Chương 32: Phu nhân của ta tuệ nhãn như đuốc

Sầm Mặc Tiêu vốn là tức giận, nhưng bị Lục Tử Cẩn một câu này trực tiếp chọc cười.

"Nhớ rõ kết hôn ngày đó chị liền nói qua hắn đẳng cấp không tồi, đáng giá thưởng thức, xem ra chị sớm liền nhìn thấu hắn."

Lục Tử Cẩn chỉ là cười nhìn Sầm Mặc Tiêu, nàng cũng không thể nói gì, bởi vì có thể nhận rõ bộ mặt của Lý Nguyên, nguyên nhân không gì khác, nàng chính mình cũng quá quen thuộc với loại thủ đoạn này. Trong lòng Sầm Mặc Tiêu kỳ thực cũng rõ ràng đi.

Trên đường trở về, hai người ngồi ở trong xe lại một đường trầm mặc. Lục Tử Cẩn phát hiện chính mình cùng Sầm Mặc Tiêu trạng thái có điểm giống, lúc ứng đối lẫn nhau rất thành thạo, chính là sau khi ầm ĩ kết thúc, liền cảm thấy hứng thú thiếu thiếu, cái gì đều không nghĩ nói.

Kỳ thật Sầm Mặc Tiêu cũng không phải không muốn cùng Lục Tử Cẩn nói chuyện, mà là đang suy nghĩ Lý Khải Thắng. Hôm nay hắn nói chẳng những gợi lên cho nàng đoạn ký ức phủ đầy bụi, càng gợi lên trong lòng nàng một chút áy náy.

Giống như trong khoảng thời gian này nàng quá đắm chìm trong cừu hận đối Lý Nguyên, mà bỏ qua cảm xúc của hắn. Nghĩ đến Lâm Mạc đi điều tra vụ tai nạn xe năm xưa, lòng nàng bỗng nhiên rét run, đột nhiên cảm thấy chính mình quá mức hoang đường. Chẳng lẽ chính mình tín nhiệm đã rách nát đến nước này, nàng thương tổn ông ngoại, chẳng lẽ tiếp theo cũng muốn thương tổn ba nàng sao?

Loại mùi vị này quá khó tiếp thu rồi, Sầm Mặc Tiêu một đường đều có chút mệt mỏi cùng trầm mặc. Lục Tử Cẩn cũng không quấy rầy nàng, sau khi trở về hai người từng người trở về phòng chính mình, tuy rằng ở nhà hai người vẫn đối nhau không gần không xa, nhưng trong lòng Lục Tử Cẩn cùng Sầm Mặc Tiêu đều cảm giác được, từ ngày đó xảy ra những chuyện thân mật có chút xấu hổ kia, hai người vô hình trung kéo gần lại rất nhiều.

Buổi tối Sầm Mặc Tiêu như cũ uống lên ly sữa bò, nhìn cái ly đặt ở trong tầm tay, Sầm Mặc Tiêu có chút hoảng hốt. Kỳ thật nàng ban ngày sẽ cố định uống một ly sữa bò yến mạch, buổi tối chỉ uống thuần sữa bò.

Từ đêm đó Lục Tử Cẩn đưa sữa bò cho nàng, mỗi ngày buổi tối chị ấy đều sẽ hâm nóng một ly sữa bò, mang lên cho nàng, trừ bỏ mấy ngày nay "chiến tranh lạnh" cho nên tạm thời đứt đoạn. Kỳ quái chính là, Sầm Mặc Tiêu cảm thấy Lục Tử Cẩn hâm nóng sữa bò càng tốt uống một chút, cho nên mấy tháng trôi qua nàng liền dưỡng thành thói quen này.

Sầm Mặc Tiêu nghĩ, đồ vật trong nhà nàng đều đã kiểm tra qua, duy nhất có lẽ là ly sữa bò này, đến nay nàng còn chưa nghĩ đem đi giám định.

Là Lục Tử Cẩn chính tay pha cho nàng, như vậy cũng không cần phải hoài nghi.

Sầm Mặc Tiêu xuất thần nhìn chằm chằm ly sữa bò, máy tính vang lên một tiếng, liếc mắt góc phải bên dưới là email tới rồi, đồng thời WeChat cũng nhấp nháy báo hiệu tin đến.

Tiểu thư, đồ vật phát đến hòm thư, mời ngài kiểm tra một chút.

Đây là thám tử tư mà Lâm Mạc mời để điều tra vụ tai nạn xe năm đó, Sầm Mặc Tiêu tim đập đột nhiên nhanh lên, ngón tay đều có chút lạnh, muốn trực tiếp xem kết quả lại không dám.

Thậm chí nàng tay phải cầm lấy con chuột đều có chút phát run, trong lòng làm vài lần chuẩn bị tâm lý nàng mới mở ra email, chỉ mấy giây thời gian ngắn ngủi mà nàng cảm thấy như bị người nắm lại, phá lệ dài lâu.

Rốt cuộc nàng thấy rõ ràng mặt trên điều tra báo cáo, nàng nhanh chóng xem, nàng gần như bỏ qua toàn bộ nội dung liên quan quá trình điều tra, chỉ kéo một đường thẳng xuống kết luận: Xe không có vấn đề, kết quả kiểm tra ở xưởng năm đó, không phát hiện máy móc có dị thường.

Kết quả này cùng lúc trước Lý Khải Thắng cấp, hoàn toàn giống nhau.

Sầm Mặc Tiêu cảm giác chính mình vừa bị chìm xuống nước sâu, rốt cuộc được người kéo đi lên, có thể mở miệng thở dốc. Nàng giống như thoát lực ngồi dựa vào ghế, khẽ lẩm bẩm một câu: "Thật tốt quá."

Bên khóe mắt nàng một giọt nước mắt cũng lăn xuống dưới, như vậy là đủ rồi. Cho dù giờ phút này nàng áy náy chính mình vô cớ ngờ vực, nhưng càng nhiều chính là vui vẻ.

Đại khái là chính mình gặp qua quá nhiều chuyện dơ bẩn, cho nên mới sẽ hoài nghi đến ba nàng. Trong lòng chuyện lo lắng nhất giải quyết xong rồi, Sầm Mặc Tiêu cuối cùng thở một hơi nhẹ nhàng.

Bởi vì trở về Lý gia được Lý Khải Thắng khuyên bảo một trận, hai người cũng liền không cần lại diễn kịch ở nhà, Lục Tử Cẩn dĩ nhiên càng thêm thoải mái. Rốt cuộc trong công ty áp lực đủ nhiều, trở về đối mặt Sầm Mặc Tiêu, tuy rằng hai người trong lòng đều ôm tâm tư riêng, nhưng nàng vẫn cảm thấy cùng Sầm Mặc Tiêu ở chung phần lớn thời điểm đều rất vui sướиɠ, duy nhất phiền toái chính là phải không ngừng nhắc nhở chính mình, không cần thật bị Sầm Mặc Tiêu dụ hoặc đến, đúng vậy, Sầm Mặc Tiêu hiện tại đối nàng mà nói, có điểm nguy hiểm.

Chính là vô luận lý trí muốn bảo trì khoảng cách, vẫn là tình cảm thực thưởng thức nàng ấy, nàng đều phải tới gần nàng ấy, này thật đúng là có điểm không xong. Hai năm thời gian, nàng còn phải nhanh hơn thực hiện mục tiêu của mình. Nghĩ đến hai năm trôi qua, các nàng liền có thể kết thúc, nhưng cũng liền ý nghĩa Sầm Mặc Tiêu sẽ chết.

Lục Tử Cẩn bỗng nhiên lắc đầu, trong lòng ngũ vị tạp trần.

Lục Tử Cẩn đem ý niệm này giấu ở đáy lòng, bức chính mình không cần suy nghĩ, nàng phải tiếp tục nàng kế hoạch.

Qua một tuần, Tiêu Khanh lại lần nữa gọi điện thoại cho nàng.

"Tử Cẩn, thuận tiện sao?" Tiêu Khanh trong giọng nói hết sức nghiêm túc, trái ngược hẳn với giọng điệu đùa giỡn thường ngày của cô.

Lục Tử Cẩn khẽ cau mày: "Thuận tiện, cậu nói."

"Sự tình có biến, công ty KB khoa học kỹ thuật nơi đó còn có người tiếp xúc, ba ngày trước mình đã cùng người phụ trách công ty liên hệ, vốn dĩ thông qua lần này tiếp xúc đối phương nguyện ý cùng chúng ta giao dịch, nhưng mới qua hai ngày, bọn họ đột nhiên thay đổi quyết định, công khai đấu thầu."

Lục Tử Cẩn mày nhăn càng khẩn, theo bản năng nói: "Làm sao như vậy? Chúng ta đưa giá cả quá thấp chăng?"

"Chúng ta sớm liền đối KB làm giám định và đánh giá, chúng ta cấp giá thu mua hoàn toàn vượt trội so thị trường. Mà lúc trước mình cho người thương lượng mấy lần, bọn họ đều tỏ ra rất hài lòng. Hiện tại đột nhiên thay đổi, chỉ có một loại khả năng, có người cũng nhìn trúng KB, nữa nữa tài chính đưa ra so chúng ta còn cao."

Tiêu Khanh nghĩ trăm lần cũng không ra, Lục Tử Cẩn nguyện ý cấp giá cao như vậy, đã vượt ngoài Tiêu Khanh đoán trước, như thế nào sẽ có người nguyện ý ra giá cao hơn, chỉ để thu mua một công ty khoa học kĩ thuật tầm trung đang đà phá sản? Huống hồ tính công nợ bên ngoài của KB, giá cả mà các nàng đưa ra đều thiệt thòi, rõ ràng là một cọc mua bán lỗ vốn.

Lục Tử Cẩn ánh mắt tối sầm, này không nên. Lúc trước thu mua công ty KB khoa học kỹ thuật, nàng dĩ nhiên hiểu rõ, năm đó cũng chưa từng có nhà đầu tư nào dám cấp đến mức giá này.

Nàng không nói gì, ngón tay điểm mặt bàn. Chẳng lẽ là mệnh trung chú định cơ hội này không thuộc về nàng, nhanh chân đến trước cũng vô dụng?

"Tử Cẩn?"

"Mình ở, như vậy. Trước đáp ứng tham gia đấu thầu, sau đó lập tức cho người đi tra, xem là tập đoàn nào đang ngáng chân chúng ta, lại muốn bắt lấy KB khoa học kỹ thuật, nhất định phải điều tra rõ bọn họ là ai, tốt nhất có thể được đến bọn họ báo giá." Nói xong nàng lại dặn dò một câu: "Không cần gấp, để tránh làm cho bọn họ nghi ngờ chúng ta quá cần KB, nhưng nếu có thể, mình không nghĩ buông tha cơ hội này, mình có thể cho hạn mức cao nhất, còn có thể nâng lên giá gấp ba."

"Gấp ba?" Tiêu Khanh đều muốn buông rơi điện thoại, "Tử Cẩn, cậu xác định sao?"

Lục Tử Cẩn hít vào một hơi: "Xác định. Địa ốc lợi nhuận đã tới rồi đỉnh núi, lại đi hướng bất động sản khả năng phát triển là không lớn, chuyển hình là cần thiết."

Tiêu Khanh nghe xong trầm mặc một lát, gật gật đầu.

Sau khi cắt đứt điện thoại, Lục Tử Cẩn hiếm thấy có chút nôn nóng, nàng biết khả năng cũng sẽ có người nhìn trúng KB, nhưng không dự đoán được người kia cư nhiên còn có thể đưa giá cao hơn nàng. Chẳng lẽ chính mình hành động quá gấp, liền để nhà đầu tư khác chú ý đến KB?

Lục Tử Cẩn không có tiếp tục đi rối rắm, sự tình đã xảy ra, cho dù tìm được nguyên nhân cũng không thay đổi được gì, nàng tâm tư càng nên đặt ở trên người đối thủ kia, hảo hảo ngẫm lại nên như thế nào ứng đối.

Phảng phất là hiểu ý nhau, mấy ngày nay trừ bỏ Lục Tử Cẩn vội, Sầm Mặc Tiêu tựa hồ cũng càng vội. Hai người chỉ có lúc ăn cơm mới trò chuyện một lát, sau đó từng người về phòng, duy nhất tiếp xúc đại khái chính là Lục Tử Cẩn sẽ ở 9 giờ tối đem sữa bò đưa cho Sầm Mặc Tiêu.

Tiêu Khanh đã chuẩn bị tốt tham dự công khai đấu thầu, quốc nội công ty kỳ thật phần lớn là một chọi một giao dịch, hình thức công khai đấu thầu cũng rất hiếm xảy ra.

Lục Tử Cẩn kỳ thật cảm thấy KB khoa học kỹ thuật có chút không biết tự lượng sức mình, liền trước mắt xem chỉ có những công ty đang ăn nên làm ra mới có thể lựa chọn công khai đấu thầu, bởi vì có tiềm lực mạnh, cho nên chờ mong được đến giá cả tốt.

Nhưng công khai đấu thầu lưu trình cùng thủ tục thập phần rườm rà, đối với KB đang cùng đường bí lối mà nói, phàm là ra một chút sai lầm, rất có thể liền hoàn toàn xong rồi.

Tuy rằng Lục Tử Cẩn xem trọng nó, lại rất rõ ràng trạng thái trước mắt của KB không thể nào lọt vào mắt xanh của các tập đoàn lớn, tuy KB có vài sản phẩm khoa học kỹ thuật đáng giá, nhưng mấy năm này cũng chưa ứng dụng được, cho nên nàng cũng sẽ không trả giá quá cao đi mua nó.

Trước mắt nàng đã thu được Tiêu Khanh chuyển qua tài liệu quảng bá của KB, cũng là phòng tài vụ KB căn cứ vào tình huống nghiệp vụ, tiến hành khởi thảo văn kiện giới thiệu tiềm năng của công ty, mục đích là phân phát cho đông đảo nhà đầu tư, hấp dẫn sự chú ý của đối phương, nhằm đạt tới giá cả cao một chút.

Tài liệu giới thiệu ngắn gọn dứt khoát, bất quá hai trang giấy. Lượng tin tức hữu hạn, Lục Tử Cẩn cũng không nhiều nghiên cứu, nàng biết đến xa so với văn kiện này.

Lục Tử Cẩn cấp Tiêu Khanh hồi điện thoại, "Tiêu Khanh, KB tài liệu quảng bá mình đã xem, bọn họ có đưa thư mời đấu thầu cùng văn kiện lưu trình cho chúng ta không?"

"Còn không có, bọn họ yêu cầu ký tên bảo mật hiệp nghị, phía trước mình suy nghĩ chúng ta có phải hay không quá nóng nảy, cho nên mình muốn hoãn một chút."

Lục Tử Cẩn trầm ngâm: "Cậu làm rất tốt, mình nghĩ một nhà đầu tư khác cũng không phải ngốc tử, phỏng chừng đang đánh tâm lý chiến với chúng ta. Cứ chờ, chờ KB khoa học kỹ thuật thiếu kiên nhẫn tìm đến chúng ta, lại bàn tiếp. Bất quá hợp đồng đấu giá có thể soạn trước, nếu chúng ta tham dự, vòng đầu đấu giá nên giảm xuống 15% so với mức cơ sở."

"Giảm xuống?" Tiêu Khanh có chút kinh ngạc.

"Đúng vậy, chúng ta ra giá đã đủ cao. Mới vòng thứ nhất, cần làm bọn họ thanh tỉnh một chút, hảo hảo ước lượng chính mình giá trị." Ngữ khí đã có chút lạnh.

"Công ty đối thủ cậu đã tra được sao?" Lục Tử Cẩn nghĩ đến người kia so nàng ra giá còn muốn tàn nhẫn, không khỏi hỏi.

"Tra được, bên kia chính là một công ty thiết kế, tên gọi Tân Duyệt kiến trúc, thành lập đến nay đã gần mười năm. Công ty tài sản không đến 1 tỷ, không phải đặc biệt nổi trội, cũng ở mức tầm trung mà thôi. Nhưng gần nhất một năm tới nay, bọn họ bắt được mấy hạng mục bất động sản, liền thế lên như nước dâng cao. Không biết vì cái gì sẽ đột nhiên nhúng tay vào KB khoa học kỹ thuật, này cùng bọn họ chuyên môn cũng không liên quan." Tiêu Khanh vẫn cảm thấy không thể tưởng tượng, thuận miệng nói: "Như thế nào cảm giác cùng chúng ta giống nhau."

Lục Tử Cẩn nghe được sửng sốt. Chính mình quyết định này nguyên bản liền không vài người có thể nghĩ đến, như thế nào cố tình gặp phải một đối thủ không ấn lẽ thường ra bài?

"Có thể liên hệ đến người phụ trách bên kia không?" Lục Tử Cẩn suy nghĩ một chút, hỏi.

Tiêu Khanh có chút kinh ngạc: "Cậu muốn cùng đối phương hợp tác sao?"

"Lo trước khỏi hoạ, trước xem vòng đấu thầu thứ nhất. Mình phải xem người kia thật sự là tuệ nhãn như đuốc, hay chỉ là một quả trứng hồ đồ." Lục Tử Cẩn nổi lên một chút lòng hiếu kì, thanh âm cũng từ nguyên bản trầm thấp trở nên thanh thoát một ít.

Nói chuyện điện thoại xong, Lục Tử Cẩn nhìn thời gian, buổi chiều 5 giờ rưỡi. Hôm nay hẹn một vị hộ khách, 6 giờ rưỡi bữa tiệc, phỏng chừng muốn chuẩn bị xuất phát.

Cùng Cam Vi bàn giao chuyện ngày mai muốn chuẩn bị, Lục Tử Cẩn mang áo khoác liền ra ngoài.

Lúc đi tới cửa, nghĩ nghĩ cấp Sầm Mặc Tiêu đã phát điều giọng nói.

"Đêm nay chị hẹn đối tác, không quay về ăn cơm chiều."

Lần này Sầm Mặc Tiêu trả lời rất chậm, thẳng đến Lục Tử Cẩn tới nơi ước định, mới thu được nàng tin tức.

Sầm Mặc Tiêu: Phải uống rượu sao?

Lục Tử Cẩn nhìn mặt trên bốn chữ, có chút sững sờ dừng lại bước chân. Ngón tay hư dừng ở khung chát, lại không đánh chữ. Không ai biết cảm xúc của nàng thế nào sau khi đọc được bốn chữ này.

Sầm Mặc Tiêu: Ăn gì đó trước khi uống, chị uống ít thôi.

Lục Tử Cẩn yết hầu động hạ, lúc này mới hồi trở về, không có phát giọng nói.

Lục Tử Cẩn: Ân.

Sầm Mặc Tiêu: Mấy giờ kết thúc?

Lục Tử Cẩn: Hộ khách này có tiếng khó chơi, cho nên hẳn là muốn sau 9 giờ.

Sầm Mặc Tiêu: Em đã biết.

Lục Tử Cẩn nhìn chằm chằm nàng đáp, đột nhiên cảm thấy trong lòng có chút không thoải mái, một câu đơn giản trả lời, rõ ràng thực bình thường, lại lộ ra một cổ lãnh đạm.

Thu điện thoại, Lục Tử Cẩn chính mình thầm mắng bản thân, Sầm Mặc Tiêu lãnh đạm thì thế nào.

Bữa ăn này tới cũng không phải nàng một người, còn có đồng sự ở phòng đầu tư, chỉ là đối phương cũng không giỏi ứng đối loại này lão bánh quẩy. Mà cấp nữ nhân mời rượu bàn chuyện làm ăn, tựa hồ thành lý do danh chính ngôn thuận của đám lão tổng kia, huống chi Lục Tử Cẩn xinh đẹp quyến rũ đến bực này, cũng đủ kích khởi ý đồ xấu xa của bọn hắn. Vì thế bàn chuyện làm ăn biến thành đến bồi bọn hắn uống rượu.

Lục Tử Cẩn không biết ứng đối bao nhiêu lần đối tác như vậy, mấy vòng rượu trôi qua nàng uống lên không ít, đối phương gấp đôi xuống bụng, mà bên người đồng sự đã uống đến đầu óc choáng váng.

Rượu cơm no đủ, trong men say ngà ngà, lão tổng bên kia giơ ra bàn tay to bự, túm lấy cánh tay Lục Tử Cẩn, lớn đầu lưỡi nói: "Anh thực sự...đặc biệt thưởng thức giám đốc Lục. Nhiều năm như vậy, anh đã thấy qua bao nhiêu nữ nhân, chưa từng có người nào sánh được với em, vừa xinh đẹp lại tài hoa. Đáng tiếc...... Em lại gả cho Sầm gia. Nếu em không kết hôn, anh...."

Lục Tử Cẩn tránh vài lần, đối phương lực tay rất lớn, gắt gao bắt lấy, càng thấu càng gần, mùi rượu xông đến làm người ta chỉ cảm thấy ghê tởm.

"Lương tổng, anh nói quá lời, muốn nói tài hoa, anh mới là tập đoàn Lương Đông chi tài, tôi lại kính anh một ly, hợp đồng tôi đưa ra, hẳn là anh cùng trợ lý đều hài lòng, hy vọng chúng ta hợp tác vui sướиɠ."

Được Lục Tử Cẩn khen đến lâng lâng, hắn tiếp nhận cái ly uống một hơi cạn sạch, Lục Tử Cẩn không dấu vết liền rút tay về, cách hắn xa một chút.

Ký xong hợp đồng, tìm người đưa bọn họ hồi khách sạn, Lục Tử Cẩn một người đứng ở cửa đón gió lạnh, nàng cả người mùi rượu, còn có mùi khói thuốc dính vào, làm nàng cảm thấy thực buồn nôn.

Bên ngoài xe cộ ở trên đường cái vùn vụt lao qua, đèn đường lẳng lặng hạ xuống, trên nhà cao tầng đèn nê ông lộng lẫy bắt mắt, ở phía xa xa, ngọn đèn chiếu đến yểu điệu, còn có chút ám trầm, cũng không phải vạn gia đèn đuốc sáng trưng.

Lục Tử Cẩn ôm hạ cánh tay, nàng có điểm lạnh.

Đang lúc nàng thanh tỉnh một ít, chuẩn bị kêu tài xế lái hộ, một giọng nữ nhân quen thuộc liền từ bên trái truyền tới.

"Có điểm lạnh không?"

Nàng sửng sốt, xoay đầu.

Sầm Mặc Tiêu liền đứng ở dưới ánh sáng đèn đường, tay cắm trong túi áo gió, lẳng lặng nhìn nàng. Ánh đèn đường dừng ở trong mắt nàng ấy, mang theo điểm điểm tinh quang. Giờ phút này Sầm Mặc Tiêu phảng phất đứng giữa ánh đèn sân khấu, nhưng lại không hề lóa mắt.

Lục Tử Cẩn không biết vì cái gì nhớ tới tuổi nhỏ ngày hè, nàng ở trong sân nhà ngắm nhìn đom đóm, lúc đó cảm thấy đom đóm chính là ánh sáng dịu dàng nhất trong đêm tối.

Hiện tại Sầm Mặc Tiêu cũng vậy.

---------------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Lục phò mã lại bị Sầm tiểu công chúa công hãm một lần.

Hai người kia không ở cùng nhau thiên lí bất dung ha ha.

Các đại gia đều nhìn chằm chằm vào ly sữa bò, thật là kịch thấu, chuyến này phò mã gia xong rồi...