Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Dã Lang Ái Cật Nộn Đậu Hủ

» Tác Giả: Lăng Báo Tư
» Tình Trạng: Hoàn Thành
» Bộ 3 Anh Hoa Học Viện Hệ Liệt
» Đánh Giá: 7.5 / 10 ⭐
» Tổng Cộng: 2 Bình chọn
Thuyền Kiều Quang chưa từng gặp ai mà giống cái tên Vũ Điền Khải Thái vừa xấu xa lại vô cùng tùy hứng lại vừa...vừa giống đậu hũ nhỏ mềm mềm thơm ngon này.

Hắn vốn là định dạy dỗ tên kia một trận thay đàn em nhưng chẳng ngờ vừa động tới đã bị giật cho tê người.

Mà đậu hũ nhỏ lại chẳng biết điều, uổng phí tấm lòng của Thuyền Kiều Quang hắn. Nó lại luôn đem nguyên tắc không cùng nghèo hèn qua lại ra liều mạng cừu thị hắn. Thế nhưng giờ nó lại chủ động tiến tới là sao?

Hóa ra nó nghĩ mình bị bệnh nan y nên mới "bồi anh những phút cuối đời"

Không xong! Hiểu lầm lớn rồi...
Chương 1
Hết thảy đều là do Thuyền Kiều Quang động thủ trước… nhưng nói đi cũng phải nói lại, là Vũ Điền Khải Thái có lỗi, cho nên Thuyền Kiều Quang mới động thủ giáo huấn Vũ Điền, còn hảo tâm nhắc nhở:

“Tôi xin khuyên cậu, không cần quá mức đùa bỡn nam nhân, ngày nào đó bị tên hỗn đản nào cưỡиɠ ɠiαи, đừng nói tôi không nhắc nhở cậu.” Thuyền Kiều Quang âm sắc trầm thấp mà hữu lực, nhưng trong giọng nói tràn đầy chán ghét, nói thập phần khó nghe.

Vũ Điền vóc dáng nhỏ bé nếu không thu liễm hành vi của mình, một ngày nào đó sẽ có báo ứng! Nó cứ như vậy đùa bỡn nam nhân, một ngày nào đó sẽ bị nam nhân…

“Gian… gian? Hạ lưu! Chỉ có loại nhà giàu mới nổi mới có thể thốt ra loại lời nói hạ lưu vô văn hoá này!” Vũ Điền Khải Thái theo một tiếng rống giận cao vυ"t, một cái tát nháy mắt ném qua, “chát” tiếng vang giòn tan cả phòng đều nghe thấy, Thuyền Kiều Quang má trái chợt đỏ lên.

Nhưng hắn không có cảm giác đau đớn. Trên cơ bản, đối với kiện tướng thể dục thể thao như hắn mà nói, một cái tát kia của Vũ Điền Khải Thái, so với hắn ở sân bóng rổ bị va chạm thật sự là rất nhẹ, căn bản không thể gây uy hϊếp.

Thuyền Kiều Quang hung ác nhíu mày lại. Tiểu tử Vũ Điền trước mặt, người chỉ cao tới vai hắn, nhưng luôn tự cho mình là đúng lại hay thích gây chuyện, cùng với vẻ đáng yêu bên ngoài hoàn toàn trái ngược.

Vũ Điền Khải Thái được xưng là một trong ba mĩ thiếu niên năm nhất của Anh Hoa học viện. Có lẽ nam sinh thật sự bị sắc đẹp của Vũ Điền Khải Thái mê hoặc, đối nó nói gì nghe nấy; nhưng với Thuyền Kiều Quang mà nói, sự tình chỉ có đúng sai, cùng sắc đẹp hoàn toàn không quan hệ. Huống hồ hắn đối nam nhân không có hứng thú, nam nhân dù thật đẹp, thật quyến rũ, thật đáng yêu, hắn hoàn toàn không hề có cảm giác, càng không thể đối với người như Vũ Điền Khải Thái có cảm giác.

Mà Vũ Điền Khải Thái hiện tại thật sự làm hắn tức giận!

Thuyền Kiều Quang có một niên đệ thiện lương tên là Tỉnh Lý Xuân Nhật, là một người uy vũ cường tráng, nhưng tâm tư lại như tiểu cô nương thiên chân khả ái. Niên đệ gần đây cùng thần tượng học viện Tề Đằng Ngộ tình đầu ý hợp, kết thành một đôi, nhưng Vũ Điền lại bởi vì thầm mến Tề Đằng Ngộ, suốt ngày tìm Tỉnh Lý Xuân Nhật phiền toái.

Hôm nay Tỉnh Lý Xuân Nhật mở cuộc triển lãm câu lạc bộ, Vũ Điền Khải Thái lại cố ý đem người đến gây sự, muốn làm cho Tỉnh Lý Xuân Nhật xấu hổ. Thuyền Kiều Quang không thể nhịn được nữa! Niên đệ đáng yêu thiện lương của hắn không dám cùng Vũ Điền Khải Thái trở mặt, chỉ ở phía sau yên lặng chảy nước mắt, nhưng hắn là người làm việc nghĩa không thể nhịn được chuyện này. Hắn cũng không muốn nói ra lời độc ác, nhưng Vũ Điền Khải Thái này xinh đẹp tự cao, chung quanh làm ra hành vi trêu chọc bạn học thật sự làm hắn đại hỏa, vì thế hắn vừa rồi mới có thể nói ra lời không suy nghĩ.

Vũ Điền Khải Thái tức giận đến đỏ mặt, sau khi quăng cho Thuyền Kiều Quang một cái tát lập tức rời đi, tốc độ nhanh như là không thể chịu đựng phải cùng hắn thở chung bầu không khí.

Thuyền Kiều Quang hung hăng trừng mắt nhìn Vũ Điền Khải Thái rời đi, khí thế uy vũ anh dũng, làm cho tất cả nam sinh trong câu lạc bộ thể thao đều vỗ tay khen ngợi, giơ ngón tay cái lên, khen ngợi Thuyền Kiều Quang là hảo nam tử hán.

Nhưng Thuyền Kiều Quang anh dũng giờ phút này tay phải lại một trận sợ hãi, hơn nữa trận run rẩy còn theo lòng bàn tay hướng lên trên, làm cho toàn bộ cánh tay của hắn đều tê dại như là bị trúng tà.

Không thể nào… là do vừa rồi đẩy Vũ Điền Khải Thái có liên quan?

Vừa rồi, Thuyền Kiều Quang có dùng tay phải đẩy Vũ Điền Khải Thái một cái. Không nghĩ tới Vũ Điền Khải Thái kia cánh tay trắng nõn nhuyễn nộn nộn, so với đậu hủ hạng nhất hắn từng nếm qua còn muốn trắng mịn hơn, hại hắn thiếu chút nữa đã quên thu tay lại! Một người nam nhân bộ dạng nộn nộn như vậy, giống như dụ dỗ nam nhân khác sờ nó…

Eo ôi!

Thuyền Kiều Quang vẫy vẫy cánh tay phải, ý đồ loại bỏ cái cảm giác tê dại kia.

Này tiểu nộn đậu hủ căn bản là trời sinh câu dẫn nam nhân! Trách không được nam sinh bị nó hấp dẫn, tất cả giống như chó Nhật chạy theo phía sau, bất luận trắng đen, lật ngược phải trái, tóm lại là tuân theo mọi mệnh lệnh của Vũ Điền Khải Thái. Nếu Vũ Điền Khải Thái không có mị lực siêu cường, làm sao có thể khiến cho đám nam sinh đó khăng khăng nghe theo?

May mắn ông trời phù hộ, hắn không phải đồng tính luyến ái, không có bị tiểu nộn đậu hủ quyến rũ, bằng không chính mình siêu cấp nam tử hán, đến lúc đó chẳng phải là năm tháng thanh xuân đều bồi tại trên người tiểu nộn đậu hủ kia? Thế nào cũng không có lời!

Hắn không phải đồng tính luyến ái, hắn đối tiểu nộn đậu hủ siêu cấp xấu xa không có hứng thú, nhưng trên bàn tay, cái cảm giác tê dại không ngừng lan rộng, làm cho hắn không ngừng đập tay vào nhau.

Tiểu nộn đậu hủ khủng bố! Bất quá là đẩy nó một cái mà thôi, cảm giác “điện giật” thế nhưng thật lâu không tiêu tán! Này tiểu nộn đậu hủ mị lực thật không thể xem thường a!

May mắn hắn không phải đồng tính luyến ái, may mắn! Thuyền Kiều Quang tự thôi miên mình.

Từ đó về sau, Thuyền Kiều Quang cùng tiểu nộn đậu hủ liền kết thù oán.

Tủ đựng đồ ở trường học của hắn thường bị bỏ vào rất nhiều vật kì quái gì đó, có hình nộm nguyền rủa, có bánh mì hỏng, nếu không thì chính là qυầи ɭóŧ thối muốn chết, còn có búp bê đầy máu.

Thuyền Kiều Quang lúc đầu thực tức giận, chính là bắt không được tội phạm tại trận, sau này hắn cũng không muốn vì việc nhỏ mà kinh động mọi người, một điều nhịn chín điều lành, hắn cũng coi như không thấy. Sau Vũ Điền Khải Thái làm quá lên, bắt đầu chung quanh phỉ báng hắn, nói hắn nhà giàu mới nổi linh tinh. Lời này cũng quá ngây thơ, Thuyền Kiều Quang căn bản là không muốn để ý tới.

Anh Hoa học viện là một trường học quý tộc, trong trường chia làm hai phe, phe thứ nhất gọi là “quý công tử” là những người nhà vốn dĩ rất giàu có, từ nhỏ đã theo học Anh Hoa học viện theo nhà trẻ, tiểu học, quốc trung thẳng đến trung học, phe còn lại bị bọn quý công tử gọi là “nhà giàu mới nổi”, là những gia tộc chỉ vừa mới phất lên, cho nên mới có tiến vào Anh Hoa học viện.

Thuyền Kiều Quang đích thực là nhà giàu mới nổi, nhưng hắn cũng là người duy nhất mang thân phận nhà giàu mới nổi trở thành thành viên của hội học sinh, hơn nữa là do đích thân hội trưởng đề cử. Một ít quý công tử vì chuyện này mà thập phần ghen ghét hắn, Thuyền Kiều Quang cảm thấy thật nhàm chán. Những người này đều rất rảnh sao? Nếu rảnh như vậy, sao không đi làm việc gì hữu dụng đi? Hắn căn bản là lười nghe mấy lời vô nghĩa đó.

Thuyền Kiều Quang buổi sáng vừa đến trường học, mở ra tủ đồ, khoé miệng run lên một chút. Bên trong tủ để một con búp bê, hơn nữa vừa âm u vừa đen tối, cảm giác như là búp bê nguyền rủa tóc có thể tự dài ra.

Hắn đôi khi thật sự khâm phục Vũ Điền Khải Thái, nó rốt cục đã đi nơi nào để tìm loại đồ vật này? Loại búp bê nguyền rủa này, không phải chỉ có trong chương trình TV kì quái, trong chùa miễu âm dương quái khí mới tìm được sao?

“Hôm nay là búp bê nguyền rủa mới lạ a!” Hội trưởng Bắc Đại Lộ Đông Ti đứng cạnh tủ đồ của hắn quấy nhiễu. Mỗi ngày xem Thuyền Kiều Quang thu được “lễ vật” gì quỷ dị đã trở thành ham mê của Bắc Đại Lộ Đông Ti. “Tôi nói, Quang Tử a, Vũ Điền có phải hay không thầm mến cậu a?”

“Quang Tử” là nickname Bắc Đại Lộ Đông Ti đặt cho hắn, điều này đại biểu hội trưởng Bắc Đại Lộ Đông Ti thập phần coi trọng hắn. Bắc Đại Lộ Đông Ti thường thích nói đùa, nhưng lần này cũng quá khoa trương! Thếu chút nữa làm Thuyền Kiều Quang hộc máu.

Thuyền Kiều Quang cơ hồ trở mình xem thường, “Có người thầm mến người khác, sẽ đưa tặng loại búp bê nguyền rủa này sao? Hơn nữa còn đưa hơn mười loại, tính thử xem, từ Trung Quốc tới Nhật Bản, Nam Mĩ, Bắc Mĩ, Trung Đông, loại nào cũng có.”

Bắc Đại Lộ Đông Ti khoé miệng mang ý cười, y là công tử thật sự, cho dù nói ra lời khiến người hộc máu, vẫn duy trì dáng vẻ tiêu sái.

“Tôi nghe nói Vũ Điền Khải Thái bởi vì bộ dạng từ nhỏ xinh đẹp, nam nhân đều nịnh bợ cậu ấy, cho nên cậu ấy đối với nam nhân lực chú ý căn bản không thể vượt qua một tháng, giống như một tháng liền chán ngấy. Cậu ấy lúc trước đối Tỉnh Lý Xuân Nhật phá hư bởi vì cậu ấy cho tới bây giờ chưa từng bị người cự tuyệt? A Ngộ cự tuyệt, lòng tự trọng của cậu ấy bị tổn hại, mới muốn chung quanh tìm Tỉnh Lý Xuân Nhật phiền toái.” Bắc Đại Lộ Đông Ti nhắc lại chuyện cũ trước kia Vũ Điền Khải Thái đối phó Tỉnh Lý Xuân Nhật. Y ngừng một chút, khoé miệng hiện ra một cái tươi cười chế giễu, tiếp tục nói làm Thuyền Kiều Quang muốn trở mặt: “Nhưng là, người ta tặng cậu “lễ vật” đã hơn hai tháng liền còn chưa ngừng tay, tôi xem cậu ấy không phải yêu cậu muốn chết, thì nhất định là hận cậu hận muốn chết.”

Thuyền Kiều Quang sắc mặt hết sức khó coi. Làm ơn đi! Nhiều năm vận động khiến thân hình hắn cao ngất, từ quốc trung đã dám cùng đám học sinh trung học hung ác phụ cận đánh nhau, cũng không giống thiếu gia của Anh Hoa học viện này sống an nhàn sung sướиɠ. Hắn là nam tử hán đỉnh thiên lập địa! Mà nam tử hán đối nam nhân không có hứng thú.

Thuyền Kiều Quang đem búp bê nguyền rủa ném vào thùng rác gần đấy, tức giận nói: “Hội trưởng, tôi nghĩ là đáp án thứ hai – cậu ta hận tôi hận muốn chết đó.”

“Quang Tử, Vũ Điền Khải Thái khi vừa vào trường, ngay cả tôi cũng bị nụ cười đáng yêu của cậu ấy hấp dẫn. Nên bởi vì cậu cho tới bây giờ đối cậu ấy không có cảm giác, chưa bao giờ nịnh bợ cậu ấy, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn cậu ấy một cái, cho nên Vũ Điền Khải Thái lòng tự trọng bị tổn thương… Cứ như vậy yêu mến cậu? Tất cả mọi người đều nói nam nhân thường khi dễ người mình thích, tôi thấy cậu ấy chính là thích khi dễ cậu.”

Nghe được kết luận quái dị của Bắc Đại Lộ Đông Ti, Thuyền Kiều Quang sắc mặt càng khó nhìn.

“Tôi đối với nữ nhân lả lơi ong bướm còn không hứng thú, đừng nói chi nam nhân!”

Bắc Đại Lộ Đông Ti hì hì nở nụ cười: “Quang Tử điểm này cậu sai lầm rồi. Vũ Điền Khải Thái xác thực rất thích khoe khoang sắc đẹp của bản thân, nhưng tôi cũng chưa từng nghe qua nam nhân nào đã thượng cậy ấy. Cậu ấy có thể chính là thích trêu hoa ghẹo nguyệt, không có nghĩa cậu ấy thích cùng nam nhân làm loạn.”

“Hội trưởng, tôi đối với chuyện nam ái không có hứng thú, tôi là tính hướng bình thường, được chưa?” Làm gì mà cứ phải đem hắn cùng tiểu nộn đậu hủ kia đánh đồng? Hắn chính là bình thường, yêu chính là nữ nhân! Nam nhân, ha, xin miễn, thứ cho hắn bất tài.

Thuyền Kiều Quang nghiêm túc tuyên bố làm cho Bắc Đại Lộ Đông Ti thích thú. Y ha ha cười nói: “Quang Tử, chỉ nhìn bên ngoài thì không chuẩn xác, trong số năm mĩ thiếu niên năm nhất, bốn người tôi đã chơi qua, nhưng thành thật mà nói, tôi ngay cả tay của Vũ Điền Khải Thái cũng chưa chạm vào, cậu ấy vẫn còn giữ mình trong sạch đó.”

“Hừ, cái loại tiểu ngu ngốc luôn thích đùa bỡn nam nhân như cậu ta, một ngày nào đó cũng sẽ nhận quả báo.”

Đây mới thật là nội tâm Thuyền Kiều Quang lên tiếng. Nam tử hán như hắn, tuyệt đối không cho phép người khác đùa bỡn mình, vạn nhất Vũ Điền Khải Thái chọc tới nam nhân giống hắn, nhất định sẽ gặp chuyện không may, đi đêm lắm có ngày gặp ma!

Bắc Đại Lộ Đông Ti không để ý đến hắn, tự trình bày kết luận của mình.

“Bất quá, cũng có thể không phải cậu ấy giữ mình trong sạch. Vũ Điền Khải Thái là một tiểu nam sinh rất tự cao, cậu ấy có thể là tự tôn quá mạnh mẽ, cho nên mới tuyệt đối không cho phép chính mình bị nam nhân chạm vào.”

“Mặc kệ cậu ta, tôi không có hứng thú với cậu ta!”

Bắc Đại Lộ Đông Ti tươi cười, “Cậu đối với cậu ấy có hứng thú hay không làm sao tôi biết, nhưng Quang Tử a, cậu kì thật đối Vũ Điền Khải Thái rất khoan dung. Cậu ấy ác với cậu như vậy, cậu cũng chưa tức giận, nếu như bình thường, cậu đã sớm đem người ta ra khỏi phòng học, hung tợn đánh rồi.” Bắc Đại Lộ Đông Ti chỉ vào búp bê nguyền rủa trong thùng rác, cười ám muội.

Thuyền Kiều Quang bĩu môi khinh thường, phản bác lời của y:

“Tôi không phát điên, là bởi vì cậu ta mỗi ngày vắt hết óc, đem thứ kì quái gì đó bỏ vào tủ đồ của tôi, tôi tò mò cậu ta rốt cuộc có thể kéo dài bao lâu, có thể có nhiều sáng kiến như vậy, tôi không tin là cậu ta còn chưa bỏ cuộc.” Thuyền Kiều Quang ngừng một chút, tiếp theo càng khinh bỉ nói: “Làm ơn đi, làm đau cái tiểu nộn đậu hủ kia? Cậu ta bị tôi đấm một cái có khi bay đi luôn không trở lại, tôi dù có hỗn đản cỡ nào, cũng không thể khi dễ một cái tiểu nộn đậu hủ. Ỷ mạnh hϊếp yếu không phải phong cách của tôi.” Nói xong cũng không chờ Bắc Đại Lộ Đông Ti, Thuyền Kiều Quang đóng tủ quần áo, đi đến lớp học.

Bắc Đại Lộ Đông Ti nhìn bóng lưng của hắn cười đến ôm bụng, lẩm bẩm: “Nguyên lai cậu ngầm kêu Vũ Điền Khải Thái là tiểu nộn đậu hủ a? Rõ ràng bí mật đặt một cái biệt hiệu đáng yêu như vậy, cón dám làm vẻ mặt không cần, dõng dạc nói mình tính hướng bình thường! Tôi thấy cậu căn bản là đối Vũ Điền Khải Thái rất có hứng thú, chính là còn chưa nhận ra mà thôi!”

Cho dù nói ra điều này trước mặt Thuyền Kiều Quang, cũng sẽ bị Thuyền Kiều Quang cố chấp phủ nhận đi? Hắn cho đến bây giờ cũng không cho rằng mình đối Vũ Điền Khải Thái có tình cảm khác thường.

Thuyền Kiều Quang đến hiệu sách mua một quyển sách gần đây rất muốn xem – tuy rằng tứ chi phát triển, đầu óc hắn cũng rất tốt, sách cũng xem không ít. Hắn gần đây yêu thích tác phẩm của một tiểu thuyết gia, tác giả ra sách mới, hắn liền chạy nhanh ra hiệu sách mua.

Mua xong rồi, hắn kích động muốn chạy nhanh về nhà để đọc nên quyết định đi tắt qua một cái công viên nhỏ ngày thường không mấy khi đi. Thuyền Kiều Quang không thích công viên này, vì chỗ này hẻo lánh, thường thường có kẻ xấu lảng vảng, nhưng hôm nay muốn nhanh về nhà, hắn đành đi đường tắt.

“Ngươi có đồng ý không?”

Bên tai truyền đến một đạo nam âm tục tằng, lập tức cũng có một thanh âm khác gầm nhẹ:

“Học trưởng hỏi ngươi, ngươi còn không mau trả lời?”

Thuyền Kiều Quang cúi đầu đi, không để ý lắm, thầm nghĩ chạy nhanh rời đi, miễn cho rước hoạ vào thân. Nhưng là…

“Rượu mời không uống thích uống rượu phạt sao, không thèm trả lời, muốn làm cho học trưởng tức giận hả, Vũ Điền.”

Đối phương hô lên “Vũ Điền”, Thuyền Kiều Quang dừng một chút, tiếp theo hắn nghe thấy thanh âm tuyệt đối không sai là của Vũ Điền Khải Thái, ngữ khí không hề thay đổi – chính là không biết sống chết nói: “Loại người nghèo thô tục như các ngươi, đến liếʍ hài của ta còn không đủ tư cách, ta làm chi phải theo người như các ngươi kết giao a? Ta lựa chọn cũng phải là người đẹp trai, thông minh, thưởng thức cao, tài chính gia đình và địa vị kinh tế cũng phải cao, ngươi không có cửa đâu.”

Loại thái độ cao ngạo vô cùng này, khẩu khí không coi ai ra gì, Thuyền Kiều Quang có thể phi thường xác định, người nói chuyện chính là kẻ luôn tìm hắn gấy phiền toái Vũ Điền Khải Thái! Toàn bộ trên đời này, cũng chỉ có Vũ Điền Khải Thái mới nói ra được lời khiến người ta tức chết như vậy.

“Ngươi tiểu tử thúi này, căn bản muốn chết! Hôm nay nhất định phải hảo hảo giáo huấn ngươi!”

“Hừ, trên người ngươi hảo thối! Đừng tới gần ta, thối chết ta, ba kẻ các ngươi đều hảo thối. Cút ngay đi, tốt nhất là một lần nữa đi đầu thai đi. Xem có thể hay không thơm một chút, bằng không ta tuyệt đối không để ý các ngươi. Siêu tệ hại, siêu thối, trư so với các ngươi còn có thưởng thức hơn!”

Thuyền Kiều Quang nhìn lén một chút đồng phục ba người kia, quả nhiên là trung học Thanh Điền khó dây vào! Sắc mặt hắn hoàn toàn hoá xanh. Trung học Thanh Điền kề bên nổi danh lưu manh, học viên Anh Hoa học viện có chút gầy yếu, trên đường đến trường trở thành đối tượng đe doạ của bọn họ, còn có người nói trung học Thanh Điền là cái nôi của hắc đạo mà! Có thể gặp phải học sinh của trung học Thanh Điền chính là loại tính cách gì a.

“Buông ra, đừng chạm vào ta, các ngươi này tam thối trư!”

Có nên ra mặt cứu Vũ Điền Khải Thái? Nhưng là một chọi ba, mà mình thì luôn luôn chán ghét Vũ Điền Khải Thái… Thuyền Kiều Quang lập tức phủ quyết ý định trong đầu, hắn không cần phải… vì Vũ Điền Khải Thái mà đi gặp học sinh lưu manh của trung học Thanh Điền. Với lại là do Vũ Điền Khải Thái ngu xuẩn đi cùng ba học sinh Thanh Điền đến công viên hẻo lánh, còn ăn nói khó nghe như vậy, hết thảy căn bản là nó gieo gió gặt bão. Là nó tự ngu xuẩn, rất ngu ngốc, dù sao cũng phải cho nó chịu điểm giáo huấn, nó mới sẽ không kiêu ngạo thái quá như vậy…

Thuyền Kiều Quang quay đầu bước đi. Dù sao trở thành người không biết chuyện là tốt rối, nhiều lắm chính là ba tên đó ra sức đánh Vũ Điền Khải Thái một chút mà thôi. Cũng nên là thời điểm làm cho Vũ Điền Khải Thái nhận ra không phải ai cũng giống như Thuyền Kiều Quang hắn khoan hồng độ lượng, dễ dàng tha thứ nó làm chuyện xấu.

“Các ngươi làm gì? Hỗn đản, buông, dám đối ta động một ngón tay, ba ba của ta sẽ làm thịt các ngươi! Ba ba của ta chính là nghị viên, là Võ Điền nghị viên trên TV! Mẹ của ta là luật sư, sẽ kiện chết các ngươi, kiện các ngươi khuynh gia bại sản…”

“Tốt, ngươi về nhà nói với ba ba ngươi, ngươi bị nam nhân cưỡиɠ ɠiαи, gọi mụ mụ ngươi đến để cấp chúng ta phí kín miệng, ha ha ha!”

“Mỗi ngày đều có một đống nam sinh trước mặt cùng sau lưng, ngươi đã sớm quen hơi nam nhân đi.”

“Học trưởng trước, ta thứ hai.”

“Ngô ngô ngô…”

Nghe đuợc “ngô ngô’ thanh âm, Thuyền Kiều Quang chỉ biết Vũ Điền Khải Thái đã bị che miệng. Tiếp theo truyền đếm tiếng rống to:

“Mẹ nó, ngươi cắn ta, ngươi muốn chết!”

Phịch một tiếng, tiếp theo vang lên tiếng thét chói tai cùa Vũ Điền Khải Thái. Thanh âm trầm đυ.c kia chứng tỏ khí lực xuất ra không nhỏ.

“Buông! Buông ra… Ngô ngô…”

“Yên tâm, chúng ta ba người thay phiên nhau, một người cũng không thể thiếu”

Thuyền Kiều Quang nắm chặt tay. Đáng chết, tiểu nộn đậu hủ thật sự chọc người chán ghét. Hiện giờ là do nó khoe khoang sắc đẹp lại không biết giữ mồm giữ miệng mới có thể đắc tội học sinh Thanh Điền, hoàn toàn không liên quan Thuyền Kiều Quang hắn. Hắn chỉ cần trở thành không biết, tránh ra thì tốt rồi. Dù sao Vũ Điền Khải Thái cá tính cũng thối nát, sớm muộn sẽ phải chịu giáo huấn, hắn cho dù cứu được một lần, cũng cứu không được nó lần thứ hai. Vũ Điền Khải Thái chỉ cần cá tính không thay đổi, một ngày nào đó sẽ gặp báo ứng.

“Không… Không cần! Ngô ngô…” Tiếng thét của Vũ Điền Khải Thái lại bị che lại.

“Màu phấn hồng thật đẹp, ta xem đều chảy nước miếng…”

“Chúng ta ghi âm lại đi, làm cho nó không còn mặt mũi trước mặt người khác nhắc tới chuyện này, như vậy nó cũng không dám kiện chúng ta cũng không dám tìm chúng ta phiền toái.”

“Không bằng chụp lại đi!” Bắt đầu có người hưng phấn thở.

Vũ Điền Khải Thái phát ra tiếng kêu tức giận.

Thuyền Kiều Quang nghe được mặt đều đen. Hắn không ngừng thuyết phục chính mình, hết thảy đều là tiểu nộn đậu hủ tự tìm tử lộ, nào có người ngốc cùng ba học sinh lưu manh vào công viên vắng vẻ? Nó là ngu ngốc, rõ ràng ngu ngốc. Hơn nữa, nhìn xem dáng người ba tên lưu manh, chính mình dù lợi hại cũng không thể đấu lại ba kẻ coi đánh nhau như cơm bữa a!

“Không cần, buông, ba ba của ta sẽ làm thịt các ngươi! Ngô ngô… “

Thuyền Kiều Quang tiếp tục tự nói với mình, hắn cùng Vũ Điền Khải Thái là không quan hệ, càng miễn bàn Vũ Điền Khải Thái ở trường học liều mạng tìm hắn phiến toái. Hắn khoanh tay đứng nhìn là chuyện hiển nhiên, chẳng liên quan đến chuyện thấy việc nghĩa hăng hái làm…

Khi Thuyền Kiều Quang lao đi, chính hắn cũng thấy hết sức kinh ngạc.

Hắn làm gì phải anh hùng cứu “mỹ”…a không đúng, là cứu “tiểu nộn đậu hủ”? Hắn hôm nay là bị thần kinh đúng không? Vũ Điền Khải Thái cùng hắn không quan hệ!

Nhưng đã xuất thủ, hiện trường không cho phép hắn được phân tâm, Thuyền Kiều Quang đá một cái, trước đá bị thương kẻ gầy yếu nhất trong ba người, sau đó phản thủ, cầm lấy quyển sách mình vừa mới mua, dùng sức đập vào một người, rồi dùng quyền đánh kẻ cường tráng nhất.

Mà Vũ Điền Khải Thái còn vụng về đến cực điểm, thế nhưng giương mất lớn hơn, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Thuyền Kiều Quang bỗng nhiên nhảy ra. Quần của nó bị cởi xuống dưới, áo sơmi bị cuốn lên trên. Thuyền Kiều Quang buộc phải thừa nhận Vũ Điền Khải Thái thoạt nhìn thật sự rất khà ái, làn da trắng noãn vô cùng mịn màng, gương mặt chấn kinh đỏ au đáng yêu đến cực điểm, nhưng là nó chính bởi vì bộ dáng mỹ, cá tính lại quá kém mới có thề rước lấy trận tai hoạ hôm nay.

Thuyền Kiều Quang bực mình quát: “Ngu ngốc, còn không chạy nhanh, chạy mau, chạy đến chỗ có người đi!”

Vũ Điền Khải Thái còn không chạy, Thuyền Kiều Quang phát hoả, một phen kéo nó đứng lên, thừa dịp ba người kia kêu đau, dắt tay nó chạy như điên. Thuyền Kiều Quang biết mình xem như đánh bất ngờ thành công, là do ba người kia mê muội sắc đẹp của Vũ Điền Khải Thái, không hề phòng bị, bằng không hắn làm sao có thể dễ dàng đắc thủ như vậy!

“Quần của tôi bị tuột…”

Phía sau bắt đầu có người đuổi theo, Thuyền Kiều Quang không đếm xỉa Vũ Điền Khải Thái, cũng không cho nó thời gian chỉnh quần, vội vàng ôm lầy Vũ Điền Khải Thái chạy như điên, chạy đến cuối công viên, tiếp cận đường cái, mới tức giận đem Vũ Điền Khải Thái ném xuống mặt đất.

Mẹ nó, gặp vài lần như vậy, hắn lập tức liền hấp hối, hắn chạy trốn thật sự mệt.

Vũ Điền Khải Thái mau chóng mặc quần áo tử tế. Thuyền Kiều Quang ngồi dưới đất thở, nhìn về phía Vũ Điền Khải Thái, Vũ Điền Khải Thái vẻ mặt kinh ngạc nhìn hắn, tựa như không thể tin được là hắn cứu nó.

“Anh… Anh…”

Vũ Điền Khải Thái mặt càng ngày càng hồng, ánh mắt hắn cũng càng lúc càng chuyên chú, chính là nói chuyện ấp a ấp úng, muốn nói lại thôi, tựa như tiểu hài tử không biết nói.

“Cậu nặng quá đó, nên giảm béo đi! Đám nam nhân kia cởi y phục của cậu không thấy được bụng cậu phì như vậy a? Bọn họ bị mù sao? Cậu quá nặng, làm tay tôi muốn đứt.”

Thuyền Kiều Quang không ngừng oán giận, Vũ Điền Khải Thái mặt từ hồng chuyển thành xanh, ánh mắt nó nhìn chăm chăm như muốn thiêu cháy – tựa như tiểu hài tử không biết nên dùng ngôn ngữ ác độc cỡ nào để biểu hiện oán hận của mình! Nó tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, cuối cùng hung hăng đánh một chưởng vào mặt Thuyền Kiều Quang.

🎲 Có Thể Bạn Thích?