Chương 33

Editor Nora xin lỗi các nàng vì chưa ra chương mới được dạo này mình ốm quá. Đỡ đc 1 2 ngày lại ốm đổi chỗ ở không quen nên zzz á 😭😭😭

Toàn bộ hộp im lặng trong chốc lát, cho đến khi Đoạn Kính Hoài kéo ra chỗ ngồi bên cạnh.

"Ngồi đây."

Lục Tang Tang từ trước đến nay đều rất quen thuộc với anh nên cô sẽ không cảm thấy khó chịu trước mặt người lạ. Cô đặt túi xách xuống, rất dễ dàng ngồi xuống bên cạnh Đoạn Kính Hoài.

"Xin chào, tôi tên là Lục Tang Tang."

"A... cậu là Tang Tang." Uông Cao Trì phản ứng trước, nhanh chóng đứng dậy đưa tay ra, "Xin chào, tôi tên là Uông Cao Trì, tôi là bạn học cũ của Kính Hoài."

Lục Tang Tang hất tay, "Ra vậy, trước đây cảm ơn anh đã chiếu cố chồng tôi."

Uông Cao Trì sửng sốt một chút: "Ểu? Là nói đùa, nói đùa rồi."

"Không, bác sĩ Đoạn khó tính như vậy. Anh muốn làm bạn với anh ấy thì nhất định sẽ chiếu cố anh ấy." Ngữ khí vui đùa, làm người ta thoải mái, khiến người nghe có cảm giác như họ đã thực sự làm được điều gì đó đáng kinh ngạc.

Uông Cao Trì ngồi xuống với một nụ cười: "Kính Hoài, vị kia nhà cậu thật thú vị."

Đoạn Kính Hoài sờ nhẹ môi dưới, quay đầu nhìn cô: "Ăn chút gì đi."

Lục Tang Tang gật đầu.

Tiếp theo, những người có mặt cũng lần lượt giới thiệu về bản thân, Lục Tang Tang chăm chú lắng nghe. Sau đó, Đoạn Kính Hoài gắp cho cô một ít đồ ăn, cô có chút đói bụng nên không khách sáo bắt đầu ăn.

Từ Dao từ đầu đến giờ đều âm thầm chú ý tới Lục Tang Tang, cô luôn cho rằng nửa kia của Đoạn Kính Hoài phải là loại tiểu ngọc gia trầm lặng, đoan trang, nhưng sau khi nhìn thấy Lục Tang Tang, nhận thức này có chút hỏng bét.

Lục Tang Tang trông... tuy nhiên, cô ấy không giống bất kỳ cô gái nào cô ta từng gặp, cô ấy có một sự tự tin và khí chất khó giải thích, như thể mọi thứ đều trong tầm kiểm soát.

"Hai ngày trước tôi tiếp nhận một bệnh nhân gặp vấn đề ở đoạn cột sống thắt lưng. Người đó khăng khăng mình không có việc gì, nhất định xin xuất viện..." trò chuyện về cuộc sống hàng ngày của y học.

Có lúc nói chuyện kỳ

quái trong bệnh viện, cũng có lúc nói về tình trạng của bệnh nhân, cùng nhau thảo luận, đều là những chuyện mà Lục Tang Tang không hiểu được.

Lục Tang Tang biết thế giới của Đoạn Kính Hoài không phải là thứ cô có thể tùy ý hiểu được, hiện tại tình cảm của cô càng rõ ràng hơn.

Cô giả vờ như không quan tâm, nhưng thỉnh thoảng khi nhìn thấy nữ bác sĩ có mặt có thể trả lời được mọi thứ gì, cô cũng sẽ bất giác tưởng tượng, đó là loại cảm giác gì.

"Tui thấy bà có chút quen mắt."

Triệu Thiên Thiên và Lục Tang Tang bị chia cắt bởi Từ Dao, cô ấy là người duy nhất không phải là bác sĩ, đại khái cảm thấy buồn chán, liền đi qua Từ Dao để trò chuyện với cô.

"Chúng ta gặp nhau chưa nhỉ?"

"Em rất mong chờ đấy. Nghe nói rằng trước đây giám đốc phẫu thuật rất quyền lực cũng là người ở trường chúng ta."

"Ừm."

......

Đoạn Kính Hoài không nói nhiều, nhưng vẫn sẽ trả lời khi mọi người hỏi anh.

Tuy nhiên, Lọt vào tai Lục Tang Tang thành hai người trò chuyện rất vui vẻ nên cô bước nhanh hơn một bước, không muốn "quấy rầy" bọn họ.

Sau đó, một vài người tới bãi đậu xe, tất cả đàn ông ở đây đều lái xe của họ, đương nhiên, Triệu Thiên Thiên ngồi xe của Trần Vũ, nhưng Từ Dao khó xử hơn một chút. Ban đầu, Uông Cao Trì lẽ ra phải tiễn cô ta đi, nhưng nơi Từ Dao sống ngược hướng với anh ta.

"Vậy thì Dao Dao nên đi cùng với bác sĩ Đoạn và những người khác. Họ đi cùng một hướng, điều này rất thuận tiện." Triệu Thiên Thiên nói đùa, "Hơn nữa, xe của bác sĩ Đoạn là xe lớn nhất, nên rất thích hợp."

Xe của Đoạn Kính Hoài ở bên cạnh, nghe vậy nhìn Lục Tang Tang, có lẽ là muốn nghe lời cô. Nhưng Lục Tang Tang hoàn toàn không nhìn anh, chỉ hào phóng nói: "Được rồi, cô Từ có thể lên xe của anh ấy, để anh ấy đưa cô về."

Từ Dao gật đầu, "Làm phiền rồi."

Lục Tang Tang: "Không phiền, lên xe đi."

Buổi tối đưa bạn nữ về nhà cũng không phải là chuyện lớn, Đoạn Kính Hoài mở ghế lái phía sau ra hiệu cho Từ Dao ngồi vào, sau đó nhìn về phía Lục Tang Tang, "Em đi xe của anh, xe em để lại đây."

"Em không muốn." Lục Tang Tang nháy mắt với anh, thì thào nói: "Anh đưa mỹ nữ về nhà, em sẽ không quấy rầy anh."

Đoạn Kính Hoài: "..."

"Ngày mai xe của em vẫn còn có việc, vì vậy phải lái xe về."

Nói rồi, Lục Tang Tang xoay người đi về phía bên kia bãi đậu xe.

Triệu Thiên Thiên và những người khác đã vô cùng sửng sốt khi thấy cô không ở trong xe của Đoạn Kính Hoài.

"Cô ấy tự lái xe à?"

Trần Dư: "Nên là, đi thôi, lên xe đi."

"Chờ một chút." Triệu Thiên Thiên có chút tò mò, từ miệng của bạn trai cô và bản thân của Đoạn Kính Hoài, cô có thể đoán được Đoạn Kính Hoài khá giàu, hơn nữa anh ta còn giàu hơn một bác sĩ bình thường. Nhưng cô không ngờ Đoạn Kính Hoài lại hào phóng như vậy, còn tặng cả xe hơi cho vợ.

Trần Vũ chưa bao giờ mua cho cô ấy một chiếc xe hơi.

Nghĩ đến đây, cô cảm thấy có chút chua xót, đồng thời cũng chua ngoa giả bộ hưng phấn, con gái làm sao có thể dựa vào nam nhân, tự mình mua mới là đạo lý!

Chỉ nghĩ về điều này, một tiếng gầm đột ngột vang lên--

Triệu Thiên Thiên: "?"

Vài giây sau, một chiếc xe thể thao màu xanh ngọc bích từ phía cuối tiếp cận, chiếc xe thể thao đó nhanh chóng tiến tới, nhưng sau khi đến gần lại nhanh chóng giảm tốc độ.

Sau khi chiếc xe thể thao dừng lại, cửa sổ được hạ xuống.

Một khuôn mặt thanh tú và xinh đẹp lộ ra.

Lục Tang Tang vẫy tay với Đoạn Kính Hoài: "Em về trước đây, nhất định phải đưa cô Từ về nha."

Đoạn Kính Hoài đôi mắt hơi híp lại, vẻ mặt có chút khó coi. Nhưng bãi đậu xe ánh sáng lờ mờ, ai cũng không nhận ra sự kỳ lạ của anh.

Sau khi Lục Tang Tang chào tạm biệt những người có mặt, cô lái xe đi.

Cả Uông Cao Trì và Trần Vũ đều biết gia đình của Đoạn Kính Hoài khá tốt, nhưng bây giờ nhìn thấy chiếc xe do vợ anh lái, cả hai đều cảm thấy mình đã đánh giá thấp xuất thân của Đoạn Kính Hoài.

Còn Triệu Thiên Thiên thì sững sờ, sau khi Trần Vũ đưa cô vào xe, cô nói: "Bác sĩ Đoạn giàu như vậy, làm sao có thể mua cho vợ một chiếc xe đắt tiền như vậy?"

Trần Vũ dao: "Gia đình của Kính Hoài có vẻ rất có điều kiện, nhưng trước đây ở trường bọn anh không nói về chuyện này nên cũng không biết."

"Oa... Vậy thì Lục Tang Tang cũng may mắn, chồng vừa đẹp trai lại giàu có."

Trần Vũ liếc cô một cái: "Em thật ngây thơ, trông cô ấy giống người xuất thân từ gia đình bình thường sao?"

Triệu Thiên Thiên: "À? Nhưng cô ấy cũng mua những chiếc túi nhái cao..."

"Cô ấy đã nói gì?"

Triệu Thiên Thiên suy nghĩ về điều đó một lúc, và hình như... cô ấy không trực tiếp nói ra.

Trần Vũ thở dài: "Bọn họ không muốn phô trương trước mặt em, người như thế nào có thể dùng đồ giả?"

"Nhưng cái túi thật sự có giá hàng trăm nghìn..." Giọng Triệu Thiên Thiên trở nên yếu hơn khi nói. Người lái một chiếc xe thể thao, mười mấy vạn cũng càng không để vào mắt.

Nhưng... thật sự là một cái túi hàng mười mấy vạn hả trời.

Triệu Thiên Thiên cáu kỉnh ném túi xách ở ghế sau, trong lòng đột nhiên cảm thấy mình vừa rồi thật ngu ngốc.

Trần Vũ: "Được rồi, anh đoán cô ấy là tiểu thư nhà giàu. Thường dân chúng ta đừng so đo, chúng ta về nhà đi."

Triệu Thiên Thiên tức giận nói: "Em không quan tâm! Em cũng mua túi thật!"

"Anh sẽ mua cho em."

" Mười mấy vạn lận đó, anh có thể mua cho em ư!!!!!."

"... Đừng nháo."

Đoạn Kính Hoài vẫn đứng ở bên cạnh xe không ngồi vào trong, sau khi xe của bạn học lái đi, ánh mắt nhàn nhạt, không biết đang suy nghĩ gì.

Từ Dao hồi phục sau cú sốc vừa rồi của Lục Tang Tang, nhìn Đoạn Kính Hoài, "Tiền bối, chúng ta đi chứ?"

Đoạn Kính Hoài dường như nhận ra có người khác ở chỗ của mình, hắn cau mày, cuối cùng nói: "Địa chỉ của cô."

Từ Dao hơi vui mừng, vội vàng báo địa chỉ.

Thông báo xong, Đoạn Kính Hoài ngồi vào ghế lái, cô ta ngập ngừng hỏi: "Em có thể ngồi vào ghế phụ không?" Nói xong, cô ta ngượng ngùng nói thêm, "Em cảm thấy nếu như ngồi ghế sau thì xem tiền bối như tài xế vậy. "

"Không sao." Đoạn Kính Hoài khởi động xe, lạnh lùng nói: "Cô ngồi ở phía sau."

.............................................................................................

Tui gần đây có đọc một bộ: nam bác sĩ x nữ nhϊếp ảnh gia, gương vỡ lại lành, trước nữ truy, sau chị đá anh, 6 năm sau anh mặt dày truy lại của tác giả Thời Câm, làm tui liên tưởng lại anh bác sĩ nhà mình, mấy anh cứ vừa hờ hững, vừa bận sml thì bị ngta đá cũng phải thôi.

Nỗi lòng cho người học y thật sự vất vả, phải cân bằng giữa công việc và cuộc sống cũng là một vấn đề mà ai cũng gặp phải. Đọc truyện về quân nhân, y bác sĩ lúc nào cũng có cảm giác bồi hồi, xúc động, cảm thông cho sự hi sinh thầm lặng của họ.