Chương 25

Cố Hạo Khương liền nhăn mày, tên khốn đó đúng là đáng gϊếŧ!

"Khương! Anh nói gì đi!" Vân Nghê sốt ruột, nắm tay hắn lay lay, hòng khiến hắn chú ý.

Cố Hạo Khương nhìn khuôn mặt nhăn nhó của vợ nhỏ, thích thú đưa tay bẹo má cô mấy cái liền, vẫn là không chịu mở miệng nói gì.

Vân Nghê tức tối, nhéo nhẹ bàn tay không yên phận của hắn. Cố Hạo Khương vẫn không thấy đau mà rút lui, bàn tay vẫn nghịch khuôn mặt cô.

"Khương!"

Cố Hạo Khương vòng tay bế Vân Nghê nằm lên người mình, cánh tay rắn chắc giữ chặt cô, không cho cô làm loạn.

Vân Nghê không hiểu hắn định làm gì, ngước nhìn hắn, lại bắt gặp đôi mắt thâm tình của Cố Hạo Khương, nhất thời im lặng, nhìn chằm chằm vào hắn...

"Em nghĩ sao?" Sau một hồi nhìn nhau say mê, Cố Hạo Khương mới chịu mở miệng.

Vân Nghê liền nhanh nhảu trả lời:

"Ngay từ đầu nhìn anh em sợ lắm, vả lại càng ngày càng thấy anh gian gian sao ấy!"

"Hả?" Cố Hạo Khương trợn mắt nhìn cô, to gan thật! Gian? Mà... Hắn cũng nghĩ như vậy!

"Em.... Em muốn chúng ta sống chân thành với nhau, em không muốn có bất cứ hiểu lầm gì hết... Em muốn nghe chính miệng anh nói sự thật." Vân Nghê cụp mắt xuống, cô sẽ không tin lời người khác nói, cô muốn nghe sự thật từ miệng anh, dù là anh có thừa nhận đi nữa.... cũng không sao...

Cố Hạo Khương hơi bất ngờ, không ngờ vợ nhỏ lại nói thật lòng mình với anh như thế, cô tin anh, cô phó mặc cho anh!

Cố Hạo Khương mỉm cười, lại nâng mặt cô lên nhìn thẳng vào mình....

"Tiểu Nghê! Anh yêu em! Đó là sự thật, một sự thật khiến anh cũng suy nghĩ rất nhiều. Anh từ nhỏ đã lạnh lùng, đối với phụ nữ anh không có hứng thú. Đến khi gặp em, em mang cho anh cảm giác khác lạ, anh không biết đó là gì, nhưng mà anh thích cảm giác đó! Anh thích tim anh đập lên mỗi khi thấy em, cảm giác đó rất tuyệt, nó khiến anh ấm áp...."

Vân Nghê bất giác đỏ mặt, hai tay không nhịn được mà ôm chặt lấy hắn. Cố Hạo Khương cũng ôm lấy cô, tiếp tục nói:

"Anh biết em nhát gan, lại sợ anh, rõ ràng anh không làm gì, vậy mà em lại sợ, thiết nghĩ phải làm cái gì đó, khiến em là của anh, giữ chặt em bên mình, từng ngày từng ngày cho em thấy tình cảm của anh... Cho nên... Anh mới hợp tác với ba em...."

Vân Nghê hốc mắt đỏ lên, úp mặt vào ngực hắn mà khóc, lại đánh hắn. Cố Hạo Khương cứ nghĩ cô là đang giận mình, cũng không ngăn cô phát tiết, để cô đánh mình cho hả giận, nào ngờ, bờ môi lại có cái gì đó mềm mềm áp lên.

Cố Hạo Khương bất động, là Vân Nghê đang hôn hắn. Cô hôn rất chuyên tâm, tuy có hơi vụng về, nhưng mà hắn vẫn cảm nhận được tình cảm của cô, sự an ủi của cô. Cố Hạo Khương nhếch mép cười, giữ chặt cằm cô, đưa lưỡi vào sâu hơn, quấn quanh lưỡi cô, cho cô biết thế nào mới là hôn thật sự!

Sau một lúc, cả hai mới chịu chấm dứt nụ hôn này, Vân Nghê sau khi lấy lại hơi, cười như chế giễu hắn:

"Anh thật ngốc! Ngốc quá đi!"

Cố Hạo Khương lắc đầu, nhìn cô cười vui vẻ. Vân Nghê lại ôm chặt hắn một lần nữa:

"Anh không thấy chỉ sau mấy lần gặp anh, em đã thôi không sợ anh nữa sao?"

"..."

"Em yêu anh!"

"Em mới nói gì?" Cô... đang nói gì?

"Ngốc! Em yêu anh! Cho nên em sẽ tha thứ cho anh lần này! Sau này không được gạt em bất cứ cái gì nữa!"

Cố Hạo Khương vui vẻ hôn cô thêm lần nữa, sau đó mới cười tà:

"Nếu vậy em phải cám ơn anh chứ, sao lại giận?"

Vân Nghê chả hiểu mô tê gì, nghiêng đầu qua một bên tỏ ý không hiểu. Cố Hạo Khương thấy hành động này của cô rất dễ thương, lại hôn lên má cô một cái, nhéo nhéo cái mũi đã hơi hồng hồng vì khi nãy khóc:

"Nếu anh không làm vậy thì em làm sao yêu anh được? Phải cám ơn anh chứ sao?"

Vân Nghê tỏ ý bất mãn ngay:

"Không yêu anh em vẫn sống tốt mà! Có sao đâu! Cho nên đâu cần cám ơn anh!"

Nói xong câu này, cô cảm nhận rõ nơi này ngay lập tức lạnh lẽo, nhìn đến Cố Hạo Khương thì mới biết hắn đang trừng mắt nhìn cô. Vân Nghê nhát gan như rùa rụt cổ:

"Hì... Em đùa mà!" Còn lấy tay xoa xoa mặt hắn nữa chứ.

Cố Hạo Khương thấy hành động của cô, rốt cuộc cũng hạ hỏa, không muốn đe dọa cô nữa. Sau đó xoay người, ôm cô đi ngủ.

Vân Nghê thầm khen hắn dễ dụ, tâm trạng thật sự đang rất hạnh phúc, ở cạnh hắn, ngày nào cũng thật ấm áp.

Nghĩ nghĩ, chắc là hắn vất vả lắm mới tìm thấy cô, có nên thưởng gì không? Lại nhéo nhéo mặt Cố Hạo Khương, đợi hắn chú ý đến mình, cô mới e dè mở mở miệng:

"Anh.... Em... Em muốn!"

----------------

Khỏi nói thì mọi người cũng biết chương sau có H nhỉ =)). Cho một Vote ik 👿👿👿