Chương 17: Con cùng anh ta là không có khả năng(7)

Editor: Moon Quyên

Beta: Stuki^^

Ngày hôm sau cũng là thứ hai đầu tuần. Cũng giống như tuần trước, thẳng đến cuối tuần, Hạ Quý Thần cũng đều không có xuất hiện vào trong thế giới của Quý Ức.

….

Quý Ức có một người bạn học thời cấp 3 tên là Lý Đạt. Hiện đang học đại học tại Bắc Kinh, bởi vì ở cùng một thành phố nên hai người vẫn thường duy trì liên lạc với nhau.

Lý Đạt tính cách sáng sủa, nói chuyện hài hước, lại cùng một vài người bạn cùng kí túc xá với Quý Ức khá quen thuộc. Hơn nữa lại đối với Bạc Hà có vài phần hứng thú, cho nên cứ cách một thời gian sẽ thích mời bạn cùng phòng với Quý Ức đi ăn một bữa cơm.

Thứ 6, khi Quý Ức nhận được điện thoại của Lý Đạt, vốn cho là cậu ta cũng giống như những lần trước mời mọi người cùng đi ăn cơm, ai biết lần này cậu ta lại mời các cô đi ngâm suối nước nóng.

Được nghỉ phép, bọn cô chọn sơn trang có ôn tuyền( suối nước nóng) ở Bắc Giao để thư giãn. Đoàn người Quý Ức chiều thứ 7 lên đường đến sơn trang, làm xong thủ tục nhận phòng, cũng đã đến thời điểm ăn cơm tối.

Vài người về phòng trước để cất hành lý, hẹn 20 phút sau gặp nhau tại “đình Mẫu Đơn” – phòng ăn của sơn trang.

Quý Ức vẫn cho rằng cơm tối chỉ có mấy người trong phòng cô và Lý Đạt, nhưng thời điểm đến “Mẫu Đơn đình” nhìn thấy tư thái nhàn nhạt dựa lưng vào ghế, hơi nghiêng đầu nghe Lý Đạt nói chuyện của Hạ Quý Thần, Quý Ức đột nhiên rất hối hận chính mình đã nhận lời mời của Lý Đạt.

So với Quý Ức đang buồn rầu hối hận, Đường Họa Họa ngược lại tràn đầy kinh ngạc mở miệng: “Hạ học trưởng?”

Lý Đạt vừa mới chuẩn bị mở miệng hướng về phía các cô giới thiệu Hạ Quý Thần, thoáng cái liền ngây ngẩn: “Các cậu quen biết anh ấy sao?”

“Dĩ nhiên là quen biết, Tiểu Nhã nhà chúng ta và Hạ học trưởng là…” Đường Họa Họa nghĩ cũng không suy nghĩ nhiều liền mở miệng nói, chỉ là lời của Đường Họa Họa còn chưa nói hết đã bị Lâm Nhã đứng ở bên cạnh kéo nhẹ cánh tay, nhìn Đường Họa Họa lắc đầu một cái, một mặt ra hiệu Đường Họa Họa không cần nói tiếp nữa, một mặt thật nhanh bổ sung lời của Đường Họa Họa chưa nói hết: ” Anh Hạ là bạn của tôi, tất cả chúng tôi đều quen biết anh ấy”

Đường Họa Họa mặc dù buồn bực nhưng cũng không nói nữa.

Lâm Nhã thận trọng nhìn Hạ Quý Thần một cái, phát hiện vẻ mặt Hạ Quý Thần không biến hóa gì quá lớn mới thở phào nhẹ nhõm, lúc này tiếp tục mở miệng nói: “Thật là đúng dịp, hóa ra tất cả mọi người đều biết nhau.”

“Đúng vậy thật là đúng dịp!” Lý Đạt theo sau cảm khái một câu, sau đó khi mọi người đến đông đủ, rồi gọi phục vụ mang thực đơn lên. Lý Đạt không gọi mà là đem thực đơn đến trước mặt Hạ Quý Thần: “Anh Thần, anh gọi món đi.”

Hạ Quý Thần cũng không khách khí, một tay mở thực đơn, một câu cũng chưa có nói, chẳng qua chỉ là dùng ngón tay thon dài của mình thỉnh thoảng chỉ tên món ăn trên thực đơn một chút.

“Tôi cùng anh Thần khá quen, anh ấy là lão đại của tôi.” Lý Đạt luôn luôn nói nhiều, cho dù là không có ai hỏi hắn cũng nói rõ nguyên nhân vì sao Hạ Quý Thần có mặt và ngồi tại đây: “Nhiều năm như vậy rồi, anh Thần vẫn không thay đổi gì cả, vẫn như vậy luôn khiến người khác chú ý, mới vừa rồi ở đại sảnh tôi chỉ liếc mắt đã thấy được anh Thần.”

Lâm Nhã nghe được câu này sắc mặt nhất thời trở nên có chút khó coi.

Hôm qua cô ta gọi điện thoại cho Hạ Quý Thần, hẹn anh cuối tuần đi ăn cơm, anh ấy nói để xem lại.

Lâm Nhã hiểu chuyện cộng thêm khôn khéo nói với anh ấy, nếu anh không có thời gian thì cũng không sao, phong bọn họ vừa vặn thứ 7 này cũng có hẹn.

Cô ta vì có thể nói nhiều cùng anh một chút, nên nói cho anh ấy biết người hẹn phòng bọn họ là Lý Đạt, đối với Bạc Hà có ý, là bạn học cấp 3 của Quý Ức, bảo là muốn đi ngâm suối nước nóng.

Hạ Quý Thần lúc ấy ở trong điện thoại một chút phản ứng cũng không có, nhưng hôm nay lại cùng với Lý Đạt không hẹn mà gặp.