Chương 13: Vụ hành thích 19 năm về trước

Kinh thành Tô An phồn hoa, náo nhiệt nhất Doãn Uy quốc. Hoàng cung, nơi mà cách kinh thành không bao xa..

An Thọ cung...

Tại một căn phòng xa hoa, những món đồ mỹ nghệ tinh xảo, bình ngọc, ly vàng,v.v.v được bày trí tỉ mỉ, tuy đơn giản nhưng rất cầu kì.

“ Sao, lão thân ta nghe người báo là hôm nay Hoàng Thượng sẽ hồi cung, sao chưa thấy người đâu?”.

Giọng nói từ tốn, ôn hoà phát ra từ một nữ nhân khoảng ngoài tứ tuần, dung nhan còn khá tốt. Thái hoàng thái hậu nằm trên một cái ghế tựa dài, mắt khép hờ. Xung quanh, có tám người hầu, ba cung nữ đang quạt, hai cung nữ xoa bóp, hai nữ tử xinh đẹp đứng bên cạnh. Hai nữ tử đó là cung nữ thân cận nhất và tâm đắc nhất của thái hoàng thái hậu.

Một lão thái giám cũng khoảng tứ tuần, trên người khoác một bộ y phục đỏ, đầu đội mũ quan thái giám tổng quản, tay cầm cây phất trần, miệng nhẹ nhàng hơi yểu điệu trả lời cung kính: “ Dạ bẩm, thái hoàng thái hậu! Hoàng thượng..Khoảng vài canh giờ nữa mới tới kinh thành Tô An ạ! E rằng, sẽ hồi cung hơi trễ so với dự định ạ!!!”.

Giọng nói vẫn nhã nhặn hỏi: “ Vậy còn tên tiểu tử kia, chừng nào đây?”. Hai tên tiểu tử này và một công chúa nữa đều do một tay bà nuôi dạy, tình cảm đối với ba người họ cũng đặc biệt hơn.

Tội nghiệp ba hài tử này tuổi còn nhỏ mà phải chịu cảnh thân mẫu không còn. Nhắc tới đây lòng bà đau đớn tột cùng, nhưng không để lộ ra ngoài. Nhớ lại 19 năm về trước, hậu cung bị một đám sát thủ trên dưới khoảng 100 tên vào hành thích, bọn chúng gϊếŧ tất cả người mà bọn chúng gặp...

************

Hoàng hậu Tiêu Phong Tương- mẫu hậu của Doãn Hàn Phong vì bảo vệ cho quý phi Giao Đình- mẫu phi Doãn Uy Nhiên, nàng đã không tiếc tính mạng mình mà đỡ một đao cho quý phi. Doãn Hàn Tuyết thấy hoàng hậu của hắn ngã xuống liền bỏ tất cả chạy lại đỡ lấy cơ thể nàng, hắn chứng kiến người nữ nhân mà hắn yêu thương nhất chết ngay trước mắt hắn mà hắn không thể làm được gì..

Hắn gào lên gọi tên người đang bất tỉnh, không chút động đậy: " Tương nhi..."

" Tiêu hoàng hậu..Tỷ" Giao quý phi nhìn người đã cứu mình, nước mắt rơi.

Một nam hài tử đứng nhìn mẫu hậu hắn, máu chảy ra khắp người. Khuôn mặt trắng bệch chạy lại ôm Tiêu hoàng hậu, nước mắt chảy xuống: " Mẫu hậu..Mẫu hậu mau tỉnh lại nhìn Phong nhi đi...Mẫu hậu..Đừng ngủ..Đừng bỏ hoàng nhi..." Hắn khóc không ngừng.

Bọn sát thủ cứ xông tới Hàn Tuyết, một tên xông lên định đâm hắn nhưng Giao quý phi đã kịp thời đỡ một nhát kiếm đó thay hắn. Nàng ngã xuống, tay vẫn cố gắng gượng nắm tay Tiêu hoàng hậu. Miệng khẽ mỉm cười: Kiếp sau họ nhất định là một đôi tỷ muội tốt, sẽ vẫn cùng yêu một người nhưng mong đừng gặp chàng ở chốn hậu cung này. Thà làm thường dân...

" Giao nhi...Tại sao nàng lại đỡ thay trẫm chứ?" Doãn Hàn Tuyết thất thần, vô hồn ôm hai người nữ nhân của hắn, nước mắt hắn cứ tuôn. Hắn lấy thanh kiếm chém chết tên đó.

" Mau đưa Thái tử đi đi..Bình Nhi.." Hắn cản mấy tên sát thủ miệng hét lên.

" Phụ hoàng...Mẫu hậu..Mẫu phi..Phụ hoàng mau kêu mẫu hậu và mẫu phi tỉnh lại đi..." Hàn Phong nhìn hai vị nữ tử nằm bất động trên sàn nhìn Doãn Hàn Tuyết kêu.

Bình Nhi cũng là phi tử hắn, nàng đang mang thai. Một tay bế Doãn Uy Nhiên chưa đầy một tuổi, đi lại nắm chặt tay Doãn Hàn Phong 5 tuổi: " Hoàng thượng mau đi thôi.." Nàng nhìn hai vị tỷ tỷ tốt của nàng..Nghẹn ngào..

" Mau đi.."

Một cảnh tượng làm nàng ngồi sụp xuống sàn, nước mắt tuôn xuống không ngừng khi thấy một đám sát thủ đâm chết Doãn Hàn Tuyết. Khuôn mặt thất kinh nhìn người nam nhân duy nhất của đời nàng, nàng nguyện suốt đời chỉ chung tình mình hắn..

" Phụ hoàng..." Hàn Phong định chạy lại Hàn Tuyến nhưng bị Bình Nhi kéo lại.

" Hoàng Thượng..." Tống Trác Phàm tới hộ giá nhưng đã muộn.

" Hoàng thượng..Thần bất tài hộ giá chậm trễ.." Trác Phàm đỡ Hàn Tuyết gương mặt hoảng loạn.

" Trác Phàm..Tiếp chỉ...Trẫm phong khanh làm Thái Uý phò tá Nhị thái tử..kế vị................"

" Hoàng thượng..." Trác Phàm đặt Hàn Tuyết xuống dập đầu: " Thần..Tiếp chỉ..Thần nhất định cố gắng hết sức.."

Bọn sát thủ bị bắt nhưng họ đều tự tử cả, vụ hành thích bị mất manh mối. Một cung An Long chỉ còn một nữ nhân đang mang thai và hai nam hài tử còn sống.

Doãn Hàn Phong lên ngôi kế vị lúc hắn chỉ mới 5 tuổi nhờ sự trợ giúp của Tống Trác Phàm và các thế lực trong tay của hoàng tổ mẫu hắn.

Cái chết của phụ hoàng và mẫu hậu hắn, mẫu phi của Tam đệ hắn và vô số người khác mà hắn đã chứng kiến từng người một ra đi vì hắn. Hàn Phong sau sự đả kích đó, đã thề rằng sẽ gϊếŧ tất cả những ai có liên quan tới vụ hành thích đó.

6 tuổi học võ công, 10 tuổi nắm quyền hành trong tay trở thành vị vua mọi người tính ngưỡng, 14 tuổi truy tìm manh mối bước ra giang hồ, 18 tuổi bình ổn giang sơn, 24 tuổi trở thành vị sát thủ nổi tiếng nhất trong thiên hạ..

Bình Nhi sau khi sinh Thất công chúa, vì thương nhớ Doãn Hàn Tuyết cộng thêm sức khoẻ không tốt dần dần cạn sức và sau một năm thì mất. Trong hậu cung chỉ còn lại một phi tử là Diệp Tú Huyên, nàng ấy chỉ mới nhập cung lúc 10 tuổi, hiện làm hoàng thái phi.

Hắn còn có một vị hoàng huynh và trừ Tam hoàng đệ ra thì hắn còn hai vị hoàng đệ nữa nhưng họ đã mất tích sau vụ thảm sát đó. Ba vị hoàng bá và một vị hoàng thúc của hắn, thì một trong ba vị đã ở ẩn là Tam hoàng bá Doãn Trực, một vị mất tích Ngũ hoàng bá Doãn Tần Cương, một vị Lục hoàng bá Doãn Mai Chi đang ở thành Tây Bình, một vị Thập Nhị hoàng thúc Doãn Khai Tình đang canh giữ biên cương phía bắc ở thành Hàn Dương. Họ đều rời đi sau khi phụ hoàng hắn bị hành thích...

***********

Trần tổng quản trả lời, cung kính: “ Dạ bẩm, thái hoàng thái hậu! Tin tức truyền đến, nói rằng..Tam vương gia vẫn..vẫn còn dạo chơi trong thành Tô An ạ!” Ông cúi đầu không dám nhìn mặt lão thái hậu.

“ Đúng là tên tiểu tử này, có vương phủ rồi thì không thèm đến thăm lão bà này mà! Bảo là hôm nay, thu xếp xong thì dọn vào hoàng cung ở dài ngày, giờ không thấy người đâu.” Giọng vẫn vậy ôn hoà, dịu dàng.

Cung nữ thân cận -Tàu Vân Nhi đứng bên cạnh thấy thái hoàng thái hậu có chút không vui nàng liền nói: “ Dạ, thái hoàng thái hậu..Tam vương gia tuổi vẫn còn trẻ nên còn ham vui đây đó, chắc là ngài định dạo thành để đợi hoàng thượng cùng hồi cung ạ!”.

“ Dạ, đúng thế ạ. Tam vương gia sẽ nhanh chóng tới gặp người. Nên người chớ lo mà ảnh hưởng đến phụng thể.” Thấy chủ nhân bất an Tử Kì cũng tiếp lời an ủi.

“ Dạ! Hay là, thái hoàng thái hậu dùng bữa tối trước đi ạ, để bảo trọng phụng thể ạ! Còn bữa đoàn tụ này có thể hoãn lại vào ngày mai ạ..Xin thái hoàng thái hậu suy xét lại!!!” Trần tổng quản lo lắng.

Sắc mặt của bà không tốt khi nghe lời đề nghị này, nhưng suy nghĩ trầm mặt một hồi lâu nói: “ Vậy hoãn lại đi!..Mau đi chuẩn bị bữa tối đi”. Lão thái giám nghe vậy, liền xin cáo lui..