Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Đại Lão Lại Muốn Tan Vỡ

Chương 30: Bạn học, không cần quá cao lãnh (29)

« Chương TrướcChương Tiếp »
Mọi người xung quanh vội vã tìm chỗ trú mưa hoặc bung dù che cả người mình lại nhanh chóng rời đi.

Nam Nhiễm bỏ tay xuống sau hơn mười phút hứng mưa.

Tiểu Hắc Long nghi hoặc.

[ký chủ, ngài làm gì vậy?]

Nam Nhiễm phục hồi lại tinh thần.

Ăn hết bánh bao trong tay.

"Bị nhốt lâu như vậy, đến cả mưa cũng quên luôn mất.]

Ngữ điệu của cô lười nhác, nghe không ra chút cảm xúc nào.

Bất quá, Tiểu Hắc Long vẫn bị câu nói của ký chủ làm đau lòng.

Nó biết một ít sự tình của cô.

Ngay từ lúc mười một tuổi, ký chủ đã bị bắt vào đại lao.

Đến hiện nay cũng không biết bao nhiêu vạn năm.

Vừa nghĩ như vậy, Tiểu Hắc Long nhịn không được.

Ô ô ô ô ~

Ký chủ thật thảm ~~

Nam Nhiễm lại ngẩng đầu nhìn bầu trời đen kịt, một mình ngắm nhìn màn mưa trắng xóa.

Bộ dáng thật vui vẻ.

Lúc này.

Một chiếc xe hơi chạy qua, dừng lại cách Nam Nhiễm không xa.

Vài giây sau, cửa xe mở ra.

Một chiếc ô màu đen xuất hiện trong tầm mắt Nam Nhiễm.

Sau đó, một người từ trên xe bước xuống.

Người đó mặc đồng phục của Cao trung Đế đô.

Một khuôn mặt lạnh băng quen thuộc lộ ra.

Vẻ mặt hờ hững đến nỗi giữa thời tiết lạnh băng như vậy hắn cũng không cảm giác được gì.

Nam Nhiễm nhận thấy có hơi thở lạ tới gần.

Bất quá, Bạc Phong đã xuất hiện trước mặt cô.

Ngón tay thanh mảnh kia nắm chặt lấy cán dù được đặt chế tinh xảo.

Tiếp theo, anh hơi nghiêng dù một chút.

Hoàn toàn bao phủ cả đầu Nam Nhiễm.

Nam Nhiễm nhìn chiếc ô màu đen, rồi lại nhìn nhìn anh.

Cô im lặng, dịch sang bên cạnh một bước.

Để mình ra ngoài mưa.

Bung dù?

Nhàm chán!

Cơn mưa này khó lắm mới có một lần, phải chơi thật tốt.

Kết quả, cô vừa mới bước ra khỏi phạm vi của cây dù kia, đã bị người khác kéo lại.

Nam Nhiễm nhíu mày.

Ngẩng đầu nhìn người kia.

Ngữ điệu lười nhác.

"Làm gì?"

Thanh âm lạnh nhạt của anh vang lên.

"Cô nói đi."

Nam Nhiễm bĩu môi.

"Tôi làm sao biết anh muốn làm gì?"

Từ trước đến giờ cô chưa từng thử đoán tâm tư của dạ minh châu.

Bộ dáng Bạc Phong nghiêm túc, cả người đều toát lên vẻ tự phụ nhưng không làm người ta chán ghét.

Cơ hồ chỉ cần liếc mắt một cái, cũng có thể tìm thấy anh trong cả đám người.

Nam Nhiễm vươn tay, thoát khỏi bàn tay đang nắm chặt lấy mình.

Không chút để ý.

"Hiện tại, tôi đã tìm thấy một thứ tốt hơn, không còn muốn..." chơi với viên dạ minh châu như ngươi.

Lời còn chưa nói hết.

Đã bị một đôi môi lạnh lẽo chặn lại.

Bạc Phong cúi đầu, nắm lấy tay cô, không cho cô rời đi, cứ vậy trực tiếp hôn lên môi cô.

Chiếc ô màu đen không biết đã rơi xuống đất từ bao giờ.

Hai người đứng dưới mưa.

Tài xế chở Bạc Phong tới vô tình nhìn thấy một màn này.

Khϊếp sợ đến mức mở to mắt.

Thiếu gia...thiếu gia cường hôn con gái nhà người ta??

Hay là thiếu gia bị phi lễ??

Tài xế đối với chuyện mình vừa nhìn thấy hết thảy không dám tin là thật.

Bất quá bên ngoài.

Nụ hôn chỉ vài giây.

Bạc Phong đã buông Nam Nhiễm ra.

Thấy ánh mắt trông mong của cô nhìn mình.

Sự lạnh lẽo trên người cũng dần dần tan đi.

Thanh âm băng lãnh vẫn như cũ không thay đổi.

"Tôi tức giận!"

Bạn học Nam Nhiễm vừa bị phi lễ.

Sự chú ý lập tức dời từ hạt mưa lên người dạ minh châu.

Trước kia cô cũng từng thử hôn những viên minh châu tròn tròn tỏa sáng kia.

Nhưng cảm giác, không quá giống nhau.

Ánh mắt Nam Nhiễm nhìn Bạc Phong càng sáng hơn.

Hiếm khi chiều theo ý anh, mở miệng hỏi.

"Tại sao lại tức giận?"

Lúc đặt ra truy vấn, đôi mắt cô vẫn dừng trên môi Bạc Phong.

Bạc Phong thấy cô vẫn luôn hưng phấn nhìn chằm chằm mình.
« Chương TrướcChương Tiếp »