Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Đang Diễn Vai Tổng Tài Bỗng Nhiên Hoán Đổi

Chương 23: “Dịch tổng” lịch lãm

« Chương TrướcChương Tiếp »
“Nếu

như

anh

lại

giở

trò



dọa

làm

tôi

sợ,

tôi

sẽ

gửi

bức

ảnh

xấu



này

của

anh

vào

hộp

thư

chung

của

công

ty.”

Ngay

cả

cách

một

cái

màn

hình

thì

Dịch

Anh

Lãng

cũng



thể

cảm

nhận

được

sự

đắc

ý

của



Úy.

“Cô

dám.”

“Anh

cứ

thử

xem

xem.”

Dịch

Anh

Lãng

không

trả

lời

lại.



Úy

đoán

rằng

anh

ta

không

còn



để

nói

thì

không

khỏi

trầm

trồ

khen

ngợi

bức

ảnh

tự

sướиɠ

này.

Để

tránh

việc

Dịch

Anh

Lãng

lén

xóa

đi,



còn

gửi

riêng

cho

mình

một

bản

trên

đám

mây

lưu

trữ,





xóa

đi

chăng

nữa

thì



cũng

không

sợ.

“Dịch

tổng.”

Ngụy

Bân



lên

cửa

phòng

đang

mở

sẵn.



Úy

cất

di

động:

“Chuyện

gì?”

“Đây



một

vài

tài

liệu

cần

anh

xem

lại.”



Úy:

“Mang

tới

đây

đi.”

Ngụy

Bân

đưa

tài

liệu

cho

cô:

“Những

tài

liệu

này

đã

được

đưa

cho

Úc

tổng

xem

qua

trước,

anh

ấy

nói

không



vấn

đề

gì.”



Úy

nhớ

tới

chuyện



từ

chối

các

tài

liệu

được

xét

duyệt

bởi

Dịch

Anh

Úc

trước

đây,

nên

bị

Dịch

Anh

Úc

tìm

tới

cửa

hỏi

chuyện.

Nói

hai

anh

em

này



thù

sâu

đậm



đó,

thật

ra

không

có.

Họ

bị

bắt

cóc

nên

Dịch

Anh

Úc

cũng



nạn

nhân.



cũng

hiểu

cảm

giác

bị

gia

đình

bỏ

rơi,

tâm





thế

méo





chuyện

quá

bình

thường.





Dịch

Anh

Lãng

không



thù

oán

gì,

không

cần

thiết

phải

làm

khó

anh

ta.



Úy



thẳng

vào.

Ngụy

Bân



chút

kinh

ngạc,

đây



lần

đầu

tiên

Dịch

tổng

không



hỏi



cả

đã



tên

đơn

giản

như

vậy.

Anh

lặng

lẽ

liếc

nhìn

chữ



của

Dịch

tổng.

Không

biết

bắt

đầu

từ

khi

nào,

thói

quen



tên

của

Dịch

tổng

đã

thay

đổi.

Mỗi

lần



tên,

anh

ấy

lại

vẽ

thêm

hai

dấu

gạch

chéo,

còn



thêm

một

trái

tim

tình

yêu



góc

trên

bên

phải.



vào

giấy

tờ



thôi,

cũng

không

phải





tặng

lên

ảnh.

Ngụy

Bân

nghĩ

tới

nghĩ

lui,



lẽ

chỉ







mới



thể

ảnh

hưởng

đến

chữ



của

Dịch

tổng.

Anh

cảm

thán,

tình

yêu

thật



đại.

“Anh

mau

đưa

cho

người

ta

nhanh

đi,

kẻo

anh

ta

cho

rằng

tôi

muốn

làm

khó

dễ,

lại

chạy

tới

đây

tìm

tôi.”





Úy

nói.

Ngụy

Bân:

“Hiện

tại

Úc

tổng

không



công

ty.”

“Anh

ta

đi

đâu

rồi?”

“Nghe

thư



của

anh

ấy

nói



anh

ấy



việc

riêng

tối

nay,



vậy

đã

tan

ca

sớm.”



Úy

a

một

tiếng:

“Vậy

tôi

cũng

tan

ca

trước

đây,”

Ngụy

Bân

nhanh

chóng

nói:

“Dịch

tổng,

anh

sẽ

dùng

cơm

tối

với



Lương

sau

khi

tan

làm

đấy.”



Úy

sững

sờ:

“Bữa

tối?



sao

tôi

chưa

nghe

nói?”

“Là

do



Dịch

trực

tiếp

sắp

xếp,



ấy

bảo

tôi

ghi

thẳng

vào

lịch

trình

của

anh.”

Khóe

miệng



Úy

co

giật.

Ép

duyên

thật

sự

đáng

sợ.

“Có

thể

từ

chối

không?”

Ngụy

Bân

lập

tức

nhìn



với

vẻ

đáng

thương:

“Vậy

thì

tôi

không



cách

nào

giải

thích

được

với



Dịch



bên

kia.”



Úy

thở

dài

thườn

thượt,



không

muốn

làm

người

chết

thay

cho

Dịch

Anh

Lãng

trong

một

cuộc

hôn

nhân

sắp

đặt





một

chút.

Nhìn

thấy

Dịch

tổng

đau

khổ

như

vậy,

Ngụy

Bân

nghĩ

thầm

rằng

Dịch

tổng

thật

sự



tình

cảm

sâu

sắc

với



Lê.

Đúng



nhìn

không

ra

Dịch

tổng



người

ngoài

lạnh

trong

nóng

thế

này,

thì

ra



một

người

si

tình.

————



Úy

đúng



người

phụ

nữ

được

voi

đòi

tiên.

Dịch

Anh

Lãng

lười

cãi

qua

lại

với

cô,

anh

trực

tiếp

ném

di

động

lên



pha.

Giây

tiếp

theo,

điện

thoại

lại

bị

người

khác

cầm

lấy.

Quách

Húc

Phương

cầm

điện

thoại

di

động,

bộ

dạng

giống

như

tiếc

rằng

không

thể

rèn

sắt

thành

thép*.

*Tiếc

không

thể

rèn

sắt

thành

thép:

chỉ

thái

độ

nghiêm

khắc



muốn

tốt

cho

ai

đó

hoặc

gấp

gáp

muốn

làm



đó



không

được.


“’Cô’



à,

em

vừa



được

hợp

đồng

với

chương

trình

gameshow

hàng

đầu,

hai

ngày

nữa

em

sẽ

đến

thắp

hương

lễ

Phật

khởi

động

chương

trình

truyền

hình.

Đỉnh

cao

sự

nghiệp

vừa

mới

đến,

em



thể

để

chuyện

tình

cảm

qua

một

bên

trước

được

không?

Bạn

trai



chỗ

kia

không

thể

chạy

trốn,

trước

tiên

hãy

tập

trung

vào

sự

nghiệp

diễn

xuất

của

em

trước

đã?”

Dịch

Anh

Lãng

đã

quen

với

sự

thuyết

giảng

của

Quách

Húc

Phương.

Tạm

thời

cứ

coi

như

gió

thoảng

bên

tai,

chỉ

cần

nghe



ta

nói

xong



được;

hơn

nữa

không

thể

chen

vào,

một

khi

ngắt

lời

lại

sẽ

phải

nghe

thêm

một

lần

nữa.

“Tiểu

Đường,

em

nói

cho

đại

minh

tinh

này

nghe

mấy

ngày

nay

bận

rộn

như

thế

nào,

kẻo

lại

để

cho



nàng

đắc

ý

vênh

váo.”

Tiểu

Đường

dạ

một

tiếng

rồi

mở

sổ

tay

ra



đọc

lần

lượt

từng

hành

trình

cho

Dịch

Anh

Lãng.

Thời

gian

ngủ

dường

như

được

rút

ra

khỏi

lịch

trình,

phần

còn

lại



phỏng

vấn

hoặc

các

hoạt

động,

còn

không

thì

cũng



các

bữa

quay

chụp

lớn

nhỏ

khác

nhau.

Khi

Dịch

Anh

Lãng

vẫn

còn



Tổng

giám

đốc

trước

đây,

anh

cũng

thường

xuyên

đảo

lộn

mọi

việc

khi

bận

rộn.

Cứ

tưởng

nghề

diễn

viên

này

không

phải

đi

đến

văn

phòng

ngồi,

theo





nói

thì

sẽ

rất

tự

do



linh

hoạt,

kết

quả



chỉ



hơn

chứ

không

kém



anh.





đàn

ông

hay

phụ

nữ

cũng

không

thể

tự

do.

Giọng

nói

của

Tiểu

Đường

ồn

ào

làm

cho

lỗ

tai

Dịch

Anh

Lãng

muốn

đóng

kén,

thế

nên

anh

trực

tiếp

đưa

tay

ra:

“Đưa

cho

tôi,

tôi

sẽ

tự

xem.”

Trước

đây

anh

đã

quen

với

việc

ngồi

nghe

người

khác

báo

cáo,

nhưng

bây

giờ

anh

thà

dùng

mắt

mình

để

xem

còn

hơn



nghe

người

ta

nói.

Anh

nhìn

lướt

qua

lịch

trình

hôm

nay.

Bên

trên



ghi

tối

nay

lúc

bảy

giờ

sẽ

ăn

tối

một

mình

với

Dịch

tổng.

Dịch

Anh

Lãng

cảm

thấy

kỳ

lạ.

Đang

êm

đẹp,



sao



Úy

lại

muốn

mời

anh

ăn

cơm.



cảm

thấy

bản

thân

mình

quá

đáng

cho

nên

cố

ý

lấy

lòng

anh,

muốn

xin

lỗi

vào

lúc

ăn

cơm?. truyện đam mỹ

Nghĩ

đến

đây,

Dịch

Anh

Lãng

cảm

thấy

hơi

tốt

hơn.

“Bữa

tối

sắp

xếp

cho

tôi

hôm

nay…”

Quách

Húc

Phương

đúng

lúc

ngắt

lời,

lại



một

tràng

chỉ

bảo

khác:

“Lại

không

muốn

đi

đúng

không?

Chị

biết

ngay.

Trước

kia

cho

em

đi

ăn

bữa

giao

lưu

nhưng

mỗi

lần

đều

miễn

cưỡng,

ngay

cả

khi

đã

nói

cho

em

biết



như

vậy



lợi

cho

sự

phát

triển

của

em

nhưng

em

hoàn

toàn

không

muốn,

nói



không

muốn

ăn

uống

với

những

người

đàn

ông

xấu

xa

đó.

Ban

đầu

chị

còn

nghĩ

em

phải

chờ

năm

sáu

năm,

thế



rốt

cuộc

lại

nổi

nhanh

như

vậy

làm

cho

cả

chị

cũng

nghĩ



một

phép

màu.”

Vẻ

mặt

Dịch

Anh

Lãng

hơi

thay

đổi:

“Trước

đây

tôi

không

muốn?”

Quách

Húc

Phương

nhìn

anh:

“Em

làm

sao

vậy?

Giả

bộ

mất

trí

nhớ

với

chị

à?



ai

trước

kia

lo

lắng

mỗi

ngày

sẽ

bị

quy

tắc

ngầm



đó

khi



giao

nên

không

muốn

đi,

em

quên

rồi

sao?

Chị

đã

nói

bao

nhiêu

lần

với

em

rồi,

chị

sẽ

không

để

cho

em

đi

con

đường

đó,

không

dựa

vào

quy

tắc

ngầm,

cùng

lắm

thì

kiên

trì

cố

gắng

để

đạt

được.

Thế

nhưng

bây

giờ

không

như

em

nghĩ,

Dịch

thị



cổ

đông

lớn

của

Hoa

Ánh

chúng

ta,

đồng

thời

cũng



sếp

của

em;

hơn

nữa,

Dịch

tổng

cũng

không

phải



một

trong

những

người

đàn

ông

xấu

xa

đó.

Người

ta

vừa

trẻ

vừa

giàu,

thành

công

trong

sự

nghiệp



lại

làm

những

việc

hèn

hạ

này

à?”

Dịch

Anh

Lãng

à

một

cái

thật

nhẹ.

Khóe

miệng

lộ

ra

ý

cười

khó



thể

phát

hiện.

“Tôi

đi.”



Anh

nói.

Quách

Húc

Phương

không

ngờ

“cô”

lại

dễ

khuyên

bảo

như

vậy.

Khi

hoàn

hồn

lại,



nàng

hài

lòng

gật

đầu

với

anh.

“Em

không

còn

giống

với

trước

kia

nữa,

em

đã

trưởng

thành.”

Dịch

Anh

Lãng

cụp

mắt

xuống



tiếp

tục

xem

lịch

trình.

—————–

Khi

chuẩn

bị

tới

giờ

hẹn

vào

buổi

tối,

Quách

Húc

Phương

còn

đặc

biệt

ra

lệnh

cho

“Lê

Úy”

ăn

mặc

trang

điểm

thật

đẹp.

Dịch

Anh

Lãng

khó

xử:

“Không

cần.”

“Tuy



người

một

nhà

nhưng

cũng

nên

chú

ý

đến

hình

tượng

của

mình

đúng

không?”



Quách

Húc

Phương

nói.

Dịch

Anh

Lãng

nghĩ

bây

giờ

anh





Úy

đang



một

người,

nhưng

từ

khi

nào

bọn

họ

đã

trở

thành

người

một

nhà?”

Người

đại

diện

yêu

cầu

như

vậy,

trợ



Tiểu

Đường

tất

nhiên

nghe

theo,



nàng

trang

điểm

thật

tốt

cho

“Lê

Úy”

một

phen.

Địa

điểm

ăn

tối



nhà

hàng

view

sông

nổi

tiếng



thành

phố

S,

bao

quanh



view

sông

270

độ,

từ

cửa

kính

trong

suốt



thể

trực

tiếp

ngắm

nhìn

quang

cảnh

thành

phố

S

nhộn

nhịp

phồn

hoa

về

đêm

với

đèn

neon

khắp

nơi.

Dịch

Anh

Lãng

còn

nghĩ

người

phụ

nữ

này

cuối

cùng

cũng

học

hỏi

được

sự

lãng

mạn.

Người

phục

vụ

dẫn

anh

đi

đến

bàn

đã

đặt

trước.

“Dịch

tổng

đã

bao

trọn

cả

tầng.”

Người

phục

vụ

nói

với

vẻ

ghen

tị

cùng

với

tiếng

than

thở.

Rất

hào

phóng.

Tuy

rằng

dùng

tiền

của

anh.

Dịch

tổng

cao

quý

thật

ra

cũng

không

quan

tâm



Úy

dùng

tiền

của

ai

mời

anh

đi

ăn

tối,





thành

ý

như

vậy

thì

anh

cũng

chỉ

cố

gắng

nhận



thôi.

Đến

khi

nhìn

thấy

cái

ót

của

một

người

đàn

ông.

Dịch

Anh

Lãng

hiếm

khi



giọng

điệu

thoải

mái,

anh

nói

đùa:

“Cuối

cùng



cũng

học

được

cách

lấy

lòng

người

khác

rồi.”

Người

đàn

ông

đứng

dậy



xoay

mặt

về

phía

anh.

Nụ

cười

của

Dịch

Anh

Lãng

đóng

băng

ngay

lập

tức.

Dịch

Anh

Úc

khẽ

cười

dịu

dàng

với

anh:

“Cô



thích



tốt

rồi.”

“…………”

Xưng



khác

nhau

giữa

Dịch

tổng



Úc

tổng

chỉ



người

trong

Dịch

thị

biết.

Trong

mắt

người

ngoài,

Dịch

Anh

Lãng



Dịch

tổng,



Dịch

Anh

Úc

cũng



Dịch

tổng.

Thì

ra

Dịch

tổng

đẹp

trai

lắm

tiền,

thành

công

trong

sự

nghiệp

trong

miệng

Quách

Húc

Phương



Dịch

Anh

Úc.

Dịch

Anh

Lãng

đưa

ra

một

khuôn

mặt

thật

xấu



không

nói

lời

nào.

Dịch

Anh

Úc

đi

tới

vị

trí

đối

diện

anh,

lịch

lãm

thay

“Lê

Úy”

kéo

ghế

ra:

“Cô



ngồi

đi.”

Dịch

Anh

Lãng

không

hề

muốn

ngồi

xuống,

anh

muốn

rời

đi.

Nếu

bây

giờ

anh

rời

đi,

rất

khó

để

đảm

bảo

rằng

cái

tên

Dịch

Anh

Úc



tâm

trí

vặn

vẹo

này

sẽ

làm

ra

hành

vi

biến

thái

nào.

Anh

ngồi

xuống

trong

sự

không

cam

lòng,

không

tình

nguyện,

không

hề

muốn.

Mới

vừa

ngồi

xuống,

Dịch

Anh

Lãng

lời

ít



ý

nhiều:

“Chú

muốn

làm

gì?”

Dịch

Anh

Úc

giơ

tay

chống

cằm

nói:

“Tôi



người

hâm

mộ

của



Lê,

chẳng

lẽ

muốn

mời





một

bữa

ăn

cũng

không

được

sao?”

Ha

ha.

Dịch

Anh

Lãng

cảm

thấy

xấu

hổ

trước

lối

nói

đạo

đức

giả

này.

——

“Lê

Úy

cúi

đầu,

hình

như



vẻ

kinh

ngạc:

‘Cảm

ơn

anh

Dịch

đã

tán

thưởng.’”

Mặt

Dịch

Anh

Lãng

không

chút

cảm

xúc:

“Cảm

ơn.”

“Thật

ra

tôi

vẫn





một

chuyện,

rốt

cuộc

thì

giữa







anh

trai

tôi



quan

hệ



vậy?



không

ngại

nếu

tôi

hỏi

trực

tiếp

như

vậy

chứ?”

——

“Không

có,

tôi

không



quan

hệ



với

anh

ta,

thật

sự

đó.”

A.

Phủ

nhận

nhanh

như

vậy.

Mặt

Dịch

Anh

Lãng

tiếp

tục



cảm:

“Không



liên

quan.”

Dịch

Anh

Úc

giả

vờ

thở

phào

nhẹ

nhõm:

“Vậy

thì

tốt

rồi,

trước

khi

mời



đi

ăn

cơm,

tôi

vẫn



chút

lo

lắng

sẽ

làm

anh

trai

sẽ

hiểu

lầm,

khiến

anh

ấy

tức

giận.”

——

“Anh

Dịch,

anh

đối

xử

với

anh

trai

mình

thật

tốt.”

Dịch

Anh

Lãng

im

lặng.

Hệ

thống

lên

tiếng

nhắc

nhở.

——

“Nam

chính,

lời

thoại

kia

kìa.”

Dịch

Anh

Lãng:

“……

Chú

đối

xử

với

anh

trai

mình

thật

tốt.”

Dối

lòng

để

nói

ra

câu

này



không

bị

sét

đánh

chết



do

mạng

của

Dịch

Anh

Úc

còn

lớn.

“Thật

ra,

tôi

với

anh

ấy



quan

hệ

không

tốt.”

Dịch

Anh

Úc

cụp

mắt

xuống,

đáy

mắt

thoáng

qua

một

sự

mất

mát,

“Anh

ấy

không

thích

người

em

trai

này.

So

với

anh

ấy,

tôi

thật

sự

kém

xa,

cũng

khó

trách

anh

ấy

không

vừa

mắt

tôi.”

Dịch

Anh

Lãng:

“…………”

Chưa

bao

giờ

làm

việc

cho

tốt



công

ty,

ngày

nào

cũng

nghĩ

cách

chiếm

đoạt

ngai

vàng,

hạ

bệ

anh

trai

của

mình

xuống.

Thế





còn

thật

sự



thể

đổi

trắng

thay

đen,

giả

vờ

đáng

thương

trước

mặt

phụ

nữ,

nói

một

câu



chiến

binh

trà

xanh*

thiện

chiến

cũng

không



quá.

*Trà

xanh:

ngoài

thì

tỏ

vẻ

thanh

mát

trong

lành,

xinh

xắn,

dịu

dàng

nhưng

bản

tính

thật

lại

đen

tối,

xấu

xa

tựa

như

trà

xanh

trước



sau

uống

vào.


Đương

nhiên

Dịch

Anh

Lãng

biết

gương

mặt

thật

của

em

trai

mình,

anh

không

cho

anh

chàng

thể

diện,

cũng

không

tiếp

lời.

Nhưng

một

người

phụ

nữ



mắt

bị

dị

tật

cấp

mười

như



Úy

lại

không

thông

minh

như

vậy.

——

“Mặc





Úy

rất

ghét

Dịch

Anh

Lãng,

nhưng



lại

không

thể

ghét

nổi

em

trai

của

anh

ta.

Người

đàn

ông

trước

mặt

trắng

trẻo

gầy

gò,

khuôn

mặt



đeo

kính,

vẻ

ngoài

hiền

lành

lịch

sự,

từ

lời

nói

của

anh

ta





thể

biết

được

rằng

anh

chàng

cũng

bị

Dịch

Anh

Lãng

bắt

nạt



làm

nhục,

sống

trong

cái

bóng

ma

của

Dịch

Anh

Lãng.

Nhưng



vậy,

trái

tim

anh

vẫn

trong

sáng



nhân

hậu

như

một

thiên

thần,

còn

luôn

suy

nghĩ



Dịch

Anh

Lãng,

ngay

cả

khi

anh

chàng

ra

ngoài

dùng

bữa

với

cô,

anh

vẫn

lo

lắng

không

biết

Dịch

Anh

Lãng



nổi

giận

không.

Thì

ra

em

trai

của

ác

ma

cũng

chưa

chắc

cũng



ác

ma.”

Dịch

Anh

Lãng:

“………………”

Không

cứu

được,

đề

nghị

nên



vào

đơn

đồng

ý

hiến

tạng

càng

sớm

càng

tốt.
« Chương TrướcChương Tiếp »