Chương 47

Hai người mang suy nghĩ của riêng mình đứng dưới tán cây, đột nhiên di động của Trình Hạ vang lên, cậu cầm lên, thấy là người đại diện Chu Nhan gọi tới thì vội vàng bắt máy: “Alo, chị Nhan?”

Giọng nói của Chu Nhan lộ ra vài phần nóng nảy: “Trình Hạ, em đâu rồi? Chị vừa tới phòng em gõ cửa, không thấy ai trả lời, em không ở trong phòng sao?”

Trình Hạ giải thích: “Em xuống lầu học kịch bản, chị Nhan tìm em có chuyện gì ạ?”

Từ lần trước Trình Hạ bị đâm nhập viện, mỗi ngày Chu Nhan đều vô cùng lo sợ. Cô luôn có cảm giác kỳ lạ rằng dường như Bùi tổng đặc biệt quan tâm đến Trình Hạ, cô sợ Trình Hạ va chạm vào đâu bị thương thì rất khó giải thích với Bùi tổng. Sáng sớm đến tìm Trình Hạ, trong phòng không có người, cô thật sự sợ hết hồn.

Nghe Trình Hạ nói ở dưới lầu học kịch bản, Chu Nhan mới hơi thả lỏng: “Không có gì, chỉ muốn gọi em đi ăn sáng thôi. Bữa sáng của khách sạn ở phòng buffet lầu hai, từ bảy giờ đến tám giờ rưỡi, bây giờ em qua đó luôn không?”

Trình Hạ nhìn Bùi Thiệu Trạch hỏi ý kiến, thấy Bùi tổng gật đầu Trình Hạ mới đáp: “Được ạ, giờ em về liền.”

Sau khi cúp điện thoại, Trình Hạ cười hỏi: “Bùi tổng muốn đi ăn sáng không?”

Bùi Thiệu Trạch: “Ừ, chúng ta cũng nên về thôi.” Hai người sóng vai quay về khách sạn. Đến cửa vào đại sảnh, Bùi Thiệu Trạch dừng bước, tiến tới nói nhỏ bên tai Trình Hạ: “Tôi về phòng thay quần áo, em đến phòng ăn trước đi.”

Trình Hạ biết Bùi tổng lo ngại điều gì, nếu hai người họ cùng đến phòng ăn bị người khác nhìn thấy khó tránh khỏi sẽ nghĩ nhiều. Trình Hạ gật đầu hiểu ý, nói với Bùi Thiệu Trạch: “Vâng, Bùi tổng, gặp lại sau.”

Hai người tách ra bước vào hai thang máy khác nhau trong đại sảnh, Bùi Thiệu Trạch về phòng, Trình Hạ đến lầu hai ăn sáng.

Lúc quẹt thẻ vào phòng, Bùi Thiệu Ngạn vừa mới thức dậy, đang rửa mặt. Nhìn thấy anh trai, cậu tiện tay lau nước trên mặt, nghiêng đầu hỏi: “Anh, mới sáng sớm anh đi đâu vậy? Lúc thức dậy em không thấy anh trong phòng.”

Bùi Thiệu Trạch đáp: “Ra ngoài chạy bộ.”

Anh vòng qua người em trai đi vào phòng tắm, nhanh chóng tắm xong, thay bộ quần áo thể thao, mặc quần tây và áo sơ mi vào.

Khí hậu Nam Á nóng bức, áo sơ mi anh mang theo đều là loại tay ngắn mặc thường ngày. Hôm nay không cần tham gia cuộc họp chính thức nên anh không đeo cà vạt. Khi anh ra ngoài, Bùi Thiệu Ngạn đã rửa mặt xong, đang cầm một chai xịt xịt lên người, trong không khí tràn ngập mùi thơm nhè nhẹ. Bùi Thiệu Trạch nhìn em trai mình, thuận miệng hỏi: “Em còn nhỏ mà ra ngoài phải xịt nước hoa à?”

“Nước hoa?” Bùi Thiệu Ngạn ngẩn người, nghi ngờ nhìn về phía anh lớn của mình: “Đây là thuốc giấu mùi tin tức tố.” Cậu nhóc lật chai lại để xác nhận, nhìn nhãn hiệu trên đó một lần nữa, cậu nói: “Anh, dù em mua mẫu mới nhưng cũng không tới mức không nhận ra đấy chứ?”

Bùi Thiệu Trạch nghi ngờ cau mày: “Thuốc giấu mùi tin tức tố?”

Từ ngữ xa lạ, đây là lần đầu tiên anh nghe những từ này.

Anh nhận lấy cái chai từ trong tay em mình, hình dáng của nó rất giống nước hoa đàn ông, nhưng trên thân chai có ghi chú “Thuốc giấu mùi tin tức tố Alpha hiệu quả trong thời gian ngắn”, còn có hướng dẫn sử dụng chi tiết. Alpha trưởng thành có thể xịt lên người sau khi tắm, hiệu quả kéo dài trong 24 giờ?

Đây là thứ quỷ gì vậy? Trong nguyên tác vốn không hề nhắc tới nó.

Bùi Thiệu Trạch cúi đầu trầm tư. Cốt truyện của “Đánh dấu ngoài ý muốn” bắt đầu từ việc Bùi Thiệu Trạch đánh dấu Trình Hạ, toàn bộ cuốn tiểu thuyết đều viết Bùi cặn bã bắt nạt, ngược đãi Trình Hạ thế nào, sau đó là Trình Hạ từng bước hắc hóa gϊếŧ ngược lại thế nào… Thuốc giấu mùi tin tức tố này, trong nguyên tác không có ai dùng vì vậy tác giả cũng chưa từng nhắc tới, tại sao em trai phải dùng nó?

Nó tốt hơn nước hoa à?

Bùi Thiệu Ngạn thấy anh mình nhíu mày suy tư, không khỏi lại gần nhỏ giọng: “Trong đoàn chúng ta có ba Omega, cô Ninh Mông Thảo đã kết hôn rồi sẽ không bị ảnh hưởng bởi Alpha khác. Tình trạng của Diệp Minh Khiêm thì em không biết, nhưng không phải anh vẫn chưa đánh dấu Trình Hạ sao? Tuy em là em trai anh nhưng cũng là một Alpha mà! Theo phép lịch sự em phải dùng thuốc này, tránh cho Trình Hạ ghét bỏ khi em đến gần.”

Bùi Thiệu Trạch nhớ rồi, trong thế giới ABO, Alpha và Omega đều sẽ có cái gọi là “tin tức tố”. Ban đầu anh hiểu ‘tin tức tố’ là một loại hormone trong cơ thể như là adrenaline, estrogen, androgen các kiểu, dùng để điều khiển hệ nội tiết của cơ thể, hơn nữa tin tức tố hẳn là sẽ ảnh hưởng đến ham muốn tìиɧ ɖu͙© của con người. Lúc mới đầu, tin tức tố của Trình Hạ mất khống chế xin anh đánh dấu chính là chứng cứ trực tiếp nhất.

Về mùi tin tức tố anh cũng hiểu thành mùi cơ thể thuần túy tự nhiên, mùi hương của mỗi người không giống nhau.

Trình Hạ là mùi cam ngọt. Giống với nước cam mùa hè vậy, ngọt mà không ngấy, lúc ngửi rất sảng khoái. Đương nhiên anh chỉ ngửi thấy vào đêm tin tức tố của Trình Hạ mất khống chế, sau khi Tần Vũ cho cậu dùng thuốc ức chế thì trên người cậu không còn mùi hương rõ ràng này nữa.

Còn về bản thân, Bùi Thiệu Trạch cũng nhận ra thân thể mình có mùi mộc hương kỳ lạ. Anh không thích trên người mình có mùi hương nhưng cũng không ghét, cho nên thích ứng rất nhanh. Chỉ là, anh chưa từng nghĩ, mùi này còn phải giấu đi nữa sao?

Bùi Thiệu Trạch trầm mặc một lát, anh hỏi: “Tin tức tố của anh cũng sẽ ảnh hưởng đến Omega?”

Câu hỏi nghiêm túc này khiến Bùi Thiệu Ngạn suýt chút nữa trượt chân: “Anh à, anh đừng đùa nữa mà. Tin tức tố cấp S của anh, Omega không bị mê choáng mới lạ đó!”

Chân mày Bùi Thiệu Trạch nhíu chặt hơn. Tin tức tố cấp S, cái này cũng phân chia cấp bậc sao? Thế giới này quá kỳ lạ.

Bùi Thiệu Ngạn tỏ vẻ hiểu rõ: “Em biết rồi, anh muốn phát ra mị lực cá nhân khiến Trình Hạ ngày càng mê anh phải không? Dù sao Diệp Minh Khiêm vẫn luôn tránh mặt anh nên anh không cần lo sẽ ảnh hưởng đến cậu ta. Trình Hạ là người yêu anh, giữa người yêu với nhau không cần dùng thứ thuốc này, chắc chắn Trình Hạ rất thích mùi trên người anh!”

Bùi Thiệu Trạch: “…”

Diệp Minh Khiêm đang tránh anh à?

Bùi Thiệu Trạch cẩn thận suy nghĩ, hình như đúng là vậy. Lúc trước ký hợp đồng ở Thiên Toàn, Diệp Minh Khiêm đứng cách anh ba mét, tất cả điều kiện đều để người đại diện đứng ra thay mặt, chỉ lúc ký tên Diệp Minh Khiêm mới tới gần một chút, sau đó nhanh chóng mỉm cười lui về sau. Sau khi vào tổ, những chỗ Bùi Thiệu Trạch xuất hiện gần như không nhìn thấy Diệp Minh Khiêm.

Anh còn tưởng là vì Diệp Minh Khiêm không quen anh nên mới không tìm anh nói chuyện. Hiện tại xem ra, có thể là do ảnh hưởng từ tin tức tố của anh đến Omega quá mạnh, Diệp Minh Khiêm cố ý tránh mặt anh là vì lo lắng sẽ bị ảnh hưởng sao?

Thấy vẻ mặt phức tạp của anh mình, Bùi Thiệu Ngạn ngờ vực gãi đầu: “Anh?”

Bùi Thiệu Trạch định thần lại, hờ hững nói: “Cho anh mượn dùng cái này của em.”

Bùi Thiệu Ngạn sửng sốt: “Anh cũng muốn dùng hả?”

Bùi Thiệu Trạch bình tĩnh: “Ừ. Dù sao sau này anh phải theo đoàn, trong đoàn phim có Omega, anh không thể ảnh hưởng đến việc quay phim của họ.”

Lý do này rất có lý, Bùi Thiệu Ngạn không nghi ngờ gì, sảng khoái đưa lại chai thuốc cho anh trai. Cậu nhìn anh mình cầm lấy rồi xoay người bước vào phòng tắm, xịt khắp nơi trên người mình. Lúc anh bước ra ngoài, mùi hương mạnh mẽ trên người quả nhiên đã được giấu đi.

Bùi Thiệu Trạch dường như đã hiểu được một chút. Mấy ngày trước, mỗi lần Trình Hạ ở một mình với anh thì không nhịn được mà đỏ mặt, không phải do bị sốt, cũng không phải cơ thể không thoải mái. Mà là bị hương tin tức tố mạnh mẽ của anh xông đỏ lên.

Bùi Thiệu Trạch: “…”

Sau khi Bùi Thiệu Trạch hiểu rõ chuyện này cũng thấy hơi xấu hổ. Anh thật sự không nhận ra mùi hương Alpha tự nhiên thuần khiết lại có ảnh hưởng lớn như vậy, khiến Trình Hạ bị xông tới đau đầu. Cũng may giờ anh biết rồi. Sau này, ngày nào cũng xịt thuốc giấu mùi tin tức tố trông như nước hoa này đúng giờ, vậy lúc cậu nhóc ở cùng anh chắc sẽ không đỏ mặt nữa đâu nhỉ?

Trình Hạ đến phòng ăn lầu hai, vừa nhìn đã thấy người đại diện và ba người mới cùng nhóm còn lại.

Đoàn phim ‘Gấp giấy’ phải ở lại khách sạn hai tháng, Bùi Thiệu Trạch kêu Chương Phàm đặt buffet sáng với giá ưu đãi. Bữa sáng vô cùng phong phú, trứng gà, sữa, các loại bánh ngọt và trái cây đều đầy đủ. Hiện tại vừa đúng bảy giờ ba mươi, trong phòng ăn đã chật kín người, trừ các diễn viên quen thuộc còn có rất nhiều nhân viên.

Trình Hạ cầm dĩa lấy thức ăn, trên đường đi lễ phép chào hỏi mọi người, sau đó đi tới ngồi cùng bàn với người đại diện.

Thấy cậu ngồi xuống, Chu Nhan vội vàng tiếp tục chủ đề vừa nói: “Trình Hạ, chị vừa nói với mọi người rồi, sau khi đăng ký weibo cho các cô cậu thì chưa đăng bài nào, người hâm mộ rất dễ bỏ đi. Lúc này được dịp đến Nam Á, có thể chụp vài phong cảnh đăng lên weibo. Ngoài ra, chị cũng sẽ chụp những ảnh thường ngày của mọi người trong đoàn phim, để đồng nghiệp bên tuyên truyền chỉnh sửa rồi đăng lên, duy trì độ tương tác nhất định.”

Minh tinh đương nhiên cần phải duy trì lượng tương tác, nếu như mất tích trong thời gian dài thì số người hâm mộ có được lúc trước rất dễ quên bạn. Lúc trước, Trình Hạ giúp Trần Di Quân quay MV, các fans trên weibo ngày đó đột phá lên đến 300.000 người. Sau khi MV được quảng bá, lượng fans từ từ tăng lên, hiện tại đã 390.000 gần 400.000 rồi, nhưng trừ hai bài là cám ơn Trần Di Quân và chúc mừng đoàn phim khai máy ra thì trang chủ weibo cá nhân của Trình Hạ trống trơn.

Nghe Chu Nhan nói vậy, cậu ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng, chị Nhan, trong điện thoại em có mấy bức ảnh phong cảnh, hôm nay sẽ dành thời gian đăng lên. À, vị trí của đoàn phim chúng ta không thể để lộ đúng không ạ? Vậy em không thể đăng ảnh về khách sạn phải không?”

Chu Nhan đáp: “Ừ, trong lúc quay phim không thể tham ban, chúng ta vào trường trung học tư thục Minh Đức cũng phải giữ bí mật, tốt nhất đừng để lộ địa chỉ khách sạn.”

Trong điện thoại Trình Hạ hiện tại chỉ có mấy tấm ảnh về khách sạn, cậu nghĩ đợi chút nữa ra ngoài chụp vài bức ảnh phong cảnh rồi tính tiếp.

Đến khi ăn xong bữa sáng cũng sắp đến giờ phải đi, Bùi Thiệu Trạch mới dẫn theo trợ lý tiểu Nghiêm bước vào. Rõ ràng anh đã tắm qua, đồng thời thay quần tây và áo sơ mi, hormone quyến rũ bùng nổ khi anh mặc bộ đồ thể thao ban sáng đã bị khí chất lạnh lùng, cấm dục thay thế.

Những người nhìn thấy anh đều lễ phép tiến lên chào hỏi: “Chào buổi sáng, Bùi tổng!”

Bùi Thiệu Trạch gật đầu với mọi người, ánh mắt dường như lơ đãng nhìn về phía Trình Hạ.

Trình Hạ đột nhiên nhận ra… Sao mùi tin tức tố trên người Bùi tổng lại mất rồi?!

Tuy rằng mùi hương kia luôn khiến tim cậu đập rộn ràng, khó thở, trong đầu liên tục xuất hiện những tưởng tượng bay bổng. Bây giờ đột nhiên không còn nữa, tuy cơ thể Trình Hạ thoải mái hơn rất nhiều nhưng trong lòng lại có một cảm giác trống rỗng lạ thường.

Mùi tin tức tố biến mất, chỉ có một cách giải thích duy nhất. Anh ấy sử dụng thuốc giấu mùi tin tức tố.

Bình thường Bùi tổng chưa từng dùng nó, tại sao hôm nay lại đột nhiên nhớ tới mà dùng?

Thông thường tin tức tố của Alpha chỉ gây ảnh hưởng đến Omega, cô Ninh Mông Thảo đã kết hôn, toàn bộ đoàn phim chỉ có hai người Trình Hạ và Diệp Minh Khiêm sẽ bị ảnh hưởng bởi tin tức tố của anh. Diệp Minh Khiêm cực ít tiếp xúc với Bùi tổng, lẽ nào… anh ấy là vì mình sao?

Trình Hạ ngơ ngác, ngẩng đầu nhìn về phía Bùi Thiệu Trạch, nhìn vào ánh mắt ôn hòa của Bùi tổng.

Chu Nhan nói: “Bùi tổng, ngài từ từ ăn nhé, tôi dẫn họ về thu dọn chút, chuẩn bị đến trường quay.”

Bùi Thiệu Trạch gật đầu: “Ừ, đi đi.”

Anh dùng ánh mắt ra hiệu Trình Hạ đi cùng người đại diện, cậu chỉ đành cười với anh sau đó xoay người rời đi với người đại diện.

Sau khi về phòng, Trình Hạ tắm rửa thay quần áo.

Vừa thay đồ xong ra ngoài thì điện thoại hiện lên một tin nhắn, là Bùi Thiệu Trạch gửi đến: “Xin lỗi, lúc trước tôi không nghĩ tin tức tố của mình sẽ gây ảnh hưởng tới em. Tôi đã dùng thuốc giấu mùi rồi, sau này lúc ở cùng với tôi, em không cần căng thẳng quá.”

Trọng điểm của Bùi Thiệu Trạch là ‘em không cần căng thẳng quá’, còn trọng điểm của Trình Hạ thì lại đặt ở ‘sau này ở cùng với tôi’.

Lòng Trình Hạ ấm áp, lập tức trả lời: “Vâng.” Phía sau còn thêm emoji đỏ mặt xấu hổ.

Cậu nghĩ có thể sáng nay lúc Bùi tổng chạy bộ với cậu đã nhận thấy tin tức tố của mình sẽ khiến Omega không thoải mái, cho nên mới chủ động giấu mùi đi. Bùi tổng đặc biệt nhấn mạnh ‘sau này ở cùng tôi không cần căng thẳng quá’, rõ ràng là muốn bảo cậu buông bỏ phòng bị trong lòng.

Dù sao thì tin tức tố của Alpha quá bá đạo, mỗi ngày Trình Hạ ngửi thấy mùi tin tức tố này cũng có phần không chịu nổi. Giờ đây, Bùi Thiệu Trạch chủ động xịt thuốc giấu mùi trừ ảnh hưởng này ra thì sau này lúc ở cạnh nhau, Trình Hạ cũng có thể ung dung tự tại hơn.

Bùi tổng thật đúng là một Alpha lịch lãm mà còn chu đáo.

[Độ hảo cảm của Trình Hạ với bạn +1]

[Độ hảo cảm của Trình Hạ với bạn +1]

[…]

Năm tin nhắn liên tiếp lướt qua đầu Bùi Thiệu Trạch, anh phát hiện độ hảo cảm của Trình Hạ với anh đã đạt đến 90 điểm rồi.

Nhóc con tự mình não bổ, thế mà có thể khiến độ hảo cảm từ -30 lên thẳng 90?

Đúng là khiến người khác đỡ lo.

Bùi Thiệu Trạch vốn tưởng rằng, ít nhất phải mất mấy năm bồi dưỡng Trình Hạ thành siêu sao trong giới giải trí, mới có thể khiến Trình Hạ hoàn toàn tin tưởng mình, sinh ra độ hảo cảm là trăm phần trăm. Hiện tại xem ra, anh không cần làm quá nhiều, Trình Hạ tự mình não bổ cũng đã hoàn thành 90% nhiệm vụ rồi.

Mầm non nhỏ rất tự giác chậm rãi vươn lên, căn bản là không ngăn được.

Khoảng cách đến độ hảo cảm 100 chỉ còn 10 điểm cuối cùng.

Hệ thống nói độ hảo cảm càng cao thì càng khó tăng, có thể mất vài năm để từ 98 lên 100. Đạt tới 90 có nghĩa là Trình Hạ bây giờ vô cùng tán thưởng anh, tin tưởng anh, nhưng vẫn chưa tới mức hoàn toàn tín nhiệm.

Có lẽ, sau này vẫn cần một vài cơ hội mới có thể khiến Trình Hạ toàn tâm toàn ý tin tưởng anh?