Chương 46: Thành hôn 2

Liễu Tịch Nhược trong thần sắc lười nhác nhiều hơn vài phần kinh ngạc, nàng ngẩng đầu nhìn thần sắc kiên định trong mắt Liễu Chấn Toàn, sau một lúc lâu, mới chậm rãi nói: “Phụ thân, ngươi yên tâm, ta nguyện ý gả cho tứ Hoàng Tử, không ai bắt buộc ta.”

”Nhược nhi, tin tưởng phụ thân, Mục Thiên Hoàng sẽ không làm gì chúng ta.” Liễu Chấn nghĩ rằng Liễu Tịch Nhược là sợ liên lụy đến hắn, còn nói thêm.

Liễu Tịch Nhược nghe thấy trong lời nói của ông chứa đầy kiên định, lại một lần nữa cảm thấy hình như ông có điểm rất tự tin. Mà nguyên nhân có tự tin như thế, bình thường có hai cái, một là Mục Thiên có cái nhược điểm gì nằm ở trong tay ông, hoặc là trong tay ông ấy có thứ mà Mục Thiên cảm thấy hứng thú; hai là ông có đầy đủ thế lực để có thể cùng Mục Thiên giằng co.

Đối với Liễu Chấn Toàn mà nói, Liễu Tịch Nhược tình nguyện tin tưởng là loại đầu tiên, theo yến hội lần đó bắt đầu, không, chính xác mà nói là bắt đầu từ khi có đạo thánh chỉ lệnh hắn mang theo Liễu Tịch Nhược bọn họ tham gia yến hội, Liễu Tịch Nhược liền đã phát hiện trên mặt Liễu Chấn Toàn không bình thường.

Trực giác nói cho nàng, ông cùng Mục Thiên trong lúc đó khẳng định có bí mật gì, mà cái bí mật này tất nhiên cùng mẫu thân đã chết của nàng có liên quan.

”Phụ thân, ngươi yên tâm, nếu như Nhược nhi không muốn gả. Không ai có thể bắt buộc ta.” Liễu Tịch Nhược ngẩng đầu, vẻ mặt lười biếng cũng nhiều thêm mấy phần kiên định.

Nàng tin tưởng, Liễu Chấn Toàn sẽ hiểu kiên định trong mắt nàng đại biểu cho cái gì.

Liễu Chấn Toàn nhìn ánh mắt thâm thúy của Liễu Tịch Nhược. Nữ nhi này gây cho hắn quá nhiều kinh ngạc, thời gian mười năm, khiến cho Liễu Tịch Nhược đóa hoa được trồng trong nhà ấm này bị bắt lớn lên, thành thục, đồng thời, đã ở trên người của mình bao lên một lớp vỏ bọc thật dày, không cho bất luận kẻ nào đến gần.

Đây đều là lỗi của hắn! Liễu Chấn Toàn nghĩ đến kết quả âm thầm điều tra vừa mới lấy tối hôm qua, hơi thở dài một tiếng.

”Nhược nhi.” Liễu Chấn nhẹ nhàng gọi nàng, “Nhược nhi, phụ thân cũng biết, mấy năm nay ngươi chịu khổ, phụ thân cũng biết, là Tịch Nhiễm có đúng hay không?”

Liễu Tịch Nhược có chút kinh ngạc giương mắt.

Liễu Chấn nhìn ánh mắt hẹp dài xinh đẹp của Liễu Tịch Nhược, giống như nhìn thấy đại phu nhân năm đó, hắn lại thở dài một tiếng, chậm rãi ôm nàng vào lòng, chậm rãi nói: “Từ ngày ngươi hồi phủ đó, ta liền đối với chuyện ngươi mất tích rất có nghi ngờ, đặc biệt phái người âm thầm điều tra, mãi đến đêm qua mới tra ra....... Nhược nhi, vì sao ngươi không nói cho phụ thân.”

Liễu Tịch Nhược ghé vào trong lòng Liễu Chấn Toàn, nghe lời nói của ông, trong lòng từng đợt xúc động.

Đây là phụ thân, đây là người nhà, vô luận khi nào, vô luận phát sinh chuyện gì, bọn họ đều sẽ đứng ở bên cạnh ngươi, bảo hộ ngươi, cổ vũ ngươi.

”Đều đã qua rồi.” Một lát sau, từ bả vai của Lễu Chấn Toàn mới truyền đến một câu nói nhẹ nhàng.

Mục lịch năm ba mươi bốn ngày hai mươi ba tháng tư, tơ lụa đỏ chót treo đầy cả kinh thành, tấm thảm màu đỏ thẫm kéo dài từ Liễu phủ đi, sau lại chia làm hai phương hướng phân biệt kéo dài đến bên ngoài Thịnh Vương phủ hoa lệ huy hoàng và bên ngoài của Kỳ Vương phủ đơn sơ.

Toàn bộ kinh thành tràn ngập màu đỏ, vui sướиɠ. Nguyên nhân là hôm nay tại Mục Thiên Quốc Hoàng tử được xem trọng nhất cùng Hoàng tử không được xem trọng đồng thời thành thân.

Tin tức này một khi lộ ra liền truyền khắp đại giang nam bắc, trở thành đề tài tán gẫu cho mọi người sau khi ăn xong.

Mọi người đều biết, hai Hoàng tử này mặc dù đều được nuôi dưỡng lớn lên ở chỗ Thành Phi, nhưng tính cách thật sự thì lại khác biệt rất lớn, có thể nói là một người trên trời một người dưới đất.

Đại hoàng tử Mục Thịnh là người lạnh nhạt vô tình, mà lại tàn bạo thất thường, tục truyền rất được Mục Thiên Hoàng yêu thích.

Tứ hoàng tử Mục Kỳ là người dịu dàng vô hại, mà lại hoang da^ʍ vô độ, suốt ngày lưu luyến nơi Yên Hoa, Mục Thiên Hoàng cùng các đại thần chưa từng đối với hắn ký thác kỳ vọng cao.

Mà ngày hôm nay, hai người đồng thời thành hôn, vả lại đều là thú nữ nhi của Liễu Tể tướng, không biết sau khi gả đi sẽ lại có chuyện xấu như thế nào phát sinh đây.

Đối với lần này, dân chúng toàn thành đều sớm chờ xuất phát, trông mong chờ người mới vào cửa. Thậm chí còn đặc biệt bắt đầu mở ra cá cược. (ta chém). TruyenHD

Mà phân biệt hai cửa là Liễu gia Tam tiểu thư gả cho Đại hoàng tử hạnh phúc hay vẫn là Liễu gia Nhị tiểu thư gả cho Tứ hoàng tử hạnh phúc.

Còn có người ở đoán, Tứ hoàng tử suốt ngày trầm mê trong tửu sắc khi nhìn thấy Liễu gia Nhị tiểu thư vừa lười lại xấu sẽ có phản ứng gì, có thể hay không ở đêm động phòng hôm đó đã bị lạnh nhạt mà ném ra cửa.

Cũng có người suy nghĩ, Liễu gia Nhị tiểu thư đối với người suốt ngày trầm mê trong tửu sắc - Mục Kỳ có thể chịu đưng được mấy ngày? Có thể hay không bởi vì chịu không nổi tác phong của Mục Kỳ mà thu dọn đồ đạc trở lại nhà mẹ đẻ.

......

Cho nên, muốn so sánh cùng Đại hoàng tử Mục Thịnh bên kia, hôn lễ của Tứ hoàng tử phong lưu tuấn mỹ hoang da^ʍ vô độ cùng với Liễu gia Nhị tiểu thư vừa lười lại xấu tính khí táo bạo càng thêm hấp dẫn người. Bởi vậy, đại bộ phận dân chúng đều trước tiên đi vào cửa phủ Kỳ Vương, tranh thủ có thể thu được một chút tin tức bát quái.

Mà ở Liễu phủ bên này, hai cỗ kiệu đều ở bên ngoài đợi thật lâu, cũng không có nhìn thấy tân nương từ bên trong đi ra.

Tam phu nhân nhìn thoáng qua Liễu Tịch Họa đã sớm mặc tốt, lại nhìn ra phía ngoài cửa, lo lắng bước qua bước lại. Mà Liễu Chấn Toàn là ngồi ở trong chính sảnh, nhàn nhã uống nước trà, cùng Tam phu nhân lo lắng hình thành sự đối lập rất rõ rệt.

”Ai, đứa nhỏ này là chuyện gì xảy ra? Cũng không nhìn xem hôm nay là ngày gì, bây giờ cũng là giờ nào.” Tam phu nhân nhỏ giọng than thở, trong lòng cũng rất phê bình kín đáo.

Bình thường lười thì cũng thôi đi, nhưng cố tình lúc này...... Ai, này như thế nào mới tốt, nàng đã phái người đi thúc dục vài lần, tìm cả người đi qua hỗ trợ nàng cũng không cần. Nhưng là, canh giờ này...... Chính mình chậm trễ canh giờ nàng mặc kệ, nhưng là này liên lụy cả con gái của mình.

Tam phu nhân nghĩ tới, liền nhìn Liễu Tịch Họa đã sớm chuẩn bị tốt khăn voan đứng ở nơi này một lúc lâu liếc mắt một cái. Nghĩ thầm, vẫn là con gái của mình hiểu chuyện, đã sớm đều chuẩn bị tốt hết thảy cho mình. Nàng vốn định sáng nay tới phòng Liễu Tịch Họa sớm một chút giúp nàng trang điểm, nhưng khi nàng đi vào lại phát hiện Liễu Tịch Họa đã sớm trang điểm xong, trùm tốt khăn voan, đoan đoan chính chính ngồi ở trên mép giường.

Nhìn đến đây, Tam phu nhân vui mừng nở nụ cười. Con gái của mình trưởng thành, hiểu chuyện, nàng có thể không vui mừng sao? Nhưng nếu nàng biết nguyên nhân mà Liễu Tịch Họa sớm mặc tốt chỉ sợ cũng cười không nổi chứ.

Mà lúc này Liễu Tịch Nhược rốt cục bị Hoa Khê dìu dắt đi ra.

Tam phu nhân thở dài nhẹ nhõm một hơi, chậm rãi ngồi ở trên ghế bên cạnh Liễu Chấn Toàn, chờ đợi Liễu Tịch Nhược cùng Liễu Tịch Họa kính trà.

Thật ra thì vị trí này vốn nên là Nhị phu nhân ngồi. Nhưng hôm nay Lưu Chấn Toàn lại đột nhiên muốn cho Nhị phu nhân tiếp tục sám hối suy ngẫm ở trong phòng, để cho Tam phu nhân ngồi ở nơi này, Tam phu nhân tuy rằng kinh hỉ rất nhiều vẫn là rất có nghi vấn, nhưng ngại vì sắc mặt Liễu Chấn Toàn có chút âm trầm, cho nên vẫn không dám hỏi.

Liễu Tịch Nhược cùng Liễu Tịch Họa theo lễ tiết kính xong trà, Tam phu nhân cũng thay vì cùng tỷ muội bàn chuyện lễ nghi, vội vàng thúc giục bọn họ lên kiệu hoa.

Vừa bước ra khỏi đại môn Liễu phủ, Liễu Chấn Toàn liền chống lên một cái dù đỡ Liễu Tịch Nhược từ từ bước vào kiệu hoa.

Hai người ai cũng không nói gì, Liễu Tịch Nhược thậm chí có thể nghe được tiếng hít thở của Liễu Chấn Toàn, cho đến một khắc muốn lên kiệu hoa kia, Liễu Chấn Toàn đưa cho Liễu Tịch Nhược một cây quạt nói: “Lúc cỗ kiệu bắt đầu đi hãy ném nó ra ngoài, cái này gọi là ‘ yên tâm phiến ’ là đồ may mắn.” Rồi sau đó nhìn thật sâu vào mắt Liễu Tịch Nhược một cái, lại nói, “Nhược nhi, ngươi phải vĩnh viễn nhớ rõ, vô luận phát sinh chuyện gì nơi này vĩnh viễn là nhà của con.”

Liễu Tịch Nhược chậm rãi gật đầu, màu đỏ khăn voan hạ xuống nhìn không tới biểu tình của Liễu Tịch Nhược. Nhưng trước khi bước vào kiệu hoa, Liễu Tịch Nhược bỗng nhiên dừng lại, cách khăn voan hướng phía Liễu Tịch Họa nhìn thoáng qua.

Vừa muốn bước vào kiệu hoa Liễu Tịch Họa đột nhiên cảm giác được phía sau có một đạo ánh sáng lạnh truyền đến, sống lưng trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo.