Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Dẫn Ta Bỏ Trốn Được Không?

Chương 18: Phiên ngoại 3: Trở về

« Chương Trước
Đã gần một năm trôi qua từ ngày hai người bỏ trốn.

Triệu Lam nói thích ngắm mặt trời mọc trên biển, Phong Thiên Trí liền đưa y ra biển. Biển cả rộng bao la, trong tầm mắt chỉ thấy màu xanh ngút ngàn của trời và biển, Triệu Lam hào hứng không thôi, hét lên thật sảng khoái. Phong Thiên Trí thấy vậy cũng hét theo. Cả hai người đùa giỡn trên sóng đến ướt nhẹp.

Triệu Lam nói thích ngắm đại mạc bao la cát vàng cuồn cuộn, Phong Thiên Trí liền đưa y đến đại mạc, chuyển đi khá nguy hiểm, mấy lần gặp bão cát khiến hai người suýt chết.

Triệu Lam nói thích ngắm núi tuyết, Phong Thiên Trí liền đưa y lên phía bắc, lên núi băng tuyết phủ quanh năm. Hai người cùng đắp người tuyết, cười đùa như những đứa trẻ.

Triệu Lam còn muốn đi nhiều, nhiều nơi lắm.

Phong Thiên Trí mỉm cười nói: Được.

Triệu Lam nhìn hắn, trong đôi mắt tràn ngập yêu thương: Kỳ thật, đến nơi nào cũng được, chân trời hay góc biển, chỉ cần ngươi nắm tay ta.

Hai người nhìn nhau không lên tiếng, nhưng trong lòng đã thấu hiểu.

*

Gần đây Phong Thiên Trí phát hiện tâm tình Triệu Lam không tốt. Y vẫn vui vẻ như ngày thường, nhưng thỉnh thoảng lại ngẩn người.

Hiện tại bọn họ đang nghỉ ngơi trong khách điếm, ăn cơm tối, dỗ Củ Cải ngủ xong rồi đặt bé vào nôi, hai người nhẹ nhàng lên giường.

Bé Củ Cải sắp được hai tuổi, nằm trong nôi ngủ say, miệng thỉnh thoảng lại chóp chép vô cùng đáng yêu.

Triệu Lam sinh? Không, đương nhiên không phải rồi. Trong một lần đi qua nơi có bọn thổ phỉ, hai người vô tình cứu được bé được giấu trong chiếc hòm. Đáng tiếc, cha mẹ bé cùng người nhà đều bị thổ phỉ gϊếŧ chết, chỉ có mình bé được mẹ nhét vào trong hòm thì may mắn tránh được một kiếp.

Triệu Lam thấy vậy thương bé vô cùng, bé mới có hơn một tuổi mà đã mất cả cha cả mẹ. Hai người chôn cất cho những người xấu số rồi mang theo bé. Vì không biết trước đây bé tên là gì nên nhất trí đặt tên bé là Phong Thiên Tứ – nghĩa là bé chính là do trời ban cho bọn họ – nhũ danh Củ Cải (lý do đặt là củ cải ấy hả, tại lần đầu đến nhà chơi mẹ nó bắt bố nó đi bán củ cải chứ sao:v).

Triệu Lam ghé vào trên ngực Phong Thiên Trí, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của hắn.

Phong Thiên Trí không nói gì, nhẹ nhàng ôm lấy y, một tay ôm eo, một bàn tay vuốt mái tóc dài của y, chờ y mở lời. Hắn biết y có điều muốn nói.

“Thiên Trí, chúng ta… trở về đi.”

“Sao đột nhiên muốn trở về, ngươi còn muốn đi nhiều nơi lắm cơ mà?”

“Không phải đột nhiên, ta suy nghĩ khá lâu rồi. Chúng ta đã đi gần một năm rồi, ngày đó đi vội vã không kịp chào từ biệt ai, giờ ta cũng rất nhớ mọi người. Hơn nữa, cha mẹ của ngươi… chắc đang rất mong ngươi về.”

Lý do lớn nhất đó là Triệu Lam không muốn Phong Thiên Trí mang tiếng bất hiếu, ngay từ ban đầu vốn y cũng không định bỏ đi luôn, chỉ đi một thời gian rồi quay lại.

“Cũng được, vậy mai chúng ta lên đường nhé!”

“Ừm, Thiên Trí ngươi thật tốt, luôn ủng hộ ta.” Cho dù ta tùy hứng như thế nào, lúc đòi bỏ trốn lúc đòi quay về.

“Còn phải nói. Vậy ngươi đền đáp ta thế nào đây?”

Phong Thiên Trí cười tà, nghiêng người đè Triệu Lam xuống, hai tay sờ mó lần mò “Hay là lấy thân đền đáp đi.”

“Ngươi… Có Củ Cải ở đây, đừng làm loạn.” Triệu Lam thở hổn hển đáp.

“Nhóc con ngủ say rồi, chỉ cần nhẹ nhàng một tí là không sao đâu.”

Triệu Lam cuối cùng cũng không chống lại được da^ʍ uy của Phong Thiên Trí, đành mặc cho hắn muốn làm gì thì làm.

Triệu Lam nằm úp sấp trên giường, cái mông vểnh nhếch cao cao cho kẻ đằng sau dễ dàng tiến tiến xuất xuất. Dù kɧoáı ©ảʍ mạnh mẽ đến mức y muốn hét lên nhưng một tia lí trí vẫn còn, Củ Cải còn đang ngủ trong nôi bên kia, y cắn chặt môi, bàn tay nắm chặt chăn đệm dưới thân, mặc cho Phong Thiên Trí khi dễ.

Phong Thiên Trí nhìn Triệu Lam cả người đỏ ửng, muốn kêu mà không dám kêu lại nổi máu trêu ghẹo, hắn tiến vào nhưng cố gắng không đâm vào điểm mẫn cảm của Triệu Lam mà nhẹ nhàng cọ xát. Triệu Lam bị bức đến phát điên, cảm giác tê ngứa làm y không thể chịu đựng, vặn vẹo cái mông cầu xin kẻ thích đùa kia.

“A Lam

muốn sao… muốn thì cầu ta…” Phong Thiên Trí cười hắc hắc rất hạ lưu.

Triệu Lam làm sao có thể nói ra lời như vậy, mặt đỏ bừng không chịu thỏa hiệp, y trả thù bằng cách thình lình kẹp chặt hậu huyệt một cái, Phong Thiên Trí đang đắc ý, suýt thì bị kẹp cho bắn ra. Hắn lập tức rút tiểu đệ đệ ra, thở hổn hển mắng một câu: “Tiểu yêu tinh.” Rồi đâm mạnh vào, bắt đầu đâm chọc nhanh đến nỗi Triệu Lam không còn thời gian mà kêu nữa, chỉ có thể há miệng thở dốc. Phong Thiên Trí luồn tay ra đằng trước ngắt ngắt nhéo hai đóa hoa đào trước ngực Triệu Lam, nước bọt trong suốt tràn ra khóe miệng Triệu Lam.

Không biết qua bao lâu, Phong Thiên Trí bắn vào cơ thể y, ghé vào lưng y thở hổn hển. Một lát sau hắn rút tiểu đệ đệ ra, Triệu Lam thở ra một hơi, nghĩ rằng cuối cùng thì màn tra tấn cũng kết thúc. Ai ngờ y mới há miệng thở một hơi thì người kia lại đột ngột đâm vào, chất lỏng trắng đυ.c tràn ra khỏi hậu huyệt chảy xuống, y không kịp phòng bị rên lên một tiếng A~ ngọt lịm.

“Ngươi…” Y đã bắn hai lần rồi, thêm nữa sẽ chết mất.

Phong Thiên Trí cười tà, “Mới hai lần thôi mà…” nói rồi lật cơ thể Triệu Lam lại, hai người ở tư thế mặt đối mặt, hắn gập chân Triệu Lam lên ngực y, tiếp tục ra sức tiến vào rồi lại rút ra, cúi người hôn lên đôi môi của Phong Thiên Trí, nụ hôn ôn nhu như nước hoàn toàn trái ngược với động tác như vũ bão dưới thân.

Đêm, còn rất dài a.

Sáng hôm sau, hai người bọn họ lên đường. Phong Thiên Trí đánh xe ngựa, Triệu Lam không ngồi trong thùng xe mà cũng ra ngồi một bên, bế Củ Cải đang hưng phấn y y nha nha không thôi. Nhóc con hôm qua ngủ say (mặc cho hai vị phụ thân giở trò cầm thú bên cạnh) nên sáng nay rất có tinh thần, đôi mắt lúng liếng ngó đông ngó tây, thỉnh thoảng lại hét lên mấy tiếng vô nghĩa gì đó.

Triệu Lam vẻ mặt cưng chiều bế bổng Củ Cải lên, chọc cho nó cười khanh khách, lại cầm bàn tay nhỏ bé của Củ Cải, ngậm vào bập bập.

Phong Thiên Trí ở một bên mỉm cười nhìn vợ và con trai chơi đùa.

Tiếng vó ngựa lộc cộc đều đặn gõ lên mặt đường, hai bên đường là cây cối xanh tươi, chim ca hót líu lo. Phong Thiên Trí cảm thấy nếu con đường này cứ dài mãi như thế cũng thật tốt.

Hành trình của bọn họ kéo dài gần một tháng, cuối cùng cũng về đến nhà.

Xuân Phong trấn vẫn như trước đây. Hai người bước vào trấn, thấy mọi người tò mò nhìn theo cũng chỉ tươi cười đáp lại, thẳng một đường về đến Phong phủ.

Triệu Lam có chút chùn bước, Phong Thiên Trí thấy vậy nắm tay y, nhẹ nhàng nói: “Đừng sợ, có ta ở đây. Là ta dụ dỗ ngươi, phụ mẫu sẽ không làm khó ngươi.”

Tiếp đó hai người đi vào, Phong phu nhân thấy con về thì òa khóc, làm sao còn thời gian trách cứ chứ, chỉ ôm lấy con khóc lóc kể lể. Phong Thiên Trí để cho mẫu thân khóc một hồi, an ủi nàng vài câu rồi kéo tay Triệu Lam lên, “Mẫu thân, đây là vợ và con của con.”

Phong phu nhân sửng sốt nhìn Triệu Lam tay bế Củ Cải, cũng chẳng biết nói gì.

“Bá mẫu hảo, con là Triệu Lam.” Triệu Lam rốt cục lên tiếng phá vỡ bế tắc.

Phong phu nhân gật đầu một cái, quay ra nói: “Con mau đi nhận lỗi với phụ thân đi, biết con về nhưng vẫn nhốt mình trong thư phòng kìa.”

Phong Thiên Trí nắm tay Triệu Lam vào, thấy cửa thư phòng của Phong lão gia đóng chặt, hắn lên tiếng:

“Phụ thân, con trai bất hiếu mang theo thê nhi đã về.”

“Còn biết vác mặt về, sao không đi luôn đi?”

Cửa phòng im lặng không động tĩnh, Phong Thiên Trí cười khổ một tiếng, quỳ xuống. Triệu Lam vội vã quỳ theo, Phong Thiên Trí ngăn y lại, “Ngươi đứng một bên bế Củ Cải, đừng quỳ theo ta.”

Nhưng Triệu Lam kiên quyết quỳ xuống, “Chúng ta đã thành thân, lấy chồng theo chồng, ta cũng quỳ với ngươi, huống hồ trong chuyện này ta cũng có lỗi.”

Vậy là hai người quỳ ở đó, Phong phu nhân một bên sốt ruột nói: “Lão gia, con nó biết lỗi rồi, ông ra gặp mặt nó đi.”

“Bà còn nói, tại mà cưng chiều nó nên nó mới hư đốn như vậy.” Phong lão gia kiên quyết cố thủ trong phòng.

Lúc này, Củ Cải vì đói bụng nên bắt đầu khóc ré lên. Triệu Lam nựng con: “Củ Cải ngoan, không khóc.” Nhưng Củ Cải không nghe lời cứ há miệng gào to.

Phong phu nhân cũng sốt ruột theo: “Làm sao vậy làm sao vậy, Triệu Lam, ngươi… con mau đứng dậy đi.” Rồi tiến lại xem đứa bé trong tay Triệu Lam. Chu choa thật kháu khỉnh nha, tuy là đang gào khóc không thôi cũng rất đáng yêu, liền đỡ nó từ trong tay Triệu Lam, nựng nựng: “Củ Cải ngoan, Củ Cải đói bụng sao, bà nội thương.” Rồi quay lại bảo nha hoàn: “Các ngươi mau mang cháo lên đây.”

Lúc này cửa phòng mở ra, Phong lão gia nghiêm nghị đứng trên hiên nhìn Phong Thiên Trí và Triệu Lam đang quỳ dưới sân, hừ một tiếng.

“Phụ thân, là con trai bất hiếu, có ý đồ với A Lam từ lâu nên đã dụ y bỏ trốn, người muốn trách thì hãy trách con. Hai đứa bọn con đã thành thân, A Lam giờ đã là vợ của con, mong phụ thân chấp nhận.”

Triệu Lam thấy vậy lên tiếng: “Phong lão gia người đừng trách hắn, là con không tốt.”

“Cả hai đứa đều đáng phạt.” Phong lão gia lên tiếng. Lại nhìn thấy Phong phu nhân bế một thằng cu đáng yêu, vừa ăn xong lên tươi cười hớn hở, hai mắt to tròn long lanh đang nhìn lại đây.

Ai da muốn véo má một cái.

Phong lão gia khụ một tiếng che đi xúc động. Bất quá thằng con bất hiếu này thì phải phạt.

“Hai ngươi, đến từ đường quỳ sám hối cho ta, phạt quỳ không được ăn cơm. Bao giờ nhận ra lỗi lầm thì đến gặp ta.”

Phong Thiên Trí vui mừng ngẩng mặt lên, nắm tay Triệu Lam dập đập trước phụ thân rồi dẫn y vào từ đường. Hai người vừa đi khuất bóng, Phong lão gia liền không kìm nén được nữa đi lại chỗ phu nhân đang bế Củ Cải.

“Lão gia ông xem, thằng bé kháu quá.” Phu nhân làm sao không biết con giun trong bụng ông chồng nhà mình, nói năng chua ngoa nhưng thật ra thương con không xiết, mấy hôm trước còn than thở chỉ cần con trai về sẽ tha thứ hết.

Phong lão gia được phu nhân cho bậc thang để xuống, giơ tay bế thằng bé, ôi chao nặng trĩu cả tay. Nhóc con không hề sợ người lạ, giơ tay khua khua, miệng nha nha:

“da… da…”

Phong lão gia cười tươi như hoa, tức giận vừa rồi quăng qua chín tầng mây, nựng nựng Củ Cải: “Không phải cha, là ông nội, gọi ông nội nào ~”

Nhóc con cười khanh khách, Phong lão gia cùng phu nhân vui vẻ quanh quay nhóc.

Phong Thiên Trí nắm tay Triệu Lam trong từ đường, lòng vui vẻ không thôi.

“A Lam, cha cho chúng ta vào từ đường quỳ tức là đã chấp nhận ngươi là con dâu trong nhà rồi đấy.” Từ đường vốn chỉ cho người trong nhà tiến vào, không phải sao?

Triệu Lam sững sờ, “Thật… thật sao?”

“Ừ, ngươi yên tâm, từ giờ đến tối thể nào mẫu thân cũng phái người gọi chúng ta ra.”

Triệu Lam vui mừng rơi nước mắt, nắm tay Phong Thiên Trí không biết nói gì.

Phong Thiên Trí ôm lấy y, nhẹ nhàng gạt đi nước mắt, nói: “A Lam của ta, đừng khóc, trước mặt tổ tiên Phong gia, ta thề cả đời này sẽ đối với ngươi thật tốt.”

Triệu Lam nín khóc mỉm cười, dập đầu trước bàn thờ gia tiên: “Ta cũng xin tổ tiên Phong gia chứng giám, cả đời này chỉ yêu mình ngươi.”

Ta từng oán hận cuộc đời, sao lại nghiệt ngã như vậy.

Ta từng oán hận ông trời, sao lại cướp hết người thân bên cạnh ta.

Hóa ra ông trời vẫn có mắt, mang ngươi đến.

Hóa ra bao nhiêu may mắn trong đời ta đều được dồn lại thành một, để cho ta được ngươi yêu thương.

Ta biết ngày sau dù có thế nào, ta cũng sẽ thật hạnh phúc.

./.

Toàn văn hoàn.
« Chương Trước