Chương 36: Lòng như lửa đốt

Chương 36 Lòng như lửa đốt

Chân trước Nghiêm Dịch Trạch

vừa chạy đến thang máy, chân sau liền

bị Lăng Lâm đuổi theo túm lấy anh

đang muốn đi vào thang máy nhíu mày

hỏi, “Dịch Trạch anh muốn đi đâu?

Nhanh quay lại bàn đi, bà và thành

viên hội đồng quản trị còn đang chờ anh đấy

“Cô đừng có quản chuyện của

tôi!” Nghiêm Dịch Trạch hất tay cô ra

đi vào thang máy, không ngừng ấn nút

đóng cửa thang máy lo lắng nhìn chằm

chằm cửa thang máy dần đóng lại, ánh

mắt từ đầu đến cuối đều không nhìn cô.

Lăng Lâm cười lạnh quay người

trở lại phòng bao, bà Nghiêm hỏi Lăng

Lâm sao Nghiêm Dịch Trạch còn chưa

có trở lại.

Lăng Lâm khó xử nói, “Bà ơi Dịch

Trạch anh ấy đi rồi!”

“Đi rồi? Sao nó lại càn quấy như

thế?” Bà Nghiêm sắc mặt có chút khó

coi không để ý người khác còn đang

ngồi đó nhíu máy nói, “Quản gia, lập

tức gọi điện thoại cho Dịch Trạch, bảo

nó quay về ngay, một bàn lớn này vẫn

đang đợi nó quay lại đấy

Quản gia nhìn Lăng Lâm một

chút, quay người bước nhanh ra ngoài,

mấy phút sau, quản gia đẩy cửa bước vào.

“Bao giờ nó về?”

“Cậu chủ… cậu ấy…” Quản gia do

dự không biết nên nói thế nào.

“Đừng có ấp a ấp úng, nói mau

“Điện thoại cậu chủ không có

người nhận, sau đó thì tắt máy!” Quản

gia nói những lời này cần thận từng ly

từng tý quan sát sắc mặt của bà

Nghiêm, sợ bà tức giận.

“Hỗn xược!” Bà Nghiêm vẫn

không thể kiềm chế cảm xúc, tức giận

đập bàn một cái, làm mọi người sững Sờ.

“Thật xin lỗi mọi người, trong nhà

đột nhiên xảy ra chuyện, chắc tôi phải

trở về một chuyến, Dịch Trạch đã trở

về trước rồi! Hôm nay anh thật là ngại

quá! Lăng Lâm, con giúp bà chào hỏi

các thành viên trong hội đồng quản trị”

Bà Nghiêm áy náy gật đầu với

những người đang ngồi rồi cùng quản

gia ra ngoài.

“Lão phu nhân, bây giờ chúng ta

đi đâu?”

“Lên xe rồi nói!”

Bà Nghiêm sắc mặt tối tăm, trong

lòng tức giận nhưng không phát tiết

được ra ngoài, ở bàn ăn bị nhiều người

nhìn đến mất hết mặt mũi.

“Lão phu nhân, người đừng tức

giận! Cậu chủ chắc chắn có chuyện

quan trọng phải giải quyết, nếu không

cậu ấy sẽ không vội vàng rời đi như

thế!” Vừa lên xe, quản gia liền giúp

Nghiêm Dịch Trạch giải vây khuyên bà

Nghiêm bớt giận.

“Chuyện quan trọng? Còn quan

trọng hơn bữa cơm tối nay?” Bà

Nghiêm sắc mặt xanh mét, khóe

miệng không ngừng co rút.

“Hoặc là cô chủ đã xảy ra

chuyện!” Quản gia nhíu mày suy nghĩ

không xác định nói.

“Ông nói nha đầu Tần Di sao?

Không thể nào, Dịch Trạch không phải

là người không phân biệt được nặng

nhẹ, sao có thể vì một người phụ nữ rời

khỏi nhà mà làm ra chuyện này, đây

không phải là tính cách của nó!” Bà

Nghiêm căn bản không tin, quản gia

cười khổ nói, “Nhưng cô chủ không

giống, người đừng quên sao cậu chủ

lại khoẻ lại? Tôi sợ cô chủ giờ đây đã là

người trong lòng cậu chủ rồi!”

“Nhưng…” Bà Nghiêm nghe xong

sửng sốt nhớ lại những gì đã xảy ra

đêm qua, đột nhiên phát hiện chuyện

quản gia nói không phải không có đạo lý.

Nghiêm Dịch Trạch tự dưng khoẻ

trở lại hình như là vì đột nhiên Tần Di

bỏ đi khỏi nhà, những lời anh nói lúc

đó đến bây giờ bà vẫn còn nhớ rõ.

Nói anh không để ý đến Tần Di bà

cũng không tin.

“Xem ra, lão phu nhân cũng cảm

giác được!” Quản gia bỗng nhiên cười,

“Thật ra tôi vẫn cảm thấy chuyện tối

ngày hôm qua có chút không bình

thường. Tôi nhớ rõ bác sĩ từng nói

bệnh của cậu chủ rất rắc rối, dây thần

kinh não bị tổn thương rất nghiêm

trọng, có khi cả đời sau sẽ ngốc

nghếch như thế! Sao có thể vừa cãi

nhau với cô chủ liền khoẻ lại?”

“Ý ông là Dịch Trạch căn bản

không ngốc, là đang giả ngu? Nhưng

vì sao nó phải làm thế?”

Suy nghĩ của bà xoay chuyển rất

nhanh, đừng nhìn bà đã tám mươi tuổi

nhưng đầu óc vô cùng minh mẫn, quản

gia mới chỉ hơi nhắc nhở bà đã đoán ra

được sự thật.

“Cái này tôi không chắc! Có khi

trong lòng cậu chủ còn có khúc mắc!”

Quản gia không chắc chắn nói.

“Nói rất có lý! Xem ra nó còn

nhiều chuyện giấu tôi lắm!”

“Lão phu nhân, chúng ta bây giờ

đi đâu?”

“Về nhà chờ nó! Không biết vì sao

đột nhiên nó rời đi, nó là con trai duy

nhất của nhà họ Nghiêm thì phải chịu

trách nhiệm với hành vi của mình!”

Quản gia thấy sắc mặt bà Nghiêm

lại thay đổi mới biết những lời ông vừa

nói đều vô ích, vì bà lão căn bản không

hiểu ý ông.

Không đề cập tới quản gia đưa bà

Nghiêm về nhà, chỉ nói đến chuyện

Nghiêm Dịch Trạch vừa vào thang máy

câu đầu tiên hỏi La Kỳ chính là Tần Di

bây giờ ở đâu.

La Kỳ vẻ mặt đau khổ nói anh

cũng không biết, “Nhưng đã cho người

đi điều tra rồi! Rất nhanh sẽ có tin tức!”

“Rất nhanh là bao lâu? Đợi đến

khi đó tất cả đã muộn rồi!”

Nghiêm Dịch Trạch sầm mặt lườm

La Kỳ một cái nhanh chóng lấy điện

thoại ra, ấn mở một phần mềm, La Kỳ

tò mò nhìn thoáng qua, là một cái bản

đồ điện tử, phía trên có một chấm đỏ

cứ nhấp nháy.

sao?”

“Cô ấy ở gần đây, cậu lập tức gọi

người, tôi qua đó trước!”

Nghiêm Dịch Trạch không trả lời

câu hỏi của La Kỳ, cửa thang máy vừa

mở ra, anh bỏ một câu rồi chạy đến vị

trí mà chấm đỏ lóe lên trên bản đồ điện tử.

Trên đường đi, Nghiêm Dịch Trạch

gặp hai đèn đỏ nhưng đều vội vã băng

qua đường mà không đợi đèn xanh

sáng lên.

Ở đèn giao thông thứ hai, anh bị

một chiếc ô tô đang phóng nhanh

đυ.ng phải ngã ra đất lăn mấy vòng mới

dừng lại nhưng cũng không để ý đến

vết thương của mình mà leo lên xe tiếp

tục phóng điên cuồng. Anh sợ chỉ cần

chậm một giây thôi thì sẽ xảy ra

chuyện làm anh phải áy náy cả đời.

Nghiêm Dịch Trạch nhìn quán bar

xa hoa truy lạc trước mặt, liếc xuống

điện thoại xác định chính là chỗ này

mới cất máy vọt vào trong.

Trong quán bar có rất nhiều người,

Nghiêm Dịch Trạch vừa đi vừa lo lắng

nhìn bốn phía để tìm kiếm hình bóng

quen thuộc của Tần Di.

Lúc này, đã năm phút trôi qua kể

từ khi anh rời khỏi nhà hàng. Năm phút

dường như rất ngắn ngủi, nhưng đối

với anh mà nói thì nó quá lâu, lâu đến

nỗi anh không thể chịu đựng nổi.

Anh đến cứu người, nhưng anh

không biết tình huống bây giờ của Tần

Di, nhưng từ đoạn ghi âm thì anh đoán

tình huống bây giờ của cô rất nguy

hiểm, một giây cũng không thể đợi.

Nhưng một quán bar lớn thế này

còn rất nhiều người, ánh đèn lại lờ mờ

khiến anh rất khó để tìm thấy cô.

“Anh muốn uống gì không?” Nhân

viên phục vụ quán bar cười hỏi

Nghiêm Dịch Trạch, nhưng anh lại

không trả lời hắn, tiện tay từ trong ví

tiền rút ra một xấp tiền mặt đập vào

trên quầy bar, chỉ vào ảnh Tần Di trên

màn hình điện thoại di động nói, “Nói

cho tôi biết cô ấy ở đâu, chỗ này sẽ là của cậu!”

Nhân viên phục vụ tham lam nhìn

xấp tiền mặt phải đến hơn một vạn

trên quầy bar hít một hơi thật sâu, kích

động nhìn về phía Nghiêm Dịch Trạch

nhìn bức ảnh của Tần Di trên điện

thoại di động của anh vắt hết óc nhớ lại.

Nhìn thấy hắn ta một lúc lâu mà

không nói chuyện Nghiêm Dịch Trạch

không đợi được nữa, vừa định nghĩ

biện pháp khác lại thấy nhân viên

phục vụ vỗ mạnh vào đầu, “Tôi nhớ ra

rồi, khoảng nửa tiếng trước, người phụ

nữ này vừa ngồi trên ghế sofa đối diện

uống rượu một mình!”

Nghiêm Dịch Trạch vội vã quay

đầu lại nhìn nhưng chỉ thấy đôi nam nữ

xa lạ, giọng anh đột nhiên lạnh buốt,

“Bây giờ cô ấy đang ở đâu?”

“Nếu tôi nhớ không nhầm thì sau

đó cô ấy bị hai người đàn ông mang

đến phòng vệ sinh ở bên kia! Ở bên…

bên kia!” Người phục vụ chỉ vào một

góc của quán bar.

Nghiêm Dịch Trạch nhanh chóng

chạy đến bên kia, mắt thấy khoảng

cách đến cửa nhà vệ sinh càng ngày

càng gần, anh càng lo lắng, đến mức

lòng bàn tay anh đầy mồ hôi.

Khi anh chạy nhanh đến cửa

phòng vệ sinh thì thấy Tần Di đang

nhắm mắt mặt đỏ bừng dựa vào vai

một người đàn ông đẹp trai, mái tóc cô

rối bù, quần áo không chỉnh tề, trên

chân còn thiếu một chiếc giày.

Anh trong lòng vô cùng sợ hãi,

cuối cùng anh vẫn đến muộn, nhìn

người đàn ông đẹp trai tay ôm lấy eo

cô Nghiêm Dịch Trạch cắn răng nghiến

lợi gầm nhẹ, “Buông cô ấy ra!”

“Anh đang ra lệnh cho tôi?” Người

đàn ông nhìn Nghiêm Dịch Trạch khẽ

cau mày, có chút không vui.

“Tôi không muốn nói điều tương

tự lần thứ hai!”

Đôi mắt sắc bén của Nghiêm Dịch

Trạch nhìn chằm chằm vào người đàn

ông trước mặt, ngoài mạnh trong yếu

quát khẽ.

“Xem ra anh cũng không biết tôi

là ai!” Người đàn ông nhếch miệng

cười khẩy.

“Tôi không quan tâm anh là ai,

buông cô ấy ra ngay! Cô ấy là người

phụ nữ của tôi!” Giọng nói của Nghiêm

Dịch Trạch càng trở nên lạnh lùng hơn,

nhìn Tần Di tựa ở bả vai của người đàn

ông này làm anh càng thêm phẫn nộ.

“Người phụ nữ của anh? Sao tôi

thấy anh là cùng một hội đám người

ban nãy thế? Thôi đi đừng có diễn trò

nữa! Muốn động vào cô ấy phải qua

cửa của tôi trước đã!” Người đàn ông

nói xong còn muốn ôm cả eo Tần Dị,

sắc mặt lạnh lùng nhìn Nghiêm Dịch Trạch.

Nghe đến đây, Nghiêm Dịch Trạch

mới cảm thấy nhẹ nhõm. Xem ra Tần

Di vẫn chưa chịu thiệt thòi gì nhưng

anh vẫn nhíu chặt mày nhìn người đàn

ông trước mắt đang ôm cô, trong khi

Tần Di còn ngủ mê man không tỉnh.

Việc này có chút phức tạp, sao

người đàn ông kia lại muốn cứu cô,

anh ta có mục đích gì? Hay hết thảy

đều là anh ta tự biên tự diễn?

Nghiêm Dịch Trạch hoài nghi nhìn

người đàn ông xa lạ trước mặt nhưng

vẫn không tìm ra đáp án.

Nhưng không quan tâm sự thật là

gì, anh phải đưa Tần Di đi, anh không

muốn điều tương tự xảy ra lần nữa, anh

không muốn Tần Di lại gặp nguy hiểm.

“Cám ơn anh đã cứu cô ấy, nhưng

cô ấy là vợ tôi! Xin hãy đưa cô ấy cho

tôi, tôi muốn đưa cô ấy trở về!”

Giọng điệu của Nghiêm Dịch

Trạch dịu đi đôi chút, nhưng người đàn

ông trước mặt không hề quan tâm,

“Muốn đưa cô ấy đi? Được thôi!

Nhưng anh phải chứng minh cho tôi cô

ấy là người phụ nữ của anh, không thì

cút nhanh cho tôi!” Người đàn ông

cứng rắn nói xong, hai người đàn ông

da đen từ trong nhà vệ sinh đi ra một

trái một phải đứng tại phía sau người

đàn ông kia, dùng tiếng Trung sứt sẹo

kêu một tiếng, “Cậu Lăng!”

Người đàn ông kia mặt không

thay đổi gật đầu, nhìn Nghiêm Dịch

Trạch cười nhạt.

“Anh…” Nghiêm Dịch Trạch sắc

mặt lạnh lẽo, trong lòng phẫn nộ tột

đỉnh, dám đòi anh chứng minh Tần Di

là vợ anh, chưa từng có ai dám nói với

anh như thế khiến anh nhịn một bụng tức.

Nếu như chỉ có người đàn ông họ

Lăng này trước mặt thì không sao

nhưng hai người đàn ông da đen to

khoẻ đứng đẳng sau anh ta là một rắc rối lớn.

Nghiêm Dịch Trạch cũng không

nghĩ anh sẽ là đối thủ của đám người

kia nhưng lúc anh đang do dự thì La Kỳ

đã dẫn người đến.

Lúc này hai người đang giằng co,

nhìn hiện trường thì có vẻ Nghiêm

Dịch Trạch bên này chiếm ưu thế,

nhưng trên thực tế thì bên kia cũng

ngang ngửa, vừa rồi La Kỳ đã nhỏ

giọng nói anh hai người da đen kia rất

khó đối phó, có đánh nhau thật cũng

chưa chắc đã thắng.

Nhưng Nghiêm Dịch Trạch giờ chỉ

lo làm cô bị thương.

“Sao mà suy nghĩ lâu thế, tóm lại

là đã nghĩ xong chưa? Tôi không có

thời gian đâu!” Người đàn ông khẽ cau

mày, “Hoặc là động thủ, hoặc là tránh

ra cho tôi!”

Nghiêm Dịch Trạch hít một hơi

thật sâu nhìn Tần Di bên kia vẫn đang

nhắm mắt nhanh chóng đưa ra quyết định.

“Tôi có thể chứng minh rằng cô

ấy là vợ tôi, nhưng phải đợi cô ấy tỉnh

dậy! Trong thời gian này, cô ấy không

thể rời khỏi tầm mắt của tôi! Nếu anh

không đồng ý thì chỉ có thể đọ nắm

đấm thôi!”

“Anh thú vị thật đấy! Cũng được,

tôi đồng ý! Đi thôi!”

Người đàn ông đỡ Tần Di ra khỏi

quán bar, Nghiêm Dịch Trạch theo sát

phía sau, lúc sắp lên xe La Kỳ đuổi

theo sau hỏi hai người đàn ông trong

nhà vệ sinh nên xử lý thế nào.

Đôi mắt Nghiêm Dịch Trạch loé

lên tia rét lạnh, “Cái này còn cần tôi

dạy cậu?”

“Cậu chủ thật xin lỗi! Tôi biết nên

làm thế nào!”

“Này, anh rốt cuộc có lên hay

không? Anh nếu không lên thì tôi đưa

cô ấy đi trước nhé!” Người đàn ông gọi

anh một tiếng.

“Anh dám!” Nghiêm Dịch Trạch

trừng mắt liếc người đàn ông một cái,

ngồi vào trong xe.

Mười phút sau, xe dừng lại ở bãi

đậu xe của khách sạn Nhuận Thịnh.

Nghiêm Dịch Trạch cùng người

đàn ông một trái một phải đưa Tần Di

vào thang máy lên phòng tổng thống

trên tầng cao nhất.

Sau khi phân phó nhân viên phục

vụ của khách sạn chăm sóc Tần Di thì

Nghiêm Dịch Trạch và người đàn ông

ra bên ngoài phòng khách, kiên nhẫn

chờ đợi.

Hai người chờ đợi ròng rã suốt cả

đêm, mãi cho đến trời tờ mờ sáng, Tần

Di lúc này mới mê man tỉnh lại.

Cô vừa mở mắt liền lập tức ngồi

bật dậy cúi đầu nhìn xuống thấy mình

chỉ mặc đồ lót thì nước mắt cô không

khống chế được rơi xuống, cô cuối

cùng cũng bị hai tên cặn bã kia bắt nạt.

“Cô ơi cô không sao chứ? Sao đột

nhiên lại khóc?”

Nữ nhân viên đang ngồi ngủ gật

bên cạnh đột nhiên nghe thấy tiếng

khóc giật mình tỉnh lại nghi hoặc

không hiểu di tới hỏi.

“Cô là ai? Sao cô lại ở đây?”

Tần Di giật nảy mình, để phòng

nhìn sang thấy là một cô gái, còn mặc

đồng phục khách sạn lúc này mới thở ra.

“Tôi là nhân viên phục vụ của

khách sạn Nhuận Thịnh, tối qua có hai

quý ông đưa cô đến đây, họ đang ở

ngoài đợi, hay để tôi gọi họ vào?”

“Hai quý ông?” Cô lại nghĩ đến

hai người đàn ông muốn giở trò với cô

trước lúc cô bị ngất ở nhà vệ sinh lập

tức khẩn trương xua tay nói, “Không,

không cần!”

“Không cần thật sao? Tôi thấy

quý ông kia rất quan tâm đến cô! Hơn

nữa nếu tôi nhớ không nhầm một

người chính là Nghiêm Dịch Trạch, cậu

chủ ngốc nhà họ Nghiêm nhưng bây

giờ hình như không ngốc nữa rồi!”

“Cô nói cái gì? Nghiêm Dịch

Trạch? Sao anh ấy lại ở đây?” Tần Di

đầu óc quay vòng vòng, lau nước mắt

kinh ngạc hỏi.

“Hai người một người là cậu chủ

nhà họ Nghiêm còn người kia cũng rất

đẹp trai tối qua đưa cô đến, cô không

nhớ gì thật sao?”

Tần Di lắc đầu, “Tôi tối qua uống

nhiều quá, không nhớ được gì hết! Cô

có thể nói rõ hơn cho tôi tình huống lúc đó không?”

“Tất nhiên là được ạ! Chuyện này

cũng rất thú vị, tôi nhớ đưa cô đến, hai

người đều đang đỡ lấy cô, dường như

rất quan tâm đến cô, hai người đó mắt

lớn trừng mắt nhỏ một lúc lâu mới

cùng đi ra ngoài. Cô ơi, hai quý ông kia

có phải đều thích cô không? Cô giỏi

thật đấy, có đến hai người đàn ông ưu

tú như thế đều thích cô.”

Người phục vụ nhìn cô với ánh

mắt ngưỡng mộ, đôi mắt lấp lánh.

“Cô nói như thế tức là lúc tôi đến

vẫn mặc quần áo?” Tần Di nhíu mày

không xác định hỏi một câu, thấy nữ

nhân viên gật đầu Tần Di chợt phát

hiện có khi cô nghĩ quá nhiều, hoặc là

hai tên cặn bã kia vẫn chưa làm được gì.

Ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa

khiến Tần Di lấy lại tinh thần, nữ phục

vụ cười một cái nói, “Hẳn là hai quý

ông kia nghe thấy chúng ta nói

chuyện! Tôi đi mở cửa!”

“Đợi một chút!” Tần Di vội vàng

kéo chăn quấn quanh người rồi mới gật

đầu với người phục vụ.

Nghiêm Dịch Trạch xông đến

trước mặt cô, ngồi xuống lo lắng hỏi cô

có sao không, Tần Di xụ mặt nói, “Anh

đến đây làm gì! Anh không phải không

để ý đến sống chết của tôi hay sao?”

Ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa

khiến Tần Di lấy lại tinh thần, nữ phục

vụ cười một cái nói, “Hẳn là hai quý

ông kia nghe thấy chúng ta nói

chuyện! Tôi đi mở cửa!”

“Đợi một chút!” Tần Di vội vàng

kéo chăn quấn quanh người rồi mới gật

đầu với người phục vụ.

Nghiêm Dịch Trạch xông đến

trước mặt cô, ngồi xuống lo lắng hỏi cô

có sao không, Tần Di xụ mặt nói, “Anh

đến đây làm gì! Anh không phải không

để ý đến sống chết của tôi hay sao?”

cười khổ kéo lấy tay đang giấu sau

lưng của cô.

Tần Di rút tay ra liếc anh nói,

“Nghiêm Dịch Trạch anh đừng quên

chúng ta chưa đăng ký kết hôn đâu!”

“Em yên tâm tý nữa chúng ta sẽ đi

đăng ký luôn!” Nghiêm Dịch Trạch

cười cười ôm cô vào lòng, không cho

cô giãy dụa, thâm tình nhìn cô chăm

chú nói, “Mặc kệ xảy ra chuyện gì, đời

này anh sẽ không để em rời khỏi anh!”

“Dịch Trạch, anh…”

Tần Di không nghĩ tới anh sẽ nói

những lời như thế, trong lòng kháng cự

dần tiêu tan lại nhớ tới mình tùy hứng

xúc động suýt chút nữa xảy ra chuyện

đáng sợ cúi đầu nói, “Dịch Trạch thật

xin lỗi! Em không nên…”

“Đồ ngốc này, sao em lại nói thế!

Em quan tâm anh nên mới tức giận!

Anh biết!” Nghiêm Dịch Trạch ôm lấy

mặt cô, đôi môi nóng rực hôn lên môi

cô, Tần Di kinh ngạc nhất thời không

kịp phản ứng, cô không nghĩ đến anh

đột nhiên sẽ hôn cô, nhưng đột nhiên

lại nghe thấy một giọng nói vang lên

Sau lưng anh.

“Khụ khụ khu! Cái kia… hai người

đừng có ở trước mặt người khác thể

hiện như thế đươc không? Tôi còn

chưa có bạn gái đâu

Động tác của Nghiêm Dịch Trạch

chợt ngưng lại, Tần Di nhanh chóng

đẩy anh ra thở hồng hộc, nghĩ lại

chuyện vừa rồi làm cô xấu hổ muốn

chết, mặt đỏ đến tận cổ.

Nghiêm Dịch Trạch quay đầu nhìn

người đàn ông đã cứu cô đùa nói,

“Đáng đời, ai bảo anh ở đây làm bóng đèn

“Thế hoá ra là lỗi của tôi à? Anh

cám ơn người ta như thế đấy à, nếu

không phải tôi tình cờ bắt gặp thì vợ

anh đã bị hai tên cặn bã kia bắt nạt rồi!

Nói thế nào thì tôi cũng là ân nhân của

vợ anh, anh không thể nói chuyện lịch

sự hơn à?” Người đàn ông bất mãn

phàn nàn với Nghiêm Dịch Trạch.

“Được rồi, không đùa nữa!

Chuyện tối hôm qua cám ơn anh!”

Nụ cười trên mặt Nghiêm Dịch

Trạch lập tức thu lại nghiêm túc nói

cám ơn.

“Cảm ơn thì không cần! Chuyện

tối qua đổi là người khác cũng sẽ làm

như thế! Vợ anh còn xinh đẹp như thế

nữa!” Người đàn ông không để ý cười

cười nói, “Hai người chắc còn nhiều

chuyện để nói? Tôi ra ngoài đợi trước!”

Người đàn ông vừa đi, Tần Di lúc

này mới từ trong giường chăn chui ra

ngoài, tò mò nhìn Nghiêm Dịch Trạch

hỏi, “Người vừa rồi là bạn anh? Tối qua

đã cứu em sao?”

“Anh cũng không quen biết,

nhưng đúng là đã cứu eml Thời gian

không còn sớm nữa em mặc đồ nhanh

lên, chúng ta nên trở về rồi! Anh cả

đêm không về chắc bà nội lo lắng lắm

“Ừm… Dịch Trạch, em không về

có được không?”

Cô nghĩ đến bà Nghiêm liền thấy

sợ hãi, đừng tưởng bà bình thường

thân thiện, nhưng đến lúc tức giận

không thì không nhận ai.

Tối hôm trước cô chưa chào hỏi gì

đã chạy ra khỏi nhà, tối hôm qua vì

chuyện của cô mà Nghiêm Dịch Trạch

cũng cả đêm không về, có trời mới biết

bà Nghiêm sẽ phạt cô thế nào.

“Đừng sợ, có anh ở đây! Bà nội có

phạt thế nào anh cũng chịu, sẽ không

để bà động đến một cọng tóc của em”

Nghiêm Dịch Trạch đưa tay vuốt

những lọn tóc rối của cô nghiêm túc nói.

Tần Di nhào vào lòng anh, “Dịch

Trạch, anh là đồ ngốc! Tất cả mọi

chuyện đều do em, sao có thể đổ hết

lên đầu anh, em đã nghĩ xong rồi, mặc

kệ bà nội phạt em thế nào em đều chấp nhận

“Anh là người đàn ông của em, em

là người phụ nữ của anh, anh tất nhiên

phải bảo vệ em! Được rồi không nhắc

đến chuyện này nữa! Đến lúc đó em

đừng nói gì, tất cả đã có anh!” Nghiêm

Dịch Trạch cười lắc đầu với cô.

“Dịch Trạch, em…”

Nghiêm Dịch Trạch đối xử với cô

tốt như thế làm cô cảm động không

nói nên lời, mấp máy nửa ngày không

nói nên lời.

“Đồ ngốc, em đừng nói gì nữa!”

Nghiêm Dịch Trạch với cô kéo cô ra ngoài.

“Sao nhanh thế đã xong rồi? Tôi

tưởng phải đợi một hai tiếng!” Ngừoi

đàn ông ngồi trên sofa đùa nói làm mặt

cô đỏ hồng.

Nghiêm Dịch Trạch lập tức trừng

mắt liếc anh ta một cái bất mãn nói,

“Đừng bắt nạt vợ tôi!”

“Tôi không phải chỉ nói đùa thôi

sao! Đúng rồi hai người định về thế

nào?” Thấy Nghiêm Dịch Trạch quần

áo chỉnh tề nắm tay Tần Di anh ta nhíu

mày hỏi.

“Ừm! Chuyện tối qua cám ơn anh,

nếu không phải anh…” Tần Di cảm kích

nhìn người đàn ông nói.

Người đàn ông xua tay cười nói,

“Vẫn là cô nói chuyện êm tai, khó trách

chồng cô lại để ý đến cô như thế! Có

cần tôi đưa hai người về không?”

“Không cần đâu, đêm qua anh đã

không ngủ nhanh chóng trở về nghỉ

ngơi đi!”

Nghiêm Dịch Trạch nói xong gật

đầu với anh rồi kéo cô ra ngoài.

Người đàn lắc đầu cười, đưa mắt

nhìn hai người ra ngoài.

Trên đường trở về, Tần Di đột

nhiên nhớ tới mình vẫn chưa hỏi tên

của người đàn ông kia, muốn quay lại

nhưng con người thâm thuý của

Nghiêm Dịch Trạch chợt loé lên nói,

“Không nên gấp gáp, về sau chúng ta

còn gặp lại!”

“Dịch Trạch, sao anh lại chắc

chắn như thế?” Tần Di tò mò hỏi.

“Trực giác!”

Nghiêm Dịch Trạch thuận miệng

qua loa trả lời, lấy cớ mệt mỏi hai mắt

đầy tơ máu nhắm lại dựa vào ghế, Tần

Di bỗng nhiên có chút đau lòng, nếu

không phải vì cô anh sẽ không phải

cực khổ bôn ba trông coi cả đêm.

Nghiêm Dịch Trạch ngủ một giấc

thật lâu, Tần Di nhẹ nhàng đẩy anh

đến mấy lần anh mới mơ màng tỉnh lại

hé mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, “Đến nhà

rồi sao?”

“Ừm, chúng ta đi thôi!”

Xuống xe cô cũng không thấy anh

giả ngây giả dại đang định hỏi anh thì

quản gia vội vã chạy ra.

“Cậu chủ, cô chủ, hai người về rồi!

Lão phu nhân đã ở phòng sách đợi cả

một đêm, nếu hai người còn không trở

về, lão phu nhân sẽ để người đi bắt hai

người về.”

“Tôi biết rồi bây giờ sẽ đến chỗ

bà!” Nghiêm Dịch Trạch mặt không

thay đổi gật đầu, lôi kéo Tần Di vào

nhà, phát hiện thấy lòng bàn tay cô

rồi sao?”

“Ừm, chúng ta đi thôi!”

Xuống xe cô cũng không thấy anh

giả ngây giả dại đang định hỏi anh thì

quản gia vội vã chạy ra.

“Cậu chủ, cô chủ, hai người về rồi!

Lão phu nhân đã ở phòng sách đợi cả

một đêm, nếu hai người còn không trở

về, lão phu nhân sẽ để người đi bắt hai

người về.”

“Tôi biết rồi bây giờ sẽ đến chỗ

bà!” Nghiêm Dịch Trạch mặt không

thay đổi gật đầu, lôi kéo Tần Di vào

nhà, phát hiện thấy lòng bàn tay cô

toàn mồ hôi thì cố tình dừng lại cười

cười nói, “Yên tâm, không có việc gì!”

“Em biết! Em sẽ không lo lắng!”

Tần Di dần dần trấn định lại, lộ ra vẻ

tươi cười.

Lúc hai người bước vào, bà

Nghiêm đang cúi đầu đọc sách đột

nhiên ngẩầng đầu ném mạnh cuốn sách

lên bàn, “Hai đứa còn biết trở về?”

Nhìn thấy khuôn mặt già nua của

bà Nghiêm cùng tơ máu ở trong mắt

bà, trái tim cô đột nhiên nóng lên.