Chương 42: Anh lại có thể đối xử như thế với tôi

Lăng Lâm đi đến trước mặt

Nghiêm Dịch Trạch, giơ tay muốn sờ

mặt anh thì người đang nhắm mắt lúc

này bỗng nhiên mở mắt, ngồi dậy cười

như không cười nhìn cô.

“Dịch Trạch, anh…anh…” Tay Lăng

Lâm dừng tại giữ không trung vẻ mặt

không thể tin được.

Sau khi bỏ thuốc vào vang đỏ,

Nghiêm Dịch Trạch đáng ra sẽ ngủ đến

ngày hôm sau nhưng giờ không hiểu

sao bỗng nhiên tỉnh dậy, đây rốt cuộc

chuyện gì?

“Tôi làm sao?“

“Không…không có gì!” Mặt Lăng

Lâm cứng ngắc cố nặn ra một nụ cười

giả vờ quan tâm nói, “Em thấy anh

uống say nên đang muốn đưa anh về!”

“Thế thì cám ơn nhé!” Nghiêm

Dịch Trạch híp mắt nhìn khoé miệng

đang giương lên của cô, “Nhưng mà

thế này chắc không cần, tôi vẫn chưa

say! Không còn việc gì thì tôi về trước đây!”

Nghiêm Dịch Trạch nói xong đứng

dậy muốn quay người ra ngoài thì Lăng

Lâm không cam tâm đưa tay túm lấy

anh, “Dịch Trạch, đừng… đừng đi!”

“Còn gì nữa không?” Nghiêm

Dịch Trạch tránh tay của cô nhàn nhạt

lườm cô, “Vợ tôi còn ở nhà đợi tôi! Có

chuyện gì hôm khác lại nói

“Dịch Trạch, em yêu…” Lăng Lâm

còn chưa nói xong mắt tối sầm, chậm

rãi ngã trên mặt đất.

Nghiêm Dịch Trạch lằng lặng nhìn

cô ngã xuống khóe miệng kéo lên ý

cười lạnh quay người sải bước ra ngoài.

Ngoài cửa, La Kỳ thấy anh đi ra

gật đầu, “Cậu chủ!”

“Làm rất tốt!”

Nghiêm Dịch Trạch hài lòng nhìn

anh gật đầu rồi khen một câu.

“Là chuyện tôi lên làm! Có cần tôi

thông báo cho Âu Nhược Lan đưa cô

Lăng Lâm…”

“Cậu rất rảnh à?” Nghiêm Dịch

Trạch híp mắt, dọa La Kỳ ngậm miệng

lại, không dám nói thêm gì nữa.

Nghiêm Dịch Trạch quay người

nhìn cửa phòng bao cười lạnh một

tiếng sải bước ra ngoài.

Lúc về đến nhà, Tần Di còn chưa

ngủ, thấy anh người toàn mùi rượu lập

tức đem canh giải rượu lên cho anh,

anh một hơi uống cạn cười đưa bát

cho cô nói cám ơn.

“Về rồi à? Em đi xả nước cho anh!”

Tần Di cười với anh rồi quay người

định đi vào nhà tắm nhưng bị anh kéo

tay lại lắc đầu, “Không cần, anh tự làm!

Em mau ngủ đi!”

“Vậy… được thôi!” Thấy anh kiên

trì, Tần Di đành phải gật gật đầu thấy

dưới ánh nhìn chăm chú của anh chui vào chăn.

Nghiêm Dịch Trạch lúc này mới

cười cười hài lòng, xoay người đi

phòng vệ sinh, đợi đến khi anh tắm

xong đi ra Tần Di đã tựa ở đầu giường

ngủ thϊếp di.

Nghiêm Dịch Trạch thận trọng vén

chăn lên, rón rén ôm cô vào lòng nhắm

mắt lại nặng nề thϊếp di.

Trong phỏng thỉnh thoảng vang

lên tiếng thở nhẹ của hai người.

Hơn một giờ sau, Âu Nhược Lan

gõ nhẹ cửa phòng bao nửa ngày

không có người đáp lại.

“Chị Lâm, chị Lâm!”

Vẫn không có ai trả lời. Âu Nhược

Lan lo lắng bên trong đã xảy ra chuyện

gì nên cố gắng mở cửa.

Cánh cửa đáng lẽ đã bị khóa lại

dễ dàng được mở ra khiến Âu Nhược

Lam kinh ngạc trong lòng tự nhủ: Sao

chị Lâm lại bất cẩn như vậy? Ở bên

trong làm chuyện đó cũng không khóa cửa.

Âu Nhược Lan tim đập thình thịch

đầy cửa ra, sắc mặt ửng đỏ nhưng giây

tiếp theo cô hoàn toàn chết lặng.

Nghiêm Dịch Trạch người đáng ra

cũng ở trong phòng bao lúc này không

thấy tăm hơi, chỉ còn lại một mình

Lăng Lâm, quần áo của cô gọn gàng,

không giống như vừa trải qua chuyện

mây mưa.

Âu Nhược Lan sợ Lăng Lâm cảm

lạnh, mau chóng tới đỡ cô dậy, liên tục

gọi cô mấy tiếng nhưng Lăng Lâm vẫn

không tỉnh, cô rơi vào đường cùng chỉ

có thể gọi thêm người đưa Lăng Lâm

về khách sạn, cho đến trời sáng rõ, hai

mắt Lăng Lâm lúc này mới gian nan mở ra.

Nhìn thấy mình đang ở khách sạn,

Lăng Lâm theo bản năng quay đầu

nhìn sang bên cạnh nhưng không thấy

Nghiêm Dịch Trạch như mong đợi.

Cô nhớ mang máng tối hôm qua

đã cho Nghiêm Dịch Trạch uống đến

ngất đi rồi, lẽ ra nên thành công rồi,

sao lại không thấy anh ở đây?

Có phải anh thức dậy sớm hơn

mình nên đã chuồn mất?

“Chị Lâm, chị tỉnh rồi! Tôi bảo

người đưa bữa sáng đến cho chị!”

Âu Nhược Lan đẩy cửa tiến vào,

thấy Lăng Lâm ngồi ở trên giường nhíu

mày, nói xong liền muốn quay người ra ngoài.

Lăng Lâm gọi cô lại nhíu mày hỏi,

“Dịch Trạch đâu? Tôi không phải bảo

cô không thể tuỳ tiện thả anh ấy đi à!”

“Cậu Nghiêm…” Âu Nhược Lan

nhìn Lăng Lâm muốn nói lại thôi.

“Anh ấy làm sao? Có phải anh ấy

không muốn chịu trách nhiệm không?

Chuyện này tôi đã sớm đoán được!”

Lăng Lâm tức giận vung nắm đấm

nhưng giây tiếp theo lại bỗng nhiên

cười nói, “Không sao, anh ấy không

phụ trách cũng không cần vội, dù sao

thứ tôi muốn cũng đã nhận được!

Nhược Lan, đưa ảnh chụp cho tôi xem

Thấy Lăng Lâm đưa tay muốn ảnh

chụp, Âu Nhược Lan mặt càng khó coi,

nhất thời đứng tại chỗ ngần người.

“Nhược Lan, cô sao thế? Không

phải chuyện quan trọng thế này cô

cũng quên chứ? Bỏ đi, quên cũng

không sao! Cô đưa báo mới đây, tôi

muốn xem tin tức viết thế nào về

chuyện đêm qua của tôi và Nghiêm

Dịch Trạch! Tần Di mà nhìn thấy cái

này nhất định sẽ điên lên! Đến lúc đó…

haha”

Nghĩ đến cái này, biểu cảm trên

mặt Lăng Lâm vô cùng đắc ý, cô

dường như đã tưởng tượng ra cảnh

Tần Di trở mặt với Nghiêm Dịch Trạch,

đau lòng muốn chết rời khỏi nhà họ Nghiêm.

Nhưng Âu Nhược Lan vẫn không

nhúc nhích, trên mặt càng khó xử.

Điều này làm Lăng Lâm có chút

bối rối. Âu Nhược Lan rốt cuộc là làm sao?

Chẳng lẽ đến cánh nhà báo mà

Âu Nhược Lan cũng quên sắp xếp, Âu

Nhược Lan luôn luôn làm việc cẩn

thận, mà chuyện này cô đã dặn đi dặn

lại, cô ấy chắc chắn sẽ không quên.

“Chị Lâm, cái này…tối qua…”

“Đừng có dông dài, mau nói đến

cùng là xảy ra chuyện gì

Lăng Lâm bỗng nhiên có dự cảm

không tốt, chuyện tối qua sợ là không

quá thuận lợi, nhưng lúc này cô không

quá lo lắng.

Kế hoạch của cô rất hoàn hảo, cô

không tin Nghiêm Dịch Trạch có thể

thoát khỏi lòng bàn tay mình.

Âu Nhược Lan cắn răng lớn gan

đem chuyện cô biết nói hết một lượt,

Lăng Lâm lúc đầu nghe còn không

hiểu, nhưng vài giây lại nổi giận lôi đình.

Cô chộp lấy tất cả những thứ

trong tầm tay hung hăng đập một trận

lúc này mới dần tiêu tan tức giận.

Lăng Lâm cắn răng nghiến lợi

gầm nhẹ, “Nghiêm Dịch Trạch, anh thế

mà lại đối xử như thế với tôi! Khốn nạn!

Khốn nạn!”

Âu Nhược Lan bị dọa không dám

lên tiếng qua rất lâu lúc này mới thận

trọng hỏi, “Chị Lâm, bước tiếp theo

chúng ta nên làm thế nào? Có cần làm

lại lần nữa không?”

“Không!” Lăng Lâm gắt gao nhíu

mày lắc đầu, “Về sau anh ấy nhất định

sẽ phòng bị với tôi! Trong thời gian

ngắn không thể thực hiện nữa, muốn

ra tay phải từ phương diện khác

“Chị nói là..Vân Hạ?” Âu Nhược

Lan không chắc chắn nhìn Lăng Lâm,

“Chị Lâm, giờ Vân Hạ đang làm người

giúp việc ở nhà họ Tiêu, sợ là tạm thời

không dùng được!”

“Tạm thời vô dụng, không có

nghĩa là về sau cũng vô dụng, hơn nửa

tháng nữa con của Vân Hạ và Tiêu

Hạng sẽ đầy tháng, cô cho người liên

lạc với cô ta, ném cho cô ta một mồi

lửa, tôi không tin người đàn bà kia có

thể nhẫn nhịn!”

Ánh mắt Lăng Lâm lạnh lẽo phân

phó Âu Nhược Lan lập tức gật đầu đáp

ứng, Lăng Lâm vẫn không quá yên

tâm, lại dặn dò, “Nhớ kỹ, chuyện này

phải làm cẩn thận. Đừng để ai phát

hiện ra chúng ta có liên lạc với Vân

Hạ!”

“Chị Lâm, chị yên tâm! Tôi biết

nên làm như thế nào

“Đi đi!” Lăng Lâm phất tay để cô

ra ngoài rồi đứng dậy tới tắm rửa một

cái, thay quần áo khác, rầu rĩ không vui

đi xuống lầu khách sạn ăn sáng.

Vừa ngồi xuống không lâu, Lăng

Mục Dương đi đến ngồi xuống đối diện

cô cười nói, “Người đẹp Lăng Lâm,

không nghĩ tới chúng ta sẽ gặp lại

nhau sớm như vậy! Khéo thật đấy!”

Lăng Lâm mặt không thay đổi

nhìn anh một cái, không nói chuyện.

Lăng Mục Dương hiếu kì nhìn cô

chằm chằm mắt hỏi, “Người đẹp Lăng

Lâm tâm trạng không tốt sao? Ai làm

cô tức giận, tôi giúp cô xả giận

“Để anh Lăng chê cười rồi, tôi

không phải tâm tình không tốt, chỉ là

vừa rời giường nên có hơi khó chịu!”

Lăng Lâm có nặn ra một nụ cười giải thích.

“Thì ra là thế, tôi còn tưởng rằng

người đẹp Lăng Lâm không muốn nhìn thấy tôi!”

“Sao có thể?” Lăng Lâm lập tức

nở nụ cười, thuận miệng hỏi, “Anh

Lăng tối hôm qua ngủ có ngon không?”

“Ngon, rất ngon là đằng khác!

Chưa bao giờ ngủ ngon như vậy! Ngủ

một mạch đến sáng hôm sau!” Lăng

Mục Dương nói xong, đột nhiên lại gần

híp mắt cười hỏi, “Người đẹp Lăng

Lâm, có thể cho tôi biết nhãn hiệu rượu

vang đỏ tối qua không, tôi chưa bao

giờ được uống rượu mạnh như thế

đâu! Làm danh hiệu ngàn chén không

say của tôi sụp đổ rồi! Tôi phải có mấy

chai, về sau mà không ngủ được thì có

thể uống một ly!”

Lăng Lâm sắc mặt cứng đờ, chột

dạ cười cười nói, “Anh Lăng cứ nói

đùa, làm gì có rượu nào vừa uống đã

say? Chắc là đêm qua anh đã uống

nhiều loại khác nhau, vừa uống rượu

trắng lại uống bia, cuối cùng lại uống

rượu đỏ, tự nhiên là rất dễ say! Dù sao

cũng không thể uống lẫn lộn như thế!

Chuyện này anh Lăng chắc cũng biết,

đừng đùa tôi thế chứ!”

“Người đẹp Lăng Lâm đúng là

kiến thức rộng rãi!” Lăng Mục Dương

híp mắt nhìn cô cười như không cười

nói, “Nói như thế tức là do tôi uống

quá nhiều loại rượu đúng không?”

“Chắc chắn là thế!”

Lăng Lâm mặt không đỏ tim

không đập trả lời, sợ anh tiếp tục dây

dưa vấn đề này nên cười nói sang

chuyện khác, “Anh Lăng không phải

muốn đi thăm quan Nhuận Thành à?

Tôi hôm nay đúng lúc có thời gian,

chúng ta cùng đi chứ?”

“Thật sao? Tốt quá rồi!”

Thấy anh cười vui vẻ trong lòng

Lăng Lâm có chút bài xích, nhưng vẫn

cười hẹn giờ xuất phát sau một giờ, hai

người lái xe của Lăng Mục Dương rời

khỏi khách sạn.

Tần Di ở nhà họ Nghiêm đương

nhiên không biết chuyện này, Nghiêm

Dịch Trạch tất nhiên cũng sẽ không nói

với cô tối qua suýt chút nữa bị Lăng

Lâm tính kế, mà cuối cùng mình mới là

người chơi cô một vố.

Lúc ăn sáng Tần Di không thấy bà

Nghiêm nên có chút tò mò hỏi Nghiêm

Dịch Trạch mới biết thân thể bà không

tốt lắm nên sáng sớm đã đi bệnh viện.

Tần Di có chút lo lắng cùng anh

đến bệnh viện thăm bà.

Lúc đến bệnh viện thì bà Nghiêm

đang truyền dịch, nhìn thấy hai người

hỏi đã ăn cơm sao đột nhiên chạy tới.

Nghiêm Dịch Trạch cầm lấy Tần

Di tay cười giải thích nói, “Tần Di nghe

nói bà không khoẻ không yên tâm nên

bảo con đưa cô ấy đến thăm bài! Bà

nội, bà có sao không?”

“Bà không sao! Hai đứa thật có

lòng!” Bà Nghiêm cười nhìn Tần Dị,

khoát tay nói, “Trong bệnh viện nhiều

vi khuẩn, không có chuyện gì các con về đi!”

“Sao thế được? Bà nội, bà để con

ở đây đi! Con về nhà cũng không có

việc gì!” Tần Di nói xong quay đầu mắt

nhìn Nghiêm Dịch Trạch nói, “Dịch

Trạch, anh có chuyện mau ởi đi! Em ở

đây chăm sóc bà nội!”

Nghiêm Dịch Trạch muốn ở lại

nhưng bà Nghiêm chợt nhớ tới cái gì

mở miệng nói, “Dịch Trạch, không phải

hôm nay con phải đến nhà chú Lăng

sao? Con thử xem có thể giúp đỡ mối

quan hệ của chú Lăng và Lâm nha đầu

trở nên tốt hơn không, dù sao cũng là

cha con, cứ như thế mãi cũng không tốt!”

“Nhưng…” Nghiêm Dịch Trạch

nhìn Tần Di có chút không nỡ, bà

Nghiêm thấy thế cười nói, “Nha đầu,

con đi với Dịch Trạch đi! Thuận tiện

cũng chào hỏi, nhà họ Lăng với nhà

họ Nghiêm chúng ta quan hệ rất thân

thiết, vợ chú Lăng thân thể không tốt,

không thể ra ngoài, con không có việc

gì có thể đến đó nói chuyện với cô ấy!”

“Nhưng bà ở đây…” Tần Di chần chừ một lúc.

“Nha đầu ngốc, bà nội không phải

trẻ con, không cần các con ở đây! Có

chuyện gì còn có quản gia!” Bà

Nghiêm cười nhìn quản gia.

“Đúng thế! Cậu chủ, cô chủ, hai

người yên tâm đi! Có tôi chiếu cố lão phu nhân!”

Quản gia cũng khuyên hai người

hai câu Nghiêm Dịch Trạch và Tần Di

lúc này mới gật đầu đi ra ngoài.

Nhìn thấy bóng lưng của hai

người, quản gia cười nói, “Lão phu

nhân, cô chủ thật là hiếu thuận!”

“Ừm, nha đầu này không tệ!” Bà

Nghiêm hài lòng nhẹ gật đầu.

Bố của Lăng Lâm Lăng Quốc

Cường là chủ tịch tập đoàn Lăng thị, là

bạn tốt của bố Nghiêm Dịch Trạch, từ

trước đến nay ông luôn ủng hộ anh.

Ông thấy Nghiêm Dịch Trạch đến

chơi vô cùng vui mừng mời hai người

uống trà trò chuyện.

Nghiêm Dịch Trạch cũng rất tôn

trọng ông ấy, hai người trò chuyện vô

cùng ăn ý, nói thêm vài câu liền nói đến

chuyện Nghiêm Dịch Trạch dự định

thế nào với Nghiêm thị.

Chuyện này Tần Di không biết gì

cả, hoàn toàn không thể chen lời vào,

chỉ có thể ngốc ngốc ngồi ở một bên nghe.

Lăng Quốc Cường thấy cô nhàm

chán, cười nói, “Cháu dâu, cháu không

hứng thú với mấy chuyện của chú

đúng không? Không thì cháu dì cháu ở

trên lầu, bà ấy cả ngày cũng không ai

nói chuyện, cũng buồn lắm.”

Tần Di thấy Nghiêm Dịch Trạch

gật đầu mới đứng dậy đi theo người

làm lên lầu.

Nhìn bóng lưng của hai người

biến mất ở lầu hai, Lăng Quốc Cường

lúc này mới thu hồi tầm mắt, “Dịch

Trạch, ánh mắt của con không tệ! Cô

ấy hợp với con hơn là Lăng Lâm!”

“Chú Lăng…” Nghiêm Dịch Trạch

sắc mặt có chút không được tự nhiên.

Lăng Quốc Phong lại cười nói,

“Thôi có sao đâu! Chú chỉ là thuận

miệng nhắc đến, không có ý gì khác!

Hôm nay có thời gian, chú sẽ giới thiệu

ngắn gọn về tình hình của công ty

trong năm qua, để con chuẩn bị tâm lý,

không đến lúc đó lại không hiểu bị mấy

người kia lừa!”

“Con cám ơn chú!”

Không nhắc đến hai người đang

ngồi nói chuyện chính sự, chỉ nói Tần

Di theo người làm lên lầu đến một căn

phòng, người làm gõ cửa nói, “Bà chủ,

cô chủ nhà họ Nghiêm đến thăm người!”

Bên trong truyền đến tiếng ho

khan của một người phụ nữ, sau đó

vang lên một âm thanh yếu ớt, “Mời cô

ấy vào đi!”

Đẩy cửa ra, Tần Di nhìn thấy một

người phụ nữ trung niên sắc mặt tái

nhợt dựa lưng vào gối đầu ngồi ở trên

giường truyền nước biển, cách đó

không xa còn một người giúp việc

trung niên, không cần nghĩ cũng biết

người đang nằm trên giường chính là

vợ của Lăng Quốc Phong, mẹ của

Lăng Lâm.

“Lăng phu nhân!”

Tần Di cung kính chào bà một

tiếng, bà Lăng mới cười ra hiệu không

cần gọi thế, “Con gọi dì là dì được rồi,

đừng Lăng phu nhân Lăng phu nhân

khách sáo thế làm gì! Con ngồi đi

Tần Di “Dạ” một tiếng rồi ngồi

xuống chiếc ghế người giúp việc vừa đưa đến.

“Bộ dáng không tệ, tính cách

cũng không có gì để chê, Dịch Trạch

quả nhiên tinh mắt!”

Tần Di vừa ngồi xuống được bà

khen nên rất ngại, “Dì đừng đùa thế!”

“Dì đùa con làm gì? Dì chỉ nói thật

thôi, đáng tiếc hai đứa kết hôn dì

không đến được, nhưng không sao!”

Bà Lăng mỉm cười ra hiệu cho người

giúp việc lấy một chiếc hộp từ ngăn

kéo bên giường đưa nó cho Tần Dị,

“Đây coi như là quà ra mắt dì tặng con

Xem có thích không!”

Tần Di lắc đầu không nhận, “Dì ơi

không cần đâu ạ!”

“Đừng khách khí như thế, dì bảo

con cầm thì con cứ cầm đi! Sao, không thích?

“Sao thế được ạ?” Tần Di không

muốn làm bà không vui, chỉ có thể bất

đắc dĩ nhận lấy mở ra nhìn, trong hộp

là vòng tay bằng ngọc, màu xanh ngọc

lục bảo, nhìn là biết có giá trị không nhỏ.

“Thích không? Đây là Quốc

Cường tặng cho dì khi còn trẻ, người ta

nói rằng màu xanh hoàng đế rất quý

giá! Trước kia dì ra ngoài đều đeo nó,

nhưng bây giờ thân thể không tốt hơn

nữa già rồi, đeo vào trông như khoe của”

Bà Lăng rất xúc động, Tần Di

nhanh chóng an ủi nói, “Sao có thể? Dì

vẫn còn trẻ lắm!”

“Thân thể của dì dì biết, sợ sẽ

không sống được lâu! Chỉ là tiếc trước

khi chết không được gặp lại đứa nhỏ

Lăng Lâm kia, không biết mấy năm

nay nó thế nào, có gầy không.”

Thấy bà nhắc đến Lăng Lâm, Tần

Di nhíu mày, hiếu kì hỏi, “Dì ơi, dì

không biết Lăng Lâm về rồi sao? Cô ấy

không về thăm dì sao?”

“Con nói gì? Lăng Lâm về rồi? Nó

ở đâu, mau đưa dÌ đi gặp nó!”

Bà Lăng kích động nắm lấy tay

Tần Di, thấy cô hít thở không thông

mới ý thức được mình quá dùng sức,

nhanh chóng buông tay ra nói, “Xin lỗi

con, là dì quá kích động, làm đau con rồi sao!”

“Không ạ!” Tần Di thu tay lại lắc đầu liên tục.

“Nhiều năm dì không nghe được

tin tức của Lăng Lâm nên có chút xúc

động con đừng để ý

“Không sao ạ! Nhưng thân thể

của dì thế này mà Lăng Lâm không

quay về thăm dì sao?” Tần Di hiếu kì

hỏi một câu.

“Nói đến chuyện này thì dài lắm!”

Bà Lăng chìm vào hồi ức.

Lăng phu nhân là mẹ kế của Lăng

Lâm, Lăng Lâm mười ba tuổi mới gả

cho Lăng Quốc Cường. Mặc dù bà

luôn coi Lăng Lâm như con mình

nhưng Lăng Lâm luôn có khoảng cách

với bà và chưa bao giờ gọi bà là mẹ.

Mặc dù vậy, bà Lăng luôn đối xử

với Lăng Lâm như con nhưng Lăng

Lâm không hề cảm kích, động một

chút sẽ tức giận to tiếng.

“Cứ cho là như thế sự việc cũng

sẽ không đi đến nước này?”

Nghe thấy câu hỏi của Tần Di, bà

Lăng bất đắc dĩ cười khổ, “Chuyện làm

dì và Lăng Lâm hoàn toàn xa nhau thật

ra là chuyện từ năm năm trước. Hồi đó

nó với Dịch Trạch còn là một đôi, chú

dì còn nghĩ hai đứa sẽ kết hôn sinh con

thì nó đột nhiên không biết tại sao nhất

định phải gả cho một người Mỹ chỉ mới

quen nhau được vài ngày, chú dì sống

chết không đồng ý, nó cãi nhau to với

chú dì một trận rồi bỏ nhà đi Mỹ, từ đó

đến nay không trở lại! Lúc đó dì đuổi

theo nó không cẩn thận ngã từ trên

cầu thang xuống, liệt nửa người dưới,

Quốc Cường lúc đó rất tức giận, đăng

báo tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ cha

con! Nói cho cùng thì tất cả cũng là tại dì!

Tần Di căn bản không nghĩ tới

việc này lại như thế, bảo sao lúc Lăng

Lâm đến tìm Nghiêm Dịch Trạch thái

độ thù địch với cô rất rõ ràng, hoá ra

trước đó hai người từng là một cặp.

Nhưng Lăng Lâm đã đi Mỹ nhiều

năm như thế cũng không về, chắc là ở

bên đó sống cũng tốt, sao tự dưng lại quay về?

Mấy năm nay rốt cuộc Lăng Lâm

đã xảy ra chuyện gì?

“Dì ơi chuyện này không thể trách dì”

“Sao lại không trách dì, nếu

không phải tại dì…” Lăng phu nhân

cười khổ, “Con ơi, con có thể đưa dì đi

thăm nó không, dì muốn nói chuyện với nó

Tần Di thấy bà liệt nửa người

trong lòng có chút không đành lòng,

“Dì ơi, thân thể của dì không tiện, để

cháu đi tìm cô ấy, thử xem có thể

khuyên cô ấy về thăm dì không!”

“Thật sao? Thế thì tốt quá rồi! Dì

không biết nên cảm ơn con thế nào

mới được!” Lăng phu nhân nắm lấy

Tần Di tay, kích động nói.

“Không cần đâu ạ! Đây đều là

việc con nên làm!”

Tần Di là trẻ mồ côi, không cha

không mẹ, chuyện không muốn nhìn

thấy nhất chính là chuyện con cái tách

khỏi cha mẹ nên tự nhiên muốn hết

sức giúp đỡ, cho dù chỉ là tình cảm của

bà Lăng với Lăng Lâm chỉ từ một phía!

Cô cũng không thể khoanh tay đứng nhìn!

Chưa kể rằng mối quan hệ giữa

hai người đã rất tốt, hơn nữa thân thể

của bà còn xấu như thế.

Nhưng cô chưa bao giờ nghĩ rằng

Lăng Lâm luôn thù địch với cô, còn

còn trăm phương ngàn kế tính toán cô,

cô muốn đi tìm Lăng Lâm chẳng khác

nào đưa dê vào miệng cọp!