Chương 23: Tiêu hạng đến thăm

Chương 23 Tiêu Hạng đến thăm

“Cúi đầu làm gì thế mau uống đi,

nguội rồi sẽ không thơm nữa!”

Thấy bà Nghiêm cười nói thế với

Tần Di, Nghiêm Dịch Trạch cũng chạy

đến góp vui, chỉ vào cái bụng phẳng lì

của cô nghiêng đầu hỏi, “Vợ ơi, đứa

nhỏ có phải đang ở đây không? Thế

khi nào bé mới ra chơi với anh?”

Tần Di thực sự bị anh đánh bại,

anh còn sợ thiên hạ không đủ loạn?

Còn cố ý giả vờ hỏi cái gì.

“Dịch Trạch, con có thích đứa nhỏ

không?” Bà Nghiêm cười hỏi anh, lập

tức hưng phấn quay đầu nói, “Thích ạI

Đến lúc đó liền có người chơi với con!”

“Thế thì con và vợ con phải cố lên

nhé! Tranh thủ thời gian để vợ con sinh

cho con một đứa chơi với con!” Bà

Nghiêm cười lớn trêu đùa Nghiêm Dịch

Trạch để Tần Di nhanh chóng sinh đứa nhỏ.

Tần Di phiền muộn nhìn anh một

cái, hận đến nghiến răng.

Anh không giả vờ ngốc một lúc sẽ chết chắc?

Bà Nghiêm tuổi đã cao nên lượng

cơm nhỏ, ăn một chút đã thấy no. Ngồi

nhìn Tần Di uống hết canh gà rồi đứng

dậy lên lầu về phòng sách, bảo hai

người từ từ ăn không cần vội.

Bà vừa đi Nghiêm Dịch Trạch liền

cười tủm tỉm hỏi, “Vợ ơi khi nào em

định sinh cho tôi đứa nhỏ?”

“Nghiêm Dịch Trạch, anh đùa đủ

chưa? Còn nói nữa tôi sẽ tức giận!”

Tần Di khí trừng mắt liếc anh một

cái, nơi này ngoại trừ hai người không

có người khác, Tần Di rốt cuộc không

cần tươi cười lập tức nói anh.

“Không sao, tôi thích nhìn em tức

giận!” Khóe miệng của anh giương lên,

trông mặt rất muốn ăn đòn, “Không tin

em tức giận thử xem!”

“Anh…”

Khua môi múa mép, cô căn bản

không phải đối thủ của anh, nói hai

câu liền thua trận.

Dứt khoát không để ý tới anh, vùi đầu ăn cơm.

Nghiêm Dịch Trạch vừa muốn trêu

chọc hai câu, quản gia đẩy cửa đi đến,

anh lập tức khôi phục bộ dạng ngốc

nghếch, gọi một tiếng “Ông quản gia!”

Quản gia cười với anh gật đầu nói,

“Cậu chủ, cậu Tiêu đến rồi!”

“A Hạng đến rồi! Em ấy đâu, đưa

cháu đi tìm em ấy!” Nghiêm Dịch

Trạch hưng phấn chạy tới lôi kéo quản

gia chạy ra ngoài.

Đôi đũa trong tay Tần Di lập tức

dừng ở giữa không trung, thấp giọng

thì thầm, “Tiêu Hạng đến đây làm gì?”

Tần Di không hề muốn gặp anh ta,

ai biết vừa đi đến cửa đã thấy Tiêu

Hạng đang ngồi trên ghế sofa trong

phòng khách mỉm cười chào cô.

“Chị dâu, vừa ăn cơm xong à?”

Tần Di rất không tự nhiên gật đầu,

“Tôi lên lầu nghỉ ngơi một lát, hai người

cứ ngồi di.”

“Vợ ơi em đừng đi!” Nghiêm Dịch

Trạch chạy tới giữ chặt lấy Tần Di, “A

Hạng nói chốc nữa sẽ đưa anh đi công

viên trò chơi, vợ đi cùng anh có được không?”

“Hai người đi đi! Tôi không đi

đâu!” Tần Di nhìn Tiêu Hạng chần chừ

rồi mới mở miêng từ chối.

“Nha đầu, con cùng đi đi! Coi như

là giải sầu! Ở nhà mãi cũng không tốt!”

Bà Nghiêm đúng lúc từ trên lầu đi

xuống, cười nói với Tần Di, bà đã nói

thế cho dù cô có không nguyện ý cũng

chỉ có thể gật đầu đồng ý.

Tiêu Hạng cung kính chào bà

Nghiêm một tiếng rồi quay sang gọi

Tần Di và Nghiêm Dịch Trạch lên xe.

Nghiêm Dịch Trạch đã ngồi ở phía

sau từ trước, Tần Di đang muốn theo

vào thì bị Tiêu Hạng ngăn lại nói, “Chị

dâu, hay chị ngồi đằng trước đi

“Tại sao?”

Tần Di nhíu mày nhìn anh ta một

cái, Tiêu Hạng lập tức mở cửa sau ra

để cô nhìn thì thấy Nghiêm Dịch Trạch

không biết từ khi nào đã nằm xuống,

nằm hết cả ba ghế làm cô chỉ có thể

gật đầu đồng ý.

Xe chưa chạy được bao xa thì

Tiêu Hạng đột nhiên quay lại mỉm cười

khó hiểu với cô.

Nhìn thấy nụ cười của anh ta, trái

tim của cô đột nhiên thắt lại làm cô

cảm thấy có chút bất an…