Chương 69: Đồng ý

NamJoon đưa bàn tay mát lạnh thon dài áp vào má cậu, nó mát lạnh như viên đá xoa dịu cơn nóng bên trong lòng mình. Đối với cậu, quá khứ không phải là cậu đang sợ hãi mà là cậu đang rất tức giận, tức giận vì mình quá yếu đuối để bị người khác chơi đùa tình cảm. Nếu có thể quay về quá khứ, cậu có thể tự đi lại con đường đúng đắn nhất của mình hay không?.

SeokJin suy nghĩ vẩn vơ, gã lại kéo cậu thoát ra mớ hỗn độn tồi tàn kia.

"Tôi cũng giống như em, cũng đều bị người khác bỏ rơi! Tôi hiểu cảm giác của em bây giờ!"

Cậu bật cười, nụ cười gượng gạo chua xót trong thật khó coi, nước mắt khẽ trào ra không thể nào kiềm được nữa. "Anh thì biết cái thá gì chứ? Anh đừng có mà nghĩ..."

"Tôi biết chứ. Tôi đã nghe Jimin và JungKook kể tận tình rồi, quá khứ của em và tôi đều như nhau cả!"

"Gì cơ?" Cậu nheo mắt lại, hai hàng lông mày như dính vào nhau.

Gã đưa đôi mắt bình thản lại có chút dịu dàng nhìn người con trai đang đối diện với mình, nhìn cậu ta khóc lóc trong thật khốn khổ làm sao. Một khuôn mặt biểu hiện ước muốn được ai đó bảo vệ hơn là được đám học sinh kia sợ hãi. Gã lại kể

"Lúc trước tôi cũng giống như em, cũng từng phát hiện mình thích con trai từ năm lớp 7, nhưng may mắn hơn em tôi đã được một đàn anh khối 9 hẹn hò. Nói chung là chúng tôi yêu nhau hơn 1 năm. Yêu nhau thắm thiết nhưng em biết đấy, chẳng có bữa tiệc nào mà không tàn hết! Năm tôi lên lớp 9, tôi phát hiện rằng anh ấy hôn người khác trên đường, cãi nhau rồi lại muốn anh ấy nói câu giải thích, nếu như anh ấy giải thích rằng chỉ là hiểu lầm và vẫn còn yêu tôi thì thật tốt quá...Nhưng anh ấy bảo quen tôi chỉ vì trò cá cược với bạn bè mà thôi, anh ấy cướp mất trái tim tôi và đem nó lên bàn cá cược..."

"..."Cậu im lặng, đôi mắt chăm chăm đến người con trai đang gắng gượng những lời nói, quả thật gã có chút không muốn nhắc đến chuyện khốn khiếp mấy năm trước.

"Thú thật thì, tôi đã quỳ xuống cầu xin anh ấy đừng bỏ rơi tôi, tôi yêu anh ấy thật lòng thật dạ nhưng cuối cùng, anh ta đã rời khỏi nơi đây. Từ đó tôi không tin vào tình yêu nữa, tôi sống khép mình lại và rất thích gây sự với người khác, tôi cố nhận mình yêu thích con gái nhưng không thể nào quen nổi một đứa con gái nào cả!"

"Vậy sao? Anh cũng giống tôi nhưng có lẽ chẳng ai may mắn cả!"

"Nếu như thế giới này con người muốn may mắn và may mắn sẽ xuất hiện thì đâu có ai biết khóc?"

SeokJin không đáp, cậu đưa mắt nhìn xuống đôi chân của mình, cảm thấy chân như tê dại đi. Cái cảm giác nghe người mình yêu kể lể về quá khứ, sao tim cậu cứ nhói nhói lên không ngừng. Cái cảm giác muốn thắt lại, tim một lúc càng đau đớn và không còn gì để có thể tổn thương nó nữa...SeokJin se se hai đầu ngón tay lại với nhau, giọng nói cậu bèn cất lên.

"Vậy sao anh lại yêu tôi? Tôi đâu có gì đặc biệt?"

"Không phải đâu..."

"..."

"Tôi không quan tâm em có đặc biệt hay không, lúc tôi cấp 3 tôi đã tình cờ thấy em trong vườn hoa với Jimin, nhìn em tận tụy chăm chú tưới hoa, dáng vẻ lúc đó quả thật tựa như một thiên thần vậy, tôi không biết khi nào đã rung động nữa. Chắc có lẽ là điều nhỏ nhất. Nhưng em biết đấy..."

"..." Tim cậu bỗng nhiên đập loạn nhịp, đầu óc quay cuồng mơ hồ như không tin được.

NamJoon nghiêm giọng bảo "Kim SeokJin! Tôi là Kim NamJoon, Kim NamJoon thích Kim SeokJin hơn cả thế giới này!"

"..." Cậu đỏ mặt, có thể nghe cả tiếng tim cậu đập muốn vỡ toang l*иg ngực.

"Tôi yêu em hơn bất kì ai! Tôi biết em rất khó để chấp nhận một người như tôi nhưng xin em hãy cho tôi cơ hội để được yêu em!"

Gã lại đi lại gần cậu, xoa xoa đầu "Tôi đã vượt qua hết mọi khổ đau trong quá khứ rồi, tôi muốn em cũng giống như tôi. Nếu em không thể mạnh mẽ, em được phép yếu đuối. Yếu đuối đi, tôi sẽ bảo vệ em!"

"Ai cần anh bảo vệ chứ?" Cậu nhăn mặt.

"Nhưng tôi muốn em được làm chính mình hơn trong khi phải che đậy cảm xúc của mình, tôi yêu em!"

"..."

"Em chấp nhận tôi chứ? Nếu em đồng ý, tôi sẽ ở bên em mãi mãi còn nếu em không thích, tôi sẽ rời đi. Bảo đảm không bao giờ làm phiền đến cuộc đời em!"

Cậu vẫn không nói tiếng nào, rất muốn nói nhưng lại không biết nói gì. Là gã đang tỏ tình với cậu, hôm qua làm tình hôm nay gã mới tỏ tình sao? Nghe trông có vẻ thật buồn cười làm sao, nhưng cậu lại muốn đồng ý ngay. Không, cậu muốn gã ở bên mình đời đời kiếp kiếp này luôn cơ.

Cậu dồn sức lực của mình đứng thẳng người lên, giọng nói trong trẻo cất lên trong căn phòng yên tĩnh của buổi sớm tinh mơ. Đồng hồ chiếu đến khung giờ số 8.

"Hôm nay anh muốn ăn gì?"

"Ể?" Gã ngớ người không hiểu chuyện gì hết.

Kim SeokJin bật cười một chút, cậu lại trở về dáng vẻ như xưa. Nụ cười chào ngày mới lại bắt đầu. "Nếu tôi đồng ý chuyện hẹn hò, có chắc là anh sẽ làm tốt nhiệm vụ của một người bạn trai chứ?"

"..." Gã một giây bất động khi nghe câu nói ấy.

"Được không? Hay là muốn tôi từ c...?" Cậu nhướng mài.

Chưa kịp để cậu nói hết câu, gã đã lao đến như một con hổ dữ rồi vồ lấy cậu. Ôm cậu thật chặt, mùi hương men rượu vẫn còn vương trên thân thể. Cậu có thể cảm nhận được nó khi gã ở rất gần mình, Kim NamJoon, người đã chuốt cho cậu say quên bản thân mình. Cậu đã có thể bỏ qua rào cản của quá khứ, bước tiếp trên con đường tương lai và có cả gã bên cạnh nữa.

Thật khó khăn lắm mới có thể bên nhau được, tại sao cậu lại không thể cho gã và cậu một cuộc tình ngọt ngào như V và Kook rồi lại sóng gió như Suga và Jimin nhỉ? Thế thì thật là thú vị làm sao.

...

"Anh muốn ăn gì không?"

"Gì cũng được!" Gã ngồi trên ghế sofa xem TV.

"Hmm, cơm cuộn hoặc một ít canh thịt hầm cho buổi sáng chẳng hạn! Tôi sẽ đi nấu cho anh ăn, nhanh thôi!"

SeokJin rảo được vài bước đã bị gã kéo lại, đặt cậu vào lòng. Đôi tay mơn trớn đặt lên đùi cậu rồi lại vuốt ve cặp chân thon dài. Gã ám muội rằng "Tôi muốn ăn em cơ!"

"Yah, Kim NamJoon. Anh mà còn như thế tôi đuổi anh ra khỏi nhà nhé?"

"Aaa, sao lại hung dữ vậy?~~~" Gã thích thú phì cười.

Đối với gã, cậu như một con thỏ con đanh đá và nóng tính cực kì. Nhìn thật đáng yêu. Cậu đỏ ửng cả mặt vội đẩy đẩy tay hắn ra. "Đừng đặt bàn tay dơ bẩn lên người tôi!"

"Dơ bẩn? Chẳng phải đôi tay này đã khuếch trướng lỗ hậu của em khiến em rên la vì sung sướng hay sao?!~~~"

"Câm mồm đi! Tên thần kinh này" Cậu gượng gạo quát lên.

"Hay là để tôi giúp em "vui" vào buổi sáng nhé?~~"

Cậu dãy giụa không thành tiếng, đôi mắt có chút ngại ngùng xấu hổ.

"Tên biến thái, câm cái mồm thối anh lại đi. Có tin tôi giết anh không? Anh dám làm thì tôi đá chết anh đó!"

...

"Aaa. dừng lại...Đừng, Joon...Bỏ tôi ra, đừng..hmm..Sâu quá, khó thở...aa~~~"

"Sao nào? Cảm thấy thế nào? Lúc nãy em còn chửi mắng tôi đủ đường mà, sao giờ lại rên la đến thế kia?"

Mỗi nhịp gã đều thúc mạnh đến nổi cúc hoa cậu muốn tan theo mây khói, đau hơn là sướng nhưng cũng có chút thích thích. Toàn thân cậu như tê liệt, sáng dậy đã bị thượng muốn rách cúc thật khiến cậu muốn khóc không thành tiếng. Những lần thúc mạnh bạo kia không ngừng nghĩ tạo ra âm thanh nhóp nhép, lan rộng khắp cả phòng. Tiếng rên một lúc một to hơn, nước mắt cậu rơi xuống thái dương. Người lại nóng rang, tim lại đập như trống chuông của trường...À đúng rồi, hôm nay có tiết học nhưng tại sao cậu lại quên mất...??

SeokJin hét lên, đánh vào ngực gã một cái mạnh "Dừng lại...Hôm nay chúng ta có tiết học đó, tôi phải thay đồ đến trường!"

Gã không quan tâm mà vẫn thúc mạnh, đôi mắt liếc sang chiếc đồng hồ một cái rồi mỉm cười thân thiện.

"Nhưng bây giờ là 8h rồi, em nên biết là nếu đến vào giờ này thì sẽ bị giáo viên bắt phạt ngoài cửa mà..."

Lời gã nói hoàn toàn là đúng, bởi giờ nếu có đi cũng đã quá trễ rồi. Thà điện thoại xin nghỉ học còn hơn là đến đó, nếu đến chắc bị trừ điểm càng nặng hơn!. Nhưng cái tên này không biết mệt sao? Sao hắn vẫn có sức lực đè cậu ra làm đến tận 2 3 hiệp thế kia? Cứ như vậy, sao cậu chịu được? Chết mất thôi!... Gã mỉm cười da^ʍ đãng "Em nên an phận làm tình với tôi còn vui hơn đi học đấy!"