Chương 13: LÂM LẠC NHIÊN

Phù Âm đâm đầu vào tường mất máu, mặt đều đỏ lên, giải thích: "Kỹ năng phóng sai rồi."

Thời Việt nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của cô có chút muốn cười, nhưng vẫn nhịn xuống, bình tĩnh nói: "Muốn xuyên tường, nhớ chú ý khoảng cách, phóng gần kề với vách tường."

Phù Âm "Vâng" một tiếng, sau khi hồi sinh liền thành thật quét quái ở khu nhà mình.

Một lúc sau, Triệu Vân gian nan lên được cấp 4, học được đại chiêu, Phù Âm nghĩ vậy, dứt khoát đi đến đường dưới giúp đỡ Lỗ Ban tăng thêm ưu thế.

Đang đối chiến với Lỗ Ban là Trình Giảo Kim của phe đối phương, trước mắt đã mất nửa cây máu, Phù Âm để Triệu Vân nhảy từ nhánh sông đi đến trong lùm cỏ, đợi Trình Giảo Kim qua đây, lập tức dùng địa chiêu đạp không phi thăng, khí thế dũng mãnh mà đánh qua ---- đáng tiếc đại chiêu đánh vào không khí, chưa thể đánh trúng được Trình Giảo Kim, thiếu chút nữa còn tạo trên mặt đất một cái hố.

Thời Việt: "........."

Em dùng đại chiêu đánh vào không khí làm gì?

Phù Âm dùng đại chiêu đánh vào không khí cảm thấy rất mất mặt, theo sau liền dùng kỹ năng 1 truy kích Trình Giảo Kim, mà sau đó, Trình Giảo Kim bị Triệu Vân đánh cho mất một chút máu, liền quyết đoán đánh ra đại chiêu, lại hồi đầy máu, làm toàn bộ thao tác nãy giờ của cô hiệu quả bằng không.

Thời Việt đánh dấu một điểm rút lui, mở miệng nói: "Đánh dã bắt người cần chú ý quan sát toàn trường thế trận, thực ra lúc nãy em nên đến đường giữa, Chân Cơ của đối phương đã dính đại chiêu trước mắt đang thiếu máu, nếu có em nhất định cô ta chắc chắn chết. Phòng ngự của Trình Giảo Kim cao, cộng thêm kỹ năng hồi máu, trang bị hiện tại của em không thể đánh chết hắn."

Phù Âm xấu hổ đáp: "Em không chú ý đến..."

Cô lúc trước chơi Tào Tháo chỉ cần bảo hộ tốt tháp ở đường trên, đợi khi làm ra được vài trang bị chủ chốt, lại xem xét tình huống có cần tham gia đoàn chiến hay không. Nhưng đánh dã cần phải đồng thời chú ý cả ba đường, lại chú ý đến khu dã bên ta và bên đối phương, thậm chí để ý cả trang bị của đối thủ, tình huống đẳng cấp, yêu cầu quan sát đại cục, so với tuyển thủ đường bên đều phải hiểu rõ hơn nhiều.

May là Thời Việt không chê cô, nhẫn nại nói: "Đổi vị trí cũng cần đổi cách chơi, không cần gấp, chơi nhiều sẽ biết thôi."

Bắt người ở đường dưới không thành công, Phú Âm chỉ có thể quay về dã khu tiếp tục quét quái.

Tiếp sau vài lần bắt người không thành công, ngược lại bởi vì đi sai bước mà tặng đầu cho đối thủ.

Nếu như nói ở trận trước Thời Việt dùng Triệu Vân đánh dã dẫn đồng đội nằm thắng, thì trận này Phù Âm dùng Triệu Vân đánh dã chính là dùng thực lực đóng băng cả ba đường.

Chạy đến đường trên giúp đỡ, vừa lúc địch nhân đang mai phục trong lùm cỏ, đừng nói lấy được đầu người ngược lại là tặng cho người ta song sát; chạy đến đường giữa giúp đỡ, kết quả bị dòng chảy của Chân Cơ cuốn đi, bị đông lạnh tới run rẩy toàn thân; chạy đến đường dưới giúp đỡ, Trình Giảo Kim một thân da dày thịt béo đánh không chết, đánh nửa ngày lại đầy máu, quả thật tuyệt vọng.

Phù Âm có chút mù mờ ---- Thời Việt nói đánh dã không được lơi lỏng, nhưng mà, nếu cô không nhàn rỗi, đồng đội hình như càng bị băng nhiều hơn?

Không bằng cô về lại căn cứ treo máy!

Giúp đỡ đều thành gây phiền!

Phù Âm đóng băng cả ba đường không dám lại đi làm loạn đồng đội, chỉ có thể ngoan ngoãn theo sau Thời Việt Lỗ Ban làm một tiểu lâu la.

May là Thời Việt chơi tướng sĩ nào cũng có thể dễ dàng khống chế, Lỗ Ban của anh cùng với Lỗ Ban bình thường gặp khi đấu thứ hạng trông không hề giống cùng một người, đánh đến trung kỳ làm ra một bộ trang bị, anh liền bắt đầu tung hoành toàn trường, kỹ năng lần lần đều có thể chuẩn xác phóng ra, cuối cùng cũng bởi vì anh tại trong lúc đoàn chiến một hơi lấy ba kills mà nhẹ nhàng chiến thắng.

Phù Âm với chiến tích gϊếŧ 0 bị gϊếŧ 4, tâm tình có chút ủ rũ.

Nhưng cô rất nhanh vực dậy tinh thần, bởi vì cô lúc mới chơi Tào Tháo cũng như thế, kém đến không ai dám nhìn thẳng, sau này mới chậm rãi thuần thục.

Game này tướng sĩ nhiều vô cùng, mỗi tướng sĩ đều có xúc cảm, trật tự chiêu thức, thao tác kỹ xảo không giống nhau, cô hôm nay lần đầu tiếp nhận Triệu Vân, không biết chơi cũng rất bình thường, chính là không thê nào tùy tiện chọn ra một tướng sĩ là có thể đánh đến nhập thần.

Giống như quy tắc cô đã đặt ra cho mình từ trước ----- không có tướng sĩ nào mà cô luyện không được, nếu như có, vậy lại luyện thêm 100 trận!

***

Sau khi hạ quyết tâm, Phù Âm rất nhanh hồi phục lại ý chí chiến đấu.

Cô đã có thể luyện tốt Tào Tháo, vậy nhất định cũng có thể luyện tốt Triệu Vân.

Mắt thấy gần 7 giờ rồi, Phú Âm bèn quan tâm nói: "Việt ca, chiến đội của anh tối nay có phải huấn luyện không? Anh đi làm chuyện của mình đi, em một mình tùy tiện luyện tập với máy trước."

Thời Việt cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay, đáp: "Vậy được, em tự mình chơi đi. Có thể xem một chút video của các vương giả chuyên nghiệp hướng dẫn, bên trong có giảng giải chi tiết rất nhiều tướng sĩ."

Anh cư nhiên chủ động nói với cô nên xem những video công lược nào, Phù Âm trong lòng liền có chút ấm áp, lập tức nói: "Cảm ơn, em nhất định chăm chỉ xem."

Thời Việt cất điện thoại, xuống lầu tùy tiện ăn một bát mỳ.

Trùng hợp là nhà ăn mà anh ngồi, phòng kế bên cạnh vừa hay có vài người, là nhóm thiếu niên Thiên Hoàn thanh huấn luyện.

Trong đó có một thanh âm của thiếu niên đang rất phấn khích, chính là xạ thủ Hứa Trường Thiên: "Tinh Hải, huấn luyện đã nói cậu là mùa giải kế tiếp cậu đánh tiên phong chưa? Vậy Việt thần làm sao đây?"

Theo sau là thanh âm của Trần Tinh Hải: "Việt thần chắc là tạm thời ngồi ở ghế dự bị đi, tôi cũng không chắc."

Hứa Trường Thiên nói: "Thực ra, trạng thái của Thời Việt sớm đã không còn như khi xuất đạo, cậu xem mùa giải trước anh ta đều đánh ra cái quỷ gì! Cuối cùng trận đánh đó, A Kha của anh ta cũng tự động biến thành cái máy ATM, ai cũng có thể gϊếŧ!"

Trần Tinh Hải đáp: "Trận đấu đó thực ra anh ta chưa có phát huy tốt, nhưng liên minh rất nhiều huấn luyện như cũ rất kiêng nể khả năng đánh dã của anh ta."

Hứa Trường Thiên nói: "Còn không phải bởi vì anh ta lớn lên có chút đẹp sao, fan lại nhiều, tên tuổi lại lớn sao? Đánh trận lại không dựa vào khuôn mặt, sông Trường Giang sóng sau cao hơn sóng trước, trang thái của anh ta chính xác đã không được nữa rồi, sau này cậu mới là chủ lực đánh dã của chiến đội chúng ta. Tinh Hải cậu cũng không cần khiêm tốn, với trình độ hiện tại của cậu, trong các tuyển thủ đánh dã cậu ít nhất cũng đứng top 3 đi?"

Trần Tinh Hải được khen đến mức cao hứng, trong thanh âm cũng mang vài phần ý cười: "Cung không thể nói thế, người đánh dã trong giới rất nhiều người lợi hại, tôi chỉ là một người mới thôi!"

Hứa Trường Thiên cười đáp: "Tôi cũng là người mới, chúng ta cùng nhau cố gắng, dẫn chiến đội Thiên Hoàn giành lấy giải quán quân!"

Thời Việt bình tĩnh nghe đoạn đối thoại của hai thiếu niên, trong lòng chỉ cảm thấy buồn cười ---- giành lấy giải quán quân, các người xứng sao?

Các người đã hỏi qua vài vị đại thần trong liên minh chuyên nghiệp chưa?

Sợ rằng đến lúc thật sự ra trận chỉ có bị ngược đến quỳ xuống chấp nhận số phận bị đánh.

Hai người ở sau lưng anh thảo luận, Thời Việt vẫn luôn không thèm để ý. Trong mắt anh, hai cái tiểu tử chưa mọc đủ cánh này cùng với mấy bạn nhỏ chưa lớn không khác biệt là mấy, anh không muốn hạ thấp bản thân để tranh luận cùng bạn nhỏ, ăn xong cơm không còn việc gì anh liền xoay người rời khỏi nhà ăn.

***

Thiên Hoàn không hổ là câu lạc bộ nhà giàu, phòng huấn luyện mười phần rộng rãi.

Buổi tối bảy giờ rưỡi đến mười một giờ rưỡi là khung giờ vàng huấn luyện theo quy định của câu lạc bộ, tất cả đội viên đều không có khả năng vắng mặt. Hiện tại mới là bảy giờ mười phút, phòng huấn luyện vẫn chưa có âm thanh nói chuyện nào, hiển nhiên là các đội viên vẫn chưa đến.

Thời Việt vừa vào cửa, liền nhìn thấy một nam sinh đang cầm điện thoại chơi game.

Nam sinh này dáng người không cao, diện mạo thanh tú, màu da so với các em gái còn trắng hơn, mặc trên người một chiếc áo thun tay ngắn màu gạo, lộ rõ vẻ nhã nhặn.

Nhưng kỳ quái là, trên mặt cậu ta chẳng có bất cứ biểu tình nào, an tĩnh ngồi tại đó, toàn thân chỉ có ngón tay là cử động, phảng phát như là một tượng điêu khắc xinh đẹp đỉnh đỉnh.

----- Lâm Lạc Nhiên, chủ lực trung đơn của chiến đội Thiên Hoàn, liên minh chuyên nghiệp chủ ID "Lạc Thủy".

Lâm Lạc Nhiên cùng Thời Việt xuất đạo cùng một mùa giải, lại thêm trong trận đấu trung đơn và đánh dã thường xuyên liên thủ bắt người, quan hệ của hai người ở trong đội cũng rất tốt. Nhưng làm cho Thời Việt đau đầu là, cái tên này thật sự quá an tĩnh, tính cách hướng nội lại hay thẹn thùng, lúc đánh trận một chữ cũng không nói, có đôi khi anh thậm chí cảm thấy, đồng đội trung đơn ở bên cạnh mình, có phải hay không là trí tuệ AI do hệ thống phái đến?

Nhìn cậu đang đánh thứ hạng, Thời Việt cũng không làm phiền, ngồi bên cạnh cậu nhìn một lúc.

Cậu chơi rất nghiêm túc, bởi vậy mà không phát hiện Thời Việt tới đây, đội trận đấu kết thúc, màn hình hiện lên chữ "Thắng lợi", cậu mới quay đầu nhìn Thời Việt.

Sau đó cậu lại tiếp tục cúi đầu nhìn điện thoại, hoàn toàn không xem Thời Việt đang tồn tại.

Thời Việt nhíu mày: "......Cậu nhìn thấy tôi sao?"

Lâm Lạc Nhiên gật đầu: "Ừ."

Vậy cậu chỉ nhìn tôi một cái, hỏi cũng chỉ hỏi một câu, hiển nhiên xem tôi là vật trong suốt sao?

Thời Việt bất đắc dĩ đem câu nói kia nuốt ngược trở lại, vì anh biết, với tính cách của Lâm Lạc Nhiên, nghĩ cậu chủ động cùng người nói chuyện còn khó hơn lên trời.

Thời Việt thẳng thắng nói: "Hôm nay huấn luyện viên đã tìm tôi, đã quyết định mùa giải kế tiếp để Trần Tinh Hải tiên phong."

Lâm Lạc Nhiên cuối cùng cũng để điện thoại xuống, quay đầu: "Tôi biết rồi."

Thời Việt có chút ngoài ý muốn cậu biết chuyện, lại suy nghĩ một chút, bèn đoán ra lý do: "Cậu là từ Tiểu Hứa và Tiểu Trần nghe được sao?"

Lâm Lạc Nhiên gật đầu: "Ừ, hôm nay bọn họ đến tìm tôi, bảo tôi mùa giải kế tiếp chiếu cố nhiều."

Hai tên nhóc này cũng thật tích cucwjw, còn biết cùng đội viên lão làng tiếp cận, tạo mối quan hệ.

Thời Việt nháy mày: "Vậy cậu cũng cố gắng chiếu cố bọn họ một chút."

Lâm Lạc Nhiên nghiêm túc đáp: "Tôi vẫn thích cùng cậu phối hợp hơn, bọn họ tuy rằng trình độ không tệ, nhưng lúc phối hợp luôn cảm thấy kỳ quái, cũng không ăn ý."

Thời Việt nhẹ vỗ vỗ lên vai cậu: "Đồng đội mới, sự ăn ý vẫn là từ từ bồi dưỡng. Mùa giải kế tiếp cùng Trần Tinh Hải phối hợp bảo hộ hình thức đánh dã, cậu cũng cố gắng chuyển biến phong cách, có thể sẽ không đánh giống trước kia."

Lâm Lạc Nhiên nghĩ một chút, nói: "Bảo hộ sao? Có cần tôi trung đơn lấy ra Thái Văn Cơ, giúp cậu ta thêm máu không?"

Thời Việt: "..............."

Cầm vυ" em Thái Văn Cơ đi đánh trung đơn, cậu cũng muốn chọc tức huấn luyện viên sao?

Vừa đúng lúc này bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, hai người ngừng cuộc đối thoại.

Tiến vào là chủ lực phụ trợ Tiểu Ngô, thượng đơn Đại La, còn có vài thiếu niên trong thanh huấn doanh.

Bởi vì nguyên do xạ thủ Lão Nghiêm giải ngũ, mùa giải này, Trần Tinh Hải, Hứa Trường Thiên hai người thuộc thanh huấn doanh được đưa vào danh sách tiên phong.

Hai thiếu niên đều ở độ tuổi mười tám, lộ rõ vẻ hăng hái.

Huấn luyện viên Triệu ở sau lưng mọi người, vừa tiến vào phòng liền vỗ vỗ tay, cười híp mắt nói: "Rất tốt, người đều tập hợp đông đủ rồi! Còn nửa tháng nữa, mùa giải mới sẽ bắt đầu, từ hôm nay trở đi, mọi người mỗi ngày đều phải đánh trận huấn luyện, bảo trì trạng thái tốt nhất! Chiến đội Thiên Hoàn của chúng ta là chiến đội nổi dnah KPL, liên tục ba mùa giải đều có giải thưởng, mùa giải kế tiếp, chúng ta cần cố gắng lấy được giải thưởng, mọi người nhất định cần đối với bản thân, đối với tôi, có sự tin tưởng! Chúng ta phải dũng cảm tiến lên phía trước, không được sợ hãi!"

Mọi người: ".................."

Ông là đang làm "đại hội động viên thi cao trung" sao! Có cần hô hào như thế không.

Thời Việt nghe có chút buồn cười, biểu tình của các đội viên khác cũng rất xấu hổ mà bảo trì vẻ nghiêm túc, chỉ có Trần Tinh Hải, Hứa Trường Thiên hai người vừa được bổ nhiệm vào đội hình chủ lực, một mặt nghiêm túc lắng nghe, tựa hồ còn muốn cùng huấn luyện viên hô hào khẩu hiệu.

***

Thiên Hoàn tài lớn khí thô, nguyên là đội viên thanh huấn doanh, còn so với đội viên chủ lực của vài chiến đội nhỏ nhiều hơn không ít.

Trần Tinh Hải, Hứa Trường Thiên là hai người có biểu hiện khá tốt trong thanh huấn doanh, những tiểu thiếu niên khác trước mắt vẫn chưa có cơ hội xuất đạo, Thời Việt đối với bọn họ không quá quen thuộc.

Huấn luyện viên Triệu sau khi tiến hành một lần diễn thuyết hùng hồn xong, theo sau nói: "Đội hình tiên phong của mùa giải thường quy kế tiếp, sau khi tổ huấn luyện đã thông qua nghiên cứu kỹ lưỡng đã quyết định --- thượng đơn Đại La, phụ trợ Tiểu Ngô, trung đơn Lạc Nhiên, đánh dã Tiểu Trần, xạ thủ Tiểu Hứa. Đương nhiên trong trận thường quy còn có khả năng dựa theo chiến lược của đối thủ mà điều chỉnh, nhưng trước mắt, năm đội viên này cần phải có tự giác của tuyển thủ tiên phong, vực dậy tinh thần, bắt đầu huấn luyện bước chạy nước rút cuối cùng! Những đội khác, phối hợp năm vị đội viên tiên phong luyện tập chiến thuật." Ông nghiêng đầu nhìn Thời Việt, "A Việt cậu lại tổ chức một chút."

Lời nói vừa ra, trừ Lâm Lạc Nhiên biểu tình bình tĩnh ra, hai đồng đội cũ đều kinh ngạc nhìn Thời Việt, những người mới trong huấn luyện doanh cũng đang lén nhìn Thời Việt.

Thời Việt vẫn là thần sắc bình tĩnh: "Đã hiểu."

Huấn luyện viên Triệu: "Vậy thì trước hết chọn ra vài đồng đội, lại thử một lần huấn luyện. Tuyển thủ đội huấn luyện, A Việt cậu tự mình chọn."

Mọi người hiển nhiên nhìn ra giữa Thời Việt và huấn luyện viên có chút vấn đề, mới bị huấn luyện đuổi khỏi đội hình tiên phong, nhưng không người nào dám đứng ra nói, vả lại, Thời Việt cũng không nói cái gì, bọn họ không ai muốn làm chim đầu đàn, một người lại một người đều yên tĩnh như chim cút, cúi đầu nhìn điện thoại giảm đi cảm giác bản thân tồn tại.

Có vài thiếu niên ở thanh huấn doanh chủ động đứng ra: "Việt ca, em muốn chơi trung đơn." "Em đánh trung đơn được không?" "Em biết chơi xạ thủ với chiến sĩ ...." "Em , em là người mới đến câu lạc bộ, em đánh phụ trợ có được không?"

Thời Việt dứt khoát gật đầu: "Được, vậy chọn các cậu đi."

Huấn luyện viên thấy đội viên đã an bài tốt, bèn cười nói: "Tới, mọi người đăng nhập vào tài khoản của mình, chúng ta trước đánh hai trận, làm nóng người."

Mười tuyển thủ cần tham gia trận huấn luyện phân biệt tìm vị trí ngồi xuống, đeo lên tai nghe.

Thời Việt vừa hay ngồi đối diện Lâm Lạc Nhiên, biểu tình bình tĩnh đến đáng sợ.

Mà Trần Tinh Hải, Hứa Trường Thiên hai người vừa mới được bổ nhiệm vào đội hình, đều mang vẻ phấn khích, có vài phần khí thế "nghé con mới sinh không sợ hổ".

----- Đáng tiếc, Thời Việt là mãnh hổ, mà không phải là con hổ giấy.

----- Không sợ anh, cũng không có nghĩa là thắng được anh.

Lâm Lạc Nhiên cười nhẹ, nghĩ trong lòng: Nếu như đội chủ lực đặc biệt bị đội huấn luyện đóng bắng, này cũng rất đáng xem.

~~~~~~~~~~~~~~(^_^)~~~~~~~~~~~~~

Lời của tác giả:

Nhân vật quan trọng Lâm Lạc Nhiên đã xuất hiện, ngày mai nhìn nam chủ đại phát thần uy!

p.s: tác phẩm này tình tiết trên game rất nhiều, viết truyện này cũng là vì hồi niệm ký ức từng làm hố không Vương giả tinh diệu. Mọi người yên tâm, sau khi nữ chủ trở thành đại thần, cảnh tình cảm cũng tự động nhiều lên! Hiện tại vẫn còn là khúc dạo đầu O(∩_∩)O~

Lời của trans:

Các bạn có thấy huấn luyện viên Triệu đáng ghét không.... mình dịch mấy chương này mà thực sự bất bình thay Thời Việt, rõ ràng anh có tài nhưng bị vùi dập, ghét nhất loại ỷ mình lớn rồi ăn hϊếp người nhỏ!!!!