Chương 11

"Đến rồi!" Cố Hạo Khương vừa cởi dây an toàn cho cô vừa nói.

Vân Nghê ngơ ngác nhìn vào ngôi biệt thự siêu to mà có chút rối mù, đây là tiệm váy cưới sao? To quá đi! Biệt thự của Vân Gia cũng to nhưng so với nơi này thì thật kém xa, lại thêm lối thiết kế vô cùng sang trọng bắt mắt, thật làm cô muốn chụp lại vài bức!

Thấy vợ yêu ngơ ngác nhìn cơ ngơi của mình, Cố Hạo Khương lại muốn trêu trọc rồi, nhưng mà hắn muốn là việc khác cơ.

"Đi thôi vợ nhỏ!"

"Ai là vợ anh? Mà đây là đâu vậy?"

"Nhà của hai chúng ta!"

Vân Nghê há hốc mồm, nhà của hắn? Cô còn tưởng là cung điện hoàng gia hay đại sứ quán gì đó nữa chứ! Mà sao hắn đáng ghét quá vậy? Chưa cưới mà vợ gì chứ?

Vân Nghê chưa biết, bất ngờ còn ở phía sau...

---------------------

"Đừng nói đây đều là váy cưới của tôi nha!"

"Đương nhiên đều là của em rồi!"

Vân Nghê nghe hắn nói mà đứng không vững, cũng may Cố Hạo Khương luôn ở kế bên mà ôm eo cô, nếu không thì cô thật sự ngã mất!

Căn phòng cực lớn hiện tại chỉ thấy một màu trắng xóa do chỉ toàn váy cưới là váy cưới! Vân Gia tuy giàu thật, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ có ngày mình lại được ở trong căn phòng toàn váy cưới đẹp như mơ thế này! Sao giống trong phim quá vậy?

Thế là từ bất ngờ, Vân Nghê chuyển sang vui thích, đôi chân bắt đầu di chuyển đến gần hơn, bàn tay không kìm được mà đưa lên chạm thử. Lại vui vẻ mà cười rạng rỡ với Cố Hạo Khương.

Hắn thấy thế thì hài lòng không thôi! Quyết định đưa cô xem hết mấy bộ sưu tập này đúng là sáng suốt mà!

Toàn bộ chỗ này đều là những nhà thiết kế hàng đầu thế giới đặc biệt may riêng theo số đo của cô. Từ dạng váy xòe, đuôi cá, hay những bộ váy cổ điển được cách tân sang trọng đều có cả! Vốn chỉ định bảo mỗi người may ra một bộ váy tâm đắc nhất, nhưng nghĩ lại vẫn là bảo họ thiết kế càng nhiều càng tốt, như thế Vân Nghê của hắn mới tha hồ lựa chọn.

Nhưng mà tha hồ lựa thì có đấy, còn chọn thì cô vẫn chưa chọn được bộ nào hết! Cái nào cũng đẹp hết á, đột nhiên cảm thấy muốn mỗi ngày đều là ngày cưới để cô có thể diện hết chúng! Con gái mà, cô thật sự rất thích cái đẹp.

"Cố Hạo Khương... Cái nào cũng đẹp hết! Thật khó chọn mà! Chọn được cái này thì mấy cái kia sẽ không được mặc!"



Cô thở dài mà giương mắt ra nhìn cái người kia. Ai dè lại tạo cơ hội cho hắn bẹo má vài cái:

"Tất cả đều là của em! Dù chọn được bộ ưng ý nhất thì chỗ còn lại vẫn là của em! Ngày nào thích thì mặc cho anh xem!"

Ra tất cả đều là của cô sao? Nhưng nhiều như thế, lãng phí a~

"Không cần đâu! Vài bộ được rồi! Còn lại đem làm từ thiện cũng tốt!"

"Ngốc ơi! Em có biết mỗi năm Cố Xuyên luôn là một trong những nhà từ thiện lớn nhất thế giới hay không?" Cố Hạo Khương vừa tức giận vừa buồn cười, vợ chưa cưới của hắn lại chẳng biết gì về hắn! Thật đáng yêu mà!

Vân Nghê nghe thế thì lại bĩu môi một cái, sau đó lại tiếp tục lựa váy cưới.

Sau một lúc lâu nghiền ngẫm nữa, cô mới chọn một bộ váy xòe, đuôi dài tầm một mét, váy cúp ngực, từ phần ngực xuống gối chân là những bông hoa hồng thêu chỉ bạc, bên trong nhụy còn lấp lánh ánh sáng, là kim cương! Bên dưới phần váy còn lại là vải voan mờ ảo, thật sự ưng bộ váy này! Vui vẻ đưa lên cười với hắn:

"Thấy sao?"

"Phải thử thì anh mới biết được chứ!"

Vân Nghê giậm chân đi vào phòng thay đồ! Mặt hắn thật đáng ghét nha, cái điệu cười đó nhìn gian xảo quá!

Cố Hạo Khương ngồi chờ cô dâu nhỏ thay đồ mà lòng vui vẻ không thôi! Tâm trạng lúc này của hắn thật lạ, phải biết là hắn không thích đợi người khác đâu! Chỉ cô là ngoại lệ!

"Ôi! Thật xinh đẹp quá đi!" Tiếng của các cô phụ váy vang lên trong phòng thay đồ, Tiểu Nghê quả là lợi hại, ai cũng không có sức miễn dịch với cô hết!

Đến khi Vân Nghê từ phòng thay đồ bước ra, hắn càng cảm thấy Cố Hạo Khương hắn càng không có sức miễn dịch với cô!

Khuôn mặt cô như bừng sáng lên lấp lánh, cái miệng nhỏ chúm chím e thẹn thật dễ thương! Quả đúng là vóc dáng trời cho, bộ váy cưới nhờ có cô nên càng tăng thêm vẻ đẹp hoàn hảo!

Làn da trắng nõn không tỳ vết được ôm sát bằng bộ váy trắng tinh khôi, nhìn cô thật dịu dàng, vẻ đẹp nữ tính lại quyến rũ.

Hắn đột nhiên cảm thấy hôn lễ sắp tới chỉ cần có hai người họ là được rồi, hắn thật không muốn ai thấy được vẻ đẹp kiều mị này của cô!

Vân Nghê sốt ruột chờ câu trả lời của hắn, mà hắn chỉ nhìn cô chằm chằm, đúng là cọc gỗ mà! Lạnh lùng quá đi!

Thấy vẻ mặt Vân Nghê mất hứng, hắn mới biết là cô đang chờ hắn nhận xét! Lòng hắn cảm thấy thật ấm áp, cứ tưởng đây là hôn nhân gượng ép sẽ khiến cô chán ghét hắn, ai ngờ hiện tại bọn họ đều như những cặp tình nhân khác, bất giác tiến đến ôm chặt cô...

Vân Nghê ngượng ngùng không dám động đậy, cũng bởi vì là hắn ôm chặt quá, tuy không đau nhưng không nhúc nhích được! Còn có người khác bên cạnh đấy, hắn không biết sao?

"Cố Hạo Khương..."

"Chẳng phải đã bảo em gọi anh là Khương sao? Nếu không em gọi là ông xã cũng được!"

Vân Nghê bấu nhẹ cánh tay hắn nhắc nhở:

"Có... có người kìa!"

Cố Hạo Khương cười khẽ, sao hắn lại quên mất cô bé này da mặt mỏng thế nào cơ chứ!

Người phụ váy thấy hắn phất tay ra hiệu thì nhanh chóng ra ngoài, còn ý tứ đóng cửa cẩn thận, trả lại không gian cho đôi trẻ.

Hắn nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, trao cho cô một nụ hôn nóng bỏng, Vân Nghê quá thấp bé so với hắn, bị hắn làm như thế không tránh được chỉ còn cách nhón chân lên. Cố Hạo Khương thấy cô cực khổ mới thả môi cô ra, âm trầm nhìn cô.

Vân Nghê hơi bất ngờ, hắn sao vậy, đôi mắt đỏ quá! Còn thở nặng nữa!

"Anh... không sao chứ?"

"Đương nhiên là có sao!"

"Vậy mau đi bệnh viện!" Vân Nghê lo lắng nắm tay hắn muốn kéo đi nhưng không được, nhìn lại mới thấy hắn vẫn đứng im tại chỗ...

"Không cần đi bệnh viện! Bởi vì đây là dấu hiệu anh đã 'hóa sói'!"

----------------

Chương sau lại có H...

Chương sau lại có H...

Chương sau lại có H...