Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Đại Thần Lấy Nhầm Nick Clone

Chương 17

« Chương TrướcChương Tiếp »
Editor: Trường Thanh

Beta: Tửu Thanh

Khúc Hoàn Hoàn ăn cơm trong nơm nớp lo sợ, Trương Mặc Thâm vẫn không nói năng gì, thỉnh thoảng nếu nhắc đến chuyện gì liên quan tới Mèo Hồng Đáng Yêu là lại bị anh nhanh chóng chuyển chủ đề. Trong lòng Khúc Hoàn Hoàn muốn sớm xin lỗi anh nhưng càng lúc càng bị kéo dài, cũng do toàn bộ tâm trí đều tập trung vào việc xin lỗi nên ngay cả mùi vị của gà rán cô cũng không nếm kỹ.

Chờ mãi đến lúc ăn cơm xong thì Trương Mặc Thâm lại dọn bàn rồi đi rửa bát, Khúc Hoàn Hoàn sốt ruột đến mức đi qua đi lại trong phòng mà không thể làm gì được.

Cô ngồi xuống ghế sofa, mắt nhìn chằm chằm vào bóng lưng bận rộn của Trương Mặc Thâm. Đồng hồ chậm rãi chuyển động, cuối cùng Trương Mặc Thâm cũng rửa bát xong và bước tới ngồi xuống bên cạnh cô.

Lúc anh ngồi xuống, Khúc Hoàn Hoàn gần như nhảy cẫng lên, cô quỳ chân trên ghế, quay người về phía anh, bàn tay đặt ngang và cúi gập người xuống: “Tôi xin lỗi!”

Trương Mặc Thâm đột nhiên nghe Khúc Hoàn Hoàn nói thế thì giật mình, anh dở khóc dở cười kéo cô dậy: “Không phải cô mới nói xin lỗi rồi à?”

Khúc Hoàn Hoàn giữ nguyên tư thế quỳ, tội nghiệp ngẩng đầu nhìn anh: “Nhưng anh vẫn chưa tha thứ cho tôi mà.”

“Hừm…” Trương Mặc Thâm kéo dài âm cuối: “Tôi nhớ là tôi còn chưa được nghe lời giải thích từ cô nữa mà.” Anh đổi tư thế, ngồi ngay ngắn lại rồi nghiêm túc gật nhẹ đầu với Khúc Hoàn Hoàn: “Cô cứ nói đi, tôi đang nghe đây.”

Khúc Hoàn Hoàn lí nhí trả lời.

Cô nghĩ một lát rồi quyết định kể từ đầu: “Tôi bắt đầu viết truyện từ lúc còn học đại học, sau khi tốt nghiệp, tôi thấy thu nhập cũng khá ổn nên chọn luôn công việc này làm công việc chính thức. Khi đó mẹ tôi không biết, thấy tôi không đi làm nên luôn hỏi xem tôi đang làm việc gì. Tôi nói cho bà biết về chuyện viết truyện, thế là bà ấy hỏi bút danh của tôi…” Nói đến đây, Khúc Hoàn Hoàn cực kỳ cẩn thận nhìn anh rồi mới kể tiếp: “Tôi… tôi mới nói bút danh của mình là Mèo Hồng Đáng Yêu…”

“Tại sao cô lại chọn Mèo Hồng Đáng Yêu?”

“Đợt đó tôi có liên lạc với bên nhà xuất bản, vừa hay nghe nói có tác giả tên là Mèo Hồng Đáng Yêu, sau khi xuất bản một quyển sách thì không viết thêm gì nữa, mà tác giả đó lại rất bí ẩn, xưa nay chưa từng xuất hiện, lúc ấy tôi nghĩ rằng nếu đã không có người nào biết Mèo Hồng Đáng Yêu thực sự là ai, thì… dùng luôn bút danh này.” Khúc Hoàn Hoàn thấy anh nhíu mày, cô vội vàng giải thích: “Tôi rất muốn gặp anh để gửi lời xin lỗi! Nhưng khi tôi hỏi biên tập viên của anh thì cô ấy nhất định không chịu nói cho tôi biết cách thức liên lạc, về sau cũng bảo là không liên lạc được, vậy nên tôi đành… từ bỏ…”

Trương Mặc Thâm nhẹ nhàng gật đầu.

Lúc đó Mèo Hồng Đáng Yêu đã có chút danh tiếng, khi biên tập viên của anh biết đằng sau bút danh ngây thơ ấy lại là một người đàn ông thì còn kinh ngạc mất một lúc lâu. Sau đó, biên tập viên quyết định phải che giấu thật kỹ thông tin của anh, dĩ nhiên là sẽ không để những người khác phát hiện ra rồi.

Thấy anh không có phản ứng gì đặc biệt, Khúc Hoàn Hoàn mới kể tiếp: “Mẹ muốn biết bút danh của tôi… tôi mới nói là Mèo Hồng Đáng Yêu, về sau bà ấy không hỏi nữa, dù sao thì tất cả mọi người đều không có hứng thú với truyện tổng tài, tôi thấy dùng danh nghĩa Mèo Hồng Đáng Yêu cũng tiện, nên… vẫn dùng đến tận bây giờ… Có điều, ngoại trừ mẹ tôi ra thì cũng không có ai hỏi về bút danh của tôi nữa, tôi mới chỉ nói cho bà ấy thôi, người còn lại là anh.”

Trương Mặc Thâm lại hỏi: “Tại sao cô không nói bút danh của mình?”

Khúc Hoàn Hoàn lập tức rời mắt đi: “Về việc này thì… do thể loại mà tôi viết hơi đặc biệt… Không… Không tiện nói cho người khác biết…”

Nếu ai mà biết Loan Cung Ẩm Vũ là một cô gái thì chắc chắn sẽ sợ phát khϊếp!

Nói ra thì thật sự hơi xấu hổ, bởi vì cô xây dựng tình tiết và nội dung truyện rất tốt, luôn được độc giả nhận xét là mang lại cảm giác nhiệt huyết sôi nổi khi đọc. Hơn nữa, phần miêu tả tình cảm không nhiều, trước kia cô còn hay bị độc giả trêu là đàn ông độc thân nhiều năm.

Đám bạn bè quen biết Khúc Hoàn Hoàn lâu như vậy mà cũng không nhận ra cô là con gái, thậm chí vị trí nữ thần trong lòng các tác giả nam cũng không phải là cô.

Khúc Hoàn Hoàn không biết nên vui mừng hay đau lòng nữa.

Cô lén liếc Trương Mặc Thâm, nhìn rồi thì lập tức cảm thấy không đành lòng. Trương Mặc Thâm cũng là độc giả của cô, nếu biết Loan Cung Ẩm Vũ là nữ thì không biết anh sẽ kinh ngạc tới mức nào nữa.

Giống như khi cô biết Mèo Hồng Đáng Yêu là một người đàn ông vậy, mà chuyện này có khi còn kinh khủng hơn.

Khúc Hoàn Hoàn vô thức cúi đầu xuống nhìn ghế sofa, vì muốn để lời xin lỗi của mình càng thêm chân thành mà cô còn hạ quyết tâm, nếu Trương Mặc Thâm hỏi bút danh của cô thì cô sẽ nói ra thân phận Loan Cung Ẩm Vũ…

Chỉ có điều Khúc Hoàn Hoàn đợi hồi lâu mà Trương Mặc Thâm chỉ khẽ ừ một tiếng.

Cô bối rối ngẩng đầu lên hỏi: “Anh không hỏi bút danh thực sự của tôi là gì hả?”

“Chẳng phải cô không tiện nói cho người khác biết sao?”Trương Mặc Thâm hỏi lại.

Khúc Hoàn Hoàn ngây người: “Thì… Thì đúng là như vậy…”

“Cô đã không muốn nói thì tôi còn hỏi làm gì?” Trương Mặc Thâm nói tiếp: “Biết cô không có ác ý gì khi giả mạo Mèo Hồng Đáng Yêu là tôi yên tâm rồi.”

“Chỉ, chỉ thế thôi à?”

Trương Mặc Thâm suy nghĩ một chút: “Nếu tôi đã biết rồi thì về sau đừng dùng Mèo Hồng Đáng Yêu làm bia đỡ đạn nữa nhé.”

“Đương nhiên rồi, khi về tôi sẽ giải thích rõ ràng với mẹ!”

Thấy anh tha thứ cho mình một cách dễ dàng như vậy, Khúc Hoàn Hoàn vẫn cảm thấy khó tin: “Về việc tôi giả mạo Mèo Hồng Đáng Yêu, nếu anh không để tôi bồi thường và xin lỗi tử tế thì tôi thấy ngại lắm.”

“Cô cũng không gây ảnh hưởng gì cho tôi, xin lỗi thì tôi nhận, còn bồi thường thì thôi.”

“Không, như thế tôi không yên lòng.” Khúc Hoàn Hoàn vẫn kiên trì.

Trương Mặc Thâm nhìn cô hồi lâu, bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, anh lên tiếng: “Nếu cô đã muốn bồi thường thì về sau sáng nào cũng dậy sớm chạy bộ với tôi nhé, cô thấy thế nào?”

Trong chớp mắt, dường như Khúc Hoàn Hoàn lại cảm nhận được nỗi sợ hãi vì bị gán ghép khi các cô các bác tám chuyện với nhau.

Cô chột dạ, lập tức cúi đầu nói: “Có chuyện này…”

“Cái gì?”

“Đợt trước các cô các bác trong tiểu khu thấy tôi chạy bộ với anh nên họ nghĩ chúng ta là một đôi…” Khúc Hoàn Hoàn ngước mắt lên nhìn anh rồi lại nhanh chóng cúi đầu xuống: “Tôi đã giải thích rồi, nhưng bọn họ không tin. Tôi có nhắn tin qua WeChat với anh đấy, không biết anh có thấy không?”

Trương Mặc Thâm ngây người mất một lúc lâu, anh thành thật trả lời: “Trước đó tôi đi công tác, không ngờ vừa xuống máy bay thì bị trộm điện thoại nên chưa kịp báo cho cô…”

Khúc Hoàn Hoàn gật đầu, chẳng trách khoảng thời gian này Trương Mặc Thâm không trả lời bất kỳ tin nhắn nào mà cô gửi, hóa ra là do anh hoàn toàn không đọc được.

“Thật sự xin lỗi cô.” Trương Mặc Thâm áy náy nhìn cô: “Nếu không phải tại tôi thì cô sẽ không bị hiểu lầm như thế đâu, tôi sẽ đi giải thích rõ ràng.”

“Ơ? Này…”

Khúc Hoàn Hoàn sững sờ nhìn anh. Cô cảm thấy khó hiểu, nếu không phải tại cô thì Trương Mặc Thâm sẽ không bị hiểu nhầm như thế. Chẳng lẽ Trương Mặc Thâm không phải người bị hại ư? Sao anh lại xin lỗi ngược lại cô vậy?

Chắc hẳn là do ánh mắt của Trương Mặc Thâm thật sự toát ra vẻ áy náy nên Khúc Hoàn Hoàn mới cảm thấy nhịp tim mình đập nhanh hơn một chút.

~~~ Tác giả có lời muốn nói:

Nội tâm của nam chính: Để cô có cảm giác áy náy nặng nề thì về sau mới dễ làm việc 😀

*

Nam chính hơi tính toán chút xíu, nhưng chỉ một chút thôi! Về cơ bản thì vẫn là tên đầu gỗ ha ha ha ha.

Khiến những người chờ mong Loan Loan bị vạch trần phải thất vọng rồi, nhưng Trương Mặc Thâm sẽ không làm Loan Loan khó xử đâu, biết Loan Loan không tiện nói ra bút danh của mình thì cậu ấy sẽ không gặng hỏi, cậu ấy chỉ quan tâm là tại sao Loan Loan lại giả mạo Mèo Hồng Đáng Yêu thôi, sau khi biết được lý do, cho dù Loan Loan không nói bút danh thì như vậy cũng đủ rồi.

Xem mình như quý ông ấy hả? Dù sao phong thái của quý ông sẽ khiến cậu ấy vĩnh viễn không biết mình đã bỏ lỡ điều gì…

Tôi cảm thấy, so với việc ngay từ đầu đã biết Loan Loan là Loan Cung Ẩm Vũ rồi từ từ phát triển tình cảm với việc phát triển tình cảm trước, tới lúc phát hiện ra thì mọi chuyện đã phồng to thật to rồi thì vế sau có vẻ thú vị hơn XD.
« Chương TrướcChương Tiếp »