Chương 19: Bắt nạt anh ngốc?

Cô hoàn toàn không nghĩ tới

Nghiêm Dịch Trạch sẽ nói thằng ra như thế.

Nghĩ đến trước đó mình bị đem ra

làm trò cười, trong lòng cô cảm thấy

không thể chịu đựng được, lên cũng

không lên được mà xuống cũng không

xong nên kéo tấm cách âm bảo lái xe

dừng xe, mở cửa liền xuống xe.

“Cô chủ, cô sao thế?” Quản gia từ

phía sau xe chạy tới hiếu kì hỏi.

“Tôi đột nhiên nhớ ra buổi tối đã

hẹn bạn nên không về nhà nữa! Mọi

người về trước đi!” Tần Di mắt nhìn

Nghiêm Dịch Trạch đang vờ ngủ quay

đầu rời đi.

“Cô chủ cô muốn đi đâu để tôi

bảo người chở cô đi!”

“Để tôi tự đi!” Tần Di cũng không

quay đầu lại phất phất tay, ngay trên

đường vẫy một chiếc xe taxi nghênh ngang rời đi.

Quản gia nhanh chóng cho người

đuổi theo xe taxi, nghỉ hoặc nhìn

Nghiêm Dịch Trạch nhắm mắt đang

phát ra tiếng ngáy nhỏ mới đóng cửa

xe bảo mọi người tiếp tục lên đường.

Ngay lúc quản gia quay người thì

Nghiêm Dịch Trạch bất ngờ mở mắt

nhìn về hướng chiếc taxi mà Tần Di

vừa rời đi, siết chặt nắm đấm. Tần Di vì

Tiêu Hạng mà giận anh làm anh rất

đau lòng. Khuôn mặt đẹp trai của

Nghiêm Dịch Trạch lúc này trông rất

khó coi.

Chiếc taxi vừa rời đi Tần Di liền gọi

điện cho Tiết Vãn Tình, “Vãn Tình cậu

ở nhà đúng không? Đợi chút tớ qua đó ngay!”

Không đợi Tiết Vãn Tình nói

chuyện, Tần Di đã cúp điện thoại rồi

nói với tài xế, “Đến vườn hoa Lệ Hào!”

Đứng trước phòng trọ của vừa

muốn gõ cửa thì Tiết Vãn Tình xách túi

thở hồng hộc từ phía sau cô chạy tới.

“Tần Di, sao cậu không nói một

tiếng đã đến! Hại tớ huỷ hẹn rồi vội vội

vàng vàng trở về!”

“Văn Tình, thật xin lỗi!”

“Thôi không sao, còn nói xin lỗi gì

chứ! Mau vào nhà đi!” Tiết Vãn Tình

cười mời cô vào nhà bưng trà rót nước

vô cùng nhiệt tình.

“Cám ơn!” Thấy Tiết Vãn Tình rót

cho cô một tách trà nóng Tần Di ngẩng

đầu cười, “Cậu cũng mệt rồi ngồi

xuống luôn đi!”

“Tớ không sao, cậu ngồi đi để tớ

đi thay quần áo trước rồi chúng ta nói chuyện!”

Tiết Vãn Tình thay quần áo xong,

chạy đến ngồi bên cạnh Tần Di tiện tay

mở tỉ vi, thấy Tần Di mặt này ủ dột lo

lắng hỏi, “Tần Di, cậu làm sao mà mặt

mũi lại thế kia? Có phải đã xảy ra

chuyện gì không?”

Tần Di miễn cưỡng cười nói,

“Không sao đâu, Vẫn Tình, tớ đêm nay

có thể ngủ ở đây không?”

“Nhà họ Nghiêm đuổi cậu ra

ngoài?” Tiết Văn Tình lông mày đột

nhiên nhíu lại, bất đắc dĩ thở dài, “Tớ

ngay từ đầu đã nói cậu phải nghĩ kỹ

mà cậu cứ muốn gả cho đồ ngốc kia,

bây giờ… a…”

Tần Di muốn giải thích, nhưng lời

đến khóe miệng lại nuốt xuống.

“Được rồi không cần phải nói gì!

Cậu cứ yên tâm ở lại đây, muốn ở bao

lâu cũng được! Dù sao tớ cũng ở đây

một mình có cậu bầu bạn cũng vui

hơn!”

“Vẫn Tình, cám ơn cậu!”

Tiết Vãn Tình ngày mai còn phải

đi làm, liền rửa mặt sớm đi ngủ, Tần Di

không ngủ được, một mình ở phòng

khách xem tivi.

Nhìn đồng hồ treo trên tường đã

mười giờ rưỡi tối cô mới đứng dậy đi

vào phòng lăn qua lộn lại thật lâu mới

mơ màng ngủ thϊếp đi.

Cùng lúc đó ở biệt thự trên tầng

hai nhà họ Nghiêm bà Nghiêm đặt

sách trong tay xuống, ngẩng đầu nhìn

quản gia trước mặt hỏi, “Đã trễ thế như

vậy, sao Tần Di còn chưa trở lại?”

“Báo cáo lão phu nhân, cô chủ ở

nhà Tiết Văn Tình bên kia ngủ rồi!!”

“Ngủ ở đó? Nha đầu này không

có quy củ gì hết! Có phải bắt nạt Dịch

Trạch của chúng ta ngốc, đêm cũng

không về nhà ngủ? Đợi nó về phải bắt

nó quỳ xuống, không được sự cho

phép của tôi không được phép đứng dậy!”