Chương 4

Không khoa trương chút nào, đêm ấy, Tinh Tinh khóc đến thương tâm.

Có thể tưởng tượng được, đợi chờ mấy tiếng đồng hồ mơi được ăn, cô vì viên kẹo sữa này mà cơm tối cũng ăn không ngon, hiện tại mới phát hiện ra viên kẹo này cắn không được mà tiêu hóa cũng không xong thì không phải thất vọng sao?

Đối với bạn nhỏ Thẩm Tinh Lê tham ăn mà nói, mức độ tai họa không thua kém việc không có được hoa hồng ở vườn trẻ.

Cô nằm trong chăn, lại nghĩ tới mình đã rời xa mẹ đã lâu rồi, cũng rời xa những người bạn nhỏ đã lâu rồi. Những chuyện này hợp lại, để lại bóng mờ rất sâu trong lòng bạn nhỏ năm tuổi này, bởi vậy, cô lau nước mắt đến thương tâm.

Bàn tay vừa lau nước mắt vừa tự an ủi mình: "Tinh Tinh không khóc, Tinh Tinh không khóc." Sau đó khóc càng dữ hơn.

Cuối cùng, vẫn là viên kẹo sữa này gây họa.

Cô lẻn xuống giường, nhìn những ngôi sao bên ngoài cửa sổ. Nhà bọn họ ở lầu hai, cách một vườn hoa nhỏ, vừa vặn có thể nhìn thấy bên trong căn phòng của Ngôn Gia Hứa trên lầu hai của biệt thự.

Giờ này cậu thiếu niên mới vừa tắm xong đi ra, trên người mặc áo thun màu trắng, quần thể thao màu đen. Rất gầy, nhưng lại cao, kiên cười như một cây trúc.

Anh hơi mím môi, con ngươi xinh đẹp rũ xuống, suy nghĩ chăm chú.

Anh ngồi đọc sách trước cửa sổ, dáng vẻ tập trung.

Đương nhiên những thứ này Thẩm Tinh Lê không thấy được, cơ thể nhỏ của cô nằm nhoài trên bệ cửa sổ, nhìn một lúc, có chút vui mừng nhìn về phía đối diện gọi: "Anh ơi!"

"Anh ơi!"

Đáng tiếc là Ngôn Gia Hứa không nghe thấy, thiếu niên ném sách sang một bên, chuyển lên giường chơi điện thoại.

Thẩm Tinh Lê vẫy vẫy tay, lại nhìn một lúc, người đối diện không phản ứng lại, cô không thể làm gì khác hơn quay về trong chăn nằm ngủ.

*

Giờ này trong phòng của Ngôn Gia Hứa, mẹ của anh thông báo qua điện thoại.

"Mẹ phải ở lại Melbourne hai tuần nữa rồi mới về được, bố con lại càng không đáng tin. Khoảng thời gian này, con hoặc là ở nhà với bảo mẫu Vương, hoặc là ở nhà bà nội nhé." Lúc bà nói lời này không mang theo bất cứ tình cảm gì, cũng không hề áy náy.

Ngôn Gia Hứa nhíu mày lại, vẫn chưa kịp nói nhiều, mẹ chỉ thông báo hai câu rồi cúp máy.

Đây là thái độ bình thường, đứa trẻ của nhà nhiều tiền rất ít khi được đi cùng, trên phim truyền hình đã nhắc tới nhiều lần rồi.

Ngôn Gia Hứa không trách bố mẹ, nhìn màn hình đen thui, trầm mặc mấy phút, sau đó thì đọc sách, làm chuyện mình nên làm.

Ngày hôm sau anh nói với bà nội, mình ở lại đây một tháng.

*

Thẩm Vĩnh Hổ và Trương Lị Lị đi xuống dưới lầu, bà đứng lại, không thể chờ đợi được nữa hỏi: "Con gái của anh hai anh, có phải thật sự muốn ở lại với mẹ anh không."

Thẩm Vĩnh Hổ nhìn vợ mình một chút: "Đúng vậy, anh hai anh còn nhờ anh tìm vườn trẻ cho Tinh Tinh. Tiền cũng đã gửi cho anh rồi, hơn một vạn." Là chi phí chuẩn bị trên dưới.

Trương Lị Lị nhất thời không vui vẻ: "Anh hai chị dâu có ý gì vậy, lại để con ở đây."

"Chị dâu mang thai, đang trốn kế hoạch hóa gia đình, không phải là không còn cách nào sao, liền giấu Tinh Tinh ở chỗ mẹ. Chờ hai năm nữa tình hình ổn thỏa lại đón con về." Giấu Thẩm Tinh Lê ở đây là vì muốn biểu hiện là vợ chồng Thẩm Vĩnh Long chưa có con, do đó sẽ không bị người khác chú ý tới. Đến lúc đó lại lén lút tìm chỗ sinh con.

Vốn là Tăng Hồng có thể từ chức về nông thôn ở, nhưng nếu bà ấy từ chức rồi, hai đứa trẻ trong nhà làm sao nuôi đây?

Hiện tại không thể làm gì khác hơn là để Tinh Tinh chịu tủi thân rồi.

Trương Lị Lị là người cực kỳ tinh ranh, một hai phút liền tỉnh táo lại, nói: "Ý tứ chính là để con ăn ở ở chỗ mẹ, còn muốn xài lương hưu của mẹ, là ý này sao?"

"Sao em lại nói vậy?" Ở tuổi này của Thẩm Vĩnh Hổ, quan hệ với anh hai Thẩm Vĩnh Long vẫn rất tốt, giữa anh em tuy hai mà một, đương nhiên cũng không vui khi vợ mình nói lời khó nghe như vậy: "Mỗi tháng anh hai đều gửi phí sinh hoạt của con tới có được chưa? Lòng ghen tị của em lớn vậy. Lại nói, mẹ anh muốn nuôi lai thì nuôi, tiền muốn cho ai thì cho, chúng ta cũng không có lập trường để nói được chưa?"

Trương Lị Lị ném tất cả đồ ăn mà mẹ chồng cho xuống đất, cãi lại: "Mắc cười, gửi phí sinh hoạt là có thể bảo đảm được đứa trẻ không tiêu tiền của mẹ anh sao? Phải, tiền của mẹ anh tôi không quản được, nhưng sau này không phải là có hai đứa trẻ sao? Tinh Tinh dùng nhiều một chút, Kiều Kiều của chúng ta lại ít đi một chút."

Thẩm Vĩnh Hổ quả thực muốn trợn trắng mắt: "Hóa ra cô đã tính toán kỹ càng rồi, có bản lĩnh thì cô cũng sinh đứa thứ hai đi, đưa Kiều Kiều cho mẹ tôi nuôi."

Trương Lị Lị: "Chúng ta có điều kiện gì mà sinh đứa thứ hai? Tôi mới không thèm."

"Vậy thì em câm miệng lại." Thẩm Vĩnh Hổ lên xe, có chút phiền chán mắng vợ vài câu, phụ nữ sao lại nhiều đạo lý như vậy.

Trương Lị Lị ngồi ở vị trí bên cạnh ghế lái, trong đầu có rất nhiều suy nghĩ, lúc sắp tới nhà, bà nói với Thẩm Vĩnh Hổ: "Sau này mỗi cuối tuần, tôi sẽ để Kiều Kiều đến nhà mẹ anh ở."

Thẩm Vĩnh Hổ không nghĩ nhiều, thuận miệng nói: "Tùy cô."

Trong lòng Trương Lị Lị tính toán nhỏ nhặt xong rồi, bà sẽ không để cho nhà anh hai được lợi. Thẩm Tinh Lê tiêu bao nhiêu tiền, Kiều Kiều cũng phải xài bấy nhiêu, một phân cũng không thể thiếu.

Bà Thẩm xuất thân là cán bộ, lương hưu một tháng có vài ngàn, vào thời kỳ đó, tiền lương so với Trương Lị Lị bán dụng cụ chăm sóc sức khỏe mệt gần chết còn cao hơn.

Mẹ chồng có tiền như vậy mà không ở gần thì là người ngu sao?

*

Ngày hôm sau, Trương Lị Lị trước tiên bảo Thẩm Linh Kiều gọi điện cho bà nội, nói rất nhớ bà nội.

Bà Thẩm đương nhiên là nhẹ dạ đến hồ đồ, liền vội vàng nói: "Tuần sau đến nhà bà nội đi, bà nội làm đồ ăn ngon cho cháu."

Sau khi cúp máy, Thẩm Linh Kiều không hiểu nhìn mẹ: "Bảo con gọi điện thoại làm gì."

Đứa trẻ bảy tuổi học tiểu học dù sao cũng không giống với lúc trước, logic rất rõ ràng, điệu bộ có chút nhạt nhẽo: "Con không muốn đến nhà bà nội, vừa nhỏ mà TV vừa cũ, không thu được mấy đài."

Trương Lị Lị nhéo cánh tay Thẩm Linh Kiều một cái: "Bảo con đi thì đi, sao lại nói nhảm nhiều như vậy."

Bà là vì lót đường cho con gái mới để con đến nhà mẹ chồng.

Sang tuần sau, bà liền thu dọn cho cặp sách cho con gái, quần áo, bài tập đều ở trong đó, quần áo mặc được cả mấy ngày: "Rốt cuộc con phải ở đó mấy ngày." Thẩm Linh Kiều nhìn điệu bộ này của mẹ, tất cả đều là tuyệt vọng.

"Con gái ngoan, chúng ta đây là kháng chiến lâu dài đấy."

*

Cho dù gần đây Ngôn Gia Hứa luôn ở tiểu khu Hoa Long, cũng chính là ở chỗ của hai bà nội.

Nói là ở đây, nhưng chỉ khi chủ nhật tan học mới về, trường học của anh là Trung học nội trú quốc tế, nội quy của nhà trường cực kỳ nghiêm ngặt. Chỉ có chủ nhật mới được về.

Mỗi cuối tuần được tài xế đón về, về một cách lạnh lùng, chính là một tiểu thiếu gia cao cao tại thượng.

Thẩm Tinh Lê giấu mạt chược trong quần mình một tuần, mãi đến khi bà nội nói, "Anh trai xinh đẹp" lại về rồi, cô mới nhớ ra. Trẻ con có bệnh hay quên, buổi tối hôm ấy rõ ràng khóc đến tủi thân, nhưng sáng hôm sau lại quên hết, vui vẻ nên làm gì thì làm.

Bà nội đưa cô vào cửa lớn của biệt thự Ngôn gia, nhìn thấy xe trượt của Ngôn Gia Hứa ở trong sân, mắt của bạn nhỏ đều sáng lên, vui vẻ chạy vào: "Anh ơi, anh ơi."

Người lớn đều cười, vui vẻ vậy sao?

Ngôn Gia Hứa đang ở trên sàn nhà trong phòng, nghe thấy giọng nói non nớt, còn có tiếng bước chân mềm mềm, đầu óc nhất thời đều to ra rồi, cục thịt nhỏ kia lại tới nữa rồi!

Thế nhưng Tiểu Tinh Tinh lại bị ngăn lại, không để cho cô đi lên lầu, bà nội Thẩm dù sao cũng không hy vọng cháu gái mình làm phiền người ta, liền nói: "Bây giờ vẫn chưa thể." Tối thiểu cũng phải đợi Ngôn Gia Hứa làm xong bài tập mới được lên.

Thế là cô bị ngăn cản, chỉ cho phép chơi trong sân, bảo cô đi theo tắm nắng cùng bà nội Ngôn.

Vừa ổn định xong con khỉ này, Thẩm Vĩnh Hổ bên kia liền gọi điện thoại tới, nói đã đứa Thẩm Linh Kiều đến rồi.

Bà nội Ngôn cực kỳ khách khí nói: "Đưa tới chơi cùng đi."

Vỗn dĩ bà nội Thẩm không muốn làm phiền, nghĩ thầm sẽ đưa con khỉ này về, để hai chị em ở nhà chơi với nhau là được rồi.

Không thể lay chuyển được sự nhiệt tình của bà nội Ngôn.

Bà nội Ngôn hiền lành, nghe thấy tiếng chơi game ở trên lầu, một lát sau liền để cho con khỉ con này đi lên. Một tuần không gặp, Thẩm Tinh Lê sắp nhớ "Bạn tốt" này muốn chết rồi.

Cô tiến đến bên cạnh Ngôn Gia Hứa, cẩn thận sờ sờ cái bàn của anh, vui vẻ nói: "Anh ơi!"

Ngôn Gia Hứa kết thúc một trận, nhìn đứa trẻ, giữa đôi lông mày vốn có chút tối tăm bỗng nhiên giãn ra, thật ra là rất không thích có người líu ra líu ríu trước mặt mình, thiêu niên ở tuổi này là thiếu kiên trì nhất, nhưng thấy được sinh vật đáng yêu như thế, cũng trở nên thoải mái.

Không vui là bởi vì bố mẹ nói ngày về sẽ bị lùi lại.

Anh kéo kéo khóe miệng, hai chân dài đạp một cái, chiếc ghế xoay liền trượt đi thật xa. Thẩm Tinh Lê vui vẻ mở to hai mắt, tròn xoe. Ngày hôm nay cô vẫn thắt hai bím tóc, chẳng qua là buộc ở trên đầu, cong cong như hai cột gió xoáy, cũng đáng yêu. Miệng mũm mĩm trắng trẻo, không biết là đã ăn gì rồi.

Ngôn Gia Hứa trượt ra xa, cô lập tức chạy tới gần, cười híp mắt, ý là cũng muốn chơi với cái ghế này.

Ngôn Gia Hứa nhịn không được sờ cái mặt thịt nhỏ một cái, lại bóp mấy cái, nói đùa với cô: "Cục thịt nhỏ."

Thẩm Tinh Lê bĩu môi, kéo tay của Ngôn Gia Hứa xuống, rất nghiêm túc sửa lại: "Em không phải là cục thịt nhỏ."

"Vậy đó là cái gì?"

Thẩm Tinh Lê vẫn giải thích: "Em chỉ là thịt nhiều một tí thôi, em không phải là cục thịt nhỏ."

Ngôn Gia Hứa: "......"

Nhưng mà cô không xoắn xuýt với cái tên này, từ từ bò lên trên ghế, muốn chen chúc chơi cùng với Ngôn Gia Hứa. Thiếu niên cười cười, cũng may là Thẩm Tinh Lê đáng yêu, mới không làm anh cảm thấy phiền, vẫn kiên trì như thế.

Lần đầu tiên, anh lại kiên nhẫn tiếp tục ngồi. Ôm lây cơ thể của quả lê mập đặt trên ghế: "Ngồi vững."

"Ừm!" Người nào đó gật đầu liên tục, tay cũng không tự chủ được nắm lấy ngón tay của Ngôn Gia Hứa.

*

Thẩm Linh Kiều được mẹ đưa tới nhà bà nội, trên người còn mang theo túi bài tập, khuôn mặt không vui vẻ, bởi vì cô là bị ép tới. Đương nhiên, lúc còn nhỏ cô cũng được bà nội chăm, nhưng đến lúc bốn, năm tuổi, lại không còn gần gũi với bà nội như vậy nữa.

Đây là tình trạng của đại đa số trẻ con.

Một khi lớn lên, sẽ rời khỏi sự che chở vốn có, sẽ thích mẹ trẻ tuổi, xinh đẹp hơn, mà không phải là bà nội lớn tuổi thậm chí còn có hơi già.

Thẩm Linh Kiều bảy tuổi, ăn kiêng tùy thích. Cơ thể khô cằn, tóc vàng, mặt cũng nhỏ, nhìn xa xa chính là một đứa nhỏ xanh xao vàng vọt, dinh dưỡng không đầy đủ.

Trương Lị Lị đưa cô tới xong liền muốn đi: "Mẹ, xin nhờ vào mẹ ạ. Con và bố nó khoảng thời gian này có hơi bận."

Bà nội Thẩm thích Thẩm Tinh Lê, đươg nhiên cũng thích cô cháu gái này, đối với con cái đều bình đẳng.

"Mau đi làm đi, con gái cứ yên tâm giao cho mẹ chăm sóc."

Thẩm Linh Kiều nhìn bóng lưng mẹ đi xa, lại nhìn cái nhà nhỏ này, càng thêm bài xích.