Chương 42: Hỗ trợ

Nến long phượng tại lúc âm thanh Phó Vô Thiên vang lên quang mang cuối cùng theo một tiếng ‘Xuy’ mà vụt tắt, trong phòng thoáng chốc chìm vào bóng tối, ánh trăng bên ngoài cũng không chiếu đến bên trong.

“Ngươi không ngủ!”

An Tử Nhiên nghe được âm thanh của mình vang lên trong bóng đêm mang theo một tia ám ách, ngữ khí khẳng định, bản thân hắn đã cảm thấy khϊếp sợ, loại cảm giác khi tɧẩʍ ɖυ bị bắt gặp này rất khó chịu, hắn giống như có thể tưởng tượng được ý cười trào phúng trên mặt Phó Vô Thiên.

Trong bóng đêm truyền đến tiếng cười khẽ của y:”Đêm tân hôn, làm sao ta có thể để Vương phi tự giải quyết, bổn Vương ngay cả điều này cũng không giúp ngươi thì rất không xứng chức.”

“Ngươi buông tay.” An Tử Nhiên lãnh đạm nói.

“Không buông.” Phó Vô Thiên chậm rãi phun ra hai chữ, sau đó đem tay hắn kéo ra, bàn tay thô ráp nắm lấy thứ đó của hắn, thân thể thiếu niên còn chưa phát dục hoàn toàn, chỗ kia cũng đồng dạng non nớt, cơ hồ bị y nắm giữ bằng một tay.

An Tử Nhiên hít sâu một hơi, sự thô ráp ma sát lớp da non mịn, mang theo chút cảm giác đau đớn, nhưng càng nhiều hơn là kɧoáı ©ảʍ, hắn nhẫn nhịn lâu như vậy, kết quả lại bị đối phương dễ dàng đυ.ng chạm chút liền phá vỡ, rốt cuộc chịu đựng không nổi phun ra một tiếng rêи ɾỉ.

Âm thanh vang lên trong bóng đêm vô cùng liêu nhân.

Nhận thấy chính mình vừa làm gì, An Tử Nhiên lập tức giãy dụa ngồi dậy, mới vừa chống đỡ được nửa thân mình thì đã bị Phó Vô Thiên ấn trở về, thân thể y đặt trên người hắn làm hắn cơ hồ không thể động đậy, biết mình dù có giãy dụa thế nào cũng không thoát được, An Tử Nhiên không thể không điều chỉnh hô hấp, tỉnh táo lại.

“Ngươi muốn thế nào?”

Phó Vô Thiên nói:”Tự nhiên là giúp Vương phi giải quyết nhu cầu thân thể.”

An Tử Nhiên cứng ngắc nhìn Phó Vô Thiên ẩn nấp trong bóng đêm, cổ đại không có đèn dầu, ánh nến vừa tắt, đưa tay ra cũng không thấy năm ngón, cho dù trong bóng đêm hắn có thể nhìn hơi ró sự vật, nhưng ở trong này hiện tại không khác người mù cho lắm, chỉ có thể đại khái nhận rõ vị trí của y.

Không phải là không thể để một người nam nhân hỗ trợ, mặc dù có chút không được tự nhiên, nhưng là dưới tình huống như vậy, hắn không nhìn thấy Phó Vô Thiên, y hẳn cũng không nhìn thấy hắn (nghĩ vậy sai rùi, nhìn thấy nhìn rõ là đằng khác), cũng lắm coi như một nữ nhân đang giúp hắn đi, nhất thời nghĩ thông, thân thể cũng trầm tĩnh lại, Phó Vô Thiên vốn áp trên người hắn lập tức nhận ra.

“Vương phi?” Phó Vô Thiên ngoài ý muốn hạ mi, nhanh như vậy đã buông tha?

An Tử Nhiên cam chịu nói:”Vương gia không phải muốn giúp ta lộng sao? Vậy thỉnh nhanh tay, ta còn muốn đi ngủ.”

Trong bóng đêm Phó Vô Thiên lộ ra một tia kinh ngạc, ngẫm một hồi liền đoán ra hắn trong đầu nghĩ cái gì, kinh ngạc trong mắt nhất thời chuyển hóa thành ý cười, y quả nhiên không chọn nhầm người, Vương phi của y quả nhiên luôn làm y kinh hỉ.

“Ngươi rốt cuộc lộng hay không lộng?” An Tử Nhiên phát hiện y không động, mấu chốt là mệnh căn của hắn vẫn bị y nắm trong tay, đuôi lông mày không khỏi nhuốm một tia tức giận, An Tử Nhiên phát hiện Phó Vô Thiên là đang khiêu chiến lực nhẫn nại của hắn, cố tình y lại là cái Vương gia không thể tùy tiện đánh chửi, nếu là trước kia, một quyền của hắn nhất định đã bay qua.

“Đương nhiên là lộng, bất quá…” Phó Vô Thiên nói xong liền kéo tay hắn, thời điểm hắn còn chưa kịp phản ứng đột nhiên hướng khố hạ y ấn tới:”Còn thỉnh Vương phi cũng giúp bổn Vương.”

An Tử Nhiên theo bản năng nắm tay lại, kết quả lại càng nắm chặt lấy đồ vật kia, thoáng chốc nheo mắt, thứ kia dị thường cứng rắn cùng nóng bỏng, đồng dạng là nam nhân, không cần nhìn cũng biết đó là cái gì.

Phó Vô Thiên rõ ràng ở trong tình trạng giống hắn, chính là hắn lại không nhìn ra chút bất thường nào, không khỏi đối với lực nhẫn nại của y sinh ra khϊếp sợ, trong lúc này, Phó Vô Thiên đã lôi kéo tay hắn vào trong quần, độ nóng làm tay hắn co lại một chút,, nhưng vẫn là bị cường bách tiếp thu.

“Ngươi…”

An Tử Nhiêu thiếu chút nhảy dựng lên, rất nhanh hắn liền cảm thấy mông một mảnh lạnh lẽo, vừa cúi đầu, phát hiện quần đã bị kéo xuống mắt cá chân, nam nhân không chút kiêng nể dùng tay bao trùm lấy bộ vị giữa hai chân hắn.

Phó Vô Thiên lần này không có đặt hắn trên giường, ngược lại thuận thế đem hắn kéo đến, một tay khác chế trụ sau lưng hắn, làm hắn không thể trốn thoát, hai người cơ hồ là mặt đối mặt triền vào một chỗ.

Loại hỗ trợ này có xu thế phát triển…

An Tử Nhiên đột nhiên có một loại ý tưởng muốn xiết chặt đồ vật trong tay, nhưng tại thời điểm hắn phát hiện dù làm cách nào cũng không đào thoát được, hắn không thể không nhận mệnh, ít nhất tạm thời bảo vệ mặt sau.

Nhận thấy tay hắn bắt đầu động, Phó Vô Thiên khóe miệng câu lên, cũng bắt đầu phục vụ Vương phi của y.

Tuy rằng không có thoải mái bằng súng thật đạn thật, nhưng bị bàn tay thô ráp của nam nhân không ngừng ma sát, đau đớn cùng kɧoáı ©ảʍ mãnh liệt làm hô hấp của hắn dồn dập, nhịn không được đem đầu tựa vào vai Phó Vô Thiên.

Phó Vô Thiên thực thích tư thế này, có cảm giác muốn đem thiếu niên ôm vào ngực, như vậy thực phù hợp và an tâm, ngay cả y cũng thấy bất ngờ về suy nghĩ này.

Một cỗ tiếng nước dần dần vang lên bên tai hai người.

An Tử Nhiên cảm thấy ngón tay Phó Vô Thiên lướt qua đầu trên, kɧoáı ©ảʍ cùng kí©h thí©ɧ thoáng chốc tăng lên gấp bội, thân thể đột nhiên chấn động, đem mặt chôn vào hõm vai y mới ngăn được tiếng rêи ɾỉ không thoát ra ngoài, bất quá động tác trên tay lại ngừng lại.

Phó Vô Thiên hơi nhướng mày, thời điểm nghiêng đầu môi vừa vặn áp sát tai hắn, tiếp xúc đột ngột làm An Tử Nhiên theo bản năng muốn thối lui, kết quả sau lưng có một bàn tay, lực đạo chênh lệch quá lớn, An Tử Nhiên trực tiếp bị ôm trở về, cả người ghé vào trong ngực Phó Vô Thiên, tư thế phi thường ái muội. Nghĩ đến mình mông trần ghé vào ngực một nam nhân khác, An Tử Nhiên cả người đều thấy không thoải mái.

Chờ An Tử Nhiên kịp phản ứng, hắn lập tức giãy dụa kịch liệt, cố để thoát ra, hai tay dùng sức đẩy l*иg ngực y:”Buông…”

“Đừng động.” Phó Vô Thiên đột nhiên gắt gao chế trụ thắt lưng hắn.

An Tử Nhiên thân thể cứng đờ, có một thứ nóng bỏng đang gắt gao đυ.ng vào bụng của hắn, kề sát thân mật tiếp xúc, bởi vì vấn đề tư thế, bụng của hắn cơ hồ không có lấy một mảnh vải, vì vậy hắn có thể cảm nhận được một tia dính nị trên bụng, trơn trượt quét qua…

Oanh một tiếng, khuôn mặt An Tử Nhiên đỏ bừng.

Phó Vô Thiên lại giống như không thấy được, y cảm thấy tư thế này so với lúc nãy còn tốt hơn, vì không để hắn trốn thoát, bàn tay y nắm chặt mệnh căn của hắn bắt đầu gia tăng lực đạo, có thể nói là thô lỗ bộ lộng, tiếng nước dần dần lớn hơn, đau đớn cùng kɧoáı ©ảʍ to lớn, thân thể non nớt vô pháp thừa nhận, An Tử Nhiên nhịn không được co rút, miệng há to cơ hồ không phát ra âm thanh.

Phó Vô Thiên nhìn hắn thần tình đỏ bừng, trong mắt nhiễm lên một tầng ám sắc, nửa người dưới trướng đến phát đau, chính là y lại không để ý đến.

Đúng lúc này, An Tử Nhiên đột nhiên ôm lấy cổ y, má áp vào mặt y, độ ấm lan truyền, khí tức nóng bỏng thổi đến trên cổ y, gian nan phun ra bốn chữ:”Mau một chút nữa..”

Bốn chữ đơn giản đem khối bom bạo tạc.

Cự vật đặt trên bụng hắn như một cây thiết côn, ma sát da thịt non mịn, nóng đến mức làm đỏ bừng cả khoảng da, An Tử Nhiên phát hiện khí tức Phó Vô Thiên trở nặng, ngực phập phồng với tần suất nhanh hơn, rốt cuộc phát hiện hắn chỉ lo chính mình, đem Phó Vô Thiên quên mất, mệt cho y có thể nhẫn nhịn, nhận thức với y lại có sự thay đổi.

Một bàn tay lạnh như băng mang theo mồ hôi nắm chặt cự vật của y.

Phó Vô Thiên trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc, y không kì vọng hắn có thể chủ động, lần này quả thực là một cái kinh hỉ, một mở đầu tốt đẹp.

An Tử Nhiên nghiêng đầu qua một bên không cho y nhìn thấy mặt, cũng không phải thẹn thùng, chính là như Phó Vô Thiên nói, đây là giúp đỡ lẫn nhau, hơn nữa tất cả đều là nam nhân, những bộ phận trên cơ thể đều giống nhau, hắn chính là không nhìn đên được biểu tình gian kế thành công của Phó Vô Thiên, bất quá hắn rất nhanh phát hiện một bàn tay vô pháp nắm giữ được.

Phó Vô Thiên là một nam nhân trưởng thành cường tráng, cái kia so với trong tưởng tượng của hắn còn lớn hơn, đặc biệt thời điểm cương lên thì càng thêm tráng kiện, chính là hai tay hắn cũng chưa chắc hoàn toàn nắm giữ.

Đúng vào thời điểm hắn cảm thấy khó xử, thân thể đột nhiên bay lên, chờ khi hắn kịp thích ứng, cả người đã khóa ngồi trên người Phó Vô Thiên, hai người nửa dưới xích͙ ɭõa, cơ hồ chặt chẽ tiếp xúc một chỗ, sau đó hắn lại phát hiện trong tay nhiều thêm một thứ, hai căn kề sát một chỗ, của đối phương so với hắn cón nóng hơn, mang lại cho hắn một loại kɧoáı ©ảʍ cấm kị khó hiểu.

An Tử Nhiên không tái kiên trì, kɧoáı ©ảʍ tràn ngập cơ hồ bao phủ lý trí của hắn, chỉ có thể cố sức ôm lấy cổ Phó Vô Thiên, tùy y bộ lộng, hưởng thụ kɧoáı ©ảʍ Phó Vô Thiên đem lại cho hắn.

Phó Vô Thiên cũng không để hắn thất vọng, ngón tay thỉnh thoảng đảo qua đỉnh, kí©h thí©ɧ một trận lại một trận kɧoáı ©ảʍ, chất lỏng dính nị chảy ra cơ hồ thấm ướt đẫm chăn dưới thân hai người, tiếng nước bên tai ngày càng lớn, lúc này, Phó Vô Thiên đột nhiên đem đầu hắn kéo qua, trong sự kinh ngạc của hắn hôn lên.

An Tử Nhiên mãnh liệt mở to hai mắt, mặt Phó Vô Thiên gần trong gang tấc.

Nước miếng trong miệng chưa kịp nuốt vào đã bị y cuốn lấy, đầu lưỡi trốn tránh cũng bị câu ra hút mạnh, đầu lưỡi nhất thời có cảm giác run lên, vừa không chú ý, miệng đã hoàn toàn thất thủ.

Một đạo điện lưu từ phía dưới nhanh chóng tràn ra toàn thân, An Tử Nhiên thích đến nỗi tròng mắt quay tròn, một đạo màu trắng vẩn đυ.c ngay tại khi hắn có rút đồng thời phun ra, đầu lưỡi trong miệng cũng rất nhanh rút ra, tiếng rêи ɾỉ không kịp kiềm nén vang vọng tân phòng, nếu không có gì ngoài ý muốn, người ở bên ngoài chắn chắn sẽ nghe được.

An Tử Nhiên còn không kịp tự hỏi người đằng sau có bao nhiêu gian trá, y đã gắt gao chế trụ thân thể hắn, bên tai vang lên âm thanh gầm nhẹ không khống chế được của Phó Vô Thiên, gợi cảm ngoài ý muốn, sau đó bụng và đùi của hắn đều ướt.

Hai người ôm nhau đồng loạt ngã lên giường.

Trong phòng tràn ngập một cỗ hương vị da^ʍ mĩ, nếu có người tiến vào nhất định sẽ không tin hai người vừa nãy chỉ đang ‘hỗ trợ lần nhau’ mà thôi, bất quá so với súng thật đạn thật làm một lần còn muốn lụy nhân.

An Tử Nhiên sau đó mới phát hiện ra, hắn ăn mệt lớn trong việc này!