Chương 39

【】,

“Tiểu Hề, đã khuya rồi, anh đưa em về nhà trước đã.”

Lục Tư Viễn như đang đưa ra quyết định gì đó, khởi động xe một lần nữa, chạy xe đến khu nhà Phú Cẩm.

Diệp Như Hề xuống xe, nói cảm ơn một tiếng rồi mới đi vào trong khu nhà.

Mà chiếc Bentley đậu ở bên ngoài rất lâu mới rời khỏi.

Ngày hôm sau, Diệp Như Hề đến bệnh viện thăm Nhạc Nhạc.

Diệp Hỉ Nhạc mỗi ngày đều ngồi đếm lịch chờ mẹ đến thăm mình, mỗi một lần gặp được mẹ thì cô bé vô cùng vui vẻ, khuôn mặt nhỏ cũng phải cười tươi như đóa hoa.

Hơn nữa tình trạng sức khỏe gần đây của cô bé cũng không tồi, sắc mặt cũng trở nên hồng hào hơn, trông có sức sống hơn hẳn.

Diệp Như Hề ôm ôm con gái, lại hôn một cái, nói: “Nhạc Nhạc có ngoan ngoãn nghe bác sĩ nói hay không vậy?”

“Có ạ! Nhạc Nhạc ngoan lắm! Mami mới không nghe lời, gần đây đều không tới thăm con!”

“Thật xin lỗi, trước đó mẹ khá bận rộn mà xem nhẹ Nhạc Nhạc, Nhạc Nhạc muốn được bồi thường gì đây nhỉ? Mami nhất định cố gắng đáp ứng yêu cầu của con!”

Nhạc Nhạc luôn rất hiểu chuyện, chưa bao giờ chủ động đòi hỏi cái gì từ mami, chỉ là lúc này đây khó có dịp khuôn mặt nhỏ của cô bé lại nghiêm túc như vậy, dường như đang thật sự đắn đo suy nghĩ.

Diệp Như Hề càng thấy vui vẻ, con gái mới nhỏ mà đã quá hiểu chuyện khiến cô thấy đau lòng, cô vẫn luôn hi vọng con mình có thể tùy hứng như những đứa trẻ vô tư khác, không cần phải hiểu chuyện như vậy.

“Nhạc Nhạc nghĩ kỹ rồi sao?”

“Nghĩ kỹ rồi!”

“Vậy nói cho mami biết con muốn cái gì nào?”

Hai mắt to của Nhạc Nhạc nhấp nháy nhấp nháy, mang theo nỗi thấp thỏm mang dò hỏi: “Mami, con có thể về nhà không?”

Khóe miệng đang tươi cười của Diệp Như Hề đông cứng lại.

“Mami, con đã ở bệnh viện lâu lắm rồi, mami, con muốn về nhà, mẹ có thể mang con đi về nhà không?”

Về nhà......

Đây là nguyện vọng lớn nhất của Nhạc Nhạc.

Thời điểm còn sống trong cô nhi viện, Nhạc Nhạc đã rất khao khát có một mái nhà, thật vất vả mới chờ được mẹ tới đón mình, lại bởi vì sức khỏe không tốt, lại phải xem bệnh viện như nhà mình.

Diệp Như Hề biết con gái luôn mong muốn có một mái nhà

Nếu có thể, cô cũng rất muốn được đưa Nhạc Nhạc về nhà.

“Nhạc Nhạc ngoan, chờ sau khi con hết bệnh rồi, mami sẽ đưa con về nhà.”

Khuôn mặt nhỏ tràn ngập vẻ mất mát của Nhạc Nhạc có thể nhìn thấy rõ ràng.

Diệp Như Hề nhịn xuống sự chua xót nơi đáy mắt.

“Mami, vậy mẹ có thể mang con đi tới công viên giải trí được không? Con muốn đi.”

Bởi vì yêu cầu trước đó của con gái cô không có cách nào đáp ứng, nên yêu cầu này Diệp Như Hề cho dù thế nào cũng không thể từ chối.

“Nhạc Nhạc ở chỗ này chờ mami một chút”

Diệp Như Hề xoay người đi tìm bác sĩ, nghiêm túc dò hỏi một lần, cho đến khi nhận được sự cho phép của bác sĩ thì hân hoan vui sướиɠ trở về phòng bệnh.

“Nhạc Nhạc, thay quần áo đi con, hiện tại mami sẽ đưa con đi chơi ở công viên giải trí.”

Diệp Hỉ Nhạc vui vẻ nhảy cẫn lên trên dường bệnh, hai mắt sáng lấp lánh giống như hai bóng đèn nhỏ vậy.

“Mami! Thật sao ạ! Con thật sự có thể đi sao?”

Diệp Như Hề lại cười nói: “Ừ, nhưng mà con phải nghe lời đấy nhé, thân thể có chỗ nào thấy không thoải mái thì nhất định phải nói ngay với mami, có thể đồng ý với mami không?”

Diệp Hỉ Nhạc điên cuồng gật đầu.

Diệp Như Hề nhìn dáng vẻ hớn hở của con gái, chính mình cũng nhịn không được mà nở nụ cười, bác sĩ nói, trạng thái gần đây của Nhạc Nhạc cũng khá ổn định, đi ra ngoài thì chỉ cần cẩn thận một chút là được rồi.

Chỉ là cần chăm sóc cô bé thật tốt, không thể chơi mấy trò chơi quá kịch liệt.

Chờ Nhạc Nhạc thay xong chiếc váy dây nhỏ, Diệp Như Hề liền nắm tay cô bé tới công viên giải trí.

Bởi vì không phải là ngày nghỉ, người đến công viên giải trí cũng không tính là nhiều, rất nhiều trò chơi đều không cần xếp hàng, chuyện này cũng giảm bớt gánh nặng cho Diệp Như Hề , cô sợ đông người quá, Nhạc Nhạc không chịu được chen lấn.

Dọc theo đường đi Nhạc Nhạc nắm tay mami , vô cùng khẩn trương, mắt to liên tục đảo qua đảo lại đánh giá mọi thứ xung quanh.

Nhạc Nhạc đã phải ở trong bệnh viện quá lâu, lâu đến mức cô bé không biết rằng thế giới bên ngoài phong phú đến thế nào.

Diệp Như Hề có chút đau lòng vì thế cô đã mua một quả bóng bay cột vào cổ tay con gái, Nhạc Nhạc vui vẻ tới mức cười khanh khách không ngừng.

Mà ở phía sau hai người họ, một bóng dáng nhỏ bé đang theo đuôi, giữ khoảng cách không xa cũng chẳng gần.

【】,