lại gϊếŧ hai người trên núi?”

Thời Vũ đã dọa nàng sợ,lại sợ nàng không để ý đến hắn nữa nên lắp bắp giải thích: “Ta, ta làm kinh doanh. Đó là … người chết, đã làm tổn thương tình cảm của người khác …nên… Ta muốn giúp đòi lại công lý.”

Hắn lý giải nghề “sát thủ” thật trong sáng và hồn nhiên.

Nếu ông chủ của “Tần Nguyệt Dạ” ở đây thì hẳn là phải viết ra lời giải thích này và dùng nó như một chiêu bài của “tổ chức”.

Thích Ánh Trúc vẫn không hiểu,dù gì nàng cũng là một tiểu thư nhà quan nên đối với chuyện của hắn không thể hiểu được.Nhưng nàng dựa vào kinh nghiệm đọc thại bản của mình, cố gắng đoán: “Đây là …Trừ gian diệt ác? Ngươi là người trong giang hồ?”

Thời Vũ: “… Hả.”

Thích Ánh Trúc trầm ngâm suy tư.

Khi Thời Vũ nhìn nàng và thấy sắc mặt của nàng chuyển biến tốt hơn, hắn rục rịch di chuyển, hắn muốn lại gần nàng một lần nữa. Kết quả là hắn chỉ mới bước được một bước, Thích Ánh Trúc lại hoảng sợ nhìn hắn. Thời Vũ sững người, buồn bực và khó hiểu.

Hắn nói: “Nàng biết ta sẽ không gϊếŧ nàng nữa, tại sao nàng vẫn tránh né ta?”

Thích Ánh Trúc: “Thời Vũ … ngươi không thể như vậy.Ta là một cô nương, khuê phòng của ta ngươi không thể tùy ý vào như vậy, điều đó sẽ ảnh hưởng đến danh tiết của ta.”

Nàng sợ rằng hắn sẽ đột nhiên nổi giận vì lời nói của nàng,dù gì hắn cũng đã từng gϊếŧ người. Ai biết được Thời Vũ nhìn có vẻ rất nóng tính nhưng hắn không định tức giận, và vẫn luôn duy trì một bầu không khí như vậy.

Đối với Thời Vũ, khi hắn không thích sẽ trực tiếp gϊếŧ, những người hắn không gϊếŧ là trong phạm vi hắn có thể chấp nhận được.

Thời Vũ đáng thương mà nhìn nàng: “Ta chỉ muốn tìm nàng chơi thôi.”

Hắn lẩm bẩm: “Ta thật sự sắp đi rồi. Ta thích nàng nên ở lại chơi mấy ngày không được sao?”

Chỉ cần việc của “Tần Nguyệt Dạ” kết thúc, hắn sẽ quay trở lại. Hắn không định ở đây lâu,hiện tại hắn có ấn tượng tốt với Thích Ánh Trúc,liền xem như đây là kì nghỉ của mình,cũng có nơi để chơi.

Hắn cũng không muốn ở với những người như Hồ lão đại cả ngày.

Thích Ánh Trúc đỏ mặt vì câu nói “Ta thích nàng” của hắn, mặc dù trong thâm tâm nàng biết hắn không có ý đó. Nàng biết rằng mình nên từ chối một cách kiên quyết và không cho hắn hy vọng. Nhưng …Liệu nàng từ chối thì có tác dụng không?

Nàng nhìn Thời Vũ, đôi mắt đen của Thời Vũ đối diện với mắt nàng.Bầu không khí len lỏi chút kì lạ, nhịp tim của Thích Ánh Trúc bắt đầu bất thường, và các ngón tay của cô ấy trở nên tê dại.

Nàng đột ngột quay mặt đi để ngăn chặn ý nghĩ kì lạ của mình. Nàng tự thuyết phục: Ta chỉ sợ Thời Vũ khinh nhờn ta và ma ma thôi.

Thích Ánh Trúc cố gắng hết sức để thốt ra một câu bằng một giọng rất nhẹ nhàng: “Vậy thì ngươi … không thể đột nhập vào khuê phòng của ta khi tađang tắm, đặc biệt là vào ban đêm. Ngoài ra,ngươi không được để ma ma phát hiện ra.”.. “

Thời Vũ cười rất tươi.

Với sự giảo hoạt có một không hai của một chàng thiếu niên, hắn có thể nhìn ra nàng cũng muốn chơi với hắn.

Đương nhiên.

Thích Ánh Trúc tuy suốt ngày buồn chán và bị bệnh tật đeo bám, nhưng nàng mới chỉ là một thiếu nữ mười bảy tuổi. Nàng cũng sẽ bị thu hút bởi những thứ mới mẻ khác với bệnh tật … những gì mà Hầu phủ chưa từng có trước đây, và những gì mà Hầu phủ không muốn cho nàng, nàng sẽ tò mò cho dù nàng có chán nản thế giới như thế nào đi chăng nữa.



Vào buổi chiều ngày xuân, Thành ma ma cùng Thích Ánh Trúc đọc sách để gϊếŧ thời gian.

Thành ma ma không biết rằng trên cành cao của cây cổ thụ trong sân nhà, có một Thời Vũ đang nằm trên đó. Thành ma ma đang cằn nhằn và nói chuyện linh tinh về những quả trứng trong nhà thì Thích Ánh Trúc nín thở, lo lắng ngồi bên cạnh bà đọc sách.

Nàng đoán rằng Thời Vũ đang ở trên cây, lâu lâu nàng lại liếc mắt nhìn lên, nhưng nàng không dám để Thành ma ma phát hiện ra.

Thích Ánh Trúc chạm vào tách trà trên hộp và uống một ngụm. Nàng đột nhiên nghĩ rằng Thời Vũ ở trên cây đã hai canh giờ không nhúc nhích … Có phải hắn rốt cuộc cho rằng nàng buồn chán mà rời đi rồi sao?

“Ầm”! một tiếng động lớn, khiến nàng rùng mình và tim đập loạn xạ. Thành ma ma vội vàng ôm nàng vào lòng và bịt tai lại. Thành ma ma: “Đừng sợ, lão nô ở đây, không ai dám tổn thương người đâu.”

Bà sợ nàng lại phát bệnh tim.

Thích Ánh Trúc được Thành ma ma ôm vào lòng làm nàng vô cùng xúc động. Nàng há miệng không nói được liền bị sặc khói đến ho khan.

Sau một lúc, Thích Ánh Trúc bình tĩnh lại, nàng và Thành ma ma cùng nhau nhìn lại, thì ra là một cành cây bị đè xuống đập vào hai cánh phòng bên cạnh. Hai căn nhà bị thủng hai lỗ, bụi bay mù mịt.

Ngoại trừ nơi Thích Ánh Trúc ở trong viện, hai phòng còn lại đều bị cành cao đập xuống và đổ sập.

Thành ma ma ngạc nhiên: “Đang yên lành, làm sao mà nhà sập được?”

Thích Ánh Trúc sững sờ, nàng theo bản năng nhìn lên cây-Có phải Thời Vũ đã làm gì đó không?

Khi nàng nhìn thấy những cành cây tươi tốt, Thời Vũ chắc cũng choáng váng, hắn nằm sấp xuống và thăm dò đầu của mình. Thành ma ma ngẩng đầu, Thích Ánh Trúc vội vàng nói: “Nương!”

Thành ma ma đang định nhìn lên và định xem kỹ lại, thì sửng sốt, nhìn xuống thấy Thích Ánh Trúc đang ôm l*иg ngực. Thích Ánh Trúc yếu ớt nói: “Con, con đau tim…”

Bà vội vàng đỡ Thích Ánh Trúc vào phòng nghỉ ngơi, mặc kệ bên ngoài căn nhà lụp xụp. Thích Ánh Trúc quay đầu lại và liếc nhìn ngọn cây với nỗi sợ hãi kéo dài. Thời Vũ trên cây lặng lẽ bò lại——

Không liên quan gì đến hắn.

Hắn đói và nhìn thấy một con chim, vì vậy hắn đứng dậy để bắt con chim.

Hắn chỉ nhảy vài cái thôi, hắn nhảy như vậy và không có gì xảy ra, nhưng ngay khi con chim rơi xuống,cái cây xảy ra chuyện… đó là lỗi của con chim. (edit: em xin phép cười 1 cái)



Đêm đó, trời mưa rả rích trên núi.

Căn phòng bị sập, Thích Ánh Trúc vốn dĩ muốn Thành ma ma ngủ riêng với nàng, nhưng lúc này nàng chỉ có thể ngủ cùng bà thôi. Nhưng vì Thích Ánh Trúc nói rằng nàng đau tim vào lúc chiều, Thành ma ma đã lo lắng cho nàng và không rời nàng nửa bước

Thích Ánh Trúc cảm thấy không rõ:Đêm nay mưa,có lẽ Thời Vũ đã đi rồi?

Hắn là thiếu niên cao lớn, võ công cao cường, trời mưa thì đi trú mưa luôn rồi, đúng không?

Buổi tối khi đang ngủ trên giường, Thích Ánh Trúc nghe thấy tiếng ngáy bên ngoài. Sau khi nàng cố gắng gọi bà hai lần nhưng không có ai trả lời. Thích Ánh Trúc nhón chân đi giày, bước xuống giường và đi ra ngoài.

Thích Ánh Trúc đóng cửa lại rồi đứng dưới mái hiên và nhỏ giọng kêu: “Thời Vũ,Thời Vũ!”

Trời đất tối xầm mưa rơi dữ dội. Giọng của Thích Ánh Trúc bị che bởi màn mưa, và nàng cũng không nghe thấy một lời đáp lại nào. Nàng đỡ lan can bước được hai bước thì bỗng có tia chớp xẹt qua bầu trời, sấm rền vang dội. Thân thể nàng run lên, và nhịp tim của nàng lại ngày một nhanh hơn… Nàng bị một thiếu niên ôm vào trong vòng tay và bịt chặt lỗ tai của nàng.

Thời Vũ rất vui vẻ: “Nàng quan tâm đến ta sao?”

Sau đó, hắn còn nũng nịu và nghịch ngợm: “Đừng sợ, sẽ không có ai làm hại được nàng cả”.

Thích Ánh Trúc được ôm trong vòng tay ẩm ướt của chàng thiếu niên.Vòng tay của hắn rất mới mẻ và rắn chắc, khác hẳn với nương của nàng.

Ánh sáng chiếu ngang bầu trời, Thích Ánh Trúc cảm thấy tim đập dữ dội, lỗ tai rõ ràng bị bịt kín nhưng lại có tiếng vù vù nhẹ. Loại cảm xúc khó giải thích này nàng sững sờ nhìn lên, thấy đôi mắt như đêm mưa của Thời Vũ.

Hắn đưa tay ra bịt chặt tai nàng, miệng mấp máy. Nàng không thể nghe hắn nói gì, nhưng nàng phán đoán suy nghĩ của hắn từ những khẩu hình lảm nhảm của hắn–

Hắn học theo nương của nàng, dỗ dành nàng đừng sợ.