Chương 31: YoonGi bất lực với Jimin

Sau khi tất cả đã về nhà của mình. Chỉ còn Jimin và YoonGi. Tối hôm đó xảy ra một cuộc đại chiến giữa hai bên. Một bên tức giận không ngừng và tất nhiên bên kia phải chịu thiệt một chút.

Hắn bị cô cho ăn bơ toàn tập từ lúc khách đến cho tới khách về:)). Hắn giận lắm nhưng chờ cho tới khi mấy người kia ra về thì sẽ có cơ hội " tha hồ " tử hình cô!

YoonGi ném gói như một đứa trẻ con vào Jimin, làm cho cô phải uốn éo để có thể trách được. Vừa tức cười lại vừa bất lực với tính của hắn. Cô đành im lặng để hắn có thể hành hạ. Vì cô biết đó là lỗi của ai mà.

Tầm 10p đại chiến của hắn, lần cuối cùng hắn ném trúng vào mặt cô làm cô ngã nhào về phía giường, lần này cô không chịu được nên quát lớn.

- ANH HÀNH HẠ TUI ĐỦ CHƯA???

- Ai bảo em bơ tôi làm gì???_Hắn nói lớn.

Hắn rất giận, rất giận cô. Lại còn đùa giỡn với cái tên Jung Hoseok gì đó nữa. Phen này hắn không xử cô mới lạ. Hắn nhắc ghế ngồi kế bên cô. Đôi mắt âu yếm nhìn cô.

- Nói đi, em có gian díu với tên Hoseok kia không???

Cô tròn mắt nhìn hắn vì cái câu nói có 1 không 2 đó, cái gì mà gian díu với nhau??? Cô bắt lực hung dữ gắt lên với anh.

- Anh bị hâm à???

Im lặng một lúc hắn mới mở miệng.

- Thế hắn là ai mà em thân dữ vậy, lại còn mời về nhà ăn cơm nữa!

- Thì là bạn thân của em hồi nhỏ mà! Với lại còn là thanh mai trúc mã...

Chưa nói xong hắn bật dậy nhìn cô với ánh mắt luyến tiếc vô vọng. Sao lòng hắn cảm thấy hơi đau nhỉ? Hắn có cảm giác mình mọc thêm một cái sừng từ câu nói vô tình của người hắn yêu.

- Anh mệt rồi, anh đi ngủ đây! Em ngủ sớm đi! Mai còn đi học nữa!

Hắn thở dài chán chường trùm mềm lại ngủ không để ý tới nét mặt của cô.

Cô ngạc nhiên khó hiểu với hắn. Rõ ràng là đang ghen cơ đấy! Mà cũng thú vị nhỉ, cái mặt ghen không thể tả nổi biểu hiện rất rõ trên khuôn mặt hắn. Xem ra mấy ngày sau phải chọc hắn nhiều nhiều thôi!.

............................................

Về phía Kim NamJoon. Gã phải chở SeokJin về nhà. Suốt đoạn đường gã không nói gì với cô, cái không khí im lặng bao trùm khiến gã thật khó thở. Gã muốn nói với cô nhưng không biết phải nói những thứ gì nữa, lạng quạng lại bị ăn đập nữa không chừng vì cái tội quá vô duyên.

SeokJin dựa đầu vào cửa kính xe, đưa đôi mắt to tròn nhìn hai bên đường. Màn đêm buông xuống chỉ còn những cây cột đèn kia chiếu gọi xuống góc đường. Xung quanh của thành phố Seoul trở nên nhộn nhịp. Thành phố Seoul tràn đầy người đi đường. Nó rất nhộn nhịp nhưng trong lòng cô lại không nhộn nhịp được như thế?. Muốn bắt chuyện với gã nhưng lại không thể...Không biết nói từ đâu.

Có lẽ khoảng cách thân thiết giữa cô với gã còn là một rào cản khó thể phá vỡ.

Bất giác cô bắt chuyện với gã.

- Này NamJoon...Cậu đã đi chơi xung quanh thành phố Seoul với bạn gái vào buổi tối chưa???

-...Ừ thì chưa!...Tôi đâu có bạn gái!

Gã vừa nói vừa tập trung lái xe. Cô ngồi thẳng dậy nhìn gã. Lòng bỗng muốn tìm hiểu về hắn lạ thường.

- Thế có thể cùng tôi...

- Xin lỗi, nhưng tôi bận rồi!

Cô nhíu mày nói.

- Tôi còn chưa nói xong mà!

- Tôi biết cô sẽ nói gì, có phải là cùng cô đi chơi không??

Cô giật mình vì sao hắn lại biết thứ cô nghĩ thế không biết.

- Sao anh biết???

Gã bật cười, quẹo trái xe bên trái. Chèn thêm một câu.

- Tôi không dám đi là vì... tôi sợ cô sẽ cướp mất đời trai tôi mất!...

- Anh điên à??_Cô hoang mang nhìn hắn.

- Có thể nói là điên cũng được...Nhưng vì cô mà tôi điên thì tôi cũng không trách được!!!...

Lời nói của gã làm cô hoang mang một lần nữa. Những thứ gã nói luôn thoang thoảng trong đầu cô. Không một lời nào mà cô quên!.

- Này SeokJin... Cô đã từng yêu ai chưa???

-... Chưa...Nhưng giờ thì đang tìm kiếm!

* Két *

Gã thắng xe, đưa đôi mắt híp mí nhìn cô. Đôi mắt như mê hoặc cô không lối thoát. Giọng nói trầm trầm cất lên vang vào tai cô. Cô đỏ mặt nhìn gã.

- Có nhiều thứ phải tự làm rồi!

- Hả??_Cô tròn mắt.

- Tới đây!_Gã nói giọng rù quyến:)))))

-...Tới... đây...!!

- Đúng!_Gật đầu.

Gã đưa cái mặt " phỡn " bảo thêm một câu.

- Tới nhà chị rồi chị hai!

-...

Câu nói làm cô tụt cmn hứng:)))). Cứ tưởng là hắn tỏ tình nhưng không phải, chỉ là do cô suy diễn ra mà thôi chứ làm gì mà hắn tỏ tình. Tự cười vào mặt mình rồi bước ra. Không một lần ngoảnh đầu lại nhìn gã. Gã nhìn bóng lưng cô vào nhà rồi chạy vụt đi mất.

- Chuyện tình mình sẽ bắt đầu sớm thôi SeokJin... Chỉ là cho tôi thêm một thời gian nữa đi!! Những vết thương không phải muốn lành là có thể lành lại đâu. Nếu không biết cách chăm sóc vết thương ấy...Thì nó sẽ để lại sẹo đó!

Gã nói xong, đôi mắt gã bỗng trở nên buồn bã vô cùng. Nỗi đau năm xưa vẫn còn trong hồi ức của gã. Vết thương in hằn trong trái tim gã vẫn là một thứ gã muốn bỏ nhưng không thể dễ dàng. Về người mà hắn đã từng xem là cả sinh mạng....