Chương 50: Chiếu Cần Vương

[ Cầu đánh giá 5*. Cảm ơn.]

Với số lượng ngang bằng thì Kỵ binh thời này chưa thực ngán ai, Mạc Hải cầm nhánh đầu, đâm thẳng trực diện. Hoàng Long cũng nhăm nhăm trường đao, nhìn vào Mạc Hải chăm chú, bởi hắn biết muốn cản chỉ có thể gϊếŧ kẻ cầm đầu:

“ Ầm! Ầm!” Cơn cuồng phong sắt đâm thẳng vào phòng tuyến quân Trịnh. Mạc Hải lao trường thương về phía trước, Hoàng Long không nhanh không chậm, cầm đao chặt tới:

“ Phanh.” Mũi trường thương đứt đoạn, đồng thời lao tới, vung tay lên, một ánh đao loé lên chặt tới. Mạc Hải xoay người tránh, ánh đao cứa vào da ngựa. Tiếng hí vang. Nhưng còn chưa vui sướиɠ, ba mũi trường thương đâm tới:

“ A….A..” Hoàng Long máu ướt sũng chiến bào, nhưng không từ bỏ, dùng tay rút ra trường thương, ném ra, hét lớn:

“ Gϊếŧ…gϊếŧ…” Dứt lời bỏ mặc vết thương, dùng đao chém tới tấp, một vài Kỵ binh bị ngã nhào, ánh mắt lộ ra sự kinh sợ. Mạc Hải cũng giật mình, lạnh giọng:

“ Tập trung cho ta. Gϊếŧ.”

Nhanh chóng hơn 10 Kỵ binh lao tới, một rừng trường thương đâm tới, xong ‘Rầm..rầm..’ hàng loạt con ngựa lao lên, Hoàng Long dù có giỏi thế nào, cũng bất lực, xác bị hất văng, sau đó hàng loạt vó ngựa giẫm lên, xác biến thành bãi thịt nát. Gϊếŧ được chủ tướng, khí thế quân ta lên cao ngút trời, Mạc Hải cười lớn:

“ Haha. Chủ tướng đã chết, theo ta gϊếŧ.”

Trường thương sau khi làm xong nhiệm vụ của mình cũng gãy đoạn, Mạc Hải rút đoản đao lao tới. Những người khác học theo, đoản đao hoá thành lưỡi hãi của tử thần tiếp tục gặt hái sinh mạng quân thù.... Máu tươi, nội tạng, chân tay cụt lủn, đầu bay tứ tung.....ngựa hí, tiếng người la hét, binh khí va chạm vang vọng một góc trời.

Sức mạnh lần này được hiện ra, chỉ trong vòng chưa đầy 5 phút, Kỵ binh lao vào giữa đội hình quân Trịnh. Xung quanh phơi đầy xác người. Mạc Hải định rẽ sang hai bên, diệt sát, nhưng Đào Duy Từ nhìn ngựa bắt đầu hết đà lao và giảm tốc, hô lớn:

“ Rút lui.” Dù nghi hoặc, nhưng trận đánh Trịnh trước đây, tài năng của Đào Duy Từ sớm khiến hai người bội phục, thế là Mạc Hải vâng mệnh, dẫn đầu quay ngựa lại, thúc ngựa theo đường cũ thoát ra khỏi trận. Kỵ binh đến nhanh đi cũng nhanh, để lại đằng sau là bãi chiến trường như cối say thịt, máu tươi nội tạng, tay chân cụt lủn, thi thể vô số, cùng hàng trăm thương binh gào khóc.

Mạc Hải quay lại, gặp Đào Duy Từ:

“ Thưa quân sư, tôi không nghi vấn, nhưng tôi ngu muội, không biết tại sao chúng ta không thừa thắng xông lên.”

Đào Duy Từ cười:

“ Đánh tiếp không có lợi. Chúng ta thắng và cần thắng nhàn.”

Sau đó cao giọng:

“ Tấn công.”

Hai nhánh Kỵ binh dưới dẫn dắt của Mạc Mậu Hiền, Phạm Liễn theo hai cánh tấn công. Một trái, một phải, thế trận phòng ngự hoàn toàn tan vỡ. Tiếng kêu la gào khóc vang trời. Sau đó là toán loạn chạy trốn, bỏ lại là chiến trường hàng ngàn xác chết cùng thương binh....Đao kiếm vũ khí gì, tất cả đều không cần, áo giáp cũng quá nặng nề, vứt nốt. Nhìn vậy, Đào Duy Từ trong ánh mắt mong đợi của toàn bộ. cười:

“ 9 người một tổ, bố trí hoa mai, đuổi theo quân Trịnh. Không cần hàng binh, toàn bộ gϊếŧ sạch,. Nửa tiếng sau tập hợp.”

Được lệnh, toàn bộ gào thét:

“ Tuân lệnh.”

Sau đó ai nấy khí thế ngợp trời, đồng thanh vang vọng:

“ Gϊếŧ. Gϊếŧ..”

Dưới sự truy sát của quân ta, khắp nơi là cảnh chém gϊếŧ, những thi thể không đầu ở hai bên. Nếu hợp sức, thì ít nhất còn cơ hội sống, nhưng quân Trịnh tán loạn, như cá trên thớt, quân ta thoải mái làm thịt. Chưa tới nửa giờ 2000 quân đoạn hậu của Trịnh bị gϊếŧ. Đầu của các phó tướng được xách về, cắm lên trường thương. Mạc Mậu Hiền, Phạm Liễn cùng Mạc Hải cung kính:

“ Quân sư quả là cao kiến, thật lâu rồi, chúng ta mới có thể gϊếŧ quân Trịnh sảng khoái đến vậy.”

“ Trận này, tôi có thể ba hoa bốc phét mấy năm. Haha.”

Đào Duy Từ thở dài:

“ Nhưng chúng ta cũng chết hơn 100 người. Thật không đáng. Nếu ta cẩn thận hơn thì tốt biết bao.”

Rồi cao giọng:

“ Toàn quân nghỉ ngơi, băng bó vết thương cũng như dàn xếp hậu sự cho những binh lính đã chết. Một nhánh đi thu gom lại giáp, cung, tên….mang về tu bổ. Cũng như xử lý, tránh gây dịch bệnh.”

“ Rõ.” Toàn bộ đồng thanh. Không lâu, nhánh bộ binh của Ngô Đình Nga đến. Nhìn chiến trường cùng tỷ lệ 1 gϊếŧ 50, ánh mắt nhìn đầy khâm phục với Ngô Đình Nga. Quả nhiên, người đồng cam cộng khổ, người giúp đỡ bệ hạ, không phải kẻ thường. Ngô Đình Nga nói:

“ Quân sư, giờ quân Trịnh đã đi xa, chúng ta làm gì.”

Đào Duy Từ đáp:

“ Mạc Hải ngươi tiếp tục mang 100 binh đi quấy phá. Còn chúng ta sẽ tiến tới các thành trì, chiếm lĩnh. Nhưng các ngươi phải đảm bảo ba nguyên tắc

+ Không được vào nhà dân lấy lương thực và củi đuốc.

+ Không được cướp của cải và chặt cây cối.

+ Không được da^ʍ hϊếp đàn bà con gái, không được vị tư thù mà gϊếŧ người.”

“Vâng.” Toàn bộ đồng thanh đáp.

*

Phải nói nước ta không có thành to do thứ nhất là nghèo, thứ hai là chính địa thế lắm rừng núi, song ngòi, ao hồ, ruộng đồng của ta đã là tòa thành rộng rãi + rất hiểm yếu rồi (lại không lo chết đói). Nên đánh ngoài chiến trường mà không lại là... bỏ Thăng Long chạy vòng quanh liền (thủ thành là nát người với bọn Mông Cổ + bọn Tàu ngay). Thứ ba, tư duy quân sự của ta có truyền thống là ít dựa vào thành to mà chủ yếu là vận động chiến (đỉnh cao là Lê Hoàn, Lý Thường Kiệt, Hưng Đạo Vương, Lê Lợi, Lê Thánh Tông và Quang Trung). Truyền thống là thế, nên quân Nguyễn đối phó Pháp, lại dựa vào đồn bốt, thành lũy để cự với đại bác nên thua là vì đó.

Với 2000 Kỵ binh, những thành trì từ vùng Kinh Bắc trở lên tới Tuyên Quang nhanh chóng theo về. Còn những kẻ ngang bướng lập tức truy sát, gϊếŧ không còn một mống. Đặc biệt để huy động lượng lớn của cải. Đào Duy Từ thay mặt Hoàng Ái Quốc ban chiếu chỉ:

“ Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết. Quân Trịnh tàn bạo, chúng muốn diệt sát nhà Lê, dù dành được thắng lợi, nhưng thương vong cũng cực lớn, lương thảo thiếu thốn. Với lời răn của Hưng Đạo Vương năm xưa: ‘ Đẩy thuyền cũng là dân, lật thuyền cũng là dân.’ Ta ban hành chiếu Cần Vương, hy vọng các địa chủ hiến đất, hiến của nuôi nghĩa quân. Chỉ cần công lao đủ, thì có thể đảm nhiệm chức tước, chưa kể sau này phục quốc được, ai công lao đủ lớn sẽ được phong hầu phong tước. Yên ổn ba đời.”

Thế là, toàn bộ các địa chủ thi nhau điên cuồng hiến tặng, dù sao hiện bọn họ có thể quyền cao, hống hách trong làng xóm, nhưng mỗi năm đều phải hiến tế số lượng lớn bạc cho quan phủ, chưa kể còn phải xem sắc mặt họ. Chưa kể thỉnh thoảng dù tiền mất nhưng cũng không được việc. Giờ chiếu chỉ này, mở cho họ một hướng mới, mất một cục, có chức tước thì sau không lo, chưa kể sau này có thể vơ vét kiếm lại. Chưa kể quân ta còn cho dựng bảng, dán tên 10 người hiến tế nhiều nhất. Đánh cả vào đường sống, đánh cả vào danh tiếng, thế là chưa đến 1 tuần, vấn đề quân lương không lo. Cũng như ổn định nhanh nơi chiếm đóng. Mặc dù rất nhiều người phản đối, nói việc này chỉ là thu ngọn, không trị được tận gốc. Hoàng Ái Quốc chỉ mỉm cười:

“ Không sao. Đánh xong thành Thăng Long ta sẽ nói. Đây là dương mưu.”

Các tướng lĩnh như Bùi Văn Khuê, Phạm Ngạn…hay Mạc Kính Cung đành im lặng. Quân Trịnh thì Trịnh Tùng cười:

“ Tưởng thế nào, hoá ra cũng là hữu dũng vô mưu.”

Đồng thời cho Hải quân nhử đánh. Hải quân ác chiến có đánh có thua. Quân ta với sự ưu thế, diệt sát vài nhánh quân Trịnh, cuối cùng đi tới phòng tuyến cuối cùng. Trận Hải chiến quyết định giữa hai bên ngày một lúc ngày càng đến gần.