Chương 39: Đừng có đánh chủ ý lên đầu vợ tôi

“Dịch Trạch với Tần Di vẫn chưa

dậy?

“Thưa lão phu nhân, cậu chủ với

cô chủ tối qua giày vò một đêm, sợ là

sẽ không dậy sớm như thế!” Quản gia

khoanh tay đứng trước mặt bà

Nghiêm, trên mặt mang ý cười, do dự

một chút hỏi, “Hay đợi chút nữa tôi lên

gọi hai người dậy ăn cơm trưa?”

“Không cần, để hai đứa ngủ đi!

Đói sẽ tự xuống lầu!” Bà Nghiêm gật

đầu rồi nhíu mày hỏi, “Việc tối hôm

trước ở quán bar điều tra đến đâu rồi?”

“Người của cậu chủ vẫn đang

điều tra nên tôi không để người nhúng

tay vào nữa, tôi nghe nói sẽ sớm có kết

quả!”

“ỪI”

Bà Nghiêm mặt không thay đổi

gật đầu, mở cuốn sách trên tay tiếp tục

đọc, không hỏi nữa.

Gần đến trưa mới thấy Nghiêm

Dịch Trạch từ trong phòng đi ra nhẹ

nhàng khép cửa phòng đi dưới lầu ăn cơm.

Bà Nghiêm hỏi sao không thấy

Tần Di thì anh mới gãi đầu cười nói Tần

Di còn đang ngủ, bà Nghiêm gật đầu

nhìn khuôn mặt rã rời Nghiêm Dịch

Trạch, hơi nhíu mày.

“Dịch Trạch, bà nghe nói hai đứa

cả đêm không ngủ” thì thấy anh gật

đầu, sắc mặt bà dần trở nên nghiêm

túc, “Chuyện của mấy người trẻ tuổi

các con bà đáng ra không nên hỏi

nhưng bà vẫn phải nhắc nhở con

“Bà nội người nói đi!” Nghiêm

Dịch Trạch đặt đũa xuống nhìn bà.

“Đàn ông nên lấy sự nghiệp làm

trọng, chuyện phòng the thì phải biết

kiềm chết Dù sao thân phận hiện giờ

của con cung không có nhiều thời gian

và tỉnh lực để tiêu xài!”

Bà nói xong cũng cười bảo anh ăn

cơm, gọi quản gia đến để gắp thức ăn

cho anh, giống như không có chuyện

gì xảy ra.

Cơm nước xong xuôi, Nghiêm

Dịch Trạch quay về phòng lần nữa thấy

Tần Di còn đang ngủ, lại rón rén lui ra

ngoài, tiến thư phòng cách vách.

La Kỳ đến rất nhanh, gần như

Nghiêm Dịch Trạch vừa gọi anh đã

đến.

“Cậu chủ, anh tìm tôi!”

Nghiêm Dịch Trạch nhìn vào hình

ảnh trên màn hình mặt không thay đổi

nhìn anh một cái, hơi gật đầu, “Chuyện

này làm không tồi!”

Tin tức xôn xao về Tần Di trước đó

trên Internet đã dần được giải quyết.

Mặc dù ảnh hưởng của việc này vẫn

chưa được xoá bỏ hoàn toàn, nhưng

lực chú ý của dân mạng đã thành công

chuyển đến thân phận thật sự của

Lăng Mục Dương.

Là một nhân vật có tiếng ở Nhuận

Thành, mọi hành động của của

Nghiêm Dịch Trạch đều không có gì bí

mật, dưới sự điều khiển của La Kỳ,

chuyện tối hôm qua anh ngồi uống

rượu trò chuyện vui vẻ ở quán bar với

Lăng Mục Dương đã xuất hiện trên

lnternet.

Lại thêm La Kỳ sai người đóng giả

làm nhân viên của khách sạn để lộ ra

hình ảnh đêm hôm trước anh cùng

Lăng Mục Dương cùng đưa Tần Di đến

khách sạn, cư dân mạng có mù quáng

cũng cho rằng anh và Lăng Mục

Dương là bạn tốt, tối hôm đó Lăng Mục

Dương chỉ là tình cờ gặp vợ bạn mình

say xỉn nên có lòng đưa cô đến khách sạn.

Lúc này, tin đồn vượt quá giới hạn

của Tần Di lập tức tự sụp đổ.

“Cám ơn cậu chủ!” La Kỳ sắc mặt

bình tĩnh gật đầu, nghe Nghiêm Dịch

Trạch hỏi thăm kết quả điều tra của

việc này sắc mặt La Kỳ lập tức có chút

khó coi.

“Không điều tra được?” Nghiêm

Dịch Trạch lập tức nhíu mày, sắc mặt

có một chút không vui.

“Cũng không tính là không tra

được, chỉ là khi tôi sắp tra ra được

người đứng sau việc này thì manh mối

đồng loạt mất dấu! Chỉ bắt được mấy

con cá nhỏ, tôi vừa mới cho người xử lý

xong! Cậu chủ, thật xin lỗi!”

La Kỳ cúi đầu tự trách, Nghiêm

Dịch Trạch nhíu mày phất tay nói,

“Thôi, dù sao cậu cũng đã làm hết sức

mình! Thế hai kẻ cặn bã kia nói thế

nào, có nói ai là người chỉ điểm họ không?”

“Nghe nói là có người trên mạng

liên hệ với bọn họ trước, cho bọn họ

20 vạn…” Phía sau La Kỳ không dám

nói, “Hai kẻ cặn bã kia cũng không biết

người kia là ai! Tôi cũng để người kiểm

tra tất cả các IP của đối phương nhưng

đều chỉ là giả mạo. Đối phương đã sớm

đoán được có ngày này nên chuẩn bị

rất nhiều bàn đạp. Địa chỉ cuối cùng

của IP là một máy tính công cộng của

một công ty thương mại ở Thái Lan,

nhưng không ai sử dụng máy tính này

vào thời điểm đó!”

“Nghĩa là đầu mối lại mất dấu?”

Lông mày Nghiêm Dịch Trạch gắt gao

nhíu lại.

“Thật ra cũng không tính là mất

dấu, còn một manh mối có thể điều tra.

Hai kẻ cặn bã kia nói nhận được tiền

mặt. Bọn họ nói đối phương đã bỏ nó

vào thùng rác ở cửa của quảng trường

Đế Hào ở trung tâm thành phố.”

“Tôi biết rồi, cậu tiếp tục để mọi

người theo dõi, tra đến cùng cho tôi!

Hai tên cặn bã kia.” Nghiêm Dịch

Trạch sắc mặt âm trầm nói tiếp,

“Chuyển giới cho hai kẻ kia, đưa đến

khu đèn đỏ ở Chiang Mai tiếp khách!

Nhớ kỹ, tôi muốn cả hai ở đó đến chết!”

“Rõ, thưa cậu chủ! Tôi lập tức đi

sắp xếp!” La Kỳ run rẩy đáp. Phương

pháp đối xử này thậm chí còn tàn nhẫn

hơn là gϊếŧ chết.

Xem ra cuộc đời của hai kẻ không

may này đã bị huỷ, chờ đợi hai kẻ

chính là cuộc đời bi thảm về sau.

Nếu may mắn hai kẻ kia có thể

sống thêm mấy chục năm, nhưng nếu

không may thì không đến ba đến năm

năm sẽ bị chơi đến chết.

Về phần chạy trốn, nghĩ cũng

đừng nghĩ. Những kẻ ở Chiang Mai

không ăn chay. Ít nhất cho đến nay, La

Kỳ vẫn chưa thấy ai dưới sự chỉ đạo

của mình chạy ra ngoài.

Nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng và

ánh mắt lãnh khốc của Nghiêm Dịch

Trạch, La Kỳ sợ hãi nhỏ giọng hỏi,

“Cậu chủ, Lăng Mục Dương bên kia…”

“Hẹn anh ta một giờ sau uống

trà!”

Nghiêm Dịch Trạch nói xong đứng

dậy rời đi phòng sách, trở về phòng

tắm rửa thay quần áo.

Nửa tiếng sau, Nghiêm Dịch Trạch

chuẩn bị ra ngoài thì Tần Di tỉnh dậy,

nhìn lên bầu trời bên ngoài và hỏi,

“Dịch Trạch, em ngủ bao lâu rồi? Bây

giờ là mấy giờ?”

“Một giờ rưỡi chiều, em có muốn

ngủ một lát nữa không?” Nghiêm Dịch

Trạch cười đi tới lôi kéo tay cô nói.

“Đã trễ thế như vậy? Không được,

em phải dậy rồi, bà nội sẽ tức giận!”

Tần Di rút tay về liền muốn vén chăn

mền rời giường nhưng bị anh đè xuống

cười lắc đầu, “Không sao đâu, bà nội. Truyện hay luôn có tại [ trùmtr uyện. c o m ]

đều biết mà, lúc ăn cơm còn cố ý gọi

quản gia phần đồ ăn cho em! Đói rồi

đúng không, ngoan ngoãn nằm trên

giường đợi anh bưng đến cho em!”

“Không cần đâu? Em tự làm!” Tần

Di thấy anh quần áo chỉnh tề, hiếu kì

hỏi, “Anh mặc thế này là muốn ra ngoài sao?”

“Hẹn một người bạn!”

“Thế anh đi đi! Đợi em tắm xong

thay đồ rồi xuống lầu ăn!”

Tần Di biết Nghiêm Dịch Trạch

quan tâm cô nhưng cô không muốn

mình làm trễ việc của anh.

“Không sau, không thiếu mấy

phút này!” Nghiêm Dịch Trạch cười

cười để Tần Di ngoan ngoãn nằm

xuống, quay người đi ra ngoài.

Lúc anh bưng đồ ăn lúc đi vào,

Tần Di đã mặc quần áo xong, tóc ướt

sũng, hiển nhiên cũng đã tắm gội.

“Không phải nói em đừng dậy sao

nằm trên giường đợi anh sao, sao em

lại không nghe lời?” Nghiêm Dịch

Trạch cố ý nghiêm mặt, vẻ mặt cứng

rắn hỏi, Tần Di hơi sững sờ, Nghiêm

Dịch Trạch lại làm sao không biết? Cô

dựa vào cái gì phải nghe anh?

“Đồ ngốc anh chỉ đùa em thôi!”

Không đợi Tần Di nói xong,

Nghiêm Dịch Trạch ôm lấy eo của cô

hôn lên gò má thanh tú của cô cười

tủm tỉm nói.

“Thế anh đùa xong chưa? Còn

không ra ngoài?”

Tần Di lườm anh, khiến Nghiêm

Dịch Trạch bật cười.

Lúc đầu anh còn muốn giúp cô

sấy tóc rồi mới ra ngoài nhưng quả

cuối cùng vẫn bị Tần Di đuổi ra ngoài.

“Trên đường chú ý an toàn!”

Nghiêm Dịch Trạch đứng ở lầu

dưới nhìn thấy cô đang ở trên lầu nhìn

anh thì cười phất phất tay, “Vợ ơi anh

đi nhé!”

Lúc Nghiêm Dịch Trạch đến chỗ

hẹn đã muộn mười mấy phút.

Thấy Nghiêm Dịch Trạch khoan

thai tới chậm, Lăng Mục Dương nửa

đùa nửa thật nói, “Anh được đấy, rõ

ràng là anh hẹn tôi mà tôi đến còn phải

đợi anhl!”

“Có chút việc nên đến muộn!”

Nghiêm Dịch Trạch thuận miệng lấy cớ

rồi ngồi xuống.

“Để tôi đoán xem là chuyện gì?”

Lăng Mục Dương cười tủm tỉm nhìn

anh, sắc mặt chút đặc sắc, “Sẽ không

phải là..vừa mới tạo người đi? Nhưng

đây là ban ngày đó! Nghiêm Dịch

Trạch, được đấy!”

Nghiêm Dịch Trạch liếc mắt nhìn

Lăng Mục Dương đang giơ ngón cái

nhếch miệng, “Mắc mớ gì tới anh.”

“Ừ, không liên quan chuyện tôi,

không liên quan đến tôi!” Lăng Mục

Dương lắc đầu, nghiêm túc nói, “Nói

đến việc chính đi, tìm tôi làm gì

“Chuyện kia có kết quả rồi,

nhưng…”

Nghiêm Dịch Trạch vừa nói được

một nửa liền dừng. Anh thấy một bóng

dáng xinh đẹp đang mở cửa phòng trà

bước vào nhìn xung quanh thấy anh

lập tức cười đi tới, “Dịch Trạch, khéo

thật đấy anh cũng đến uống trà!”

“Khéo thật mà! Lăng Lâm, cô thay

đôi tính nết à, nếu tôi nhớ không nhầm

thì cô không thích uống trà đâu?”

Ánh mắt thâm thúy của Nghiêm

Dịch Trạch rơi trên mặt Lăng Lâm tò

mò hỏi.

“Em có thay đổi gì đâu, là có

người hẹn em!” Lăng Lâm cười tủm

tỉm nhìn anh quay đầu hiếu kì nhìn

Lăng Mục Dương cười hỏi, “Anh chàng

đẹp trai này là ai? Không giới thiệu

chút sao?”

Lăng Lâm vừa đi, Lăng Mục

Dương liền cười trêu ghẹo nói, “Cô

nàng Lăng Lâm vừa rồi có ý với anh!

Nghiêm Dịch Trạch mị lực không nhỏ

nha! Anh nói xem số tôi có khổ không,

khó khăn lắm mới gặp được một người

đẹp lại là đồ ăn trong bát của anh!”

“Anh..Có ý gì?” Nghiêm Dịch

Trạch sắc mặt lạnh lẽo, chau mày nói,

“Tôi cảnh cáo anh đừng có đánh chủ ý

lên vợ tôi

“Anh cũng nhạy cảm quá đi? Tôi

chỉ…” Lăng Mục Dương thấy anh sắc

mặt càng ngày càng lạnh bất đắc dĩ

cười nói, “Tôi sai rồi có được không?

Nhưng mà tôi nói thật, anh đã yêu vợ

anh như thế, vậy chắc sẽ không để ý

đến Lăng Lâm nữa, nếu không nhường

cho tôi, bạn anh đến giờ vẫn chưa có

bạn gái đâu!”

“Anh có hứng thú thì cứ việc đuổi

theo!“ Sắc mặt Nghiêm Dịch Trạch

thoáng dịu lại, nhín sang bên kia thấy

Lăng Lâm đang mỉm cười con ngươi

lóe lên, “Nhưng anh phải cần thận, cô

ta trông không đơn giản như bề ngoài đâu!”

“Hoa hồng có gai? Anh càng nói

tôi lại càng cảm thấy hứng thú

Lăng Mục Dương hào hứng quay

đầu nhìn Lăng Lâm, cười khẽ với cô.

“Thôi đi, tôi không phải hẹn anh

đến đây để tán gái! Nói chuyện chính,

chuyện đêm đó có chút manh mối,

nhưng không tra ra được người đứng

đằng sau”

“Anh mà còn không tra được? Ý

anh nói là chuyện này không có kết

quải”

Nghiêm Dịch Trạch gật đầu tưởng

Lăng Mục Dương sẽ không vui, không

nghĩ tới anh không thèm để ý chút nào,

ngược lại nở nụ cười, “Không sao,

trong thời gian ngắn tôi sẽ không rời

khỏi đây! Anh cứ tra từ từ!”

“Vậy thì tốt!”

Nghiêm Dịch Trạch gật đầu, lên

tiếng chào hỏi rồi đứng dậy rời đi.

Lăng Mục Dương tiễn Nghiêm

Dịch Trạch ra cửa nhìn thấy anh lên xe,

lúc này mới quay người trở về, đi thẳng

tới trước mặt Lăng Lâm ngồi xuống,

“Người đẹp Lăng Lâm, tôi ngồi đây

được không?”

“Được chứ, uống trà với anh Lâm

là vinh hạnh của tôi!” Lăng Lâm cười

đứng dậy rót cho Lăng Mục Dương

một chén trà ra hiệu cho anh nếm thử.

“Được người đẹp rót trà đúng là vị

ngon hơn hẳn! Tôi vừa mới đến đây,

nếu người đẹp có thời gian thì có thể

dẫn tôi đi nhìn xung quanh một chút?

Để hiểu thêm về phong tục tập quán

và con người nơi đây?”

Lăng Mục Dương cười tủm tỉm

nhìn Lăng Lâm hỏi, cô liền mỉm cười,

“Tất nhiên là được, anh Lâm là bạn của

Dịch Trạch, cũng là bạn của tôi, tôi

đương nhiên sẽ thay mặt anh ấy chăm

sóc anh

“Quyết định như vậy đi! Đây là

danh thϊếp của tôi! Người đẹp Lăng

Lâm có thời gian thì gọi cho tôi, tôi sẽ

lập tức có mặt!” Lăng Mục Dương rút

một tấm danh thϊếp đưa cho cô cười

đứng dậy, “Tôi còn có việc, hôm khác

gặp!”

Lăng Lâm nhìn chằm chằm bóng

lưng của Lăng Mục Dương hồi lâu mới

thu tầm mắt, tuỳ ý liếc mắt nhìn tấm

danh thϊếp đưa cho Âu Nhược Lan

đang đứng ở phía sau, “Cầm lấy!”

“Chị Lâm, hai người kia đã đi rồi,

chúng ta về luôn không?”

“Ngồi thêm một lúc! Diễn kịch thì

cũng phải diễn cho tròn vai! Sai người

theo dõi Lăng Mục Dương cho tôi, tôi

muốn biết mọi hành động của anh ta!”

Lăng Lâm nói xong, nâng chung trà lên

khẽ nhấp một ngụp, cười lạnh nói.

Xe của Nghiêm Dịch Trạch vừa

dừng trước cửa biệt thự nhà họ

Nghiêm thì một chiếc xe thể thao

Porsche màu xanh da trời cũng lái vào.

Tiêu Hạng cười xuống xe chào hỏi với

Nghiêm Dịch Trạch.

“A Hạng đến chơi đấy à?”

“Em nghe nói anh khoẻ lại nên

đến thăm anh, thuận tiện giúp mẹ em

mang chút đồ cho bà ngoại!” Nói xong

Tiêu Hạng giơ cái hộp trong tay lên.

“Thế vào đi! Bà nội giờ này chắc

đang ở phòng sách để tôi cho người đi

gọi bà!” Nghiêm Dịch Trạch gật đầu

đưa Tiêu Hạng vào phòng khách đang

định bảo người làm đi phòng sách thì

Tiêu Hạng lắc đầu nói không cần, “Em

tự đi được rồi!”

“Cũng được, tôi cũng về phòng

sách, đi thôi!”

Đứng ở cửa phòng thấy Tiêu

Hạng gõ cửa tiến vào phòng sách

Nghiêm Dịch Trạch mới thu lại tầm mắt

đầy cửa phòng.

Nhưng anh lại không thấy Tần Di

đâu, chỉ thấy người làm đang thu dọn

phòng.

“Cô chủ đâu?”

“Thưa cậu, cô chủ ra ngoài rồi ạ!”

“Ra ngoài rồi?” Lông mày Nghiêm

Dịch Trạch bỗng nhiên nhíu lại, quay

người ra ngoài, suýt nữa đâm vào La

Kỳ đang tìm anh.

“Cậu chủ!”

“Tần Di ra ngoài rồi?” Nghiêm

Dịch Trạch nhíu mày hỏi, La Kỳ gật

đầu, “Dạ, tôi đi tìm anh để nói chuyện này!”

“Có biết đi đâu không? Có sai

người đi theo không?”

Nghĩ đến chuyện xảy ra đêm đó

anh vô cùng lo lắng, sắc mặt liền thay đổi.

“Hai mươi phút trước, người của

chúng ta nói cô chủ và Tiết Vãn Tình

đang ở quảng trường Hoa Thương dạo phố!”

“Đến quảng trường Hoa Thương!”

Nghiêm Dịch Trạch nhanh chóng bước

xuống cầu thang, La Kỳ theo sát phía sau.

“Hỏi xem giờ họ đang ở đâu?”

Nghiêm Dịch Trạch vừa lên xe liền

phân phó La Kỳ, anh nhanh chóng lấy

điện thoại cầm tay ra gọi.

Thấy La Kỳ hồi lâu không nói gì

trong lòng Nghiêm Dịch Trạch bỗng

nhiên có chút bất an.

Mấy phút sau, La Kỳ đặt điện

thoại di động xuống, thấp thỏm thấp

giọng nói, “Cậu chủ, điện thoại của hai

người ngoài vùng phủ sóng!”

“Gọi cho Tần Di chưa?”

“Tôi gọi cho cô chủ rồi nhưng vẫn

ngoài vùng phủ sóng!”

Trong lòng bất an biến thành hiện

thực, lòng anh chìm đến đáy cốc, phân

phó La Kỳ gọi điện phái người đi tìm rồi

bảo tài xế nhanh chóng đến quảng

trường Hoa Thương.

Nhìn thấy thời gian nhanh chóng

trôi qua, nghe tiếng tiếng tổng đài

trong điện thoại nói “ngoài vùng phủ

sóng” làm anh càng lo lắng trên trán

đều là mồ hôi lạnh: Tần Di em đừng

xảy ra chuyện gì!