Chương 36

36.

Vì thế.

Thế gian.

Hoàng cung Bích Nguyệt.



Bảy tuổi.

Nhóc con mặt lạnh nhìn chằm chằm người tới: “Ngươi là ai!”

Bạch y công tử đưa tay nhéo nhéo gò má của nhóc con: “Đời trước ta là cha của ngươi, ngoan ~ gọi một tiếng cha nào.”

Nhóc con vẻ mặt phẫn nộ: “Cút!”



Mười hai tuổi.

Thiếu niên lạnh mặt: “Khúc đầu của “Sách Luận” nhưng còn không đọc ra được, có tư cách gì làm thầy dạy học cho ta?”

Bạch y công tử phe phẩy quạt: “Ta có tư cách hay không không phải do ngươi định đoạt ~”

Thiếu niên hừ lạnh: “Ngươi cũng chỉ có thể lừa gạt được loại người như phụ hoàng ta thôi.”



Mười lăm tuổi.

Thiếu niên thối mặt nằm dưỡng thương trên giường: “Lúc ấy là ngươi cứu ta?”

Bạch y công tử sờ sờ cái trán thiếu niên: “Không tồi, vì báo ân gọi ta một tiếng cha được không?”

Thiếu niên mặt đen như đáy nồi: “Cút…”



Mười tám tuổi.

Thanh niên bị nhốt trong đại lao, cả người đều là thương tích: “Không thể ngờ được phu tử còn có khả năng tới thăm ta.”

Bạch y công tử từ từ cười: “Ngươi nghèo túng thành như vậy đúng là hiếm thấy, đương nhiên ta phải xem thêm vài lần, sau này dễ giễu cợt ngươi.”

Thanh niên than: “Gặp được ngươi, là ta đời trước làm nhiều chuyện ác.”



Hai mươi tuổi.

Hoàng đế tĩnh tọa ở Ngự Hoa Viên: “Phu tử cảm thấy, hôm nay trẫm quyết sách như vậy chính là lục thân không nhận?… Phu tử?”

Bạch y công tử ngẩng đầu nhìn trời: “Ta chỉ là suy nghĩ, rốt cuộc khi nào mới có thể gặp lại con trai bảo bối của ta.”

Hoàng đế đen mặt: “Bạch Tranh!”



Hai mươi lăm tuổi.

Hoàng đế vẻ mặt ủ rũ nhắm mắt dựa vào ghế: “Các đại thần thúc giục trẫm cưới vợ… Trẫm… Thật sự không muốn…”

Bạch y công tử vẻ mặt đầy ý cười: “Ồ? Cưới Hoàng Hậu sinh một đám con, không phải là một đại hỉ sự của đời người sao?”

Hoàng đế giương mắt, chậm rãi nói: “Trong lòng có ngươi, làm sao cưới?”

Bạch y công tử: “……”



Ba mươi tuổi.

Hoàng đế hừ lạnh: “Phu tử, thì ra ngươi còn nhớ rõ trẫm, mấy năm nay làm trẫm tìm kiếm thật vất vả!”

Bạch y công tử cười làm lành: “Ta chỉ trở về một chuyến trong nhà, không thể ngờ được tốn thời gian lâu đến vậy.”

Hoàng đế cười lạnh: “Nga? Xác định không phải vì trốn trẫm?”

Bạch y công tử ngẩn ra, than nhẹ: “Ta chỉ là… Sợ ngươi ngày sau trở mặt…”



Năm mươi tuổi.

Hoàng đế nhàn rỗi nhìn phu tử một lúc lâu: “Hình như ngươi chẳng thay đổi gì cả, vẫn đẹp như thế.”

Bạch y công tử cười: “Đó là đương nhiên, ta là tiên nhân mà.”



Sáu mươi tuổi.

Bạch y công tử không biết tung tích.

Hoàng đế lật tung toàn bộ thiên hạ, cũng không tìm được.



Tám mươi tuổi.

Đêm lạnh.

Hoàng đế một mình một người nằm ở trên giường, sống thọ và chết vì già.



Phút cuối cùng lại gặp được bạch y công tử kia cười tủm tỉm đứng ở trước giường: “Con trai bảo bối ~ Ta đặc biệt đến nhìn thảm cảnh con dầu hết đèn tắt hấp hối giãy giụa đây ~”