Chương 1: Định Mệnh Ta Gặp Nhau.

Ngày 9 tháng 1 năm 2019, đảo Phú Quý, Bình Thuận.

Ngày rằm, trăng tròn vành vạnh treo hờ hững trên trời cao.

Đêm khuya yên tĩnh, mặt biển phản chiếu ánh trăng lấp lánh bàng bạc.

Bùi Nguyễn Văn Phương mặc một chiếc áo thun màu đỏ và quần đùi hoa lá sặc sỡ, hắn bước chậm rãi trên bờ biển, dấu chân trần trên cát nhanh chóng bị sóng biển cuốn trôi.

Bùi Nguyễn Văn Phương cho rằng bản thân là kẻ vô dụng nhất trần đời, hắn không làm được gì cả dù là những chuyện nhỏ nhặt nhất. Sống như vậy thì sống làm gì? Hắn từng nhiều lần nghĩ đến cái chết nhưng phải đến lúc này hắn mới quyết định chấm dứt chuỗi ngày mệt mỏi của mình.

Sinh ra từ biển, chết trong lòng biển cả. Đây không phải cái kết tốt nhất cho hắn hay sao?

Bùi Nguyễn Văn Phương bước đi như người mất hồn, khi hắn đến chỗ mấy mỏm đá dưới chân Mộ Thầy thì sực tỉnh, một mái tóc dài đen nhánh cùng bộ váy trắng tung bay trong gió hiện ra trước mắt hắn.

Bây giờ đã là 12 giờ tối, con gái nhà ai lại đứng một mình ở đây? Không lẽ là ma?

Cô gái từ từ quay mặt về phía Bùi Nguyễn Văn Phương, tim hắn đột nhiên nhói lên một cái, cảm giác này lần đầu hắn cảm thụ được.

Bùi Nguyễn Văn Phương từng xem qua hàng ngàn ảnh hot girl trên mạng nhưng đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy một cô gái xinh đẹp như vậy, nếu gọi là tiên nữ cũng không ngoa. Mái tóc dài đen như gỗ mun, làn da trắng như tuyết, đôi mắt long lanh như trăng ngày rằm, sống mũi thẳng và cao, môi đỏ như son, ba vòng đầy đặn ẩn hiện trong lớp vảy mỏng cùng cặp đùi dài miên man.

Ánh trăng ngày rằm dường như cũng bị lu mờ trước nhan sắc của cô.

Cô nhìn Bùi Nguyễn Văn Phương một cái rồi lạnh lùng quay đi, ánh mắt lại nhìn về phía biển mênh mông.

“Thì ra đây tiếng sét ái tình! Mình còn tưởng nó chỉ có trong phim ảnh hay tiểu thuyết ngôn tình!”(Phần in nghiêng là suy nghĩ của nhân vật) Trong lòng Bùi Nguyễn Văn Phương thầm nghĩ, hắn bình thường nhát gái nhưng do có ý định tự tử nên dũng cảm hơn, hắn bước đến sánh vai với nàng, hắn tươi cười:

“Chào em!”

Cô gái không nhìn Bùi Nguyễn Văn Phương mà chỉ nhẹ nhàng gật đầu chào lại. Bùi Nguyễn Văn Phương không hề bị thái độ lạnh lùng của cô mà chùn bước, hắn không hề nghĩ ngợi gì mà nói ngay:

“Anh thích em! Em có thể gả cho anh được không?”

Lời nói vừa ra khỏi miệng Bùi Nguyễn Văn Phương chỉ muốn tát cho mình mấy cái, đã muốn tự tự còn cưới hỏi gì ở đây? Như vậy không phải hại đời con gái nhà người ta sao? Phương ơi là Phương mày đi chết đi!

Cô gái váy trắng có chút bất ngờ trước lời cầu hôn thẳng thắn của người lạ, cô im lặng một chút rồi nhẹ nhàng trả lời, giọng nói của cô lạnh tanh nhưng cũng rất quyến rũ:

“Xin lỗi! Anh phải phải gu của tôi!”

Bùi Nguyễn Văn Phương tự nhiên muốn cười thật to. Cũng đúng, hắn chỉ cao một mét sáu lại vừa đen vừa xấu, xấu thì đã đành còn nghèo nữa còn cô cao tận một mét bảy, xinh đẹp quyến rũ, nhìn chiếc váy và trang sức cũng đủ biết là nhà có điều kiện, hắn mà là gu của cô mới là lạ.

Chỉ là tim hắn đau quá, thì ra cảm giác thất tình lại có thể đau đớn đến vậy. Bùi Nguyễn Văn Phương chậm chạp bước lại ngồi lên một tảng đá, hắn vừa đi vừa nở nụ cười gượng gạo để che dấu xấu hổ cùng đau đớn. Hắn cười hề hề nói:

“Tôi tên là Bùi Nguyễn Văn Phương, cô tên là gì?”

Cô gái trả lời ngắn gọn:

“Nguyễn Châu Tú Linh!”

“Tú Linh! Tú Linh! Người đẹp tên cũng đẹp!” Bùi Nguyễn Văn Phương lẩm bẩm, hắn hỏi tiếp:

“Đêm hôm khuya khoắt sao cô lại đứng ở đây? Không sợ chuyện gì xảy ra hay sao?”

Nguyễn Châu Tú Linh im lặng một lúc, cô không trả lời mà hỏi ngược lại:

“Đã bao giờ anh có ý định tự tử chưa?”

“Có!”

“Khi nào?”

“Bây giờ!”

Nguyễn Châu Tú Linh bây giờ mới chịu liếc Bùi Nguyễn Văn Phương một cái, dù chỉ một cái cũng đủ làm hắn vui vẻ. Hắn thắc mắc:

“Tại sao một người như cô lại muốn tự tử?”

Nguyễn Châu Tú Linh cười khẩy: “Một người như tôi? Anh thì biết gì về tôi chứ?”

Bùi Nguyễn Văn Phương nhún vai:

“Ừ thì tôi chỉ biết cô bên ngoài xinh đẹp bên trong nhiều tiền còn chuyện khác đương nhiên là không biết rồi!”

Hắn đứng dậy:

“Dù sao cũng sắp chết rồi sao chúng ta không tâm sự cùng người lạ nhỉ?”

Cái này gọi là không sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm nhưng chết cùng ngày cùng tháng cùng năm, chết cùng người thương cũng không tệ lắm.

Nguyễn Châu Tú Linh nhìn Bùi Nguyễn Văn Phương một cái rồi thở dài, anh ta nói cũng đúng, dù sao cũng sắp chết rồi còn gì phải giấu diếm nữa? Cô bắt đầu kể:

“Cha tôi là tỷ phú giàu thứ ba Việt Nam đồng thời là chủ tịch tập đoàn lớn thứ hai Việt Nam Nguyen Group Nguyễn Trọng Nhân còn mẹ tôi là hoa hậu Việt Nam...”

“What the hell? Cha cô giàu dữ vậy? Mẹ là hoa hậu thảo nào cô lại xinh như thế! Kính râm cũng không thể che được cú sốc này!”

“Anh nghĩ cuộc sống của tôi tuyệt vời lắm đúng không? Nhưng đó không phải là tất cả, mẹ tôi bị khó sinh phải đến năm bốn mươi tuổi bà mới sinh được tôi. Ông nội thấy cha mẹ tôi cưới nhau gần mười năm chưa có con nên đã cưới cho cha tôi thêm một cô vợ bé vừa trẻ vừa xinh đẹp, cô ta trơ tráo đến mức dọn đến sống cùng cha và mẹ tôi.

Bất hạnh thay cô ta lại sinh cho cha tôi ba người con hai trai một gái, có con trai và cháu đích tôn nên ông nội và cha tôi rất vui vẻ, bà ta và ba người con được yêu thương cưng chiều còn mẹ tôi thì bị hắt hủi. Ngay cả tập đoàn cũng dự định giao cho anh cả.

Mẹ tôi sinh được tôi mất máu quá nhiều nên qua đời, tôi lớn lên thiếu vòng tay và tình thương của mẹ. Mụ vợ bé thì thành mẹ kế của tôi, bà ta và ba anh chị em cùng cha khác mẹ ngoài mặt thì yêu thương tôi nhưng khi không có ai thì mắng nhiếc đánh đập tôi thậm tệ còn ba người con thì luôn cướp đi mọi thứ của tôi từ đồ chơi đến quần áo thậm chí là cả bạn bè, ngay cả ông nội cũng lạnh nhạt với tôi.

Trong căn nhà rộng lớn mà lạnh lẽo đó chỉ có cha tôi là thực sự yêu thương tôi, ông luôn bảo tôi rất giống mẹ, nhiều lúc ông ôm tôi mà khóc, có lẽ lúc đó ông ấy nhớ mẹ tôi.

Nhưng cha tôi càng thương yêu tôi thì mẹ kế và ba anh chị em càng đố kỵ và căm ghét tôi. Ba người họ ở trường thường bày nhiều trò để mọi người xung quanh ghét tôi ví dụ vu khống tôi ăn cắp tiền, nói xấu tôi với bạn cùng lớp của tôi, trêu chọc tôi không có mẹ, thuê giang hồ bắt nạt tôi... Kết quả là từ mẫu giáo đến lớp mười hai tôi hoàn toàn bị xa lánh và cô lập, mười hai năm học tôi không có nổi một người bạn.

Vào ngày thi tốt nghiệp THPT cha và mẹ kế đã cãi nhau một trận, cha tôi muốn giao lại tập đoàn cho tôi còn mẹ kế và ba anh chị em thì cật lực phản đối. Quá mệt mỏi tôi bèn dọn ra ở riêng dù cha tôi một mực ngăn cản, tôi không cần tập đoàn tôi cũng không cần tài sản, tôi chỉ cần cha tôi yêu thương tôi là được.

Một tuần sau đó tôi thi vào Đại học RMIT, vào ngày đầu tiên đi thi tôi gặp tai nạn, một chiếc ô tô đi ngược chiều đâm vào xe tôi, may mắn là bác tài xế và tôi đều oan toàn và may mắn hơn nữa là tôi đến kịp giờ thi, sau này tôi vô tình biết được tai nạn lần đó là do mẹ kế của tôi bày ra.

Lên đại học tôi có quen được một người bạn tâm đầu ý hợp, năm hai tôi và cô ấy quyết định cùng lập ra một công ty riêng của hai đứa. Tôi muốn chứng minh với gia đình tôi rằng tôi không cần kế thừa tập đoàn, tôi có thể tự mình lập nên sự nghiệp của riêng tôi. Chúng tôi xuất phát từ hai bàn tay trắng sau ba năm cũng tức là lúc tôi tốt nghiệp đại học thì công ty R&J viết tắt của Romeo&Juliet của chúng tôi đã có chỗ đứng nhất định trong làng mỹ phẩm và thời trang.

Tôi nghĩ tôi từ bỏ tập đoàn thì họ sẽ buông tha cho tôi nhưng tôi đã lầm, bọn họ nghĩ tôi lập ra R&J là để chứng minh bản thân xứng đáng thừa kế tập đoàn. Anh cả của tôi bắt tay với một tập đoàn khác giả vờ ký hợp đồng mười triệu đô với tôi rồi đến phút cuối tố cáo mỹ phẩm của chúng tôi có chứa hoá chất độc hại và yêu cầu bồi thường hợp đồng với cái giá mười triệu đô, nhà báo cũng như cảnh sát cũng rất nhanh vào cuộc, danh tiếng tôi gầy dựng suốt năm năm tan biến như bọt biển, công ty rơi vào tình thế sắp phá sản...”

Nguyễn Châu Tú Linh buồn bã nhìn lên bầu trời vắng sao chỉ có vầng trăng sáng, ánh trăng có hiểu nỗi lòng của người đang ngắm trăng hay không?

“Dù gì cũng là anh em cùng cha khác mẹ tại sao có thể nhẫn tâm như vậy? Tôi từng mong muốn cả nhà quây quần ăn một bữa cơm đơn giản và vui vẻ không ngờ...”

“Ha ha ha!” Bùi Nguyễn Văn Phương nghe xong liền cười thật to, cười ngặt nghẽo, cười như chưa từng được cười. Nguyễn Châu Tú Linh nhăn mặt:

“Tại sao anh cười?”

“Tại cô làm tôi mắc cười! Người như cô mà đòi tự tử vậy người như tôi phải chết từ lúc sinh ra mới đúng! Người tự tử phải là tôi mới đúng này!”

Bùi Nguyễn Văn Phương nhìn cô rồi thở dài, giọng buồn bã của hắn lại cất lên:

“Tôi sinh ra trong một gia đình bình thường, cha tôi là thợ hồ còn mẹ tôi là nội trợ, tôi là con thứ cũng là con trai duy nhất trong nhà nên rất được mẹ tôi cưng chiều, điều này là hạnh phúc của tôi nhưng lại là bất hạnh của mẹ tôi và gia đình tôi.

Tôi lúc chưa học mẫu giáo đã biết đọc, cha mẹ tôi đều nghĩ tôi thông minh nên rất vui sướиɠ, khi đi học mẫu giáo cô giáo chủ nhiệm cũng là hàng xóm cũng khen tôi “Phương nó lanh lợi, sau này nhất định học giỏi lắm!”

Quả nhiên năm năm tiểu học và bốn năm cấp hai tôi đều là học sinh giỏi, gia đình, người thân, bạn bè và hàng xóm kể cả bản thân tôi đều nghĩ tôi giỏi giang, sau này làm việc thì họ hàng cũng được nhờ.

Nhưng khi lên cấp ba tôi mới nhận ra mình chỉ giỏi học thuộc lòng, học một cách rập khuôn theo công thức còn suy luận tư duy thì rất chậm chạp. Tôi lúc đó chẳng biết mình sinh ra để làm gì? Ước mơ của tôi là gì? Tôi muốn làm nghề gì? Muốn học ngành nghề gì? Cuối cùng tôi chọn đại vào ngành sư phạm nhưng thi Đại học Sư Phạm Hồ Chí Minh không đậu đành xin nguyện vọng hai vào Đại Học Sài Gòn. Đại học là một môi trường mới, tôi càng lúc càng nhận ra mình chẳng giỏi giang gì cả thậm chí còn tệ hơn người khác là đằng khác.

Tôi đã cố gắng học nhưng học kỳ một tôi cũng chỉ được trung bình năm phết thế là tôi nghỉ mà không bảo lưu, tôi do dự giữa thi lại và học tiếp nhưng rồi tôi không thi lại, sau đó tôi trở lại học tiếp, đã không cố gắng thì thôi còn mê game bỏ bê học hành, có môn tôi còn chẳng đi học ngày nào. Tệ hơn nữa tôi chỉ biết nằm lì ở nhà trọ chẳng chịu đi làm thêm, bạn cùng phòng rủ tôi đi làm chung tôi cũng chẳng thèm đi suốt ngày cắm đầu vào laptop, nghĩ lại tôi đã quá phí phạm thời gian và tuổi xuân của mình vào những chuyện vô bổ.

Tôi không bảo lưu nên học kỳ hai năm nhất là số không tròn trĩnh, năm hai tôi lại học hành thi cử như loằn nên điểm còn dưới trung bình, học kỳ hai năm cuối bạn cùng lớp gọi điện bảo tôi bị đuổi học. Điều này tôi đã biết từ trước, lúc đó tôi chỉ “Ừ! Tao biết rồi!” rồi cúp máy, vậy đấy, mười lăm năm học hành coi như đổ sông đổ bể, tiền bạc và kỳ vọng của cha tôi, mẹ tôi, chị tôi và em gái tôi tan tành như bọt biển.

Nhưng đáng sợ hơn là tôi bị đuổi học nhưng vẫn nói dối gia đình là còn học và bảo gia đình gửi tiền vào đều đặn, cha mẹ tôi nào biết con mình suốt ngày nằm nhà bấm laptop thôi, lúc đó cô biết tôi nghĩ gì không? Tôi muốn tận hưởng cuộc sống ở Sài Gòn này một chút nữa, một chút nữa thôi. Thật đáng sợ! Tôi cũng từng có ý nghĩ thi lại, bắt đầu thêm một lần nữa nhưng cũng tự biết bản thân vô dụng nên chẳng thi đậu nổi, có thi đậu cũng cũng học nổi. Tốt nghiệp đối với người khác là chuyện bình thường còn tôi nó là một chuyện vô cùng khó khăn, vô cùng xa vời.

Ài, tôi sống cuộc sống như thế một năm thì nhà tôi cũng biết chuyện, cha tôi tìm lên tận Sài Gòn, hôm đó ở một quán cà phê lề đường tôi đã thú nhận tất cả với cha. Cha tôi là người rất mạnh mẽ, tôi chưa từng cha khóc bao giờ nhưng hôm đó mắt cha đỏ hoe, cha im lặng không nói gì một lúc lâu.

Cha tôi là kiểu người trái ngược với mẹ, làm nhiều hơn nói, yêu thương cũng bằng hành động, cha chưa từng nói lời yêu thương nào với ba chị em chúng tôi nhưng tôi biết được cha rất yêu thương chúng tôi. Nhìn làn da đen sạm vì ánh mặt trời và biển cả cùng những nếp nhăn vì tuổi già và cực khổ phong trần, chiếc áo sơ mi kẻ sọc, chiếc áo đẹp nhất của cha nhưng lại quá bình thường với người khác cùng quần kaki cũ, lúc đó... nước mắt tôi như muốn trào ra. Cha tôi cao một mét bảy nhưng lúc đó cha như co rúm lại, nhỏ bé và cô đơn giữa thành phố tấp nập xe cộ.

Lúc đó chắn chắn cha tôi rất buồn và đau lòng. Tôi rất thương cha mẹ tôi, tôi thấy có lỗi với cha mẹ nhưng thật buồn làm sao, tôi là một kẻ vô dụng và lười biếng.

Câu đầu tiên mà cha tôi nói là: “Bây giờ con tính thế nào?”

Lúc nhỏ tôi làm sai cha tôi sẽ đánh đòn hoặc chửi mắng tôi, cha tôi ít đánh hơn mẹ nhưng đánh rất đau. Từ khi lên cấp ba cha tôi không đánh mắng tôi nữa, hễ tôi quậy phá ở trường cha chỉ nói chuyện với tôi “Mày lớn rồi, biết suy nghĩ rồi. Đừng để cha nói nữa!”

Lúc đó thà cha đánh tôi hay chửi mắng tôi nghe còn thoả mái hơn, tôi trả lời “Con cũng không biết, con tính về đi biển!” Học hành làm gì nữa? Về quê lao động tay chân còn hơn! Cha lại nói “Chuyện cũng lỡ rồi, cha mẹ sẽ ráng lo cho mày đến nơi đến chốn để sau này mày không trách cha mẹ. Khi nào mày không cố gắng được nữa thì về đi biển, đi biển khổ lắm con ạ không sung sướиɠ gì đâu!” Cha và mẹ tôi tha thứ cho tôi, cha tôi còn hỏi tôi muốn thi lại hay học Tiếng Anh để đi du học giống chị gái tôi, tôi quyết định sẽ du học Úc.

Sáng sớm ngày hôm sau cha tôi về quê.

Lúc đầu tôi cũng rất quyết tâm làm lại từ đầu, cố gắng học tiếng Anh nhưng tôi biết tôi là kiểu người cả thèm chóng chán, nếu cố gắng mà không thành công tôi liền bỏ cuộc, kết quả lại chứng nào tật nấy tôi chẳng chịu học hành chỉ biết chơi game suốt ngày và tất nhiên là lại thất bại, một năm và mấy chục triệu học phí lại vãi đọt dứa.

Cha mẹ tôi vẫn không bỏ cuộc, họ gợi ý tôi học tiếng Nhật để du học Nhật, lúc đó phong trào du học Nhật của đảo tôi khá đông nhưng kết quả không khá là bao, tôi chỉ cố gắng được ba tháng đầu còn ba tháng sau tôi buông xuôi luôn và ngay cả thi N5 cũng không đậu nên kế hoạch du học Nhật Bổn thất bại, cha mẹ tôi cứ nghĩ giờ chỉ có đi nước ngoài tôi mới có tương lai nhưng tôi lại làm họ thất vọng.

Cha tôi đã hết kiên nhẫn với tôi nên ông ấy gọi điện bảo tôi về, tôi cũng hết trông mong vào bản thân nên khăn gói về quê.

Tôi đi biển hai năm, tôi cứ nghĩ đi biển đơn giản lắm nhưng nó chỉ càng lộ ra những khuyết điểm của tôi mà thôi, tôi chẳng biết làm gì cả từ những cái đơn giản như làm cá, vấn câu mực, buộc dây câu cá, sắp xếp mực hay cảo neo, lái thuyền đến đối nhân xử thế, tôi không hoà đồng, người ta chọc ghẹo cũng không biết phản pháo nên trên thuyền ngoại trừ em họ ra chẳng có ai thích tôi. Có thể nói tôi chỉ có thể làm vài cái đơn giản, gần như vô dụng. Ừ thì còn mới nên không biết làm thì người ta dạy nhưng tôi học mãi, học cả hai năm vẫn không làm được thì đúng là vô dụng.

Cô tin nổi không ngay cả buộc thắt nút tôi cũng không biết buộc? Và cô tin nổi không tôi là dân đảo nhưng đến giờ vẫn chưa biết bơi? Hai năm đi biển vì tôi không biết bơi mà trăng nào mẹ tôi cũng lo lắng không yên, hễ thấy gió thổi là lại sợ còn chị gái tôi ám ảnh đến mức không dám đi tắm biển. Tôi cũng từng tập bơi rất nhiều lần nhưng không thành công và bây giờ thì tôi đã từ bỏ việc biết bơi, tôi thích biển nhưng biển không thích tôi.

Khi đi biển về cha tôi năn nỉ tôi đi làm thợ cùng ông, tôi cũng đi nhưng chỉ phần tô vách là cái đơn giản nhất tôi cũng không làm được nên tôi nghỉ luôn, mẹ tôi hỏi sao không đi làm thì tôi không trả lời.

Ra ngoài xã hội mới biết bản thân mình chẳng biết làm gì, người thì khù khờ chậm chạp. Nhiều lúc bị người ta bắt nạt uất ức quá chẳng biết làm gì. Nhiều lúc cảm thấy mình sống thế này sống làm gì? Chết đi cho rồi! Nhưng rồi nghĩ lại chút cực khổ này so với cha mẹ đã tần tảo nuôi mình có là gì? Vậy thì mình phải ráng sống kiếm tiền để bù đắp lại cho cha mẹ, dù ít vẫn còn hơn là không có gì. Sau này không cần lấy vợ cũng được, mình sao cũng được! Mình sao cũng được!

Hai năm qua tôi đã gắng gượng sống lay lắt với ý nghĩ như vậy đấy nhưng giờ tôi đã gắng gượng hết nổi rồi. Giá như có một phép màu khiến tôi biến mất, biến mất hoàn toàn mà không có ai biết đến sự tồn tại của tôi như vậy thì gia đình tôi sẽ không buồn khi tôi chết đi...”

Bùi Nguyễn Văn Phương cuối cùng cũng kể xong câu chuyện của bản thân, Nguyễn Châu Tú Linh nhìn sang. Hắn chỉ mới hai mươi lăm nhưng khuôn mặt như đã ba mươi, làn da đen đúa, khuôn mặt thậm chí chưa đạt mức dễ nhìn đã thế còn đầy rỗ và mụn, thân hình không có gì nổi bật ngoài trừ bờ vai rộng. Bùi Nguyễn Văn Phương cũng nhìn sang, bốn mắt chạm nhau Nguyễn Châu Tú Linh liền quay đi. Hắn mỉm cười, nụ cười vô cùng thanh bình, nụ cười của một kẻ đã buông bỏ tất cả. Hắn đột ngột hét lớn:

“Cô đúng là ngu ngốc! Cô chỉ biết nhìn lên trên mà không biết biết nhìn xuống dưới! Cô thấy tôi không? Xấu! Lùn! Nghèo! Yếu sinh lí! Tôi là tập hợp tất cả những gì tồi tệ nhất trên đời này! Người như tôi chết là đúng! Còn cô thì sao? Xinh đẹp có! Sεメy có! Thông minh có! Tài giỏi có! Giàu sang cũng có luôn! Cô có mọi thứ thì sao phải tự tử? Cô bị ngu chắc luôn! Gia đình người thân chơi xỏ? Vậy cô chỉ cần tát vêu mồm bất kì đứa nào đυ.ng vào cô thôi! Công ty sắp phá sản? Định mệnh cô có thể từ tay trắng lập ra công ty thì giờ việc beep gì lập công ty khác không được? Cô còn trẻ còn khoẻ thì có gì phải sợ? Cô đừng lo, linh hồn của tôi nhất định sẽ phù hộ cho cô! Cô không được chết! Nghe rõ chưa?”

Nguyễn Châu Tú Linh phì cười, bao lâu rồi mới có người mắng cô nhỉ? Bùi Nguyễn Văn Phương đang mắng sướиɠ mồm nhìn thấy cô cười cũng trở nên ngượng ngịu. Nguyễn Châu Tú Linh nói:

“Được rồi! Tôi sẽ không tự tử nữa nhưng anh cũng phải hứa với tôi một chuyện...”

“Chuyện gì?”

“Tôi không tự tử thì anh cũng vậy. Anh có thể đến làm tại công ty của tôi, tôi sẽ nói phòng nhân sự nhận anh nên đừng lo lắng. Công ty của tôi trả lương theo năng lực chứ không phải bằng cấp, lương khởi điểm là bảy triệu nếu làm tốt anh có thể được trả với mức lương cao nhất là ba mươi triệu...”

Bùi Nguyễn Văn Phương lắc đầu:

“Được rồi! Được rồi! Tôi nói rồi mà, tôi chẳng thể làm tốt điều gì đâu, sớm muộn gì cũng bị đuổi việc...”

Nguyễn Châu Tú Linh liền cắt ngang:

“Anh không làm được hay anh nghĩ mình không làm được? Nếu anh cố gắng hết sức thì dù thất bại cũng không phải hối hận...”

“Ha! Nếu cố gắng hết sức thì thất bại cũng không phải hối hận...” Câu này Bùi Nguyễn Văn Phương cũng thường tự nhủ với bản thân nhưng ngẫm lại hắn chưa từng cố gắng làm thứ gì hết sức cả, đây có lẽ là lý do hắn trở nên vô dụng. Hắn cười khổ:

“Được rồi khổ lắm nói mãi! Không tự tử thì không tự tử nữa. Khuya rồi về nhà thôi, có gì thì ngày mai nói.”

Nguyễn Châu Tú Linh có vẻ không tin lời Phương nói, cô im lặng nhìn thẳng vào mắt của hắn, hắn xấu hổ tránh ánh mắt sắc bén của cô. Cô lấy điện thoại ra rồi hỏi:

“Số điện thoại của anh bao nhiêu? Ngày mai tôi sẽ liên lạc với anh.”

Bùi Nguyễn Văn Phương gãi đầu, hắn dạo này trí nhớ kém hơn trước, số điện thoại bản thân cũng quên. Lục lọi ký ức một lúc lâu hắn mới trả lời:

“033252****”

“Nhà anh ở đâu?”

“Cô đi thẳng vào rừng phi lao... gần sân khấu nhỏ... cách hai ba căn nhà... rồi... nhà của tôi có cửa ngõ màu...”

“Được rồi! Vậy hẹn ngày mai gặp! Bây giờ anh về nhà trước, tôi sẽ đứng ở đây canh chừng anh! Mau lên!”

Bùi Nguyễn Văn Phương cười khổ, lúc nãy cô nhẹ nhàng là thế giờ có vẻ đã trở về bản chất thật rồi, lạnh lùng và sắc bén. Hắn đành đi về, đến khi bóng hắn khuất khỏi khu rừng phi lao thì Nguyễn Châu Tú Linh mới yên tâm trở về Mộ Thầy lấy xe, cô vừa đi được một đoạn đột nhiên linh cảm được điều không lành.

Nguyễn Châu Tú Linh vội vàng quay trở lại thì thấy...