Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Đấu La Đại Lục 2: Tuyệt Thế Đường Môn

Chương 5: Linh Mâu thiếu niên (4)

« Chương TrướcChương Tiếp »
Thiếu nữ đi đầu kích động vội vàng chạy đến trước mặt Hoắc Vũ Hạo, vẻ mặt thèm thuồng nói:

- Tiểu đệ đệ, ngươi có bán cá nướng này không, thơm quá a, ngươi làm thế nào hay vậy!


Thiếu nữ xinh đẹp không phải Hoắc Vũ Hạo chưa gặp qua, ở trong phủ Công Tước hắn đã thấy nhiều nha hoàn xinh đẹp nhưng lại chưa bao giờ tiếp xúc gần như vậy. Hơn nữa, không một nữ nhân nào trong phủ Công Tước có thể so sánh với thiếu nữ trước mặt này. Thiếu nữ này cũng không phải là một nhan sắc hoàn mỹ nhưng nàng lại có một loại khí chất sáng bừng sức sống.

Khuôn mặt Hoắc Vũ Hạo có chút đỏ lên, nói:

- Ta... ta mời các ngươi ăn.


Cô gái cười khì một tiếng:

- Tiểu đệ đệ, ngươi còn xấu hổ a, vậy thì ta đây cũng không khách khí nha.


Nói xong nàng liền đưa tay nhận lấy con cá nướng trong tay Hoắc Vũ Hạo rồi cẩn thận ăn.

Thiếu niên đi cùng thiếu nữ này nhìn Hoắc Vũ Hạo với vẻ mặt bất đắc dĩ, sau đó quay sang nói với thiếu nữ kia:

- Tiểu Nhã, tiểu huynh đệ này còn chưa ăn, sao cô lại ăn trước rồi.


Tiểu Nhã trợn mắt, giận dữ nói:

- Ngươi gọi ta là gì?


Thiếu niên nhất thời giơ hai tay lên làm ra động tác đầu hàng:

- Được rồi, Tiểu Nhã lão sư, được chưa.


Tiểu Nhã lườm hắn một cái, nói :

- Vậy mới đúng, phải chú ý thân phận của ngươi.


Tuy rằng nàng không lớn tuổi nhưng thoáng nhìn cũng phong tình vạn chủng làm cho thiếu niên này không khỏi ngẩn ngơ, mà Hoắc Vũ Hạo ở bên cạnh lại càng không dám nhìn, hắn lấy thêm một con cá khác đưa cho thiếu niên kia, nói:

- Đại ca, ăn luôn đi.


Thiếu niên mỉm cười, nói:

- Quân bất đoạt nhân sở hảo (quân tử ko đoạt chỗ tốt của ng khác ). Tiểu huynh đệ, ngươi còn chưa ăn ta làm sao dám ăn chứ. Cá này là do ngươi bắt từ dưới kia lên sao?


Hoắc Vũ Hạo gật gật đầu, nói :

- Có chuyện gì không? Ta còn phải nướng tiếp.


Vừa nói hắn vừa đưa con cá kia cho thiếu niên rồi đặt tiếp 2 con cá khác lên nướng.

Thiếu niên ôn hòa cười, nói :

- Ta là Bối Bối, nàng ta là Đường Nhã, tiểu huynh đệ, ngươi tên gì?


- Ta là Hoắc Vũ Hạo.

Hoắc Vũ Hạo vừa nướng cá vừa trả lời. Từ khi lên đường đến giờ, trên đường hắn gặp không ít người, và cũng được bọn họ giúp đỡ không ít. Cho nên khi Đường Nhã muốn ăn cá, hắn mới không chút do dự mà đưa cho nàng. Đây là thứ đầu tiên hắn học đường, khi hành tẩu bên ngoài quan trọng nhất là giúp đỡ lẫn nhau.

Động tác ăn cá của Bối Bối so với Đường Nhã còn tao nhã hơn, ít nhất là tay hắn không dính đầy dầu mỡ.

Lúc Hoắc Vũ Hạo nướng xong lần thứ hai thì Đường Nhã ở bên cạnh đã sớm lộ rõ vẻ tha thiết mong chờ, nàng lại tiếp tục dưới vẻ mặt bất đắc dĩ của Bối Bối mà lấy tiếp một con. Bất quá, lần này Bối Bối nhất quyết không chịu ăn nữa, ý bảo Hoắc Vũ Hạo ăn trước đi. Mà Hoắc Vũ Hạo cũng đã đói bụng từ nãy giờ, nên cũng ăn một con.

Tuy rằng cá chỉ ướp qua muối và ăn kèm tía tô nhưng hương vị lại cực ngon, hơn mười con cá tuy nhiều nhưng cũng không tính là ít, tất cả đã bị ba người chén sạch.

- Ăn ngon quá. Từ trước đến nay chưa từng ăn món cá nướng nào ngon đến vậy. Hoắc Vũ Hạo tiểu đệ đệ, ngươi làm trù sư (đầu bếp) cho ta, được không?


Đường Nhã thoải mái nằm xuống bãi cỏ, vẻ mặt thích thú vặn cái eo nhỏ lộ ra đường cong mê người nhưng bản thân lại không hay biết. Bối Bối ở bên cạnh nhìn thấy động tác của nàng thì liền vò đầu bứt tóc nhưng cũng không có biện pháp nào.

- Cô có tiền sao? Tiểu Nhã lão sư?


Bối Bối dội một bát nước lạnh vào tâm trạng vui sướиɠ của nàng.

- Ách... sau này sẽ có.


Đường Nhã có chút xấu hổ ngồi dậy, liếc Bối Bối một cái ra vẻ như nàng rất bực mình khi bị hắn phá đám.

Hoắc Vũ Hạo đứng lên nói :

- Bối đại ca, Đường tỷ tỷ, ta phải đi trước.


Bối Bối nói :

- Hoắc tiểu đệ, nơi này là hoang vắng, hơn nữa rất gần nơi ở của Hồn Thú, Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, ngươi muốn đi đâu a?


Hoắc Vũ Hạo lắc lắc đầu, lấy quần áo từ trên nhánh cây xuống rồi cẩn thận cất vào túi, quay người vẫy tay chào hai người rồi bước đi dưới mắt ánh kinh ngạc của bọn họ.

- Không phải hắn muốn đi Tinh Đấu Đại Sâm Lâm đấy chứ?


Đường Nhã nhìn thấy bóng lưng Hoắc Vũ Hạo rời đi, nói.

Bối Bối lắc lắc đầu đáp:

- Cũng khó nói, ta mơ hồ cảm giác được hắn có Hồn Lực nhưng rất yếu, hắn lại còn đi một mình nữa, quả thật là có chút kỳ quái.


Đường Nhã thè lưỡi, nói :

- Có Hồn Lực a, thế thì chúng ta thu hắn vào Đường Môn đi?


Bối Bối tức giận nói :

- Không phải vì hắn nướng cá ngon nên cô muốn cho hắn gia nhập vào Đường Môn đấy chứ?


Đường Nhã bị nói trúng tim đen, đỏ mặt quay sang Bối Bối thè lưỡi.

Bối Bối nói :

- Vị Hoắc huynh đệ này nhất định đã từng trải qua chuyện gì đó, ta thấy ánh mắt hắn thành thục hơn những thiếu niên bình thường. Chỉ là không biết thiên phú của hắn như thế nào thôi!


Trên mặt Đường Nhã lộ ra vẻ vui mừng, nói:

- Nói vậy là ngươi đồng ý rồi sao?


Bối Bối cười khổ nói:

- Môn chủ Đường Nhã tiểu thư vĩ đại của Đường Môn ơi, lúc trước người thu ta làm đồ đệ thì Đường Môn chỉ có một mình cô, một vị tướng không quân. Ước mơ của cô là làm cho Đường Môn trở nên lớn mạnh, người thích hợp thì đương nhiên cần phải nhận vào. Thoạt nhìn vị Hoắc huynh đệ này có vẻ trầm ổn, nếu thiên phú hắn tốt thì cũng là một sự lựa chọn tốt. Từ quần áo trên người hắn có thể nhìn ra gia cảnh của hắn có thể không được tốt cho lắm. Người Đường Môn chúng ta hiện giờ có thể nhận, cũng chỉ là người như vậy.

Đường Nhã có chút tò mò nhìn Bối Bối, nói:

- Không ngờ ngươi cũng rất giảo hoạt nha.


Bối Bối đứng lên, phủi phủi quần áo, nói :

- Cái này gọi là thông minh, hoặc là nói ta cơ trí cũng được. Đi thôi, cô ăn nhiều cá nướng của người ta như vậy, bất kể là có muốn thu nhận hắn vào Đường Môn hay không cũng cần phải bảo vệ hắn một đoạn, giúp hắn tránh những nguy hiểm do Hồn Thú gây nên. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyenHD


Đường Nhã cũng đứng lên, hì hì cười, nói :

- Lần này công nhận là ngươi thông minh, bởi vì ý nghĩ của ngươi cũng giống ta. Ta đi rửa tay một chút rồi chúng ta cùng đi.


Hoắc Vũ Hạo tất nhiên sẽ không biết cuộc nói chuyện giữa Đường Nhã và Bối Bối. Lúc đầu hắn vốn định nướng một ít cá rồi mang theo ăn dần, hiện giờ lại không thể rồi. Hắn không muốn bại lộ thân phận Hồn Sư của mình cho nên mới không cầm cá đem theo. Mẫu thân từng dạy, gặp người mới quen chỉ nên nói ba phần không nên nói toàn bộ. Tuy rằng hắn có ấn tượng tốt với Bối Bối và Đường Nhã nhưng cuối cùng hắn vẫn lựa chọn sau khi ăn xong thì sẽ ra đi.

Tuy rằng tuổi Hoắc Vũ Hạo còn nhỏ nhưng suy nghĩ lại không kém. Hắn có thể nhìn ra Đường Nhã và Bối Bối không phải ngươi thường. Bởi vì đúng như Bối Bối nói, đây đã rất gần Tinh Đấu Đại Sâm Lâm rồi mà trên người hai người kia lại không mang chút hành lý gì, cho nên cuối cùng hắn quyết định rời khỏi hai vị ca ca và tỷ tỷ này.

Ăn một bữa ngon, cơn mệt mỏi trong người của Hoắc Vũ Hạo đã biến mất. Hắn lấy bản đồ ra đánh dấu lại vị trí dòng suối nhỏ ấy, hi vọng trên đường về lại có thể tìm ra.

Đi được một lúc thì xuất hiện một cột gỗ có một bảng nhỏ hấp dẫn sự chú ý của Hoắc Vũ Hạo.

"Phía trước năm mươi là Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, trong này có Hồn Thú, chú ý an toàn".

Quả nhiên đã đến nơi cần đến. Lúc này Hoắc Vũ Hạo trừ đi vẻ hứng phấn ra thì còn có một chút khẩn trương, hắn sờ vào thanh Bạch Hổ chủy ở sau lưng, áp chế nỗi bất an trong lòng, bước đi kiên định về phía trước.

Trở thành Hồn Sư đó là con đường duy nhất, đây là chính là chấp niệm trong lòng của hắn. Hắn quyết không hối hận về quyết định của mình.

Không khí dần dần trở nên mát mẻ, ngoài ra còn có một cảm giác ngưng trọng. Tinh Linh Đại Sâm Lâm giống như một Hồn Thú đang há miệng thật to, đợi một người trẻ tuổi tiến vào. Kỳ ngộ hay là… thôn phệ.
« Chương TrướcChương Tiếp »