Chương 39-54

39.

Mấy bác có bao giờ cầm micro cãi nhau với người khác chưa

Hiện tại tôi có thể nói cho mấy bác biết, thật sảng khoái tinh thần, toàn hiện trường chỉ có âm thanh của chính mình vang vọng, đối phương muốn cãi lại cũng hoàn toàn bị nhấn chìm không nghe thấy a ha ha ha…

40.

Còn một vấn đề.

Làm mặt ngầu đã xong, chửi cũng đã xong. Tôi nên kết thúc như thế nào đây

41.

“Đỗ Thanh.” Vương Đức Toàn không biết từ khi nào đi đến dưới sân khấu, dùng tư thái “thật bó tay với cậu nhóc nhà tôi”, duỗi một tay về phía tôi: “Ngoan, lại đây, thật không giống ai.”

Tôi thuận theo cái bậc thang này, hừ một tiếng, bỏ micro xuống, nắm lấy tay anh về chỗ.

Đột nhiên cửa phòng bị đẩy ra, một nhân viên phục vụ đi vào hỏi: “Xin hỏi, quý khách có nhu cầu gì ”

Mọi người hai mặt nhìn nhau, Vương Đức Toàn mở miệng, “À, tôi lỡ tay vặn volume xuống không.”

Anh ấy phân phó nhân viên bày ra mấy loại rượu mắc tiền, quay đầu lại, nói với tất cả mọi người: “Thật xin lỗi, Đỗ Thanh còn trẻ, tính tình ngay thẳn, cái này là tôi mời, coi như tôi thay mặt em ấy bồi lễ với mọi người, mọi người rộng lượng tha thứ cho.”

Mọi người vội vàng nói không sao, không sao, đừng thương tổn hoà khí vân vân.

Bên trong một mảnh hài hoà, tôi nghe thấy tên T tiện nhân kia thì thầm một tiếng: “Chạy xe điện rẻ rách, nghèo rớt mồng tơi, còn bày đặt chịu bị đánh sưng mặt*.”

*Nghĩa là một số chuyện mình không làm nổi nhưng vẫn cố gắng cứng rắn, để chống đỡ mặt mũi, giữ thể diện.

42.

Trước khi tôi nhào lên, Vương Đức Toàn nhanh tay lẹ mắt giữ chặt eo của tôi, ấn vào trong ngực anh.

43.

Lực tay anh thật mạnh mẽ.

44.

“Đừng tức giận, khí đại thương gan.” Vương Đức Toàn đóng cửa xe, không nhanh không chậm lấy một bình tiêu dao hoàn từ trong túi ra, đưa cho tôi, “Ăn chút gì không Phân tán hoả khí.”

Tôi đổ một viên thuốc, nhét vào miệng, anh ấy đưa tới một tách nước trong bình giữ ấm, tôi ngửa đầu nuốt xuống: “Em chính là không ưa nổi, thằng chả chửi em cũng được, dựa vào cái gì chửi anh!”

Vương Đức Toàn mỉm cười một chút, mở đèn xe, khởi động xe điện.

“Anh đó, còn có thể cười được, cũng quá tốt tính đi Người khác đạp lên mặt lên mũi, anh không tức giận hả ”

“Nổi giận nhất thời thì dễ.” Vương Đức Toàn nói, “Anh với anh ta đánh nhau một trận cũng không có vấn đề gì, nhưng sau đó em còn phải đi làm thì tính như thế nào ”

“Ơ.”

Nói chuyện ung dung như thế hữu hiệu sao, đột nhiên một chút cũng không còn tức giận.

45.

Xe chạy một đường đến tiểu khu tôi ở, đầu óc tôi đã tỉnh táo lại, bắt đầu cảm giác mình rất ngây thơ. Như một đứa nhỏ đi đánh nhau, còn muốn người lớn ở đằng sau khắc phục hậu quả, trả nợ cho mối thù tôi kết.

Thiết lập cao lãnh, thông minh, lý trí của tôi đâu rồi

“Nè, anh Vương. Thật ra em, bình thường không nóng nãy như thế đâu.” Tôi liếc mắt nhìn anh ấy, cẩn thận từng li từng tí giải thích, “Em là người rất dễ ở chung đó.”

“Ừm, anh biết.”

“Ngày hôm nay chỉ là kích động một chút.”

“Không có chuyện gì, đừng chấp nhặt với bọn họ.”

“Anh làm sao có thể kiềm chế tốt như vậy ” Tôi không nhịn được cảm khái.

Vương Đức Toàn đem xe điện đậu vào một góc trên bãi đỗ xe.

“Câu nói như thế này anh nghe nhiều lắm, muốn nổi giận cũng không giận nổi.” Anh nói, “Huống hồ đông y quả thật không phải mười phân vẹn mười, cho tới hôm nay, khuyết điểm của nó cũng nổi bật giống như ưu điểm của nó vậy, bị phê bình không có nghĩa là không tốt. Anh chỉ có thể làm là cố gắng loại đi những cái xấu, giữ gìn những cái tốt, để nó phù hợp với thời đại, phát huy tinh hoa rực rỡ của nó. Bảo bảo, những việc anh chưa làm xong còn nhiều lắm, mà cuộc đời lại ngắn ngủi, làm sao còn có nhiều thời gian để chấp nhặt với những người hiếu thắng ”

À, sau khi việc lần trước được sáng tỏ, biệt danh của tôi trong lòng anh liền biến thành “Bảo bảo”.

Này, lúc thường đùa giỡn thì gọi cũng không sao.

Thế nhưng anh làm sao có thể tại thời khắc nghiêm túc như vậy mà gọi bảo bảo.

Rất phạm quy!

Anh không muốn đè em thì tại sao lại muốn thả thính em!

46.

Tôi sùng kính nhìn Vương Đức Toàn, rất giống như đang nhìn một vị thần.

Không, anh ấy không phải là thần linh, chỉ là một con người, có thân thể máu thịt, thất tình lục dục, nhưng dùng sức của một người, chữa trị nỗi khổ của người khác, mưu phúc vì sự khoẻ mạnh của càng nhiều người.

Tôi thâm tình nhìn anh, trong lòng chỉ có một ý nghĩ.

Người đàn ông tốt như vậy là của tôi rồi, mấy bác không cướp được đâu, tuyệt đối đừng ao ước ha ha ha ha.

47.

“Nhưng mà,” Vương Đức Toàn bỗng nhiên nói, “Nhìn thấy có một cậu bạn nhỏ liều mạng bảo vệ anh, cảm giác vẫn rất hạnh phúc.”

Một nửa tiếng cười đê tiện trong lòng tôi im bặt đi.

Anh ấy cúi người, cánh tay dài duỗi một cái, đem tôi vây bên trong không gian thu hẹp của toà xe.

Tôi không lầm chứ, ghế tựa–don! Ảnh cư nhiên ghế tựa–don!

Khí chất bá đạo tổng tài quen thuộc của Vương Đức Toàn lại xuất hiện, anh ấy nắm cằm tôi, không giải thích mà hơi nghiêng đi.

Chờ chút, tình huống này là thế nào Nhanh như vậy sao Tôi còn chưa chuẩn bị xong đâu! Tôi thật sự là lãnh cảm đó! Quên đi kệ nó! Đây là muốn làm tới base thứ mấy* Muốn chơi xe nhún sao Lẽ nào lần thứ nhất của tôi sẽ xảy ra trong buồng xe điện sao Có điều không gian chỗ này có chút nhỏ Có đủ bí mật không Không đúng, trọng điểm là không có chuẩn bị dầu bôi trơn…

*First base là cháo lưỡi, second base là sờ mó, third base là bj, còn home run là làm tềnh… / / / w / / /

Trong lòng tôi ầm ầm nhảy lên, một bên nghĩ bậy bạ, một bên sốt sắng nhắm mắt lại, chờ đợi.

Tôi cảm nhận được tiếng hít thở thân thiết của Vương Đức Toàn, cảm giác được đôi môi mềm mại của anh ấy chậm rãi đến gần.

Anh nhẹ nhàng, hôn một cái lên mắt của tôi.

“Mười hai giờ, trễ rồi, em nhanh đi lên đi.” Anh nói.

48.

Ngày hôm sau, nghe nói cái video tôi anh dũng tức giận được truyền khắp cả công ty, ngay cả cấp trên cũng nhìn thấy.

“Bị phê bình ” Vương Đức Toàn hỏi trong điện thoại.

“Không, không có, đều không lên tiếng, mỗi người chỉ đăng một bức hình đồ ăn cho chó thôi.”

“Tại sao lại đăng ảnh đồ ăn cho chó ” Ảnh không rõ. (Phát cẩu lương cho cẩu độc thân chứ sao ╮(╯▽╰)╭)

“À, có lẽ không ai quan tâm chuyện xàm xàm của em, chắc là mọi người muốn giao lưu, trao đổi kiến thức nuôi thú cưng đấy.” Tôi gục xuống bàn, buồn bã ỉu xìu nói.

“Vậy sao em còn không vui ” Vương Đức Toàn hỏi.

Tôi không hề không vui.

Tôi chỉ có chút muốn khóc mà thôi.

49.

Tuy rằng trong mắt người khác, tôi và Vương Đức Toàn là kiểu mẫu tình nhân điển hình, nhưng trên thực tế, hình thức ở chung hoàn toàn không thay đổi, trái lại cuối năm bận rộn nhiều chuyện, số lần gặp mặt càng ít.

Có gặp mặt cũng chỉ nói chuyện yêu đương trong sáng, ngoại trừ lần trước ngăn cản tôi cãi nhau cùng người ta, ngay cả eo tôi, ảnh cũng không ôm! Chỉ nắm tay.

Có lần phải tăng hai ca, rồi lại đi hẹn hò với anh ấy, cơm nước xong xuôi, tôi mệt mỏi nằm co quắp ở trên xe, xoa cổ vang răng rắc, nhưng Vương Đức Toàn có vẻ rất hào hứng, lái xe trực tiếp mang tôi về nhà. Vừa vào cửa, cởϊ áσ khoác, ảnh đem tôi ném lên trên giường: “Cởϊ áσ len.”

Uầy Cái gì Ngày hôm nay sao Nhưng mệt mỏi quá nha… Thôi, liều mình bồi quân tử, đến đây đi.

Tôi chậm rãi cởϊ áσ len, chỉ còn áo sơ mi, mở ra hai cái cúc.

Vương Đức Toàn lật tôi trở người, bàn tay vuốt xuống cổ.

Uầy Cái gì, không cởϊ qυầи áo hả Ai nha, lần đầu tiên mà chơi kiểu tình thú có phải là cũng quá…

Anh ấy không giải thích, nghiêng người, âm thanh thâm trầm nói ——

“Lần trước em không phải nói xương cổ không khoẻ sao, nhân dịp hôm nay xoa bóp cho em.”

“Á!”

“Vầy mà đau Em thiếu luyện tập quá đấy.”

“Anh nhẹ, nhẹ chút được không ”

“Cường độ cỡ này thì sao ”

“Không ——”

… Ít nhất chúng tôi đã phát triển đến cái cổ, từ cái cổ xuống bộ phận không thể miêu tả còn xa không Tôi nước mắt lả chả ôm gối, an ủi mình như vậy.

50.

Thời điểm lần sau anh ấy tới đón tôi, nhưng là vào một tình huống không làm cho người khác thấy vui vẻ.

Ngày hôm đó, tôi như cũ tăng ca xong, lòng như lửa đốt chạy ra bên ngoài —— đã nói cùng nhau đi ăn lẩu vào buổi tối, hiện tại một tuần chỉ có cơ hội gặp nhau một lần.

Kết quả vừa đến dưới lầu, lại bị ai đó đang ngồi xổm ngăn cản.

Bạn trai cũ của tôi, cũng chính là học đệ kia, người đầy mùi rượu, hai mắt đỏ chít, say khướt nhào lên, lôi kéo không cho tôi đi, khóc ròng ròng mà tâm sự. Cái gì hối hận chia tay với tôi, hiểu ra đời chỉ là hư ảo, vẫn thấy tôi là tốt nhất, nói thứ tình cảm dựa trên quan hệ thể xác không đáng tin cậy, thà rằng cùng tôi yêu đương kiểu Plato, vân vân.

Không phải, còn biết kiếm chuyện, còn mồm mép như thế này, đây là xỉn đến mức độ nào

Lúc này, chiếc xe điện nhỏ của Vương Đức Toàn đến, anh ấy từ trong xe bước ra, hỏi chuyện gì thế này.

Tôi nói là bạn trai cũ của tôi.

Nhìn sắc mặt của Vương Đức Toàn, tôi đến cùng vẫn nên vì một phần tình cũ, giúp cậu ta giải vây vậy: “Uống đến say khướt đấy, đừng để ý đến cậu ta, chúng ta đi trước đi.”

Không biết làm sao học đệ lại không cảm kích: “Không cho đi!”

Cậu ta nhìn chiếc xe già cỗi của Vương Đức Toàn, đánh giá vóc người của anh, xì cười một tiếng: “Đây chính người mới anh tìm Tay nhỏ chân nhỏ, anh cũng coi trọng ”

Vương Đức Toàn cao cũng xêm xêm cậu ta, nhưng không hùng tráng giống như vậy. Học đệ từ thời đại học đã bắt đầu tập thể hình, luyện ra được vóc người tam giác*, mặc áo sơ mi có thể làm cho tay áo căng chặt, từ trước đến giờ cậu ta cho rằng đây là chuyện rất đáng mặt anh hào.

*vóc người tam giác: vai rộng, mông hẹp.

Nhưng mà người anh em, vậy thì phiền cậu buông tha cho tôi đây, người chỉ có sở thích vận động duy nhất là theo bà cụ trong nhà đến quảng trường đánh cầu lông đi.

Học đệ ỷ vào vóc người vạm vỡ của bản thân, mượn rượu điên cuồng đùa bỡn, còn muốn nhây với tôi không dừng. Vương Đức Toàn kéo tôi ra xa, ngăn cách với cậu ta, cau mày hỏi: “Uống say đúng không ”

Học đệ lớn miệng, giọng Đông Bắc cũng toát ra: “Muốn cấy chi ”

51.

Năm giây sau, người đi ngang qua cửa công ty đều nghe được một tiếng hét thảm.

Đừng tưởng rằng đã xảy ra chuyện đả thương người, không có.

Vương Đức Toàn chính là bắt lấy vai học đệ, theo xương vai đi xuống nhấn một cái, hiển nhiên làm cho cậu ta tỉnh rượu.

52.

À, có phải tôi quên nói cho mấy bác biết, lần trước khi tôi đến nhà Vương Đức Toàn, thấy trong nhà ảnh có một cái cốc thuỷ tinh thật, trên vách cốc có cắm một cây châm.

Tôi hỏi đây là nghệ thuật trang trí gì, anh ấy nói, đó là khi còn đi học, luyện phương pháp châm cứu, anh đạt kỷ lục vê kim cao nhất, cho nên lưu lại làm kỷ niệm.

Vương Đức Toàn khiêm tốn nói, lực chỉ là một phần, chủ yếu vẫn dựa vào kỹ xảo.

Kỹ xảo.

53.

Ngồi trên xe, anh đặt ngón tay trên lưng tôi, giải thích: “Nơi này là huyệt phế du, đi xuống là gan du, tỳ du, vị du… Xoa bóp một hồi, có thể sơ tán chất cồn.”

Tôi sờ cái cổ, hoàn toàn không dám nói một câu.

54.

Vẫn là nói chuyện yêu đương đàng hoàng đi, muốn cái gì xe đạp chứ.

*muốn cái gì xe đạp: một câu thoại trong tiểu phầm ‘Bán quải’, nghĩa là vật này không đáng giá, không có ý muốn.