Chương 34

34.

“Bùm bùm ——”

“Ầm ầm ầm ——”

“Bùm bùm ——”

“Ầm ầm ầm ——”

Bạch Hổ chậm rãi mở mắt, lọt vào trong tầm mắt là thân rồng phiếm vảy vàng kim.

Cong cong cuốn cuốn, xoay quanh vây lấy, cuộn hắn vào người.

Bạch Hổ suy yếu: “Đây là… Chỗ nào…”

Đế Quân cúi đầu: “Đáy hồ Vân Đỉnh.”

Bạch Hổ cảm thấy có hơi mệt, lại nhắm mắt lại: “Xà yêu… giải quyết xong rồi?”

Đế Quân: “Ta giam hồn phách của hắn, thả phàm nhân kia vào luân hồi.”

Bạch Hổ cong khóe môi: “Ừm… Không tệ… Ngươi còn không có… Đuổi tận gϊếŧ tuyệt…”

Đế Quân: “Trừng phạt đúng tội.”

Bạch Hổ: “Ừm… Dám đánh trọng thương ta…”

Đế quân hờ hững nhìn Bạch Hổ bị thương, không nói gì: “……”

Bạch Hổ nhíu mày: “Bên ngoài đang làm cái gì… Ồn quá vậy…”

Đế Quân: “Thiên lôi đánh.”

Mày Bạch Hổ nhăn càng chặt: “Hửm?”

Giọng điệu Đế Quân phức tạp: “Lúc này mới là thiên lôi của ngươi. Theo như lời ngươi nói lúc trước, đã muộn gần một trăm năm.”

Bạch Hổ: “…… Kia vì sao không đánh xuống đây?”

Đế Quân: “Ta dùng l*иg Vân Đỉnh ngăn lại.”

Bạch Hổ cong môi cười: “Thần tiên ngu ngốc… Lúc trước ta muốn mượn ngươi còn không cho đâu… làm sao bây giờ đã chịu rồi, hửm?”

Đế quân hờ hững: “Câm miệng, ngươi vẫn nên tĩnh dưỡng cho đàng hoàng đi.”

Lại mở mắt ra, đại khái sẽ thành tiên rồi.

.