Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Đế Chế Đại Việt

Chương 33: Đàm phán

« Chương TrướcChương Tiếp »
Nơi Swits thuê làm nơi trú chân cho thương hội là một tòa nhà cách cảng biển không xa. Elina và Swits lúc này đang xem xét những túi hương liệu mới được mua về, giá cả cũng không quá đắt nếu không muốn nói là khá rẻ so với giá cả ở các vương quốc.

- Phó hội trưởng, nếu chúng ta có thể lấy được con đường này thị trường bên phía Tây tuyệt đối sẽ do chúng ta thống lĩnh, lúc đó không cần phải nể mặt đám người Ả Rập kia.

Swits hưng phấn nói. Các thương nhân Ả Rập là những người ở phía Nam, bọn họ khống chế con đường hương liệu và tơ lụa từ các hoàng triều phía Đông sang các vương quốc phía Tây. Dù chỉ là một đoạn nhỏ thôi nhưng nó như một con dao cắt ngang qua con đường giao thương vậy. Giá cả hương liệu, tơ lụa đều do người Ả Rập khống chế, chỉ có một con đường liên hệ giữa Đông và Tây duy nhất còn lại là qua xứ Goldland, nhưng gần đây Tây Gốt vương quốc và Đông Tấn hoàng triều trở mặt nổ ra chiến tranh liên tục làm con đường này bị đứt đoạn. Giá cả bị các thương nhân Ả Rập kéo lên cao. Những người lãnh đạo bên phía Tây không phải không muốn lấy lại quyền khống chế con đường buôn bán, nhưng vũ lực của người Ả Rập cũng không phải tầm thường nên không ai nguyện ý làm mũi tên dẫn đầu cả.

- Ngươi đừng mừng vội, ta tuyệt đối tin nếu chúng ta muốn mua hương liệu từ họ sẽ phải bỏ ra cái giá không nhỏ đâu.

Elina bình tĩnh nói. Ý đồ của Đại Việt không quá khó để nhận ra, thậm chí bọn họ không muốn giấu diếm ý định làm các thương nhân ngoại quốc xuất huyết, nhưng sức hấp dẫn từ hương liệu quá lớn, bọn họ không thể không đưa cổ đến cho Đại Việt chặt. Đúng, đây chính là dương mưu, âm mưu có thể tránh, nhưng dương mưu thì chỉ có thể đón đỡ mà thôi. Elina đột nhiên nói.

- Tin tức Hắc Mộc lãnh chúa bị gϊếŧ đã truyền tới quần đảo Sắt chưa?

Swits nghĩ đến liền mỉm cười nói.

- Đã truyền đến tai Công tước, nghe nói hắn rất tức giận, muốn mùa xuân năm sau sẽ phát binh trừng phát Đại Việt.

Elina như bắt được cái gì nói.

- Vậy người nghĩ nếu Đại Việt so với quân đội quần đảo Sắt thì sẽ như thế nào?

Swits suy nghĩ một chút nói.

- Quân đội Đại Việt rất thiện chiến, trang bị tinh lương nhưng quân đội quần đảo Sắt quanh năm luôn có chiến tranh, cũng vô cùng tinh nhuệ. Nhưng xét về hải quân thì thực sự Đại Việt rất khó sánh được với quân đảo Sắt.

Elina nghe vậy mỉm cười nói.

- Vậy nếu chúng ta báo cho Đại Việt tin tức này thì sẽ như thế nào đây?

Sáng ngày hôm sau Elina và Swits đã đi đến phủ xứ An Bang, phủ xứ thực ra không lớn, cũng không hoa lệ bởi dù là Cao Lỗ hay Phạm Tu đều không phải là người xa xỉ. Phạm Tu không hay ở phủ xứ mà là ở binh doanh được xây phía ngoài thành An Bang một dặm, Cao Lỗ lấy phủ xứ làm nơi làm việc cũng là nơi ở của mình, bên trong phủ cũng chỉ có Bồ Chính, vài viên trợ lý, người hầu khá ít.

Elina được một binh sĩ dẫn đến viện giữa, nơi đó đã có Cao Lỗ ngồi chờ sẵn. Elina và Swits bước vào tỏ vẻ tôn kính nói.

- Elina (Swits) kính chào phủ xứ đại nhân.

Cao Lỗ mỉm cười nói.

- Swits tiên sinh, chúng ta lại gặp lại. Mời ngồi. Vị này là?

Swits vội nói.

- Bẩm phủ xứ đại nhân đây là phó hội trưởng của thương hội chúng ta.

Một tháng trước khi Swits đi vào gặp Lý Anh Tú đã từng gặp mặt Cao Lỗ cũng xem như là một nửa người quen. Cao Lỗ đánh giá Elina một chút không khỏi thầm khen một cô gái có nét đẹp thông minh. Lê Chân trong Đại Việt tồn tại như biểu tượng của một sắc đẹp anh tư, không thua gì đấng mày râu, nhưng vị phó hội trưởng này vừa nhìn người khác liền có thể nhìn thấy sự thông minh, sắc xảo trong đôi mắt. Elina cũng đánh giá Cao Lỗ, là một người trung niên, nhưng rất khí khái, dũng mãnh, nhìn rất thông minh nhưng không phải là loại người có nhiều mưu mẹo của chính khách, quốc vương Đại Việt giao cho người này một phủ thành ở xứ lạ có thể yên tâm sao?

Thực ra Elina nghĩ cũng không sai, Cao Lỗ tư chất SSS nhưng không phải là người giỏi nội chính mà là giỏi về chế tạo vũ khí. Nội chính Cao Lỗ làm rất ổn định tầm nhìn cũng rất xa, nhưng tính cách thật thà thẳng thắng làm nhãn quan chính trị cũng ngắn đi. Như trong truyền thuyết Cao Lỗ bị An Dương Vương cách chức đuổi về quê cũng bởi vì ông quá thẳng thắng mà thôi.

- Các vị có thể đến giao thương với Đại Việt thực là một điều tốt với Đại Việt ta, Đại Việt luôn hoang nghênh những thương nhân đến Đại Việt, cũng tỏ sự hữu nghị của quốc vương ta đến quý quốc.

Cao Lỗ nói vậy cũng không sai. Đừng nhìn trong thời phong kiến Việt Nam luôn ức chế thương nghiệp, thực ra đó là bị ảnh hưởng từ Nho giáo. Khi Nho giáo chưa xuất hiện thương nhân là một tầng lớp xuất hiện từ rất sớm trong lịch sử của nước Việt, từ thời đại đồ đồng, các thương nhân người Việt đã đi giao thương với nhiều nước Đông Nam Á, bởi vậy sau này người ta phát hiện ở một số nước Đông Nam Á có trống đồng của người Việt cũng là xuất phát từ mối giao thương này. Có lúc có suy nghĩ nếu không bị ảnh hưởng bởi Nho giáo liệu người Việt có đi lên con đường phát triển kinh tế hàng hóa hay không.

- Quốc vương của chúng ta cũng gửi đến quý quốc một phần quốc thư để tỏ lòng hữu nghị, hi vọng hai nước có thể thiết lập mối bang giao với nhau, tạo điều kiện cho thương nhân hai nước phát triển.

Elina nói liền lấy ra một phong thư được đóng kín bằng sáp, bên trên in dấu ấn hình một đầu sư tử. Cao Lỗ nhận lấy bức thư cũng không mở ra đọc. Tuy rằng đã học nói được tiếng bản xứ nhưng thực sự Cao Lỗ chưa học viết, còn chưa nhận được mặt chữ chứ đừng nói đọc một văn bản chính trị. Cao Lỗ mỉm cười nói.

- Bức thư này ta sẽ trao cho Việt vương, tin tưởng với sự anh minh của mình Việt vương sẽ tạo điều kiện hết mức cho các vị.

Cao Lỗ tuy là người thật thà nhưng từng một thời là cánh tay phải của An Dương Vương làm sao có thể không biết đàm phán. Nhớ năm xưa Âu Lạc đâu chỉ đánh nhau với quân Tần, đâu chỉ đánh nhau với quân Nam Việt mà còn người Sơn Việt, người Mân Việt, nhưng cũng đâu phải lúc nào cũng dùng đến vũ lực, còn có đàm phán. Cao Lỗ đương nhiên biết quy tắc trong đàm phán bên nào nhịn không được trước tức là bên đó thua.

Thấy Cao Lỗ không nói gì thêm nữa Elina cười khổ, Việt vương ánh mắt thực không sai. Người này nhìn thật thà nhưng tư duy chính trị rất khá, không dễ lừa gạt. Thực ra lý do chính Lý Anh Tú chọn Cao Lỗ là vì bên cạnh hắn không có người, một lý do khác nữa là hắn nhìn vào tính cách của Cao Lỗ, trung thực, thẳng thắng, không quá mưu mẹo rất phù hợp với chính sách an dân dị địa. Biết không ăn được quả ngọt Elina nói.

- Phủ xứ đại nhân, thực ra chúng ta đến đây với mục đích giao thương như ngài đã biết. Chúng ta nhìn trúng những hương liệu của quý quốc, muốn thu mua để buôn bán nhưng nhân dân quý quốc nói rằng việc này bị phủ xứ quản chế, phải thông qua phủ xứ mới mua được. Chúng ta hi vọng có thể được ngài đồng ý thu mua hương liệu.

Cao Lỗ tỏ vẻ khó khăn nói.

- Thực không dám giấu, hương liệu trồng trọt tại đây sản lượng cũng không nhiều, mà còn phải cung cấp cho cả vương quốc. Việt vương nhân ái thương dân nên mới chấp nhận lấy giá rẻ mà bán cho nhân dân trong nước, mỗi tháng bên phủ xứ cò phải lấy thêm tiền để đền bù giá. Thực tế hương liệu chúng ta cũng dư không quá nhiều.

Thực ra đúng là hương liệu trồng tại An Bang là không quá nhiều bởi vì mới chỉ khai phá hơn một tháng mà thôi. Thế nhưng Đại Việt còn một mảnh đất trù phú là Giác Long cốc kia hoàn toàn có thể cung ứng đầy đủ ba cái Đại Việt hiện tại. Elina kiên trì nói.

- Ngài yên tâm, chúng ta hoàn toàn có thể đưa ra giá cao để thu mua hương liệu. Giá cả tuyệt đối không làm các ngài thất vọng.

Cao Lỗ lắc đầu nói.

- Việc bán hương liệu ta thực không dám quyết định. Tuy nhiên ngoài hương liệu chúng ta còn có tơ lụa, đồ gốm,… nếu các vị có hứng thú ta hoàn toàn có thể làm chủ.

- Ồ, các vị còn có tơ lụa.

Elina ngạc nhiên nói. Cao Lỗ ra hiệu vài viên trợ lý liền mang ra ba cái khay, một cái là tơ lụa, một cái là thổ cẩm, cái còn lại là một mình gốm. Elina khẽ sờ sờ tơ lụa, chất liệu rất tốt, mềm mượt, không thua gì tơ lụa của các nước phương Đông. Thổ cẩm lại càng đẹp mắt tin tưởng giới quý tộc phía Tây sẽ thích, đồ gốm ngược lại không quá xuất sắc, vẫn còn thua kém các nước một chút. Elina nói.

- Những thứ này chúng ta cũng rất có hứng thú, muốn thu mua. Nhưng hương liệu thương hội chúng ta cũng không muốn từ bỏ.

Thấy Cao Lỗ định từ chối Elina nói tiếp.

- Nếu chúng ta cung cấp một tin tình báo về kẻ địch của Đại Việt liệu các ngài có thể tạo điều kiện hay không?

Nghe vậy Cao Lỗ liền nghiêm túc nói.

- Elina tiểu thư có thể nói, xem xét giá trị của tin tình báo ta sẽ quyết định.

Elina lắc đầu.

- Không không, ta là muốn một bản hiệp nghị, hi vọng có thể lấy được một cái hứa hẹn rõ ràng của quốc vương quý quốc.

Cao Lỗ suy nghĩ một chút nói.

- Thế này, hiện tại việc này ta không thể làm chủ, các vị có thể đợi vài ngày từ thủ phủ sẽ phái người đến đàm phán. Thời gian này các vị có thể thu mua tơ lụa và các loại đồ vật khác.

Elina gật đầu.

- Cảm ơn phủ xứ đại nhân, vậy hiện tại ta xin cáo từ.
« Chương TrướcChương Tiếp »