Chương 5: Dâng trà

“Nhưng tôi để ý!” Tần Di lắc đầu

với anh, ánh mắt rơi vào bàn tay ấm áp

của anh đang dặt trên vai cô, “Làm

phiền anh bỏ tay ra, tôi muốn mặc quần áo!”

“Thật không có cách nào với cô!”

Nghiêm Dịch Trạch cười thu tay lại

đứng dậy, “Thế để tôi giúp cô!”

Nghiêm Dịch Trạch muốn tới vén

chăn lên nhưng Tần Di sắc mặt đỏ

bừng cúi đầu xuống, “Không… Không

cần anh giúp, tôi tự làm được!”

Nghĩ đến thân thể của mình một

lần bại lộ trước mặt Nghiêm Dịch

Trạch, Tần Di trăm vạn lần không tình

nguyện, cô sợ sự dịu dàng trước mặt

của anh sẽ đột nhiên trở lại với vẻ thô

lỗ và tàn bạo của đêm qua, thân thể

của cô còn chưa hồi phục, căn bản

không chịu nổi sự giày vò của anh.

“Yên tâm đi tôi sẽ không làm loạn!”

Nghiêm Dịch Trạch kéo một góc

chăn ngẩng đầu nhìn cô cười, ánh mắt

như không có bất kỳ tạp chất nào.

Mặc dù vậy, Tần Di vẫn không

dám mạo hiểm lắc đầu không ngừng.

“Thế…” Nghiêm Dịch Trạch cau

mày gật đầu, buông chăn ra đứng dậy,

“Được rồi! Tôi ở ngay bên ngoài có

việc thì gọi tôi!”

Không ngờ Nghiêm Dịch Trạch lại

dễ dàng bỏ cuộc như vậy, nhìn bóng

lưng của anh biến mất ở cửa ra vào,

Tần Di trong lòng nhất thời có chút giật mình.

Khoảnh khắc cô mở cửa, Nghiêm

Dịch Trạch hào hứng nắm lấy tay cô,

“Vợ ơi! Em đến rồi chúng mình đi

xuống đi! Bà đã đợi rất lâu rồi đó!”

“Ừm!”

Tần Di thấy Nghiêm Dịch Trạch

bắt đầu giả ngây giả dại thì nhẹ nhíu

mày trong lòng rất tò mò mục đích của

anh nhưng cũng không có vạch trần

hắn, tùy ý để Nghiêm Dịch Trạch nhún

nhảy kéo cô ra ban công.

Từ xa Nghiêm Dịch Trạch đã bắt

đầu gọi “Bà nội ơi bà nội”, bà lão cũng

cười hỏi anh sao thế.

“Bà nhìn xem vợ con đến rồi!”

Nghiêm Dịch Trạch dắt tay Tần Di đến

trước mặt bà cười ngây ngô.

Tần Di nhận lấy tách trà mà quản

gia đưa cho cung kính quỳ gối trước

mặt bà Nghiêm, hai ta ôm chén trà đưa

tới trước mặt bà lão hiền từ.

“Bà nội, cháu dâu chúc bà thân

thể khỏe mạnh, sống lâu trăm tuổi, con

cháu đầy đàn!”

“Tốt, tốt lắm!” Bà Nghiêm nhận

trà trên tay cô nháy mắt hốc mắt liền

đỏ lên, nước mắt không khống chế

được tuôn rơi theo nếp nhăn của bà rơi

xuống bà tay cô.

“Bà nội, người làm sao thế? Người không sao chứ?”

Tần Di giật nảy mình khẩn trương

ngẩng đầu nhìn bà Nghiêm. Nghiêm

Dịch Trạch quỳ ở bên cạnh kéo vạt áo

của bà nhìn bà hoảng hốt không

ngừng gọi “bà nội ơi”.

“Bà không sao đừng sợ!” Bà lão

cưng chiều xoa đầu Nghiêm Dịch

Trạch không khóc nữa miễn cường

cười nhấm nháp tách trà của Tần Di rồi

để họ đứng dậy.

“Quản gia ông mang cậu chủ đi

chơi một lúc đi! Tôi có chuyện muốn

nói với cháu dâu!”

Trên ban công rất nhanh chỉ còn

lại Tần Di cùng bà nội, thấy bà cứ nhìn

chằm chằm vào mình, Tần Di bỗng

nhiên có chút khẩn trương.

“Bà nội người có gì muốn nói với con thế ạ?”

“Cũng không có gì, chỉ là tùy tiện

tâm sự! Dịch Trạch đứa nhỏ này vì vụ

tai nạn xe hơi một năm trước, đầu óc

liền trở thành thế kia, làm gì cũng

không phân biệt được nặng nhẹ, con

phải để ý đến nó nhiều hơn! Đừng

chấp nhặt với nó!” Bà Nghiêm sắc mặt

bình tĩnh nhìn Tần Di.

Thấy Tần Di gật đầu, bà lúc này

mới mỉm cười, “Thế là bà yên tâm rồi!

Ngoài ra họ Nghiêm cũng là một gia

đình có học vấn và khá có tiếng nên. TruyenHD

con dâu mới trước tiên phải biết các quy củ…”

Quy củ? Tần Di trong lòng căng

thẳng, xem ra làm cháu dâu nhà họ

Nghiêm cũng không dễ dàng!